Tuyết, Gương, Táo

Tuyết, Gương, Táo

Truyện
của Neil Gaiman

Bản
dịch của mhd

Truyện
cổ tích không dành cho con nít. Kinh dị. Nhiều cảnh xxx.

Tôi không biết nó là gì. Không một ai biết. Nó giết mẹ nó khi vừa lọt
lòng, nhưng cũng chưa đủ để chứng tỏ gì cả.

Họ gọi tôi là nhà thông thái, nhưng tôi không phải, bởi vì những gì tôi
nhìn thấy chỉ là từng mảnh vụn, những giây phút nhỏ nhoi phản chiếu dưới hồ
nước hay trong bề kiếng lạnh lẽo của tấm gương. Nếu tôi thật là nhà thông thái,
tôi sẽ không tìm cách thay đổi những gì tôi thấy. Nếu tôi thông thái, tôi sẽ tự
tay giết mình trước khi gặp nó, trước khi tôi gặp chàng.

Thông thái, và là một phù thủy, người ta nói vậy, tôi đã trông thấy mặt
chàng trong giấc mơ, và trong những hình phản chiếu suốt đời tôi: mười sáu năm
mộng thấy chàng trước khi chàng dừng ngựa bên cầu buổi sáng hôm ấy và hỏi tên
tôi. Chàng đỡ tôi lên ngựa và chúng tôi cùng chạy về ngôi nhà nhỏ, mặt tôi vùi
vào mái tóc vàng óng của chàng. Chàng lấy mất cái quý giá nhất của tôi; quyền
của một đức vua.

Râu chàng màu hung đỏ trong ánh sáng buổi bình minh, và tôi biết chàng,
không phải như một vị vua, tôi chưa biết gì về vua khi ấy, mà là như một người
tình. Chàng lấy tất cả những gì quý giá nhất của tôi, quyền của hoàng gia,
nhưng chàng trở lại vào ngày hôm sau, và đêm hôm sau nữa: râu đỏ hung, tóc vàng
hoe, và đôi mắt xanh của bầu trời mùa hè, làn da màu nâu nhạt của lúa mạch.

Con gái chàng chỉ là một đứa trẻ: không hơn năm tuổi khi tôi bước vào
lâu đài. Bức họa chân dung người mẹ quá cố được treo trong ngọn tháp công chúa;
một quý phu nhân cao lớn, mái tóc đen như mun, và đôi mắt nâu hạt dẻ. Bà ta
thật khác xa với đứa con gái trắng xanh. Con bé không hề dùng bữa chung với
chúng tôi.

Tôi không biết nó ăn ở đâu trong lâu đài.

Tôi có phòng riêng của mình. Đức vua chồng tôi, chàng cũng có phòng
riêng của mình. Khi chàng muốn gặp, chàng sẽ triệu tôi, tôi sẽ đến với chàng,
làm chàng sung sướng, và cùng sung sướng với chàng.

Một đêm nọ, vài tháng sau khi tôi ở trong lâu đài, con bé đến tìm tôi.
Nó đã sáu tuổi. Tôi đang bị ánh đèn làm hoa mắt, phải nheo mắt lại để tránh làn
khói của đèn và ánh sáng chập chờn. Khi tôi nhìn lên, nó đã đứng đó.

“Công chúa?”

Con bé không nói gì cả. Đôi mắt nó đen như than, đen như mái tóc; môi nó
đỏ hơn màu máu. Con bé nhìn tôi và mỉm cười. Ngay cả khi ấy, hàm răng nó phản
chiếu sắc nhọn dưới ánh đèn.

“Con làm gì ngoài phòng mình vậy?”

“Con đói,” con bé bảo, như những đứa bé khác.

Khi ấy là mùa đông, những trái cây tươi là giấc mơ của ánh nắng và ấm
áp; nhưng tôi có một dây táo, đã hong khô và rỗng ruột, đang treo trên xà nhà,
và tôi với lấy trái táo cho bé.

“Đây.”

Mùa thu là mùa của ướp khô, dự trữ, mùa thu hoạch táo, và chiết mỡ
ngỗng. Mùa đông là mùa của đói khát, của tuyết, và của chết chóc; và khi ấy là
lúc đãi đại tiệc giữa mùa đông, khi chúng tôi chà mỡ ngỗng lên da con lợn, nhồi
vào mình lợn những trái táo mùa thu, và rồi đem nướng hoặc quay chúng lên, và
rồi mọi người sẵn sàng ăn tiệc mừng vào buổi sớm.

Con bé cầm trái táo khô từ tay tôi và bắt đầu nhai với hàm răng nhọn.

“Ngon không?”

Con bé gật đầu. Tôi đã dè dặt với nàng công chúa nhỏ, nhưng ngay giây
phút ấy tôi muốn ôm ấp nó, và với ngón tay mình, tôi nhè nhẹ rờ má bé. Con bé nhìn
tôi và mỉm cười – nụ cười hiếm hoi – rồi răng nó cắn ngập vào tay tôi, trên mu
bàn tay, làm chảy máu.

Tôi bắt đầu hét lên, vì cơn đau và vì ngạc nhiên; nhưng nó liếc tôi và
tôi im lặng.

Công chúa nhỏ cắn chặt vào tay tôi, liếm láp, nút, và uống. Sau khi xong
xuôi, con bé rời khỏi phòng tôi. Dưới con mắt tôi, vết cắn bắt đầu đóng lại,
liền da và lành lặn. Ngày hôm sau nó trở thành vết sẹo: giống như tôi đã bị dao
cắt tay khi còn nhỏ.

Tôi đã bị nó làm cho bất động, làm chủ, và hoàn toàn bị chế ngự. Điều đó
làm tôi sợ hãi, nhiều hơn là dòng máu đã bị nó hút. Sau đêm hôm đó tôi khóa
cánh cửa phòng khi hoàng hôn buông xuống, chèn nó lại với thanh gỗ sồi, và tôi
truyền cho thợ rèn đúc thanh sắt để đóng kín các cửa sổ phòng tôi.

Chồng tôi, người tình, đức vua, càng ngày càng ít truyền tôi đến, và những
khi tôi đến, chàng hay chóng mặt, thờ ơ và dường như là sợ hãi. Chàng không còn
có thể làm tình như một người đàn ông nữa; và chàng không cho phép tôi yêu
chàng bằng miệng: một lần khi tôi thử, chàng giật mình, kinh sợ, và òa khóc nức
nở. Tôi phải dừng ngay lại và ôm chàng thật chặt, đến khi chàng không còn khóc
nữa, và thiếp đi, như một đứa bé. Tôi vuốt ve làn da chàng khi chàng ngủ. Trên
đó đầy vết sẹo cũ. Nhưng tôi không thể nhớ được vết sẹo này trong những ngày
mới gặp, trừ một cái, nơi con heo rừng đã vồ chàng khi còn nhỏ.

Không lâu sau chàng trở thành cái bóng của người đàn ông tôi đã gặp và
yêu bên cây cầu. Xương lộ ra, màu xanh tím và trắng nhách dưới làn da. Tôi ở
bên cạnh chàng cho đến những ngày cuối cùng: bàn tay chàng lạnh như đá, cặp mắt
trắng dã, tóc râu đều bạc màu và xỉn đi, bết vào đầu. Chàng đi mà không có một
lời xưng tội, làn da sần sùi, và từ chân đến đầu đầy những vết sẹo nhỏ lâu năm.

Thân hình chàng nhẹ như chiếc lá. Mặt đất vẫn còn bị đông cứng, và không
thể đào huyệt, nên chúng tôi chỉ xếp đá bên trên xác, làm một tượng đài, bởi vì
thân xác chàng chẳng còn gì nữa để làm mồi cho thú dữ và chim chóc.

Và thế là tôi trở thành nữ hoàng.

Tôi khi ấy còn ngu ngốc, trẻ tuổi – chỉ mười tám mùa hè qua đi khi lần
đầu nhìn thấy ánh mặt trời – và tôi đã không làm những gì mà tôi nên làm. Nếu
là ngày nay, đúng, tôi sẽ móc tim nó ra. Nhưng rồi tôi sẽ cắt đầu nó, cánh tay
và chân nó ra nữa. Tôi sẽ truyền cho họ xé xác nó. Và rồi tôi sẽ ngồi nhìn,
trong quảng trường, khi người đao phủ thắp lên đống lửa, tôi sẽ không chớp mắt
khi y thẩy từng phần của nó vào trong đống lửa. Tôi sẽ sắp đặt cho cung thủ
xung quanh quảng trường, bắn bất cứ con chim hoặc thú nào dám đến gần, bất cứ
con quạ, chó, diều hâu hay chuột chũi. Và tôi sẽ không khép mắt lại cho đến khi
nàng công chúa biến thành tro bụi, và một cơn gió nhẹ thổi nó bay đi tám hướng.

Tôi đã không làm những điều đó, và mọi người đều phải trả giá cho lỗi
lầm đó.

Bọn họ nói tôi đã bị dối gạt; rằng đó không phải tim nó. Đó là tim của
một con thú – con hoẵng, hay là, con heo rừng. Bọn họ kể như thế, và họ đã lầm.

Họ còn nói (nhưng đó là do nó dựng lên, không phải tôi) rằng tôi đã nắm
trong tay quả tim, và tôi đã ăn sống nó. Những lời dối trá và bịa đặt rơi như
tuyết trắng, phủ lên những gì mà tôi nhớ, mà tôi thấy. Một khung cảnh không còn
được nhận ra nữa sau cơn tuyết rơi; nó đã làm cuộc đời tôi như thế đó.

Khi qua đời, trên xác chàng có vô số vết thẹo, trên đùi, tinh hoàn, và
trên dương vật.

Tôi đã không đi với bọn lính. Họ bắt nó đi lúc ban ngày, khi nó ngủ, và
là lúc yếu ớt nhất. Họ dẫn nó ra giữa rừng, ở đó, họ xé áo nó, móc tim, và để
nó nằm đó trong một cái rãnh sâu, cho khu rừng nuốt chửng.

Khu rừng là một nơi tăm tối, biên giới của nhiều vương quốc; không ai ngu ngốc muốn gọi đó là nơi thuộc về họ. Những
tên tội phạm sống trong khu
rừng. Kẻ cướp và loài sói sống trong rừng. Ngươi có thể phi ngựa xuyên qua rừng
trong nửa tháng và không bao giờ nhìn thấy gì cả; nhưng lúc nào cũng có mắt dõi
theo ngươi.

Bọn lính đem tim nó đến cho tôi.
Tôi biết đó là tim của nó – không có con nai hay lợn rừng nào có trái tim vẫn
còn đập sau khi bị móc ra như là trái tim này.

Tôi mang nó vào phòng mình.

Tôi đã không ăn nó: tôi treo nó trên xà nhà trên đầu gường, quấn dây
lương trà màu đỏ và tỏi xung quanh.

Bên ngoài, tuyết rơi, lấp đi dấu chân của quân lính, phủ lên thân hình
bé nhỏ của nó.

Tôi truyền cho thợ rèn tháo những thanh sắt khỏi cửa sổ phòng tôi, và
mỗi ngày vào buổi trưa tôi nhìn ra ngoài rừng cho đến khi trời tối.

***

Như tôi đã nói, có nhiều người sống trong rừng. Một số trong đó sẽ ra
ngoài vào ngày Hội Xuân: một giống người tham lam, nguy hiểm; một số là người
dị dạng – lùn, gù lưng; một số có răng lớn và đôi mắt của người thiểu trí; một
số có ngón tay có màng và trông như càng cua. Họ sẽ ra ngoài rừng mỗi năm vào
ngày Hội Xuân, khi tuyết vừa mới tan.

Khi còn nhỏ, tôi từng tham gia Hội Xuân, và bọn chúng làm tôi sợ, bọn
người rừng. Tôi từng xem bói cho những người trẩy hội, hình ảnh phản chiếu trên
mặt nước yên tĩnh, và khi tôi lớn hơn một chút, trong một tấm gương, một mặt dát
bạc – món quà của một thương gia đã được
tôi giúp tìm lại con ngựa lạc bằng cách nhìn vào lọ mực.

Các thương gia e sợ bọn người rừng; họ đóng chặt món hàng xuống tấm ván –
những tấm bánh gừng hay dây lưng da đều được đóng bằng đinh sắt lên gỗ. Nếu họ
không đóng như vậy, họ nói, bọn người rừng sẽ chộp lấy, và chạy di mất, ngoạm miếng
bánh gừng, quay quay sợi dây lưng để ngạo họ.

Tuy vậy, người rừng cũng có tiền: đồng xu chỗ này, đồng hào nơi đó, có lúc
bị lấm màu xanh của đất, những người già nhất trong chúng tôi cũng không nhận
ra được mặt tiền. Hơn thế, họ cũng có hàng để trao đổi, và vì vậy mà Hội Xuân
vẫn mở, để phục vụ cho bọn ngoài vòng pháp luật, và người lùn, bọn thảo khấu (nếu
biết cẩn trọng) chuyên cướp của những người lữ hành đáng thương từ nơi xa đến,
hay cướp của người du mục, hay săn nai. (Đó là cướp trong mắt của pháp luật. Các
con nai đều thuộc về nữ hoàng.)

Năm tháng chầm chậm trôi qua, và dân chúng đều khen tôi trị vì công
bằng. Trái tim đó vẫn treo trên đầu giường tôi, vẫn đập nhè nhẹ trong đêm tối.
Nếu có người thương tiếc đứa nhỏ, tôi không thấy có gì chứng minh điều đó: nó
là một nỗi kinh hoàng, khi ấy, bọn họ tin rằng mình đã thoát khỏi con bé.

Hội Xuân tiếp nối Hội Xuân: năm kỳ hội trôi qua, mỗi lần lại buồn hơn,
nghèo hơn và chán hơn lần trước. Số người rừng đi hội để trao đổi hàng hóa ngày
càng ít đi. Những người đi ra thì lại có vẻ khờ khờ dại dại. Những người bán
cũng ngừng không dùng đinh đóng hàng lên tấm ván nữa. Và vào kỳ hội thứ năm số
người ra dự hội chỉ đếm trên đầu bàn tay – một nhóm người lùn đầy vẻ sợ hãi, và
không còn ai khác.

Chủ nhân của Hội Xuân, và bạn hàng, đến gặp tôi khi ngày hội kết thúc.
Tôi biết y khi tôi còn chưa trở thành nữ hoàng.

“Tôi không đến đây vì người là nữ hoàng,” ông ta nói.

Tôi không nói gì cả. Tôi lắng nghe.

“Tôi đến bởi vì người là nhà thông thái,” ông ta tiếp tục. “Khi người
còn là một đứa trẻ, người chỉ nhìn vào nghiên mực và tìm được một con lừa lạc;
khi người là một thiếu nữ, người tìm được một đứa bé bị mất tích bằng cách nhìn
vào tấm gương. Người biết những điều bí ẩn và có thể tìm được những gì ẩn giấu.
Thưa nữ hoàng,” ông ta nói, “cái gì đã giết lần mòn bọn người rừng? Vào năm tới
tôi e sẽ không còn Hội Xuân nữa. Những người khách từ quốc gia khác ngày càng
hiếm đi, người rừng gần như bị tuyệt diệt. Một năm nữa như thế, và tất cả chúng
tôi sẽ chết đói.”

Tôi truyền cho tỳ nữ đem đến cho tôi một tấm gương. Nó chỉ là một vật
đơn giản, cái dĩa kiếng có tráng bạc ở mặt sau, mà tôi gói trong tấm da nai, và
cất giấu trong rương.

Tỳ nữ đem đến cho tôi, và rồi, tôi nhìn vào trong:

Con bé đã mười hai tuổi và không còn là một đứa trẻ. Da nó vẫn trắng,
mắt và tóc đen như than, làn môi đỏ như máu. Trên người nó vẫn còn bận bộ đồ khi rời lâu đài lần cuối – áo, váy như cũ –
mặc dù chúng đã bị rách rưới và vá chằng vá chịt. Bên ngoài nó khoác một cái áo
da, và trên đôi chân nhỏ bé của nó là một cái bao da, cột lại bằng dây da thay
vì mang ủng.

Nó đang đứng trong rừng, cạnh một gốc cây.

Trong hình, bằng tâm nhãn, tôi thấy nó lách mình, bước đến, rồi chuyền
từ cây này sang cây khác, như một con thú: dơi hay là sói.

Nó đang theo dõi ai đó.

Y là một thầy tu. Mình bận áo vải, và chân trần, chai sần và cứng cáp.
Râu tóc ông ta đã dài, rậm rạp và rối bù.

Nó dõi theo y từ sau nhánh cây. Cuối cùng gã đàn ông cũng ngừng lại kiếm
chỗ qua đêm, và bắt đầu nhóm lửa, chụm những cành cây lại, bẻ vỡ tổ chim để làm
mồi lửa. Y rút một cái hộp sắt trong áo ra, và quẹt mạnh viên đá lửa lên tấm
sắt cho đến khi ánh lửa bắt được đống bùi nhùi và cháy sáng. Lão tìm được hai
quả trứng, và nuốt chửng chúng. Chúng không phải là một bữa ăn cho một người
đàn ông lớn tuổi.

Y ngồi đó trong ánh lửa, và con bé bước ra khỏi chỗ nấp. Nó ngồi xuống
bên cạnh đống lửa, và nhìn ông ta. Y mỉm cười, như là đã lâu không gặp người nào,
và ra hiệu cho con bé đến gần.

Nó đứng dậy đi vòng qua đống lửa, và đứng lại khi chỉ cách ông ta một
cánh tay. Y lục trong túi áo cho đến khi tìm được một đồng xu – một đồng xu chì
– và thảy cho con bé. Nó chụp lấy, gật đầu và đến gần. Y rút dây thắt lưng ra,
và tấm áo rớt xuống. Thân thể y đầy lông lá như một con gấu. Con bé đẩy y xuống
trên mặt đất đầy rêu. Một bàn tay lần mò, như con nhện, xuyên qua đám lông lá
trên người y đến khi tìm được dương vật, bàn tay kia vẽ một vòng tròn trên núm
vú trái của y. Y nhắm mắt lại, và thò bàn tay khổng lồ dưới váy con bé. Nó cúi
miệng xuống cái núm vú, làn da trắng mịn tương phản với thân hình đầy lông rạm
nắng của y.

Nó cắn ngập răng và ngực y. Mắt y mở to, rồi nhắm lại, và nó uống.

Nó cưỡi lên ông ta, và tiếp tục uống. Trong khi đó một dòng nước đen bắt
đầu chảy xuống đùi con bé….

“Người có biết chuyện gì xảy ra cho những hành khách từ phương xa không?
Chuyện gì xảy ra cho những người rừng?” Chủ Hội Xuân hỏi.

Tôi quấn tấm gương vào miếng da hoẵng, và bảo ông là tôi sẽ đích thân trả
lại sự an toàn cho khu rừng.

Tôi nhất định phải làm, mặc dù nó làm tôi hoảng sợ. Tôi là nữ hoàng.

Một kẻ ngu ngốc sẽ đi thẳng vào rừng và tìm cách bắt nó; nhưng tôi đã
ngu ngốc một lần và không có ý định ngu lần nữa.

Tôi nghiên cứu các quyển sách cổ, bởi vì tôi biết đọc chút ít. Tôi trao
đổi với những người du mục (họ qua biên giới bằng cách vượt dãy núi phía nam,
thay vì xuyên qua cánh rừng phía bắc và tây).

Tôi chuẩn bị mọi thứ, và tìm những thứ mà tôi cần, và khi tuyết bắt đầu
rơi, tôi đã sẵn sàng.

Trần truồng và một mình trên ngọn tháp cao nhất của lâu đài, nơi chỉ có
bầu trời. Cơn gió lạnh buốt thổi qua người tôi; da gà nổi lên trên cánh tay,
đùi và ngực. Tôi mang một cái khay nước bạc, một cái giỏ đựng dao bạc, kẹp bạc,
kim bạc, dây nơ, áo xám và ba trái táo xanh.

Tôi đặt chúng xuống và đứng đó, trần truồng, trên ngọn tháp, nhỏ bé dưới
bầu trời đêm và cơn gió lạnh. Nếu có một người đàn ông nào đó đứng đó, tôi đã
cho móc mắt y ra; nhưng hoàn tòan không có ai cả.

Mây lãng đãng trên bầu trời, che lấp mặt trăng tròn. Tôi rút con dao bạc
ra, và rạch tay trái – một, hai, ba lần. Máu nhỏ vào trong chậu, màu đỏ thẫm
như màu đen dưới ánh trăng.

Kế đến, tôi rắc bột trong cái chai nhỏ trên cổ tôi vào đó. Nó là một thứ
bột nâu, chế từ dược thảo khô, da cóc tía, và những thứ khác nữa. Nó làm máu đặc
lại và không cho nó đông cứng.

Tôi lấy ra ba trái táo, từng trái, từng trái một, và dùng kim bạc đâm
nhè nhẹ lên vỏ. Rồi tôi đặt táo vào trong chén bạc, tôi để yên chúng ở đó trong
khi những hoa tuyết đầu mùa rơi trên da tôi, và trên ba trái táo, rồi lên dòng máu.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng trên bầu trời, tôi khoác áo choàng nâu lên người
và dùng cây kẹp bạc gắp từng trái táo
một bỏ vào giỏ, cẩn thận không dám đụng vào nó. Chất bột nâu và máu tôi đã
không còn trong chậu, chỉ còn lại một hợp chất màu đen, như là gỉ đồng, ở bên
trong.

Tôi chôn chậu sâu xuống đất. Sau đó tôi trang điểm cho những trái táo
(như là tôi đã trang điểm một lần bên chiếc cầu) cho chúng thành, không chút
nghi ngờ, những trái táo ngon lành nhất thế giới; và màu đỏ trên vỏ chúng là
màu ấm áp của máu tươi.

Tôi kéo áo choàng phủ lên mặt mình, rồi tôi lấy dây nơ, và những cây kẹp
tóc thật đẹp, phủ chúng lên trên các quả táo trong giỏ mây. Một mình tôi đi vào
khu rừng, cho đến khi tôi đến nơi ở của nó: vách đá cheo leo, xen kẽ với hang
đá đi sâu vào núi thẳm.

Quanh vách đá có cây và đá mòn, tôi bước khẽ và nhẹ nhàng từ cây này
sang cây khác, không dám động đến một cây khô hay lá rơi. Cuối cùng tôi cũng
tìm được chỗ nấp, và tôi đợi, và đợi.

Một lát sau, một nhóm người lùn bắt đầu bò ra khỏi động – những gã đàn
ông xấu xí, dị dạng, lông lá, những cư dân cổ xưa của vùng đất này. Bây giờ rất
hiếm người thấy chúng.

Họ biến vào trong rừng sâu, và không ai để ý thấy tôi, mặc dù một người
trong bọn chúng ngừng lại đứng tiểu chỗ cục đá mà tôi trốn.

Tôi chờ. Không ai ra ngoài nữa.

Tôi đến cửa hang, và hét lớn vào trong đó, dùng cái giọng khàn khàn
nhất.

Vết sẹo trên mu bàn tay đập mạnh liên tục khi nó đến gần tôi, ra khỏi
bóng tối, trần truồng và một mình.

Con bé đã mười ba tuổi, cô con gái riêng của chồng tôi, và không gì có
thể làm hỏng làn da trắng toát của nó chỉ trừ vết sẹo xám xịt trên ngực trái,
nơi trái tim của nó bị cắt ra từ lâu. Đùi trong của nó có vết dơ chất nước đen
dơ dáy.

Nó nhìn tôi chăm chú, khuôn mặt đang che dưới tấm áo choàng, với con mắt
đầy thèm khát. “Dây nơ, tiểu thơ,” tôi rền rĩ. “Dây nơ đẹp cho tóc cô…”

Nó cười và gật đầu ra hiệu cho tôi. Giật mạnh; vết sẹo trên tay tôi kéo
tôi lại gần nó. Tôi đã làm những gì dự tính, và tôi bỏ chạy.

Áo choàng của tôi có màu xám của khu rừng, và tôi chạy nhanh; nó đã
không bắt được tôi.

Tôi tìm đường về được lâu đài.

Tôi đã không thấy tận mắt. Nhưng hãy cho chúng ta tưởng tượng, con bé
trở về, giận dữ và đói bụng, đến hang động của nó, rồi thấy giỏ mây của tôi
đang lăn trên mặt đất.

Nó sẽ làm gì?

Tôi muốn nghĩ rằng trước tiên nó chơi với những dây buộc tóc, thắt lên
mái tóc đen, quấn quanh cổ trắng, hay cái eo nhỏ. Và rồi, tò mò, nó xốc các sợi
dây lên để tìm xem còn gì trong giỏ; và nó tìm thấy những trái táo đỏ.

Chúng có mùi táo chín, dĩ nhiên; và cũng có mùi máu. Và con bé đang đói.
Tôi tưởng tượng nó nhặt lên một quả, ủ nó lên má, cảm nhận được cái lạnh lẽo
của nó trên da.

Và rồi nó mở miệng ra, và cắn ngập vào đó …

Lúc tôi về đến phòng mình, trái tim treo trên xà nhà, với những trái
táo, và thịt đông, và xúc xích khô, đã không còn đập nữa. Nó treo ở đó, im
lặng, không có sự sống, và một lần nữa tôi thấy an toàn.

***

Mùa đông năm ấy tuyết rơi nhiều và dày, và rất lâu tan. Tất cả thần dân
đều đói lả khi mùa xuân đến.

Hội Xuân khá hơn vào năm đó. Những người rừng còn rất ít, nhưng họ có
mặt ở đó, và có những hành khách từ phía sau khu rừng.

Tôi nhìn thấy đám người lông lá của cái hang trong khu rừng đang mua và
trả giá đắt cho những miếng kiếng, pha lê hay thạch anh. Chúng trả tiền mua kiếng
bằng những đồng tiền vàng – lấy từ thân xác của con gái tôi, không nghi ngờ gì
nữa. Khi lời đồn họ đang mua gì lan tỏa, những người dân trong thị trấn chạy
vội về nhà, lấy các mảnh pha lê, và trong một số trường hợp, cả tấm gương đem
ra.

Tôi nghĩ, một thoáng thôi, về việc giết chết bọn họ, nhưng tôi đã không
làm. Khi nào trái tim đó còn bị treo, yên lặng, bất động và lạnh lẽo, trên xà
nhà của tôi, thì tôi còn an toàn, và những người rừng cũng vậy, và người trong
thị trấn cũng thế.

Vào năm tôi hai mươi lăm tuổi, và cô con gái ghẻ của tôi đã ăn trái cây
độc đó hai mùa đông trước, là khi hoàng tử đến lâu đài. Y cao, rất cao, với đôi
mắt xanh lạnh lẽo và làn da ngăm đen của những người đến từ bên kia dãy núi.

Y đi với một toán lính nhỏ: đủ đông để bảo vệ y, đủ nhỏ để một vị vua
khác – như là tôi – không xem y là một mối nguy hiểm.

Tôi tính toán rất thực tế: tôi nghĩ đến sự hợp nhất của hai vương quốc,
nghĩ đến vương quốc chạy từ khu rừng đến biển nam; tôi nghĩ đến người tình có bộ
râu vàng, đã chết tám năm qua; và trong đêm tối, tôi đến trước phòng của hoàng
tử.

Tôi không phải là người đoan chính, dù rằng người chồng trước, và là đức
vua của tôi, thật sự là người tình đầu tiên của tôi, mặc cho họ có nói gì đi
chăng nữa.

Lúc đầu hoàng tử vui vẻ lắm. Y bắt tôi cởi hết quần áo, và kêu tôi đứng
trước cửa sổ đang mở, xa thật xa khỏi ánh lửa, cho đến khi da tôi lạnh giá. Rồi
y bảo tôi nằm ngửa, hai tay chắp lên ngực, đôi mắt mở to nhưng chỉ nhìn lên
trên xà nhà. Y bảo tôi không được di động, và thở càng ít càng tốt. Y van tôi
không được nói gì cả. Rồi y tách hai chân tôi ra.

Cứ thế y vào người tôi.

Khi y bắt đầu nhấp vào trong tôi, tôi cảm giác hông tôi nâng lên, tôi
bắt đầu hòa hợp với y, từng nhịp, từng nhấp. Tôi rên rỉ. Tôi không thể tự chủ.

Dương vật y rút ra khỏi tôi. Tôi rướn người lên và chạm vào nó, một vật
nhỏ và trơn ướt.

“Xin em,” y nói, nhẹ nhàng. “Em phải không được di động, cũng không nói
chuyện. Chỉ nằm đó trên tảng đá, lạnh buốt và đẹp đẽ.”

Tôi cố, nhưng y đã mất hết cái ý chí làm y thành đàn ông; và không bao
lâu sau, tôi rời khỏi phòng hoàng tử, tiếng chửi thề và khóc nức nở của y vẫn
vọng trong tai tôi.

Y rời khỏi lâu đài buổi sớm hôm sau, với tất cả tùy tùng, và bọn họ đi
vào trong khu rừng.

Tôi tưởng tượng phần dưới của y, lúc bấy giờ, khi y cưỡi ngựa, đang khó
chịu vì không thỏa mãn tại trung tâm của phần dưới. Tôi tưởng tượng đôi môi y
mím chặt vào nhau. Rồi tôi tưởng đến cảnh đoàn người nhỏ đó xuyên qua rừng,
cuối cùng đến cái hòm thủy tinh của con gái tôi. Trắng xanh. Lạnh lẽo. Trần
truồng, dưới tấm thủy tinh, chỉ nhỉnh hơn một bé gái, và đã chết.

Trong trí tưởng tượng của tôi, tôi có thể gần như cảm thấy sự cương cứng
của y bên trong quần, thấy được cơn thèm khát dâng lên trong lòng y khi đó, lời
cảm tạ trời đất đã ưu đãi y. Tôi thấy được y trao đổi với bọn người lùn – cho
họ vàng ròng và hương liệu để đổi lấy cái xác chết xinh đẹp trong hòm thủy
tinh.

Bọn chúng có tự nguyện lấy vàng hay không? Hay họ nhìn thấy tùy tùng
trên ngựa, với kiếm sắc nhọn và gươm giáo, và nhận ra họ không có chọn lựa?

Tôi không biết. Tôi đã không có ở đó; tôi không thể thấy được. Tôi chỉ
có thể tưởng tượng…

Đôi bàn tay, xua đi những mảnh kiếng và thủy tinh trên thân hình lạnh
lẽo của nó.

Đôi bàn tay, dịu dàng vuốt ve gò má lạnh, cầm bàn tay lạnh, vui mừng khi
thấy cái xác vẫn còn mới và mềm mại.

Có phải y đã lấy nó ngay nơi đó, trước mặt tất cả hiện diện? Hay y mang
nó đến một nơi vắng vẻ trước khi làm?

Tôi không thể nói được.

Có phải y đã lấy miếng táo ra khỏi cổ họng nó? Hay là mắt nó chầm chậm
mở ra khi y đang nhấp mạnh vào người nó; miệng nó hé mở, hai làn môi đỏ tách
ra, hàm răng sắc nhọn cắm vào cổ y, làm dòng máu nóng, là sự sống, chảy xuống
cổ họng nó, làm trôi đi miếng táo, máu tôi, thuốc độc của tôi?

Tôi tưởng tượng thế; tôi không biết.

Tôi biết điều này: tôi thức giấc trong đêm tối và nhìn thấy trái tim của
nó đập một lần nữa. Dòng máu mặn chảy xuống mặt tôi. Tôi ngồi lên. Bàn tay tôi
như cháy bỏng và đập mạnh như là tôi đã bị đánh bằng một cục đá.

Có tiếng đập cửa dữ dội. Tôi sợ, nhưng tôi là một nữ hoàng, và tôi sẽ
không biểu lộ sợ hãi. Tôi mở cửa.

Trước tiên là tùy tùng của y bước vào phòng tôi, và bao quanh tôi, với
kiếm sắt và giáo dài.

Và rồi y bước vào; nhổ vào mặt tôi.

Cuối cùng, nó bước vào phòng tôi, như là nó đã làm khi còn nhỏ, khi nó
còn là một đứa bé sáu tuổi. Nó không thay đổi đổi gì. Không nhiều.

Nó kéo sợi dây treo trái tim của nó xuống. Bàn tay nó từ từ gỡ sợi dây
lương trà đã khô ra, từng cái một; kéo ra những tép tỏi khô sau năm tháng; rồi
nó cầm lấy trái tim của nó, vẫn còn đập – một trái tim nhỏ, không lớn hơn tim
dê hay tim gấu – và đang dâng trào máu trong tay nó.

Móng tay nó hẳn phải sắc nhọn như kiếng: nó rạch lồng ngực bằng móng
tay, ngay vết thẹo màu tím. Ngực nó mở ra, trống rỗng và không máu. Nó liếm
trái tim, một lần, khi máu chảy qua bàn tay, và nó đẩy trái tim vào trong lồng
ngực.

Tôi đã thấy nó làm như thế. Tôi thấy nó đóng lồng ngực lại. Và tôi thấy
vết sẹo tím bắt đầu nhạt dần đi.

Hoàng tử có vẻ lo lắng trong chốc lát, nhưng rồi y vẫn đặt bàn tay quanh
người nó, chúng nó đứng, cạnh nhau, và đợi.

Làn da nó vẫn còn lạnh, mùi chết chóc vẫn còn trên môi nó, và sự thèm
khát của y không giảm bớt chút nào.

Chúng nói với tôi chúng sẽ làm đám cưới, và hai vương quốc sẽ hợp nhất.
Chúng bảo tôi sẽ có mặt ở đám cưới.

Trong phòng bắt đầu nóng lên.

Chúng đã kể cho mọi người những điều xấu xa về tôi; một chút sự thật để
làm câu chuyện thêm hấp dẫn, nhưng trộn với rất nhiều lời dối trá.

Tôi bị trói và giam trong tầng hầm đá dưới lâu đài, và tôi ở đó suốt cả
mùa thu. Hôm nay, bọn chúng dẫn tôi ra ngoài; cởi hết quần áo tôi ra, gột rửa
vết dơ dáy, cạo hết lông và tóc, và chà mỡ ngỗng lên người tôi.

Tuyết vẫn rơi khi bọn chúng khiêng tôi – hai người giữ cánh tay, hai
người giữ chân – hoàn toàn phô bày tất cả, tư thế dạng chân và lạnh lẽo, qua đám
người đang dự đại tiệc giữa đông; và mang tôi đến cái lò lửa.

Con gái tôi đứng đó với hoàng tử của nó. Nó nhìn tôi, trong sự nhục nhã của
tôi, và không nói gì.

Khi bọn chúng đẩy tôi vào lò lửa, trong sự hò hét, và giễu cợt, tôi nhìn
thấy một hoa tuyết rơi trên gò má nó, và nằm ở đó mà không tan ra.

Chúng đóng cửa lò phía sau tôi. Nơi đây càng nóng lên, và bên ngoài bọn
họ đang hát vang, nhảy múa, và đập lên hai bên lò.

Nó không cười, hay hát, hay nói. Nó không nhạo báng cũng không quay mặt
đi. Nhưng nó nhìn vào tôi; và trong một giây tôi thấy chính mình trong mắt nó.

Tôi sẽ không la. Tôi sẽ không cho bọn chúng có sự thỏa mãn đó. Bọn chúng
sẽ có thân xác tôi, nhưng linh hồn và câu chuyện là của tôi, và sẽ xuống mồ với
tôi.

Mỡ ngỗng bắt đầu tan ra và chảy lấp lánh trên da tôi. Tôi sẽ không gây
ra tiếng động nào. Tôi sẽ không nghĩ gì về vết cháy nữa.

Tôi sẽ nghĩ về hoa tuyết trên má nó.

Tôi nghĩ về mái tóc nó đen như than, đôi môi đỏ như máu, và làn da nó,
trắng như tuyết.

Comments

alvissfan's picture

....

Cái này là version đảo ngược với Bạch tuyết à :P

Em thích truyện này :P Hơi kinh dị và xxx nhưng không hiểu sao vẫn thích :P

Tác giả phân tích câu chuyện Bạch tuyết theo một hướng hoàn toàn khác nhỉ :P

mhd's picture

thể loại kể lại

thể loại kể lại chuyện cổ tích này cũng nhiều, nhưng ít truyện ngắn lắm, để coi  có truyện nào thì dịch nữa nhé :d

----
Ender's Game. Một Mình Yêu Anh. Đang tìm biên tập viên

emiuanhnhut's picture

Nhưng hay mà

Nhưng hay mà ^^ Cục hay mới đúng

Có lẽ chị mhd làm nhà văn sẽ được ủng hộ lắm đó ;))

Mhd có cần em dịch phụ hem ? Sẵn sàng giúp chị nà ;;)

Không có gì là không thể

mhd's picture

Người dịch phụ thì

emiuanhnhut's picture

Bạch Tuyết ????

Truyện này sao giống truyện bạch Tuyết Vậy???? Có điều là theo lối văn hiện đại a`

Không có gì là không thể

mhd's picture

không phải văn hiện

không phải văn hiện đại mà là văn kinh dị :P 
----

Ender's Game. Một Mình Yêu Anh. Đang tìm biên tập viên