Cô ấy tự xưng mình là vampire. Tôi đã biết một điều, cô ta là kẻ nói dối. Cứ nhìn vào đôi mắt đó là biết. Đôi mắt đen như than, nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào mắt người đối diện, mà chỉ nhìn những vật vô hình trên vai, phía sau, phía trên và hai inches trước mặt người ta.
“Vị nó ra sao?” tôi hỏi. Nơi đây là khu đậu xe, sau quán bar. Cô làm việc buổi tối trong quán bar, pha đủ thứ rượu mạnh nhưng không bao giờ uống cả.
“Nước trái cây V8,” cô trả lời. “Không phải loại ít sodium, loại nguyên chất. Hay là món gazpacho mặn.”
“Gazpacho là gì?”
“Loại súp rau lạnh.”
“Đừng giỡn.”
“Không.”
“Vậy là cô uống máu? Cũng như tôi uống V8?”
“Cũng không hẳn,” cô nói. “Nếu chán uống V8 thì anh sẽ uống thứ khác.”
“Ừ,” tôi đáp. “Thật ra, tôi không ưa V8 lắm.”
“Thấy chưa?” cô đáp. “Ở Trung Quốc chúng tôi không uống máu, mà uống dịch tủy.”
“Mùi vị thế nào?”
“Không gì. Giống nước cốt gà thôi.”
“Cô thử chưa.”
“Tôi biết có người.”
Tôi cố thử xem có thể nhìn thấy bóng cô ta trong tấm kiếng bên hông cái xe tải chúng tôi đang dựa vào không, nhưng trời rất tối, và tôi không thể biết rõ.