11. Justice [Công lý]

11.jpg
11. Justice [Công lý]

“Nó không phải người,” quan tòa nói, “nó không xứng được xử trong phiên tòa của con người.”

“À,” luật sư đáp. “Nhưng ta không thể tử hình mà không có phiên tòa: đã có tiền lệ rồi. Một con heo, đã ăn em bé bị rơi vào máng. Nó bị kết tội và bị treo cổ. Một tổ ong, bị kết tội chích một ông già đến chết, bị chết thiêu trong tay người đao thủ. Chúng ta nợ con thú từ địa ngục đó ít nhất như thế.”

Những bằng chứng chống lại đứa bé không thể chối cãi được. Chúng kết thành câu chuyện này: một người phụ nữ ôm đứa bé từ quê lên. Cô ta nói đó là con, rằng chồng đã mất. Cô trú ngụ ở nhà vợ chồng người xây xe ngựa. Ông xây xe ngựa già than thở là mình mệt nhọc, và uể ỏai, rồi ông cùng với vợ, và người khách, bị người hầu khám phá đã chết chứng. Đứa bé vẫn sống trong nôi, xanh xao, mắt mở to, và máu vẫn còn dính trên mặt và mép.

Bồi thẩm đoàn phán đứa nhỏ có tội, không nghi ngờ gì nữa, và tuyên án tử hình.

Người tử hình là người bán thịt trong thị trấn. Trước mặt mọi người, y chặt đứa bé ra làm hai và thẩy thân hình nó vào lửa.

Con của y cũng vừa mới qua đời trong tuần đó. Thời đó số tử vong của trẻ em rất cao và là chuyện bình thường. Vợ người hàng thịt đã rất đau lòng.

Bà ta rời khỏi thị trấn, để thăm chị mình trong thành phố, và cũng trong tuần ấy, người hàng thịt cũng đến. Ba người họ - hàng thịt, vợ, và con – là gia đình đẹp nhất mà ta từng thấy.