The Dream Hunters [Truy Mộng]
Tác giả: Neil Gaiman
Họa sĩ: Yoshitaka Amano
Scan: manga-sketchbook
Bản dịch kém cỏi của mhd
Chương ba
Xa thật xa về hướng tây nam, trong một đại điện ở Kyoto, Âm Dương Đạo Trưởng, onmyoji đại nhân, thắp một ngọn đèn trên cái bàn nhỏ, trên đó có để một mảnh khăn lụa hình vuông, và trên đó một hộp sơn mài, và một cái chìa khóa bằng gỗ đen. Năm cái đĩa sứ nhỏ được bày theo hình năm góc của cái la bàn, trong ba cái đĩa nhỏ là bột phấn, trong một cái đĩa là một giọt nước, và cái đĩa cuối cùng không có gì trong đó hết.
“Tôi đã nhìn qua mắt nó, nghe qua tai nó, và tôi nói cho anh biết chính là thằng nhóc đó. Hay ít ra cũng là cực hạn mà chúng ta có thể mong được.”
“Anh cũng nói thế về thằng anh.”
“Thằng anh nó kiểm tra không đậu. Vì những lý do khác. Không phải vì khả năng.”
“Con chị cũng thế. Và có nhiều nghi ngờ về thằng nhóc. Nó quá dễ bảo. Quá dễ dàng vâng theo ý muốn của người khác.”
“Nếu người đó là kẻ thù thì không.”
“Vậy chúng ta phải làm gì? Lúc nào cũng bao quanh nó với kẻ thù sao?”
“Nếu cần thiết.”
“Tôi tưởng anh thích thằng nhỏ.”
“Nếu bọn sâu bọ bắt được nó, chúng sẽ làm tôi trở thành người nó thích nhất.”
“Được rồi. Dù sao chúng ta cũng đang cứu thế giới mà. Chọn nó đi.”
Nhà sư bồng con cáo vào chùa, và đặt nó cạnh lò sưởi, để sưởi ấm. Rồi chàng thầm cầu nguyện với Phật tổ, cho mạng sống của con cáo. “Mặc dầu cô ta chỉ là thú hoang,” nhà sư nghĩ, “nhưng đó là một người tốt, con không muốn nhìn thấy nó chết.”
Chàng vuốt ve bộ lông cáo, mềm mại như nhung, và cảm giác nhịp đập nhẹ nhàng của tim nó.
Trong bóng tối, một ánh sáng lập lòe thành vật thể. Và rồi một cái khác, rồi cái nữa. Những đốm sáng bắt đầu di động.
Là đom đóm. Lúc đầu chỉ bằng một nắm tay, rồi một bầy, và rồi hàng trăm, hàng ngàn đom đóm tỏa ánh sáng lạnh lẽo của chúng trong bóng tối.
Chúng gợi cho nhà sư một dòng sông sao, hay là một chiếc cầu sao, hoặc một dải lụa, hun hút vào trong bóng tối, lấp lánh, và rồi nhà sư bước dọc theo dải lụa này.
Trong tay chàng vẫn còn nắm giữ lá bùa, nó sáng còn hơn những con đom đóm nữa.
Khi chàng đang đi, những con đom đóm, đang lập lòe chiếu sáng, bắt đầu rơi rụng xuống, rơi xuống như những cánh hoa trà.
Nhà sư cũng rơi xuống. Khi đang rơi chàng nhận ra mình không rơi trong bọn đom đóm, nhưng là xuyên qua dãy Ngân Hà, dòng sông của những vị thần trên bầu trời đêm.
“Được, máy đã bỏ. Thằng bé ra sao rồi?”
“Anh sống trong thân thể người khác trong vài năm, và quen với nó. Giờ nhìn mặt nó, tôi không thể được chuyện gì xảy ra. Tôi không quen nhìn nét mặt nó. Tôi đã quen với việc biết cảm nghĩ của nó rồi.”
“Thôi đi, chúng ta có phải nói chuyện phân tích tâm lý đâu. Chúng ta là lính, không phải bác sĩ. Anh vừa mới thấy nó đánh tơi tả thằng cầm đầu.”
“Đánh tận tình lắm. Không chỉ đơn thuần đánh bại thằng kia, mà là tẩn ra trò. Cứ như là Mazer Rackham ở…”
“Thôi đi. Vậy là theo phán đoán của hội đồng, nó đã đậu.”
“Hầu như thế. Để xem nó xử thằng anh thế nào, khi máy quan sát đã tắt.”
“Thằng anh nó. Anh không sợ thằng anh nó làm gì nó sao?”
“Anh là người bảo tôi rằng đây không phải là công việc không có rủi ro.”
Howl’s Moving Castle
Tác giả: Diana Wynne Jones
Dịch: mhd
Chương 9
trong đó Michael gặp rắc rối với một câu thần chú
Ngoài cửa là vị thuyền trưởng, đến để lấy thần chú thổi gió, và không hài lòng khi phải chờ đợi. “Nếu tôi làm lỡ cơn thủy triều, cậu nhỏ,” ông nói với Michael, “tôi sẽ nói chuyện với Pháp sư về cậu. Tôi không thích mấy người lười biếng đâu.”
Lời kết
Quyển sách bạn cầm trong tay nợ nhiều người cho sự xuất hiện của nó. Một số người thì rõ ràng rồi, còn số khác thì không.
Một trong những người không ngờ đến nhất, ví dụ nhá, là Harvey Weinstein của hãng Miramax Films, bởi vì hơn năm trước Harvey đã mời tôi viết lời tiếng Anh cho bộ phim “Princess Mononoke” của Hayao Miyazaki.
Trong quá trình chuẩn bị viết, tôi phải đọc tất cả các quyển sách về lịch sử và truyền thuyết của Nhật Bản mà tôi có thể tìm được, và trong cuốn Truyện Cổ của Nhật Bản xưa (của Rev. B. W. Ashton) tôi đọc được câu chuyện mà Mr. Ashton gọi là “Con cáo, Nhà sư, và Vị Mikado của Các Giấc mơ” và hoàn toàn kinh ngạc vì sự giống nhau giữa câu chuyện cổ tích của Nhật Bản và bộ truyện Sandman của tôi.
Nhưng lúc ấy thì Sandman cũng đã kết thúc, và tôi còn có truyện khác để viết, nên không nghĩ đến chuyện đó nữa.
Tháng Tư gần đến trước ngưỡng cửa, và cùng với nó là một mùa dạ hội mới ở Luân Đôn. Các cửa tiệm quần áo trong thành phố chứa đầy những Bà Mẹ Tham Vọng và Thiếu Nữ Cập Kê, truy lùng chiếc áo dạ hội có ma lực tạo nên khác biệt giữa hôn nhân và ở giá.
Con mồi của họ - những chàng công tử độc thân – ngài Colin Bridgerton lại một lần nữa nằm đầu bảng danh sách những người chồng trong mộng, mặc dù chàng vẫn chưa trở về từ sau chuyến du lịch ra nước ngoài gần đây. Chàng không có tước vị, đúng thế, nhưng chàng có dư vẻ đẹp, gia tài, và, như bất cứ ai đã từng sống ở Luân Đôn một giây phút biết là, sức hấp dẫn.
“Với Ender, chúng ta phải giữ một cán cân thăng bằng hết sức chính xác. Phải cô lập vừa đủ để nó vẫn còn trí sáng tạo – bằng không nó sẽ phục tùng hệ thống nơi đây và chúng ta sẽ mất nó. Mặt khác, ta cần phải chắc chắn nó vẫn giữ khả năng lãnh đạo tài ba.”
“Nếu được thăng chức, thì nó sẽ lãnh đạo thôi.”
“Không đơn giản vậy đâu. Mazer Rackham có thể lãnh đạo hạm đội nhỏ mà vẫn thắng. Khi mà cuộc chiến này nổ ra, nó sẽ quá sức người, ngay cả cho một thiên tài. Có quá nhiều chi tiết nhỏ liên quan. Nó phải làm việc trôi chảy với hạ thuộc.”
“Ồ, hay đó. Nó phải là thiên tài và phải là người tốt nữa.”
“Không phải tốt. Tốt sẽ để cho bọn người bọ hủy diệt tất cả.”
“Vậy anh định cách ly nó.”
“Tới lúc tàu hạ cánh thì tôi sẽ tách nó hòan toàn với bọn học sinh khác.”
Howl's Moving Castle
(Lâu đài biết đi)
Tác giả: Diana Wynne Jones
Dịch: mhd
Sophie là chị cả của ba chị em gái. Theo như những câu chuyện cổ tích thì điều đó có nghĩa là Sophie sẽ là người thất bại nhất trong gia đình. Do đó cô chỉ an phận làm người bán nón. Tuy nhiên một ngày kia bà phù thủy vùng Hoang Phế biến cô trở thành bà già lụ khụ. Quyết định rằng vận mệnh mình không thể tệ hơn, Sophie rời nhà tìm cách giải lời nguyền. Trớ trêu thay, Sophie lại tình cờ đến nhà một pháp sư nổi tiếng độc ác chuyên ăn tim các cô gái. Câu chuyện tình cảm vui nhộn phù hợp với mọi lứa tuổi.
Các bà mẹ mối mai đều nhất loạt cao hứng – công tử Colin Bridgerton đã trở về từ Hy Lạp!
Cho những độc giả đáng mến (và vô tri) vừa mới đến thành phố năm nay, Mr. Bridgerton là người thứ ba trong chuỗi tám người con thần thoại của dòng họ Bridgerton (vì vậy mà chàng tên là Colin, bắt đầu với chữ C; sau Anthony và Benedict, và trước Daphne, Eloise, Francesca, Gregory, và Hyacinth.)
Mặc dù tam công tử Bridgerton không có tước vị và chắc sẽ không bao giờ có (chàng đứng thứ bảy trong những người thừa kế chức tử tước Bridgerton, sau hai con trai của vị tử tước đương thời, anh trai Benedict, và ba người con trai), chàng vẫn là một trong những con mồi sáng giá của mùa này, bởi gia tài, khuôn mặt, vóc dáng, và hơn hết là, mỵ lực.