Ngày công chúa Laten nhập
cung, trên cao nguyên Heatherine không có một bông tuyết, trời trong như đôi
mắt đã khô cạn nước mắt của nàng công chúa đáng thương. Người ta bảo đó là dấu
hiệu báo trước một cơn bão dài và dữ dội. Nhưng ngày hôm ấy, không ai quan têm
đến chuyện đó, người ta chỉ nhớ là chưa bao giờ thấy công chúa của tộc Merena
xinh đẹp đến nhường ấy, cũng chưa bao giờ thấy nụ cười nào mà lại ẩn chứa nhiều
đau khổ hơn. Đoàn xe khuất dần sau hàng tuyết tùng to lớn, mọi người vãn dần,
quay về với công việc với sự yên tâm với một nền hoà bình đã được đảm bảo.
Halcyon là người cuối cùng đứng nhìn theo con đường mòn dẫn ra khỏi Heatherine
và lòng em có một linh cảm sâu sắc rằng, mình sẽ không còn bao giờ gặp lại chị
thân yêu nữa.
Một ngày sau khi Laten rời Merena, Otary trở về từ một chuyến đi săn dài ngày.
Nhưng chàng chẳng đem về một con thú nào ngoại trừ việc người ta thấy đôi chân
chàng đầy máu đã thâm đen. Không ai biết Otary đã băng rừng bao nhiêu ngày đêm
để quay về Merena, chỉ biết là khi đến nơi mà không nhìn thấy bóng hình người
yêu dấu, chàng thợ săn trẻ tuổi ấy đã đứng giữa trời đầy tuyết mà thét lên
những tiếng thét bi thương đến não lòng. Otary gọi tên Laten, gọi hết ngày sang
ngày khác, hết đêm này sang đêm khác, cho đến khi chàng quỵ ngã vì kiệt sức
trên nền tuyết lạnh mà mãi một thời gian sau sức khoẻ vẫn không phục hồi.
Halcyon nhìn thấy hết, nỗi đau của Laten và nỗi đau của Otary - nỗi đau của những
người yêu nhau mà bị chia cách mãi mãi. Tâm hồn em cũng như bị ám ảnh bởi những
giọt nước mắt và tiếng kêu thét khủng khiếp ấy. Đêm đêm, em mở to mắt nhìn mãi
về phía con đường nơi Laten đã đi để đến Lustre. Em không thấy gì cả ngoài một
màu đen mà em nghĩ đã bao trùm lên cả thế gian này kể từ khi chị mình biến mất.
Cuộc sống dần trở lại như thể sự hiện diện của Laten chỉ là một phần rất nhỏ
nhoi. Dân tộc Merena như quên mất một nàng công chúa đã vì họ mà hi sinh hạnh
phúc của riêng mình. Gió trên cao nguyên Heatherine vẫn thổi và tuyết thì vẫn
cứ rơi. Chỉ có Calvados và Otary là tiếp tục gặm nhấm nỗi mất mát của riêng
mình. Còn Halcyon, không ai biết em có đau đớn nữa hay không vì từ dạo ấy, đôi
mắt xanh của em trở nên vô cảm lạ thường. Mọi cảm xúc đều tan biến, và em không
còn vẻ thơ ngây ngày trước nữa …
Một năm sau, Merena nhận tin sét đánh rằng công chúa của họ, nàng Laten kiều
diễm, đã chết vì một lí do hết sức vặt vãnh giữa hoàng cung lộng lẫy.
-Vậy thì con sẽ đi thay cho chị. – Đó là câu nói đầu tiên Halcyon thốt lên từ
lúc nhận được tin báo trong khi mọi người còn đang khóc lóc xót thương cho bông
hoa bách hợp của vùng đất tuyết đã sớm úa tàn. Không có lấy một giọt nước mắt,
em chỉ bình thản nói ra điều đó như thể là một quyết định rất bình thường.
-Con điên rồi. – Calvados rên rỉ. Ông nghĩ rằng đứa con gái bé bỏng của mình
hẳn đang bị sốc nặng nề trước cái chết của người chị mà em vô cùng thương yêu.
-Bản hiệp ước vẫn còn và nó cần một nàng công chúa. Người đó phải là con thôi.
– Halcyon vừa nói vừa tự thu dọn vật dụng, không có vẻ gì là của một người đang
bị tình cảm yếu mềm chi phối. Trừ phi sự chi phối ấy sâu đậm đến mức không thể
biểu lộ ra ngoài thành những giọt nước mắt.
-Con có hiểu là chuyện đó nguy hiểm đến thế nào không ?! Cha sai rồi vì thế cha
không thể để mất con như đã mất Laten…
-Nghĩa là cha cũng nghĩ rằng chị chết không phải chỉ vì lí do vô tình ăn phải
loại nấm độc như triều đình nói à ? – Halcyon ngước đôi mắt xanh lục lên nhìn
cha. Đôi mắt trong và sâu đến lạ thường khiến vị tộc trưởng bỗng cảm thấy cần
thận trọng trong lời nói. Ông nheo mày, hạ giọng:
-Con đang nghĩ gì vậy Halcyon ?
-Không. – Cô bé nhún vai quay đi, tiếp tục công việc, đột ngột, tộc trưởng giật
tay em lại.
-Con vừa bỏ cái gì vào hành lí ? – Calvados sững sờ hét lên khi nhìn thấy một
con dao găm sáng loáng nằm giữa đống quần áo, ánh thép chói ngời. Halcyon không
trả lời. Em nhìn thẳng vào cha, không một chút sợ hãi hay hoảng hốt. Hai cha
con nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì nhưng với kinh nghiệm, đoán biết được
sự tình, Calvados cuối cùng cũng buông tay con gái ra để em đặt con dao vào
hành lí như đã định. Ông cúi xuống, thở dài mệt mỏi như đang ở trong một chuyến
hành trình dài mà bất lực không cách gì bước tiếp được nữa:
-Con còn quá nhỏ … quá nhỏ …
Câu nói ấy chẳng mảy may tác động đến Halcyon. Em cơ hồ không hề nghe thấy
tiếng thở dài đau xót của cha mà vẫn lặng lẽ chọn các thứ đồ dùng. Trước mắt
em, nơi góc nhà kia, dường như vẫn còn hình ảnh chị Laten xinh đẹp ngồi cười
đùa. Giờ thì chị đã chết rồi. Nhưng em không khóc… Chưa phải lúc khóc. Người
cần khóc không phải là em mà là kẻ khác… Laten sẽ chỉ cho em biết kẻ đó là ai.
Halcyon siết chặt con dao dưới lớp áo. Và em sẽ khiến kẻ đó phải khóc bằng
chính máu của hắn … Suy nghĩ ấy còn sâu đậm hơn một lời thề.
Ngày Halcyon nhập cung, chỉ có một toán lính đi theo cùng cô bé Ire. Những
người dân Merena ra tiễn đều khóc. Khác với lúc tiễn Laten, nước mắt là sự tiễn
biệt với hi vọng một ngày kia người ra đi sẽ trở lại, giờ đây, với Halcyon, ai
cũng nghĩ rằng em rồi sẽ cũng vĩnh viễn không trở về như chị mình thôi. Và họ
khóc, xót thương cho người đi vào chỗ chết để cho họ cơ hội được sống… Halcyon
mắt trong veo nhưng trước khi lên đường em đã quay lại ôm hôn cha, thì thầm vào
tai ông những lời cuối cùng:
-Cha biết không, chị Laten không bao giờ ăn nấm …
Mặt Calvados giãn ra và đôi mắt đầy nếp nhăn từ từ ứa tràn nước mắt.
-Con cảm ơn cha đã không ngăn cản con … - Halcyon hôn lên má cha, người cha mà
em biết là cơ hội được gặp lại vô cùng mong manh.
Thế rồi thôi. Em lên xe. Đoàn người bắt đầu đi, qua rặng tuyết tùng hệt cái
ngày này một năm trước, Laten đã ra đi mãi mãi. Halcyon không quay lại nhìn quê
hương thêm một lần nào nữa.
Trên trời tuyết không còn rơi …
-Tại sao ngài lại cho công chúa đi như thế … - Giọng nói quen thuộc vang lên
bên tai Calvados khi bóng Halcyon đã khuất ở khúc quanh của dốc núi.
Chàng thợ săn thiện xạ Otary đã đứng cạnh tộc trưởng tự bao giờ. Đôi mắt chàng
nhìn về phía con đường đã vắng tanh, xa xăm và buồn thăm thẳm. Calvados biết
giờ đây trong tim chàng trai ấy đang ngập tràn hình ảnh Laten. Ông dịu giọng:
-Halcyon sẽ không sao. Nó khác Laten.
Otary khẽ rùng mình vì nghe nhắc đến tên người yêu dấu. Nỗi đau trong chàng vẫn
còn nguyên và sẽ chẳng khi nào lành lại được. Calvados biết điều này nhưng ông
vẫn tiếp tục nói:
-Phải. Halcyon khác Laten. Nếu Laten là đoá bách hợp tuyệt đẹp mà dễ bị bẻ gãy
thì Halcyon sẽ là nhánh xương rồng … Xương rồng không bao giờ khóc, nước mắt nó
lặn vào trong rồi thành gai đâm nát kẻ thù …
-Vâng … Halcyon khác Laten. Không ai có thể giống Laten. – Otary nói và ngước
nhìn bầu trời trong sáng trên cao. Có nắng, dù vẫn rất lạnh. Mùa đông chưa bao
giờ rời khỏi nơi này.
Cao nguyên Heatherine khẽ rùng mình trong hơi lạnh toát ra từ trái tim của
chính nó. Số mệnh chuyển dời. Không ai giống ai… không có hai số mệnh giống
nhau, cũng không có hai nỗi đau giống nhau. Như Halcyon đã chọn lấy con đường
số mệnh cho riêng mình vào cái ngày em nhập cung để duy trì hiệp ước hoà bình.
Một truyền thuyết mới lại bắt đầu như cái cách vô vàn truyền thuyết xưa cũ đã
qua. Có điều Halcyon vào cái buổi ban đầu ấy chẳng hề tiên đoán được rằng
truyền thuyết này rồi sẽ được viết nên bởi máu của chính những người em yêu
thương…
Ba ngày đã qua. Đoàn người đã đi được một phần hai quãng đường đến thủ phủ
Lustre. Vào buổi sáng hôm ấy, họ đặt những bước chân đầu tiên đến vùng núi Ram
hiểm trở. Không có gì ngoài những vách đá dựng đứng, cao vút và nham nhở những
mảnh vỡ đau thương từ trái tim đất mẹ trồi lên vào buổi sơ khai. Thỉnh thoảng
là những bụi cây hoang sơ nhưng xanh mướt, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt dưới
những lớp đá trắng khô cằn. Ire ngắm nhìn khung cảnh ấy được một lúc rồi cũng
chán, em lại trở vào trong xe để nhìn thấy tiểu công chúa của mình lau con dao
lại lần thứ một trăm bao nhiêu đó lần. Con dao rất sắc, ánh thép sáng ngời như
thể trong nó cất giấu một tia nắng ban mai. Chỉ cần nhìn những hoạ tiết tinh
xảo trên cán dao cũng đủ biết nó là một con dao quý như thế nào. Ire vẫn không
thể nào hiểu được vì sao thứ vũ khí giết người này lại được công chúa yêu quý
mà mang theo nhập cung như vậy. Em càng không lí giải được vì sao công chúa lại
chọn em đi theo hộ tống, nhất là sau cái chết của đại công chúa Laten. Đáng lẽ
người nên đi theo là Otary mới đúng…
Ire vừa nghĩ vừa nhìn chăm chú vào ánh mắt xanh lục thẫm của Halcyon. Em luôn
có cảm giác công chúa rất khác em, khác với những đứa trẻ cùng trang lứa. Sau
khi công chúa Laten qua đời thì sự khác biệt ấy lại càng rõ rệt hơn. Nếu nói sự
hồn nhiên của trẻ thơ vui tươi như sóng thì Ire là sóng trên mặt hồ bình yên
còn Halcyon là cơn sóng ngầm nơi đáy sâu nhất của đại dương. Cơn sóng ngầm ấy
thực sự khiến người ta sợ…
Bất thình lình, chiếc xe dừng phắt lại làm Ire ngã sấp xuống sàn, xô ngã cả
Halcyon.
-Chuyện gì vậy ? – Em cất giọng hỏi lính bảo vệ bên ngoài.
-Xin hai người đừng ra ngoài… - Giọng anh ta nghe có vẻ nghèn nghẹn thế nào.
Halcyon lập tức vùng dậy, khẽ mở tấm rèm che để quan sát. Em nhanh chóng nhận
ra lí do của sự trì hoãn này. Một nhóm chừng bảy tám người đang đứng chặn ngay
trên lối mòn vòng qua ngọn núi.
Cướp núi Ram!
Quả nhiên lời đồn về bọn cướp này là có thật.
-Công chúa, người hãy ở yên trong xe đi. - Đội trưởng toán cận vệ vừa nói vừa
kéo tấm rèm xuống.
Điều Halcyon nghĩ đến đầu tiên không phải là chiến đấu mà là thương lượng. Có
thể thương lượng chăng ? Bởi vì kẻ mà em cần đối phó không phải bọn cướp này mà
là lũ người giấu mặt nơi thủ đô rộng lớn kia… Nhưng Halcyon chẳng hề có lấy một
cơ hội để thực hiện ý định của mình vì chẳng thèm nói một lời nào, bọn cướp núi
Ram đã lao vào chém giết.
Tiếng binh khí va chạm hỗn loạn, tiếng thét đau đớn … và mùi máu tanh, Halcyon
chưa từng ngửi thấy mùi máu gần và nồng như vậy, đến mức nó khiến em thấy buồn
nôn. Nhìn sang bên cạnh, em thấy Ire đang run rẩy ở góc xe, mặt trắng bệch như
thể máu đã bị thay bởi tuyết.
-Aaaaaaaaa!
Một tiếng thét ghê rợn làm chính Halcyon cũng giật này mình. Sau đó là khoảng
im lặng kinh hoàng. Tiếng bước chân rõ dần. Halcyon nắm chặt lấy con dao dưới
tà áo. Nỗi sợ hãi của một cô bé tám tuổi đang xâm chiếm tâm trí em, những ngón
tay bắt đầu run lên ngoài mức kiểm soát.
Tấm rèm bị hất tung và một người ló đầu vào, một khuôn mặt đen đủi đầy vết bỏng
sẹo ẩn dưới mái tóc dài xơ xác và bộ râu nham nhở đen trũi.
Ire chỉ kịp nấc lên một tiếng khiếp hãi rồi ngã xuống ngất lịm. Halcyon thì sợ
đến nỗi hơi thở nghẹt lại trong họng, làm miệng em cứ há hốc ra không thốt nên
lời.
-Hai con nhóc! – Tên cướp cất cái giọng ồm ồm, không có vẻ đáng sợ như bề ngoài
- Vậy mà ta tưởng là công chúa cống hoàng đế…
Hai tiếng “công chúa” thức tỉnh lí trí Halcyon tức thì. Ý thức dần trở lại nhắc
nhở em về thân phận của mình.
-Ta chính là công chúa! – Halcyon thốt lên bằng giọng kiêu hãnh không che giấu.
Chính em cũng ngạc nhiên về sự can đảm của bản thân.
Tên cướp tròn mắt rồi cười phá lên. Hắn đưa tay toan chạm vào má Halcyon nhưng
em nhanh tay gạt tay hắn sang một bên, động tác vô cùng dứt khoát.
-Bỏ tay ngươi ra khỏi người ta. Ta là một công chúa. - Mắt em sáng lên uy lực
và sự cảnh báo khác thường – Các ngươi … - Em lia mắt vào đám cướp còn lại, bảy
tên tất cả - … đang làm một việc vô ích biết không ?
-Vậy sao ? - Một phụ nữ mặc áo tím có khuôn mặt khá xinh đẹp nhếch miệng cười.
-Chúng ta có thể thương lượng. – Halcyon cố giấu đi sự run sợ trong giọng nói.
Bọn cướp tiếp tục cười nhưng rồi một giọng nói trong trẻo vang lên :
-Thương lượng như thế nào ?
Giọng nói ấy thuộc về kẻ đứng giữa bọn cướp : một cậu thiếu niên chỉ độ chừng
mười sáu mười bảy tuổi có mái tóc bạc trắng và đôi mắt xanh lam màu biển. Từ
giây phút nhìn thấy người này, Halcyon không cách nào dứt ánh mắt của mình sang
nơi khác được. Một sức hút kì lạ khiến em cứ nhìn kẻ đó trừng trừng. Và ngược
lại, tên cướp trẻ tuổi ấy cũng không rời mắt khỏi em.
-Thế nào, công chúa ?
-… Bất cứ thứ gì ngươi muốn nếu trong khả năng của ta.
-Khả năng của ngươi nằm dưới sự phán xét của ta. Đồng ý chứ ? - Hắn vẫn giữ nụ
cười lạnh giá trên môi.
Còn Halcyon thì thấy môi mình khô khốc. Em phải sống bằng bất cứ giá nào. Vì
thế em nghe giọng mình vang lên:
-Đồng ý.
-Thương lượng hoàn tất. - Hắn gật đầu. Không một tên cướp nào phản đối. Rõ ràng
hắn là thủ lĩnh của chúng. Mặc dù điều đó thật là kì quái. Hắn còn quá trẻ.
Halcyon nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xanh biển. Em không thấy gì ngoài một
màu xanh thăm thẳm, một đôi mắt tuyệt đẹp. Liệu có nỗi đau nào ẩn giấu phía sau
cái đẹp kia như cách người ta thường nói chăng? Không, Halcyon không cách chi
nhận ra được. Có lẽ vì nỗi đau được chủ nhân nó che giấu quá hoàn hảo, hoặc chỉ
đơn giản là Halcyon còn quá nhỏ để có thể phân biệt rõ ràng những thứ phức tạp
như vậy. Nói cho cùng em cũng chỉ mới có tám tuổi mà thôi.
Tên cướp trẻ không quan tâm lắm đến việc cái nhìn của mình tác động như thế nào
đến nàng tiểu công chúa xứ tuyết, hắn mỉm cười và đôi mắt xanh bừng sáng như
ánh nắng lướt nhẹ lên mặt biển vùng cực Bắc buổi chớm đông:
-Vậy điều kiện của ta đây.
Hắn nói “của ta” chứ không phải “của chúng ta”. Halcyon càng thêm tin vào phán
đoán của mình rằng đây chính là thủ lĩnh của bọn cướp.
-… Ta muốn một cô gái.
-Ai ?
-Đến lúc đó ta sẽ chọn. Công chúa biết “lúc đó” là lúc nào không ?
Halcyon trầm ngâm giây lát nhưng không đáp. Vì thế tên cướp quyết định nói luôn
bằng cái giọng bông đùa vờ vĩnh.
-Là lúc cô bé ngồi ở ngai vị có đủ uy quyền để cho ta cô gái mà ta muốn. “Lúc
đó” cũng có thể là bất cứ lúc nào…
Hắn vừa dứt lời lão thuộc hạ có khuôn mặt đầy sẹo phỏng phá lên cười. Tiếng
cười của lão ồm ồm vang vọng khắp vùng núi đá, ngỡ như lá cây xào xạc cũng
chính vì thứ khí mạnh mẽ thoát ra từ tiếng cười đáng sợ ấy. Halcyon bất giác
nắm chặt lấy lưỡi dao phòng thân. Động tác này lập tức làm thủ lĩnh bọn cướp
chú ý. Hắn chậm rãi bước đến gần. Halcyon sợ điếng người nhưng em không lùi lại
bước nào mà vẫn ngồi bất động tại chỗ cho tới khi hắn đã đứng ngay trước mặt.
Mái tóc trắng dài bay trong gió độc núi Ram, một màu trắng nhờ nhờ thiếu sinh
khí trái ngược hẳn với đôi mắt đầy thần khí tinh anh. Tên cướp đưa tay về phía
Halcyon. Xoẹt! Ánh thép loé lên rồi vụt tắt. Một tiếng keng trong vắt vang lên
khi con dao rơi xuống nền đá cứng và Halcyon thấy bàn tay cầm dao của mình bị
hắn ấn chặt vào thành xe không cho nhúc nhích, từ chỗ đó, một sợi máu mảnh như
tơ từ từ ôm lấy cổ tay trắng ngần nhỏ nhắn của em chảy xuống.
-Cô em gan lắm… - Tên cướp rít lên, trong giây lát, đôi mắt đẹp loé lên tia
nhìn độc ác và … có cả sự ghê tởm khó hiểu nữa. Rồi cũng đột ngột như lúc ấn
lấy tay Halcyon, hắn buông tay ra và đứng thẳng trở lại.
Halcyon rút tay xuống. Tay em hoàn toàn lành
lặn. Phải rồi. Vì khi nãy chính em là người vung dao lên tấn công tên cướp
khiến hắn phải dùng tay đỡ mà bị thương.
Nhìn bàn tay trái đầy máu của tên cướp thiếu niên ấy, bọn thuộc hạ toan chạy
đến nhưng hắn đã giơ tay ngăn lại. Phong thái đường hoàng không chút nao núng.
Hắn từ từ nhìn xuống đôi mắt màu vỏ xương rồng rực sáng không chịu khuất phục
của nàng công chúa cũng đang dõi trừng trừng vào hắn.
Giây phút ấy Halcyon đã nghĩ rằng mình có thể chết. Song đôi mắt em vẫn sáng,
không cách gì làm dịu đi cái thần khí trong đó được.
-… Tên ta là Cirrus. Hãy nhớ, tiểu công chúa Merena. – Tên cướp trẻ cất giọng,
hắn cúi xuống nhặt lấy con dao quý – Ta sẽ giữ thứ này. Rồi sẽ có ngày chúng ta
tái ngộ. Đừng quên cuộc trao đổi ngày hôm nay. Và khi em trao người con gái ta
muốn cho ta, ta cũng sẽ trả con dao lại cho em. Nó sẽ là tín vật.
-Hãy chọn thứ khác đi. Vì con dao đó là vũ khí phòng vệ của ta. – Halcyon đáp –
Nếu ta chết trước khi đến được hoàng cung, trước khi nắm được quyền lực thì mọi
thoả thuận đều chẳng còn giá trị gì hết, Cirrus.
-Điều đó không cần lo. – Cirrus hất tay – Azur, ngươi ra đây.
Từ phía sau sáu tên cướp còn lại, một bóng đen bước ra ánh sáng. Tên cướp thứ
tám. Cũng là một thiếu niên, chắc chắn chưa qua tuổi mười sáu. Khuôn mặt thơ
ngây và đôi mắt nâu thiên sứ, không ai tin hắn là ác quỷ cho đến lúc nhìn thấy
máu ướt đẫm lưỡi gươm mảnh hắn cầm trên tay.
-Azur sẽ đưa hai người đến Lustre an toàn.
Nhận ra sự nghi ngờ đang lan dần trong đôi mắt xanh lục trong veo của tiểu công
chúa, Cirrus vỗ tay ra hiệu cho Azur.
Halcyon chỉ kịp nhận thấy một làn gió quét qua mặt mình và khi em mở mắt ra thì
đã thấy Azur đứng ngay cạnh Cirrus, trên tay hắn là … những hạt cườm trên mũ
miện của em! Lúc em nhận ra điều đó cũng là lúc những hạt cườm còn lại xổ tung
xuống, rơi vãi lung tung trên sàn.
-Vậy là đủ điều kiện để chúng ta tin tưởng lẫn nhau rồi chứ ? – Cirrus mỉm
cười.
Và Halcyon không còn cách nào khác ngoài việc làm theo sự sắp xếp của tên cướp
núi kì lạ ấy.
--------------------------------------------
Chiếc xe của công chúa Merena đi xa dần. Đến khi nó khuất sau vách núi đầu tiên
thì Vikkin, tên cướp có khuôn mặt xấu xí lên tiếng :
-Cirrus, ngài thả chúng thật sao ? Còn cho Azur theo hộ tống nữa.
-Cho Azur theo hộ tống chính là không để chúng thoát đấy, Vikkin. – Cirrus bình
thản đáp – Vào đến hoàng cung thì … ta có muốn cũng không quản được vì cô bé đó
khi ấy có muốn cũng chẳng thoát được.
-Chuyện đó cũng bình thường thôi. Nhưng kì lạ là ở yêu cầu ngài đặt ra kia. -
Người phụ nữ xinh đẹp lên tiếng – Saren tôi thật không hiểu vì sao ngài lại nói
rằng ngài muốn một cô gái trong khi … ừm, ngài ghét phụ nữ hơn bất cứ ai trên
thế gian này, nhất là những phụ nữ thuộc về cung cấm.
Cirrus bật cười vang và đưa tay ném những hạt cườm của cô công chúa nhỏ xuống
đất, gió núi rít lên một tiếng ghê rợn khi cuốn chúng lăn trên nền đá lạnh. Cả
núi Ram rùng mình trong tràng cười của người chủ nhân trẻ tuổi của mình.
Không ai hiểu điều chàng trai trẻ có mái tóc bạc trắng ấy đang nghĩ. Một số
phận khác thường ẩn giấu sau vẻ đẹp khác thường của đôi mắt.
Năm ấy Halcyon tám tuổi còn Cirrus vừa bước qua tuổi mười sáu, sợi dây số mệnh
của họ đã giao nhau ở điểm nút đầu tiên của cuộc hành trình dài để rồi sau đó
trong những cuộc gặp gỡ định mệnh tiếp theo, chúng sẽ quyện chặt vào nhau thành
một sợi máu đỏ tươi như màu hoàng hôn hủy diệt đang dần phủ xuống đế chế Acamas
độ suy tàn… Song đó lại là chuyện của tương lai và hiện giờ họ vẫn chỉ mới là
một tiểu công chúa và một tên cướp vùng núi Ram hoang vắng.
Vả lại với Halcyon đây vẫn chưa phải là cuộc gặp gỡ quan trọng nhất trong cuộc
đời Halcyon. Cuộc gặp gỡ quan trọng ấy vẫn còn chờ em nơi hoàng cung lộng lẫy
của Lustre xa xôi …