Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đậm tính triết lí. Hãy để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện cổ tích mang gam màu tím. Câu chuyện này đã lâu, lâu lắm rồi. Tại một đất nước nhỏ bé, trong một tòa lâu đài nhỏ bé, có một quốc vương cai trị nó sống ở đó. Trong cung điện của ngài có một cậu bé xinh đẹp, nhỏ nhắn. Một này nọ, cậu được gọi vào hầu hạ cho nhà vua, cậu đã cảm thấy yêu ngài ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi cậu nhìn vào đôi mắt chân thành của ngài và nhà vua cũng vậy. Ngài hỏi: "Tên cậu là gì?"
"Là Hanabishi ạ."
"Tên đẹp lắm. Cậu muốn gì? Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn nếu ta có thể."
"Thần quê mùa lắm, không nghĩ ra được thứ gì cần thiết đâu ạ."
Rồi cậu nhìn những viên đường lấp lánh trên bàn, cậu xin nhà vua cho mình nó. Và hôm sau cậu đã có một tô đường khối lớn thật lớn với những viên đường đủ thứ màu sắc, đủ hình dáng rất đẹp. Cậu rất trân trọng chúng, cậu hứa sẽ ăn chúng từ từ. Chiến tranh nổ ra, vị vua nhân từ của cậu là người khởi xướng, ngài luôn chiến thắng và giờ đây, đất nước của ngài đã mở rộng ra khắp nơi, cung điện bây giờ đầy vàng bạc, châu báu và đầy cung phi mỹ nữ, cậu bị lãng quên. Cũng một hôm, nhà vua lại cho gọi Hanabishi. Cậu bước vào, nhưng hầu như nhà vua không còn nhớ cậu.
"Cậu là ai? Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì?"
Hanabishi bật khóc vì điều này. Cả những lần sau đó, nhà vua đều hỏi lại một câu: "Cậu là ai? Người mới à?"
Một thời gian sau, trong một trận chiến, nhà vua đã bị thua cuộc. Các cung phi, mỹ nữ, người hầu đều thi nhau gom của cải bỏ đi, chỉ còn lại một người. Cậu bước đến nơi nhà vua đang ngồi trên chiếc ngai vàng trống rỗng, nhà vua cứ tưởng cậu là đám người kia, ngài nói với cậu không còn gì để lấy nữa đâu. Nhưng không, Hanabishi quỳ xuống bên cạnh người, cậu không bao giờ bỏ rơi người. Xòe tay ra, Hanabishi lấy hai viên đường cuối cùng trong tay chia cho nhà vua một viên. Đúng vào lúc này, nhà vua mới nhớ ra Hanabishi là ai, ngài ôm chầm lấy cậu trong nước mắt. Kể từ đó trở đi, nhà vua luốn sống ôn hòa, đất nước của ngài luôn trong hòa bình. Hậu cung đã bị đóng cửa, và bên cạnh ngài mãi mãi chỉ có một người. Họ luôn mãi bên nhau cho tới khi nào không còn trên cõi đời này nữa.
Bạn đã đọc xong câu chuyện rồi đó, cảm nhận thế nào? Tôi không biết bạn có những cảm xúc giống tôi không, nhưng khi đọc Harem de Hitori, tôi như cảm thấy có một cái gì đó lắng đọng lại, một cái gì đó trầm tĩnh trong cuộc sống đày tấp nập, bận rộn như hiện nay. Chậm rãi và đầy ý nghĩa, Harem de Hitori là một manga mà tôi cho là rất hiếm hoi, rất hay và đáng để cho chúng ta đọc và nghiền ngẫm. Hình vẽ trong Harem de Hitori cũng không được bắt mắt cho lắm, thậm chí tôi còn thấy nó hơi ... kì kì nên tôi đã xem thử và thật bất ngờ... Không có các yếu tố gây hài, không có các anh bishounen đẹp trai, chuyện tình ở đây cũng không lãng mạn nhưng tại sao khi đọc xong ta vẫn mỉm cười hạnh phúc? Suốt các trang truyện, tôi càng đọc càng bị lôi cuốn, mắt tôi cứ dán vào màn hình, có lẽ đây là sức hút kì lạ của Harem de Hitori.
Trong những trang đầu tiên, sắc màu huyền bí của truyện đã được mở ra với những nét vẽ đen trắng theo đúng kiểu truyện cổ tích. Thật là cổ tích khi cậu bé nghèo Hanabishi được vinh hạnh vào hầu hạ nhà vua, niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt cậu. Cậu đã yêu cái người hiền lành, chính trực đó ngay từ khi cậu bước chân vào cửa, khi nhìn vào đôi mắt của người. Hanabishi quả là cậu bé ngây thơ và lương thiện khi cậu không có yêu cầu gì ngoài việc xin những viên đường. Nhà vua rất đỗi ngạc nhiên, nếu là người khác có lẽ sẽ xin vàng bạc, châu báu hay một chức quan gì đó rồi. Nhìn nét mặt rạng rỡ vui sướng của Hanabishi khi nhìn những viên đường, ngài mỉm cười đút cho cậu một viên và muốn tận hưởng vị ngọt của nó trên môi cậu. Và nhà vua cũng rất yêu cậu khi sáng ra, ngài đã thu gom hết tất cả đường trong cung điện tặng cho cậu. Hanabishi vô cùng sung sướng hạnh phúc với những viên đường nhiều màu, mang bao nhiêu hình dạng kia. Cậu ôm chúng vào lòng, nâng niu, trân trọng chúng. Mỗi ngày, cậu chỉ dám ăn một viên.
Thật đẹp biết bao nhiêu tâm hồn trong sáng của một cậu bé nhà quê, cậu không hề mảy may nghĩ đến một chút vụ lợi cá nhân nào, thật đáng trân trọng thay, tôi cho rằng Hanabishi là một người đáng kính. Cậu đã bị sốc khi nhà vua, người mà cậu cho là hiền hậu nhất, đáng kính nhất, yêu hòa bình nhất lại là người đi phát động chiến tranh, mở rộng lãnh thổ, bao nhiêu hình tượng cậu xây dựng bấy lâu đều sụp đổ. Rồi khi đã có vinh hoa phú quý, nhà vua đã quên đi cậu bé nghèo năm xưa, nhà vua lại hỏi: "Cậu là ai? Người mới à?" Và cũng lại một câu nói quen thuộc trước đây: "Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn." Đáng buồn thay, đáng giận thay, tại sao nhà vua lại không nhớ ra cậu. Ngay cả khi cậu hỏi xin một viên đường nhà vua cũng không hề có phản ứng gì. Chả lẽ những kí ức mà cậu đã có với nhà vua trước đây chỉ là hư ảo? Hanabishi bật khóc, cậu khóc nức nở, đây không phải là nhà vua mà cậu biết. Phải, nhà vua mà cậu đã quen không lạnh lùng, vô tình cảm như vậy, không kiêu căng, tự phụ như vậy. Nhà vua mà cậu đã từng biết đâu rồi? Với nụ cười hiền hậu nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, nâng niu cậu, giờ những thứ đó đã quá xa vời.
Đọc đến đây tôi chợt cảm thấy buồn, buồn cho cuộc đời này, buồn cho xã hội này. Tôi bỗng nhớ đến câu ca dao:
Có oản anh tình phụ xôi
Có cam phụ quýt, có người phụ ta
Có quán tình phụ cây đa
Ba năm quán đổ, cây đa hãy còn
Có mực anh tình phụ son
Có kẻ đẹp tròn anh phụ nhân duyên
Có bạc anh tình phụ tiền
Có nhân ngãi mới, anh quên em rồi.
Người ta có thể cùng nhau vượt qua hoạn nạn, gian khổ mà lại không thể cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý sao? Cậu bé Hanabishi, người đã cùng nhà vua làm bạn trong một đất nước nhỏ bé, nay dù đất nước ấy có mở rộng ra, tiền có thêm vào nhưng tình cảm sao lại cứ cạn dần đi. Khi nắm trong tay quyền lực, nhà vua dễ dàng quên đi người bạn năm nào, người đã từng có bao kỉ niệm với mình, quên đi những ngày tháng còn cai trị cái đất nước tuy nhỏ bé nhưng ấm no hạnh phúc. Vàng bạc, châu báu, uy quyền quả là có mãnh lực đáng sợ, nó làm cho người ta mờ mắt, quên đi cả tình nghĩa, tình yêu.
Hanabishi vẫn chờ đợi, mỗi lần cậu được gọi là một lần cậu chờ đợi, chờ cho đến khi nhà vua nhớ ra mình, nhưng chỉ là hy vọng mong manh càng lúc càng trở nên tuyệt vọng hơn khi thậm chí nhà vua còn không biết cậu là ai. Giọng nói của Hanabishi giờ đây quá nhỏ bé, nó không thể vang đến tai nhà vua nữa rồi. Tô đường lớn ngày xưa chỉ còn lại hai viên cuối cùng, chả lẽ tình cảm của nhà vua đã cạn rồi sao? Được tin nhà vua thua trận, mọi người thi nhau giành lấy của cải bỏ trốn, để mặc ngài với chiếc ngai vàng và quyền lực hư ảo. Quả là thực tế phũ phàng, cuộc đời không ai biết trước được, khi mà mới hôm qua còn làm vua hôm nay đã trắng tay. Tôi thầm nhủ trong lòng đáng đời cho tên ăn ở bạc bẽo, phụ tình.
Cung điện giờ vắng tanh, lạnh lẽo, mọi người đã bỏ đi hết, nhưng không, ở đó vẫn còn một người. Nhà vua đâu có ngờ rằng người mà ngài từng quên kia lại ở lại với ngài. Ngài ngước nhìn lên, dù không biết cậu là ai nhưng ngài cũng rất biết ơn cậu. không nhưng thế, cậu bước đến nói với nhà vua là cậu không cần gì hết, chỉ cần được ở bên cạnh ngài. Thật là một tâm hồn ngây thơ, thuần khiết. Cậu còn hai viên đường ngày xưa người đã cho cậu và bây giờ cậu lại lấy nó ra chia sẻ với người. Vào đúng giây phút này, nhà vua mới sực tỉnh và nhớ đến cậu, nhớ lại nụ cười hồn nhiên, vẻ mặt của cậu khi ngủ, sự vui tươi của cậu mà đã lâu rồi ngài không quan tâm đến. Nhà vua đã bật khóc, tại sao bấy lâu nay ngài có thể quên cậu nhỉ? Ngài mãi chạy theo giàu sang, nhung lụa, chạy theo những mỹ nữ mà quên đi thứ thân thuộc nhất, bình dị nhất, xinh đẹp nhất vẫnn ngay bên cạnh mình. Ngài chưa mất hết tất cả, bởi vì ngài vẫn còn có cậu mà, chả phải cậu là gia tài quý báu nhất của ngài sao. Ngọt quá, vị ngọt của đường khối, vị ngọt của hạnh phúc. Hạnh phúc tìm kiếm ở đâu xa, nớ ở ngay bên cạnh bạn mà bạn không nhận ra đó thôi. với ngài, giờ đây cậu mới là báu vật quý giá nhất, không gì so sánh được, ngài ôm cậu vào lòng. Và bạn biết không, Hanabishi đã vui sướng biết chừng nào khi nhà vua đã nhớ ra mình. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi tại sao trong suốt thời gian qua, Hanabishi không nhắc cho nhà vua nhớ về mình? Nhắc để làm gì khi giờ đây trái tim con người đã thay đổi, đối với một người không còn thấy gì ngòai tiền bạc danh vọng thì mọi thứ tình cảm đâu còn tồn tại. Hanabishi muốn để ngài tự nhớ ra, để ngài biết được tình cảm của mình, nhưng cho dù nhà vua không nhớ thì Hanabishi vẫn mãi ở bên cạnh người.
Vàng bạc, châu báu, quyền lực là những thứ quý giá trên đời. Nó lôi cuốn, cám dỗ người ta vào những cạm bẫy khôn lường, làm mờ mắt con người. Đồng ý, vàng bạc là những thứ quý, có nó ta có thể mua mọi thứ trên đời, có quyền lực làm việc gì cũng xong hết. Nhưng dù có bao nhiêu vàng bạc đi chăng nữa, dù quyền lực đến đâu thì chúng cũng không thể mua nổi tình cảm con người. Tình cảm con người là thứ thiêng liêng nhát, phải biết trân trọng, gìn giữ và yêu quí những gì đang có.

Đáng tiếc, nhà vua đã nhận ra điều này quá muộn nhưng muộn vẫn còn hơn không, ngài vẫn còn Hanabishi và tình cảm của cậu mà. Làm lại mọi thứ từ đầu, có vẻ là một việc khá khó khăn, nhưng bên cạnh ngài vẫn luôn có Hanabishi, người nhắc nhở ngài thế nào mới đúng là tình yêu chân thực.
Hậu cung đối với ngài giờ không cần thiết, bởi vì bây giờ, ngài chỉ cần có một mình Hanabishi thôi. Cậu sẽ luôn cùng ngài đi hết trên con đường đời, ngãi mãi mãi chỉ có một mình cậu. Tình yêu của họ sẽ không ngừng cho đến lúc họ không còn hơi thở.
Trang truyện cổ tích khép lại với một bài học quý giá. Ai mới là người thật sự yêu thương mình? Bạn đừng nên vì tiền bạc, danh vọng mà quên bạn bè nha.