Thịt

galaxy.jpg
CHÚNG LÀM BẰNG THỊT
tác giả Terry Bisson
người dịch mhd
www.truyentranh.com

"Bọn chúng được cấu tạo từ thịt."

"Thịt?"

"Thịt. Chúng làm từ thịt."

"Thịt?"

"Không còn nghi ngờ gì nữa. Chúng tôi đã nhặt vài đứa từ những chỗ khác nhau trên hành tinh, đem chúng lên thuyền, thí nghiệm đủ kiểu. Chúng hoàn toàn là thịt."

"Không thể nào. Còn mấy tín hiệu radio? Thư trong không gian?"

"Chúng dùng sóng radio để nói chuyện, nhưng mấy tín hiệu đó không do chúng gởi. Tín hiệu do máy móc gởi đi."

"Vậy thì ai làm ra máy móc. Đó chính là người chúng ta cần liên lạc."

"Chúng tạo ra máy móc. Tôi đang nói với anh rồi. Thịt tạo nên máy móc."

"Lố bịch quá. Làm sao mà thịt tạo ra máy móc được? Anh đang yêu cầu tôi phải tin thịt có tri giác."

"Tôi không yêu cầu, tôi đang nói với anh thế đấy. Những sinh vật này là chủng tộc có tri giác duy nhất trong khu vực và chúng làm bằng thịt."

"Có lẽ chúng cũng như orfolei. Cậu biết đấy, một loại tri giác thông minh bằng chất carbon phải trải qua giai đoạn thịt hóa."

"Không. Chúng sinh ra là thịt, và chết là thịt. Chúng tôi đã nghiên cứu khoảng vài cuộc đời của chúng rồi, cũng không phải là lâu lắm. Anh có biết thịt sống bao lâu không?"

"Thôi khỏi. Okay, có thể chúng chỉ có một phần là thịt. Cậu biết đấy, như weddilei. Đầu thịt với não bằng electron plasma bên trong."

"Không. Chúng tôi đã nghĩ thế, bởi vì chúng cũng có đầu thịt, như weddilei. Nhưng như tôi đã nói, chúng tôi đã dò bên trong. Chúng hoàn toàn làm bằng thịt từ trong ra ngoài."

"Không có não hả?"

"Ồ, có não chứ. Chỉ là chúng làm bằng thịt! Tôi đã nói với anh rồi."

"Vậy... chúng suy nghĩ bằng cái gì?"

"Anh không hiểu phải không? Anh không chịu tin những điều tôi nói. Cái não suy nghĩ. Cái thịt."

"Thịt suy nghĩ! Anh đang yêu cầu tui phải tin vào thịt có suy nghĩ!"

"Cám ơn. Cuối cùng cũng hiểu. Bọn chúng hoàn tòan làm bằng thịt. Và chúng đã cố gắng liên lạc với ta khoảng mấy trăm năm cuộc đời chúng."

"Omigod. Vậy những cục thịt này muốn gì?"

"Đầu tiên là chúng muốn nói chuyện với chúng ta. Tôi nghĩ chúng muốn khám phá Vũ Trụ, liên lạc với những chủng tộc khác, trao đổi thông tin và ý tưởng. Như thường lệ."

"Chúng ta phải nói chuyện với thịt hả."

"Đúng thế đấy. Đó là tín hiệu mà chúng gởi ra bằng sóng radio. 'Xin chào. Có ai ở đó không. Có ai ở nhà không.' Như vậy đó."

"Vậy là bọn chúng biết nói chuyện. Chúng dùng ngôn ngữ, ý tưởng, quan niệm?"

"Ồ, đúng. Chúng dùng thịt để làm thế."

"Tôi tưởng anh vừa nói chúng dùng radio."

"Đúng vậy, nhưng anh nghĩ cái gì ở trên sóng radio? Âm thanh thịt. Anh biết khi đập thịt vào với nhau, chúng phát ra âm thanh. Chúng nói chuyện bằng cách đập thịt của chúng với nhau. Chúng còn có thể hát bằng cách dùng thịt để phun không khí."

"Omigod. Thịt biết hát. Bó tay bó chân bó tòan thân. Vậy anh nói phải làm gì?"

"Chính thức hay không chính thức?"

"Cả hai."

"Chính thức thì chúng ta buộc phải liên lạc, chào mừng và báo cáo tất cả và bất cứ chủng tộc có tri giác nào trong góc này của Vũ trụ, không có định kiến, sợ hãi, hay yêu thích. Không chính thức thì tui khuyên là nên xóa báo cáo và quên tụi nó đi."

"Tui cũng đang hi vọng anh nói thế."

"Có lẽ hơi dã man, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Chúng ta có thực sự muốn trò chuyện với thịt không?"

"Tôi đồng ý một trăm phần trăm. Có gì để nói chứ? 'Xin chào, thịt. Khỏe không?' Nhưng chuyện này làm sao đây? Có bao nhiêu hành tinh đây?"

"Chỉ có một. Chúng có thể bay đến các hành tinh khác bằng hộp thịt đặc biệt, nhưng không thể sống ở đó. Và vì làm bằng thịt, chúng chỉ có thể du hành qua không gian C. Bị giới hạn bằng vận tốc ánh sáng và càng làm khả năng chúng sẽ liên hệ được với ai rất là khó. Siêu nhỏ là khác."

"Vậy chúng ta giả bộ không có ai ở nhà trong Vũ trụ."

"Đúng thế."

"Ác. Nhưng như anh đã nói, ai mà muốn đi gặp thịt? Và những đứa đã được đem lên thuyền, những đứa làm thí nghiệm? Anh chắc chúng sẽ không nhớ chứ?"

"Chúng sẽ bị coi là khùng nếu xảy ra. Tôi đã vào gọt dũa phần thịt trong đầu họ để chúng ta chỉ là một giấc mơ đối với chúng."

"Giấc mơ của thịt! Chính xác làm sao, chúng ta sẽ trở thành giấc mơ của thịt."

"Và đánh dấu khu vực này không có ai."

"Tốt. Đồng ý, chính thức và không chính thức. Vậy là xong. Còn gì nữa không? Còn ai thú vị bên kia thiên hà không?"

"Có, một nhóm hạt nhân khí hydrogen có tri giác rụt rè dễ thương sống trên một hành tinh loại chín, khu vực G44G. Đã liên lạc trong hai vòng xoay ngân hà trước, muốn kết bạn."

"Lúc nào họ cũng nghĩ lại."

"Tại sao không chứ? Tưởng tượng vũ trụ này sẽ lạnh lẽo, cô đơn thế nào nếu chỉ có một mình..."

Bài bình luận

Ê! Chị không đọc

Ê! Chị không đọc nội quy à! Đâu có được dịch của người khác đâu! Những chuyện ngắn này " Chỉ của bạn mà thôi" cơ mà. Em thấy kì lạ là sao bài của chị hốk bị delete zvậy ta?

truyện tự dịch cũng

truyện tự dịch cũng là thuộc về người dịch mà.

----
Ender's Game. Một Mình Yêu Anh. Đang tìm biên tập viên

HiHi! Xin lỗi nha. Trong

HiHi! Xin lỗi nha. Trong luật Văn thơ Mini, em thấy câu "không viết hay dịch củangười khác lên" em lại tưởng là không được dịch của người khác lên.

Đâu. Toàn câu đó là,

Đâu. Toàn câu đó là, "Tuyệt đối KHÔNG gởi bài sưu tầm ở đây, các bài viết phải do chính tay bạn viết hoặc dịch." cơ mà?

----
Ender's Game. Một Mình Yêu Anh. Đang tìm biên tập viên