Người
thiếu nữ chạy dọc theo hành lang của cung điện điêu tàn, những bước
chân chệch choạng, tà áo choàng đỏ thẫm bao phủ lên trên một vóc người
nhỏ nhắn.
-Armanon! Armanon! – Nàng gọi thất thanh.
Lửa rực sáng cả bầu trời. Ôi, lửa hung tàn … Còn gì là hoàng cung lộng lẫy!
Giữa
cái khung cảnh chỉ có màu của đêm và sắc của lửa ấy, mọi âm thanh như
tan biến đi trong cái hư vô của sự hủy diệt. Nhưng người thiếu nữ kia
cứ gọi mãi, mặc cho giọng tha thiết hoà vào sắc đỏ mênh mông. Giọng
nàng thánh thót vang lên tựa hồ tiếng loài thiên nga cất lên trước phút
lìa đời…
Nàng chạy, vẫn chạy. Hành lang của cung điện dài vô
tận. Mái tóc nàng xổ ra, trượt trên đôi vai thanh mảnh, đầy sự hoảng
loạn và tuyệt vọng.
Armanon! Armanon! Tiếng kêu vẫn vang lên vật vã trong cơn đau khốn cùng!
…
Và
rồi nàng thấy, trong bóng đêm, phía bên kia vòm lửa, những bóng người
hiện dần ra. Một trong số đó mặc áo choàng dài quý phái, mái tóc màu
xám tro … mái tóc mà cả ngàn lần nàng ao ước được vùi mặt vào để tìm sự
bình yên cho dù sau đó linh hồn nàng có phải chìm vào cõi hư vô của sự
trừng phạt. Cả ngàn lần … cả triệu lần …
Ôi, Armanon!
-Dandelion … - Giọng người đàn ông ấy vang lên trầm hùng.
Người
thiếu nữ quỳ phục xuống, chỉ cách lưỡi lửa một khoảng sít sao vừa đủ.
Ánh sáng rực rỡ hắt lên khuôn mặt nàng làm hiện rõ từng đường nét thanh
tú tuyệt vời. Đôi mắt xanh lam sâu thẳm, hai bàn tay nhỏ bé xanh xao và
cả trái tim lẫn linh hồn nữa, tất cả, nàng đều hướng về hình bóng phía
bên kia ngọn lửa – Armanon, tình yêu của cuộc đời nàng! Nàng là đoá
hướng dương đã thuộc về một mặt trời duy nhất.
-Ơn Chúa, chàng đây rồi. Đem thiếp theo với, Armanon! Cho thiếp đi với chàng!
Người
đàn ông lặng nhìn nàng, cái nhìn không bao giờ có ai hiểu nổi. Có thể
rất tĩnh mà cũng có thể rất động nhưng vượt lên trên tất cả, ta thấy ở
đó sự lạnh lẽo lạ thường. Dường như có gì đó không đúng… Dandelion cảm
nhận được nhưng tình yêu không cho nàng thấy xa hơn một niềm ảo vọng.
Armanon cứ nhìn nàng như thế cho đến lúc một giọng nói trong veo vang
lên:
-Cha, chúng ta không đi sao ? - Một đứa bé có đôi mắt xanh lam như đại dương sâu thẳm níu lấy vạt áo Armanon.
-Ồ,
dĩ nhiên là có. – Armanon cất giọng dịu dàng, dịu dàng hơn bất cứ lần
nào Dandelion từng nghe trước đây và rồi người đó quay lại nhìn nàng
một lần nữa, chậm rãi nhấn từng từ - Đây là điều ta không bao giờ muốn…
Dandelion, xin lỗi…
Xong, người ấy cúi xuống, bế đứa bé đang đứng cạnh lên, lẳng lặng quay lưng bỏ đi.
Cái
bóng đen đổ dài chìm vào màn lửa. Và đôi mắt to tròn màu xanh thẫm của
đứa bé cứ dõi mãi về phía người phụ nữ tuyệt đẹp đã chết lặng ở xa.
Liệu cậu có thấy được nỗi đau tan vỡ phía sau sắc đẹp huy hoàng ấy ?
Dandelion … Người con gái đẹp nhất đế chế cứ quỳ ở đó như thể linh hồn đã cháy cùng ngọn lửa điêu tàn kia.
Trái tim nàng có hoá thành đá muôn đời ?
Dandelion
… nàng không còn nghe thấy bất cứ điều gì nữa, cũng không còn cảm thấy
cả ngọn lửa đang hung hãn bủa vây mình … Nàng chỉ thấy và chỉ hiểu duy
nhất một điều : Armanon đã ruồng bỏ nàng!
Tình yêu của Armanon
chỉ là cánh bướm trong mơ trên cánh đồng tuổi trẻ. Giờ đây ảo ảnh vỡ
tan ngay trước mắt người thiếu nữ bất hạnh.
Đây là điều ta không bao giờ muốn… Dandelion, xin lỗi…
Đó
là câu nói mà đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, nàng Dandelion
kiều diễm cũng không thể nào quên … không thể nào quên rằng tình yêu
của nàng đã bị ruồng nhỏ như thế nào vào cái đêm lửa thiêu rụi hoàng
cung …
Bài bình luận
truyện của Halcyon
truyện của Halcyon phải in ra đọc mới đã. :D
----
Đang tiến hành: Ender's Game. Một Mình Yêu Anh. Đang tìm biên tập viên