0. The Fool [Anh Hề]

0.jpg
0. The Fool [Anh Hề]

"Ngươi muốn gì?"

Trong suốt một tháng trời, chàng thanh niên mỗi đêm đều đến nghĩa trang. Chàng đã nhìn thấy ánh trăng rọi ánh sáng lờ nhờ trên những phiến đá granite lạnh lẽo, đá marble mới toanh, đá tảng phủ đầy rêu phong cũ kỹ, và trên những bức tượng. Chàng đã dõi theo các hình bóng và các con cú. Chàng đã quan sát các cặp tình nhân, những người say rượu, và bọn trẻ đi qua con đường tắt đáng sợ này: tất cả những người ngang qua nghĩa địa ban đêm.

Chàng ngủ ban ngày. Chàng đứng một mình trong bóng tối và run rẩy vì lạnh. Chàng chợt nhận ra mình đang đứng trên bờ vực thẳm.

Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối xung quanh, trong và ngoài đầu chàng.

"Ngươi muốn gì?" nó lập lại.

Chàng không biết mình có dám quay lại và nhìn không, và nhận ra rằng không.

"Sao? Ngươi đã đến đây mỗi đêm, nơi mà người sống không được hoan nghênh. Ta đã thấy ngươi. Tại sao?"

"Tôi muốn gặp ngài," chàng nói, không nhìn đâu cả. "Tôi muốn được sống mãi mãi." Giọng khàn đi.

Chàng đã bước vào vực thẳm. Không còn đường quay lại. Trong trí tưởng tượng, chàng như đã cảm thấy dấu răng sắc nhọn xuyên qua cổ chàng, một khúc dạo đầu sắc nhọn cho cuộc sống vĩnh cửu.

Âm thanh lại cất lên. Trầm trầm và buồn bã, như tiếng vỗ của mạch nước ngầm. Phải mất vài giây sau chàng mới nhận ra đó là tiếng cười.

"Đây không phải là sống," giọng đó nói.

Nó không còn nói gì nữa, và một lúc lâu sau chàng biết mình ở một mình trong nghĩa địa.