<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Historical</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/taxonomy/term/134/doc-nhieu</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Most Read</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Một Mình Yêu Anh - Chương Một</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12022008/mot-minh-yeu-anh-chuong-mot</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Các bà mẹ mối mai đều nhất
loạt cao hứng – công tử Colin Bridgerton đã trở về từ Hy Lạp!&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Cho những độc giả đáng
mến (và vô tri) vừa mới đến thành phố năm nay, Mr. Bridgerton là người thứ ba
trong chuỗi tám người con thần thoại của dòng họ Bridgerton (vì vậy mà chàng tên
là Colin, bắt đầu với chữ C; sau Anthony và Benedict, và trước Daphne, Eloise,
Francesca, Gregory, và Hyacinth.)&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Mặc dù tam công tử
Bridgerton không có tước vị và chắc sẽ không bao giờ có (chàng đứng thứ bảy
trong những người thừa kế chức tử tước Bridgerton, sau hai con trai của vị tử
tước đương thời, anh trai Benedict, và ba người con trai), chàng vẫn là một
trong những con mồi sáng giá của mùa này, bởi gia tài, khuôn mặt, vóc dáng, và
hơn hết là, mỵ lực.&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Tuy nhiên, thật khó
đoán được chàng có chịu khuất phục hôn nhân vào mùa này hay không; chàng chắc
chắn đã quá tuổi kết hôn (ba mươi ba), nhưng chưa bao giờ lộ sự quan tâm mật
thiết với tiểu thơ danh giá nào, và vấn đề càng phức tạp hơn khi chàng có một
thói quen kinh khủng là rời Luân Đôn trong tích tắc, đi tìm một nơi kỳ thú nào
đó.&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con xem này!” Portia Featherington hét. “Colin Bridgerton
đã về!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope ngừng khâu vá và ngước lên. Mẹ cô đang nắm chặt tờ
báo &lt;em&gt;Lady Whistledown’s Society Papers&lt;/em&gt;
mới nhất theo cách mà Penelope đang nắm, nói không ngoa, một sợi dây thừng khi
đang bị treo lơ lửng trên một tòa nhà cao. “Con biết,” cô khẽ nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia cau mặt. Bà ghét nhất khi có người – bất cứ ai – biết
tin đồn trước bà. “Làm sao mà con đọc tờ &lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt;
trước mẹ được? Mẹ đã dặn Briarly để nó cho mẹ và không cho ai đụng …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con đâu có đọc tờ &lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt;,”
Penelope ngắt lời, trước khi mẹ cô khiển trách người quản gia tội nghiệp.
“Felicity nói với con. Vào trưa hôm qua. Hyacinth Bridgerton bảo nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em con hay đến nhà Bridgerton chơi nhỉ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con cũng vậy mà,” Penelope nói, không biết mẹ muốn ám chỉ
gì.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia vỗ ngón tay lên má, thói quen của bà khi đang âm mưu
điều nào đó. “Colin Bridgerton đã đến tuổi phải lấy vợ rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chớp chớp trước khi trố mắt ra. “Colin Bridgerton
sẽ không lấy Felicity!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia nhún vai. “Nhiều chuyện lạ hơn đã xảy ra.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con chưa từng thấy,” Penelope khẽ nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anthony Bridgerton cưới cái cô Kate Sheffield, và cô ta còn
kém hơn &lt;em&gt;con&lt;/em&gt;.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Điều đó không chính xác lắm; Penelope nghĩ là hai người họ
cùng hạng với nhau trên bậc thang xã hội. Nhưng nói với mẹ điều này không có ý nghĩa
gì, bà có lẽ đang nghĩ rằng bà đã khen cô con gái thứ ba khi nói nó không phải
là cô gái kém nhất mùa đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thấy môi mình mím chặt lại. Những lời “khen” của mẹ
cô thường đau hơn cả ong chích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đừng cho là mẹ chê con,” Portia nói, đột ngột tỏ vẻ quan
tâm. “Sự thật thì mẹ mừng vì con sống độc thân. Trừ các con ra, mẹ chỉ có một
mình trên đời, và biết rằng một trong các con sẽ chăm sóc cho mẹ trong lúc tuổi
già sức yếu là một sự an ủi lớn cho mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hình ảnh về tương lai hiện ra trước mắt Penelope – tương lai
như mẹ mô tả – và cô đột ngột muốn chạy ra đường và cưới ngay gã chùi bồ hóng
ngoài ngõ. Cô từ lâu đã quyết sống độc thân suốt đời, nhưng luôn tưởng tượng sẽ
sống trong một ngôi nhà nhỏ của riêng mình trên thảo nguyên. Hay là một căn nhà
ấm cúng gần biển.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng gần đây trong các buổi trò chuyện Portia lại hay chêm
vài gợi ý về tương lai ở tuổi xế chiều, và nhắn nhe bà đã may mắn thế nào khi
có Penelope chăm sóc. Không cần biết cả Prudence và Philippa đều kết hôn với hai
quý ông giàu có và sở hữu quĩ to lớn đủ để săn sóc cho mọi tiện nghi của mẹ.
Hay là chính bà Portia cũng có tài sản của riêng mình; khi gia đình bà đặt tiền
hồi môn, họ đã để một phần tư số đó là tài khoản cá nhân cho bà.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Không, khi Portia nói về việc được “chăm sóc,” bà không có ý
nói về tiền bạc. Cái Portia muốn là một nô lệ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thở dài. Trong tâm trí mình, cô đang nghiêm khắc
với mẹ thái quá. Cô thường làm thế. Mẹ rất yêu mến cô. Cô biết bà yêu cô. Và cô
yêu mẹ mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Chỉ là đôi khi cô không &lt;em&gt;ưa&lt;/em&gt;
mẹ nhiều.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hi vọng điều đó không làm cô thành một người xấu. Nhưng thật
đó, mẹ có thể làm người con tốt nhất, kiên nhẫn nhất nổi giận, và Penelope phải
là người đầu tiên thú nhận rằng, mình là người có lúc rất chua cay.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sao con lại nghĩ Colin sẽ không lấy Felicity?” Portia hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope giật mình nhìn lên. Cô tưởng họ đã bàn việc đó xong
rồi. Đáng lẽ cô phải biết. Mẹ là người rất dai dẳng. “À,” cô chầm chậm nói, “để
xem nào, con bé trẻ hơn ảnh mười hai tuổi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Pfft,” Portia đáp, tay vẫy vẫy xua đi. “Điều đó có là gì,
và con biết mà.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhăn mặt, rồi súyt xoa khi ngẫu nhiên bị kim đâm vào
tay.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hơn nữa,” Portia tiếp tục vui vẻ, “cậu …” - bà ngó xuống tờ
&lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt; để tìm cho được tuổi
chính xác của anh – “đã ba mươi ba! Làm sao mà cậu ta tránh được mười hai tuổi
khác nhau giữa hai vợ chồng? Con không nghĩ là cậu ta sẽ lấy người bằng tuổi&lt;em&gt; con&lt;/em&gt; chớ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penenlope mút ngón tay bị thương, dù biết rằng cử chỉ đó rất
quê mùa. Nhưng cô cần phải đặt cái gì đó vào miệng để không thốt ra một lời gì
đó kinh khủng, ghê gớm, và đầy thù hằn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mẹ cô nói rất đúng. Nhiều hôn nhân của giới thượng lưu – có
lẽ là hầu hết – đều có đàn ông cưới các cô gái trẻ hơn họ mười tuổi hoặc nhiều
hơn. Nhưng độ tuổi giữa Colin và Felicity dường như là xa hơn, có lẽ là vì …
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không kềm được nét kinh tởm trên mặt. “Con bé như
là một đứa em của anh ấy vậy. Một đứa em gái nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Penelope. Mẹ không nghĩ …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gần như là loạn luân,” Penelope lầm bầm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nói gì cơ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope cầm lấy kim chỉ lần nữa. “Không có gì.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ nghe con nói gì mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope lắc đầu. “Con đã hắng giọng. Có lẽ mẹ nghe…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ nghe con nói gì đó. Mẹ chắc chắn!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope rên lên. Cuộc sống tương lai hiện lên, dài đăng
đẳng và chán ngắt phía trước. “Mẹ à,” cô nói, với sự kiên nhẫn, nếu không phải
của vị thánh, thì ít nhất cũng là của một nữ tu sĩ sùng đạo, “Felicity đã gần
như đính hôn với cậu Albansdale rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portaion bắt đầu chà hai tay vào nhau. “Nó sẽ không đính hôn
nếu bắt được Colin Bridgerton.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Felicity sẽ &lt;em&gt;chết&lt;/em&gt;
trước khi theo đuổi anh Colin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tất nhiên không. Nó là một đứa con gái thông minh. Bất cứ
ai cũng có thể thấy được Colin là mối tốt hơn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nhưng Felicity yêu công tử Albansdale!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bà Portia liền như bong bóng xì hơi vào trong ghế nệm. “Đúng
là có điều đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và,” Penelope thêm vào với ý nghĩ tốt, “công tử Albansdale
có tài sản hoàn toàn to lớn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia đập ngón trỏ vào má. “Đúng. Tuy,” bà nói sắc nhọn, “không
bằng tài sản họ Bridgerton, nhưng cũng không phải là nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope biết là nên thôi đi, nhưng cô không thể ngăn lại
mình mở miệng thêm lần cuối. “Thật sự đó, thưa mẹ, cậu ta là một người rất tốt
cho Felicity. Chúng ta nên mừng cho nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ biết, mẹ biết,” Portia càu nhàu. “Chỉ là mẹ muốn một đứa
con gái của mẹ lấy người Bridgerton thôi. Thật là tuyệt vời! Mẹ sẽ là người nổi
nhất Luân Đôn trong hàng tuần. Có lẽ vài năm luôn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope đâm kim vào trong cái gối bên cạnh. Một cách xả
giận ngu ngốc, nhưng mà cách khác là cô phải nhảy dựng lên và hét, &lt;em&gt;Còn con thì sao?&lt;/em&gt; Bà Portia dường như
nghĩ là một khi Felicity gả đi, mơ ước làm sui gia với họ Bridgerton mãi mãi bị
hủy diệt. Nhưng Penelope vẫn còn chưa gả - không phải là được tính sao?
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Có quá đáng lắm không khi muốn mẹ tự hào đến cô như ba người
con gái khác của bà? Penelope biết rằng Colin vốn sẽ không chọn cô, nhưng các bà
mẹ không phải là thường mù quáng trước những khuyết điểm của con mình hay sao?
Penelope rõ ràng thấy là Prudence, Philippa, hay ngay cả Felicity đều không có
cơ hội với một chàng Bridgerton nào. Tại sao mẹ lại nghĩ là cả ba người đó đều tốt
hơn Penelope?
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Được, Penelope công nhận là Felicity nổi tiếng hơn nhiều so
với cả ba người chị gộp lại. Nhưng Prudence và Philippa chưa bao giờ là &lt;em&gt;Không thể so sánh được&lt;/em&gt;. Hai người bọn họ
cũng đứng ngòai vòng dạ hội nhiều như Penelope.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Trừ việc, dĩ nhiên, là bây giờ bọn họ đã có nơi có chốn. Nếu
là Penelope thì cô sẽ không bám vào hai người đàn ông đó, nhưng ít nhất bây giờ
hai chị cũng là vợ người ta rồi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tạ ơn trời, cuối cùng, tâm trí Portia cũng chuyển sang việc
khác. “Mẹ phải đến thăm dì Violet,” bà nói. “Dì ấy chắc đang mừng lắm vì Colin
đã về.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dì Bridgerton sẽ vui được gặp mẹ,” Penelope đáp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Bà ấy thật tội nghiệp,” Portia nói, thở dài đầy kịch tính.
“Bà ta rất lo lắng cho cậu, con biết đấy…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ cho là thật quá sức chịu đựng của một người mẹ. Đứa con
trai lang bạt kỳ hồ bên ngoài, những nơi chỉ có Chúa mới biết, những đất nước
chắc chắn là ngoại đạo…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con tin là họ theo đạo Chúa ở Hy Lạp mà,” Penelope đáp nhỏ,
đôi mắt trở lại việc khâu vá.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đừng có cãi, Penelope Anne Featherington, bọn chúng đạo &lt;em&gt;Công Giáo&lt;/em&gt;!” Portia rùng mình với từ đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Họ không phải Công giáo,” Penelope đáp lại, bỏ dở việc may
vá và đặt nó qua một bên. “Mà là đạo Hy Lạp Chính Thống.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hừ, dẫu sao cũng không thuộc Nhà thờ Anh quốc,” Portia khịt
mũi đáp lại.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Xét bọn họ là người Hy Lạp, con nghĩ họ không lo về việc đó
cho lắm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mắt Portia nhíu lại bất mãn. “Mà làm sao con biết về đạo Hy
Lạp này chứ? Không, đừng nói,” bà xua xua tay. “Con đọc nó ở đâu đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chỉ chớp mắt trong khi suy nghĩ câu trả lời thích
hợp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ ước gì con đọc ít một chút,” Portia thở dài. “Mẹ có lẽ đã
gả con đi được vài năm trước nếu con chịu quan tâm đến nghi thức xã giao và bớt
đi … bớt đi …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope phải hỏi. “Bớt đi cái gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ không biết. Bất cứ cái gì đó hay làm con ngó mông lung
và mơ mộng thật nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con chỉ suy nghĩ,” Penelope lặng lẽ nói. “Có lúc con chỉ
muốn ngừng lại và suy nghĩ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ngừng cái gì?” bà Portia muốn biết.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không thể không mỉm cười. Câu hỏi của bà Portia
dường như đã nói hết những sự khác nhau giữa hai mẹ con. “Không có gì, thưa
mẹ,” Penelope đáp. “Thật đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bà Portia trông có vẻ như là muốn nói gì thêm, rồi bà nghĩ
tốt hơn là không. Hoặc là bà chỉ đói bụng. Bà nhón lấy cái bánh bích quy khỏi
khay trà và bỏ vào miệng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope muốn lấy miếng bánh cuối cùng cho mình, nhưng rồi
quyết định để dành cho mẹ. Cô nhất định phải giữ cho miệng mẹ bận rộn. Tán gẫu
về Colin Bridgerton là điều cuối cùng mà cô muốn vào lúc này.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
**
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin đã về!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope ngước lên khỏi quyển sách – Tóm tắt Lịch sử Hy Lạp
– và nhìn thấy Eloise Bridgerton xông vào phòng mình. Như thường lệ, Eloise
không được thông báo. Người quản gia nhà Featherington đã quen nhìn thấy cô đến
đây chơi đến nỗi ông xem cô như người nhà.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy à?” Penelope hỏi, khéo léo giả vờ (theo ý cô) vẻ không
quan tâm y như thật. Dĩ nhiên, cô giấu cuốn Tóm tắt Lịch sử Hy Lạp phía sau quyển
Mathilda, tiểu thuyết của S. R. Fielding đã làm mưa làm gió năm trước. Mọi
người đều có cuốn Mathilda cạnh bàn ngủ. Và nó đủ dày để che Tóm tắt Lịch sử Hy
Lạp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise ngồi xuống ghế. “Thật đó, anh ấy đen thui hà. Chắc
tại phơi nắng nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh ấy đi Hy Lạp, có phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise lắc đầu. “Ảnh nói tình hình chiến tranh xấu hơn, và
quá nguy hiểm. Nên anh đi Cyprus.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ố ồ,” Penelope mỉm cười nói. “Vậy là Lady Whistledown đã
nói sai.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise mỉm nụ cười kiêu hãnh đặc trưng của họ Bridgerton, và
một lần nữa Penelope nhận ra nàng thật may mắn có Eloise làm bạn. Nàng và
Eloise là một cặp bất phân ly từ năm mười bảy tuổi. Họ cùng trải qua những mùa
dạ hội Luân Đôn, cùng trưởng thành, và trước sự kinh ngạc của hai bà mẹ, cùng
nhau trở thành gái già.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phân bua rằng mình chưa gặp người nào thích hợp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thì, dĩ nhiên, không cần phải hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh ấy thích Cyprus
không?” Penelope hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise thở dài. “Ảnh nói tuyệt vời lắm. Nói tôi sẽ thích đi du
lịch. Dường như ai cũng đi đâu đó trừ tôi ra.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và tớ nữa,” Penelope nhắc bạn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và cậu,” Eloise đồng ý. “Cảm tạ Chúa cho cậu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Eloise!” Penelope thốt lên, liệng một cái gối vào bạn.
Nhưng cô cũng cảm tạ ơn trời cho Eloise nữa. Mỗi ngày. Nhiều cô gái tìm cả đời
cũng không có một cô bạn thân, và cô đây có một người bạn mà có thể nói hết mọi
thứ trên đời. &lt;span&gt;Ừm, gần &lt;/span&gt;hết &lt;span&gt;mọi &lt;/span&gt;thứ. Penelope chưa bao giờ kể
bạn nghe tình cảm đơn phương của mình với Colin, dù cô cho rằng Eloise cũng đã
đoán được. Nhưng Eloise quá tế nhị để đề cập đến chuyện này, càng khẳng định sự
chắc chắn của Penelope là Colin sẽ chẳng bao giờ yêu cô. Nếu Eloise đã nghĩ,
trong một giây thôi, là Penelope thật sự có cơ hội với Colin, nàng ta sẽ lập
chiến lược làm mối ráo riết đến nỗi có thể gây ấn tượng với bất cứ đại tướng
quân đội nào.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Xét cho cùng thì Eloise quả là một người quản lý rất giỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“.. và ảnh nói sóng dồn đến nỗi ảnh phải nôn thốc nôn tháo
bên mạn thuyền, và …” Eloise nhăn. “Cậu không nghe tớ nói.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không,” Penelope thú nhận. “À, một chút xíu thôi. Không thể
tin nổi anh Colin kể với cậu anh ấy đã ói.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hừm, t&lt;span&gt;ớ &lt;em&gt;là&lt;/em&gt; em của &lt;/span&gt;ảnh mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ảnh sẽ nổi giận nếu biết cậu kể tớ nghe.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phẩy tay phản đối. “Ảnh không quan tâm đâu. Cậu cũng
như là em gái mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười, nhưng cùng lúc lại thở dài.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ hỏi anh năm – dĩ nhiên – là ảnh có định ở trong thành
phố cho đến hết mùa dạ hội không,” Eloise tiếp tục, “và – dĩ nhiên – là ảnh cố
trốn tránh câu trả lời, nhưng rồi tớ quyết định tra khảo ảnh..”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hành động thông minh khủng khiếp,” Penelope lẩm bẩm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise quăng cái gối vào cô. “Và cuối cùng cũng bắt anh ấy thú
nhận là đúng, ảnh định sẽ ở lại ít nhất vài tháng. Nhưng bắt tớ không được nói
với Mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“À, thế thì anh ấy không” – Penelope hắng giọng – “được thông
minh khủng khiếp lắm. Nếu mẹ cậu nghĩ là ảnh chỉ ở đây một chút, bà sẽ gắng gấp
hai lần để làm mai. Tớ nghĩ đó là điều mà anh Colin muốn tránh nhiều nhất.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đó dường như là mục tiêu của đời ảnh,” Eloise đồng ý.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu ảnh xoa dịu được bà rằng không có gì phải hấp tấp, có
lẽ dì sẽ không quấy rầy anh nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một ý tưởng thú vị,” Eloise đáp, “nhưng có lẽ đúng trong lý
thuyết hơn là thực tế. Mẹ tớ nhất định muốn nhìn thấy anh ấy cưới vợ đến nỗi có
tăng cố gắng gấp đôi cũng chẳng làm gì. Những cố gắng bình thường cũng đủ làm
anh ấy phát điên rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một người có thể điên gấp hai không?” Penelope giễu. Eloise
nghiêng đầu. “Không biết nữa,” cô đáp. “Và không nghĩ là tớ muốn biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cả hai đều im lặng trong một thời gian (một sự kiện rất hiếm
có) và rồi Eloise đột nhiên nhảy lên và nói, “Tớ phải đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười. Người khác không biết Eloise sẽ nghĩ rằng
cô có thói quen hay thay đổi đề tài (và khá đột ngột), nhưng Penelope biết rằng
sự thực hoàn toàn khác hẳn. Khi Eloise đã quyết định chuyện gì rồi, cô ấy không
thể nào dứt bỏ được. Nghĩa là nếu Eloise đột nhiên muốn rời khỏi đây, có lẽ có
liên quan với việc họ đã bàn tán mới đây trong bữa chiều, và…
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh Colin sẽ đến uống trà,” Eloise giải thích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười. Cô thích được làm người đúng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu nên đến,” Eloise nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope lắc đầu. “Anh ấy sẽ chỉ muốn có gia đình thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu có lẽ đúng,” Eloise nói, hơi gật đầu. “Vậy thôi, tớ
phải đi đây. Thành thật xin lỗi phải về sớm, nhưng tớ muốn cậu biết Colin đã về
nhà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Whistledown,” Penelope nhắc cô.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đúng. Người đàn bà đó lấy tin chỗ nào nhỉ?” Eloise nói, lắc
đầu thán phục. “Tớ thề là có khi bà ta biết nhiều về gia đình tớ đến nỗi tớ
không biết có nên sợ không nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Bà ta đâu thể tiếp tục lâu nữa,” Penelope phát biểu, đứng
dậy để tiễn bạn ra về. “Thế nào cũng có người đoán ra được bà là ai, phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không biết nữa.” Eloise đặt tay lên vặn cửa, vặn, và kéo.
“Tớ cũng hay nghĩ vậy. Nhưng đã mười năm rồi. Hơn thế nữa. Nếu muốn bắt được bà
ta thì chẳng phải đã xảy ra rồi hay sao.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope bước theo Eloise xuống cầu thang. “Dĩ nhiên bà ấy
sẽ phạm lỗi. Nhất định. Bà ta cũng chỉ là người.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phá ra cười. “Vậy mà tớ nghĩ bà đó là thần tiên
phương nào chứ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thấy mình cũng nhe răng cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise ngừng và quay lại đột ngột đến nỗi Penelope đâm sầm
vào cô, xém chút nữa là cả hai lăn đùng xuống những bậc cuối cùng của cầu
thang. “Cậu biết gì không?” Eloise hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ không thể đoán được.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise không thèm làm mặt hề. “Tớ cá rằng bà ta đã phạm lỗi
rồi,” cô nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sao hả?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chính cậu đã nói mà. Bà ta – hoặc là ông ta, tớ nghĩ – đã
viết mục báo đó hơn một thập niên. Không ai có thể làm việc lâu đến thế mà
không phạm lỗi nào. Cậu biết tớ nghĩ gì không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chỉ giang hai tay vẻ nôn nóng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ nghĩ vấn đề là bọn mình chỉ quá ngu ngốc để chú ý đến
lỗi của bà ta.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhìn bạn trừng trừng một hồi, rồi phá ra cười. “Oh,
Eloise,” cô nói, chùi nước mắt. “Tớ yêu cậu quá.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise nhăn răng. “Nếu thế thì tốt, tớ là gái già. Chúng ta
sẽ cùng lập một gia đình khi ba mươi tuổi và thật sự là hai lão thái thái.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chộp lấy ý kiến đó như là phao cứu hộ. “Cậu nghĩ
mình có thể không?” cô thốt. Và rồi, trong giọng khẽ khàng, sau khi lén lút
quan sát hành lang, “Mẹ đã bắt đầu nói về tuổi già với sự thường xuyên đáng
ngại.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chuyện đó có gì mà ngại?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Có tớ ở trong mọi giấc mơ của bà, hầu hạ trên hai tay và hai
chân.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ôi trời.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đã nghĩ tới một câu khác nhẹ nhàng hơn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Penelope!” Nhưng Eloise nhăn răng ra cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ yêu mẹ tớ,” Penelope nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ biết mà,” Eloise đáp, giọng có vẻ xuôi theo.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không, mình nói thật.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Góc trái miệng của Eloise bắt đầu nhếch lên. “Mình biết mà.
Thật đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ là…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise đưa một tay lên chặn. “Cậu không cần phải nói thêm.
Tớ hiểu hết mà. Tớ… Ồ, chào bà Featherington!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Eloise,” Portia thốt, hối hả bước về hướng cầu thang. “Dì
không biết là cháu đang ở đây.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cháu lúc nào cũng lén lút mà,” Eloise đáp. “Có phần ngang
ngược nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia mỉm cười thương mến. “Dì nghe anh cháu vừa trở về.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vâng, trong nhà ai cũng mừng cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dì biết, nhất là mẹ cháu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật đó. Mẹ cháu muốn điên cái đầu. Cháu nghĩ bà đang sắp
xếp danh sách ngay bây giờ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tòan thân Portia ngẫng lên, như mọi khi nghe được cái gì có
thể được cho là chuyện phiếm. “Danh sách? Danh sách gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ, dì biết đấy, cái danh sách mà mẹ hay làm cho tất cả các
người con lớn. Hôn phối tương lai hay tương tự.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ thắc mắc đấy,” Penelope nói giọng ráo hoảnh, “tương tự
là cái gì.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đôi khi mẹ cho tên một hay hai người hoàn toàn không xứng
để tô đậm thêm phẩm chất của những người xứng đáng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia cười lớn. “Có lẽ bà ấy sẽ để con lên danh sách của
Colin, Penelope!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không cười. Eloise cũng thế. Nhưng Portia không để
ý.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“À, cháu phải đi đây,” Eloise nói, hắng giọng để xóa giây
phút ngượng nghịu của hai trong ba người đứng giữa hành lang. “Anh Colin sẽ đến
uống trà. Mẹ cháu muốn cả gia đình tham gia.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mọi người sẽ đủ chỗ chứ?” Penelope hỏi. Biệt thự của phu
nhân Bridgerton rất lớn, nhưng các người con nhà Bridgerton, cùng với hôn phối,
và cháu trai gái có tổng số là hai mươi mốt. Một đại gia đình thật sự.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chúng tớ đến dinh thự Bridgerton,” Eloise giải thích. Mẹ
nàng đã rời khỏi ngôi nhà chính thức của họ Bridgerton sau khi con trai lớn lấy
vợ. Anthony, người đã thừa kế danh hiệu tử tước từ năm mười tám, đã bảo Violet
bà không cần phải đi, nhưng bà nhất quyết là chàng và vợ chàng cần có sự riêng
tư của họ. Kết quả là, Anthony và Kate sống với ba con trong dinh thự
Bridgerton, còn Violet sống với ba người con còn độc thân (trừ Colin bởi vì anh
có nhà riêng) chỉ cách vài con đường ở số 5 đường Bruton. Sau hơn một năm với
nhiều dự định đặt tên cho nhà mới của phu nhân Bridgerton không thành công, gia
đình họ chỉ gọi nó đơn giản là Số Năm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chúc cháu vui vẻ nhé,” Portia nói. “Dì phải đi tìm Felicity
đây. Chúng tôi đã trễ cuộc hẹn thử áo rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise nhìn Portia biến mất trên cầu thang và nói với
Penelope, “Em cậu có vẻ ở chỗ may áo nhiều nhỉ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhún vai. “Felicity muốn điên đầu luôn về mấy vụ
thử áo, nhưng con bé là hi vọng duy nhất của mẹ về một đám cưới huy hoàng. Tớ e
là mẹ tin Felicity sẽ chộp được ông công tước nào đó nếu nó bận một cái váy thích
hợp.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không phải con bé gần như hứa hôn với chàng Albansdale rồi
sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ nghĩ là chàng ta sẽ có thông báo chính thức vào tuần
sau. Nhưng cho đến khi đó, mẹ vẫn cố tìm người khác.” Cô trợn mắt lên. “Cậu tốt
nhất là nên cảnh cáo người nhà cậu nên tránh xa ra.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gregory hả?” Eloise hỏi ngờ vực. “Nó còn chưa ra khỏi đại
học mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin?” Eloise phá lên cười hô hô. “Ồ, hài thật.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đã nói với mẹ vậy rồi, nhưng cậu biết khi bà có ý nghĩ trong
đầu rồi đấy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise khúc khích. “Giống tớ chứ gì, tớ biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dai dẳng đến tận giây phút cuối cùng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dai dẳng có thể là điều tốt mà,” Eloise nhắc, “lúc thích
hợp.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đúng,” Penelope mỉm cười châm biếm, “và ở lúc không thích
hợp, đó sẽ là tuyệt đối ác mộng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise cười rộ. “Vui lên đi, bạn hiền. Ít nhất dì cũng để
cho cậu thoát khỏi mấy bộ áo màu vàng đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhìn bộ áo buổi sáng, mà chính cô cũng phải tự nhận,
là một màu xanh dễ thương. “Mẹ ngừng chọn đồ cho tớ một khi nhận ra tớ chính
thức trở thành ế hàng. Một cô gái không thể lấy chồng thì không xứng đáng với
thời gian và công sức bà bỏ ra để cho lời khuyên về thời trang. Mẹ đã không
theo kèm tớ khi đi mua sắm khoảng một năm rồi. Tuyệt vời!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise mỉm cười với cô bạn thân, người có làn da ửng màu
hồng phấn xinh xắn mỗi khi bận màu dịu. “Mọi người ai cũng biết, giây phút mà
cậu được phép chọn trang phục cho riêng mình. Ngay cả Lady Whistledown cũng
phải có ý kiến!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ giấu bài báo đó khỏi mẹ,” Penelope thú nhận. “Tớ không
muốn bà bị buồn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise chớp mắt vài lần trước khi nói, “Cậu thật là tốt,
Penelope.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ cũng có vài giây phút thiện lương và khoan dung.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Người ta nói rằng,” Eloise hừ nhẹ, “Một phần quan trọng của
thiện lương và khoan dung là khả năng không gây chú ý về sự thiện lương và
khoan dung của người đó chứ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mím môi vừa đầy Eloise ra cửa. “Cậu không cần phải
về nhà sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đi đây! Tớ đi đây!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Và cô biến mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
* * *
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Thật là, Colin Bridgerton quyết định khi anh nếm hớp rượu
brandy tuyệt vời, tốt được trở về Anh Quốc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Kỳ lạ, thật ra, anh thích được trở về cũng nhiều như thích
được đi xa. Khoảng vài tháng nữa – nhiều nhất là sáu – anh sẽ lại ngứa ngáy
muốn rời khỏi nữa, nhưng lúc này, Anh quốc tháng Tư tuyệt đối tuyệt vời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ngon lắm, phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin ngước lên. Anh trai Anthony đang dựa vào cái bàn khổng
lồ bằng gỗ cây đào của anh, ra dấu với anh bằng ly rượu brandy của ảnh.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin gật. “Không nhận ra em nhớ nó thế nào cho đến khi trở
về. Ouzo cũng có sắc thái riêng, nhưng cái này” – anh nhấc ly lên – “là thiên
đàng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony cười gượng. “Mà lần này cậu định ở lại bao lâu?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin bước đến bên cửa sổ và giả bộ nhìn ra ngoài. Anh cả ít
khi nào bỏ công che giấu sự thiếu kiên nhẫn với cái tính thích ngao du của
Colin. Sự thật, Colin không thể nào trách anh ấy được. Thi thoảng, những lá thư
khó khăn lắm mới gởi về nhà được; anh đoán là cả gia đình thường phải đợi cả
một hay hai tháng để nhận được tin của anh. Dù biết anh sẽ chẳng thích thú gì ở
địa vị của họ – không bao giờ biết được người thân đã chết hay còn sống, lúc
nào cũng thấp thỏm chờ đợi tiếng gõ cửa của người đưa thư – điều đó vẫn không
đủ mạnh để giữ chân anh ở Anh Quốc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cứ lâu lâu, anh chỉ đơn giản phải &lt;em&gt;đi&lt;/em&gt;. Không có cách nào khác hơn để giải thích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Thoát khỏi xã hội thượng lưu, chỉ nghĩ đến anh như là một
lãng tử đáng yêu và không hơn, khỏi Anh Quốc, nơi khuyến khích những người con
trai thứ xung quân hay tu đạo, không có cái nào hợp với tính tình của anh. Ngay
cả thoát khỏi gia đình, những người yêu anh vô điều kiện nhưng không hề biết
điều anh thực sự muốn, tận sâu trong tâm hồn, là được làm cái gì đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh cả Anthony giữ chức vụ tử tước, và với danh phận đó là
trách nhiệm khổng lồ. Anh trông nom bất động sản, quản lý tiền bạc của gia
đình, và chăm sóc cho vô số tá điền và gia nhân. Benedict, người anh thứ hai
chỉ lớn hơn bốn tuổi, là một họa sĩ lừng danh. Anh ấy bắt đầu với giấy và bút
chì, nhưng với sự khuyến khích của vợ đã tiến lên vẽ tranh sơn dầu. Một trong
những bức tranh phong cảnh của anh ấy giờ đây đang treo trong Phòng Triển Lãm
Quốc Gia.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony sẽ mãi mãi được nhớ đến trong gia phổ là đệ thất tử
tước Bridgerton. Benedict sẽ sống mãi trong những bức họa của anh ấy, rất lâu
sau khi anh ấy đã qua đời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng Colin không có gì cả. Anh quản lý một gia sản nhỏ được
thừa kế và anh tham dự tiệc tùng. Anh không bao giờ tưởng đến việc nói là anh
đã không vui vẻ, nhưng có nhiều lúc anh chỉ muốn có một cái gì đó hơn là vui
vẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn một mục đích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn một di sản.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn, nếu không để biết chắc thì ít nhất cũng để hi
vọng, rằng khi anh qua đời, anh sẽ được tưởng nhớ đến trong một cách khác hơn
là là trong tờ báo Society Papers của Lady Whistledown.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin?” tiếng anh trai vang lên dò hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin quay lại và chớp mắt. Chắc chắn là Anthony đã hỏi anh
một câu gì đó, nhưng đâu đó trong cái đầu óc lơ mơ của mình, anh quên mất. 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ. Há.” Colin hắng giọng. “Em sẽ ở đây đến hết mùa, ít
nhất.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony không nói gì, nhưng thật khó để không chú ý đến vẻ
thỏa mãn trên gương mặt anh ấy.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu không phải lý do nào khác,” Colin tiếp, nụ cười danh
tiếng đóng trên mặt, “phải có ai đó chiều chuộng các con của anh chứ. Em không
nghĩ bé Charlotte có đủ búp bê.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ có năm mươi con thôi,” Anthony đồng ý với giọng không
lộ biểu tình nào. “Con bé bị bỏ bê lắm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sinh nhật bé vào cuối tháng này, đúng không? Em sẽ phải bỏ
bê nó thêm vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nhắc đến sinh nhật,” Anthony nói, an tọa vào cái ghế khổng
lồ sau bàn, “sinh nhật mẹ là một tuần sau Chủ Nhật này đấy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh nghĩ em nhanh chóng về đây là vì sao chứ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony nhướng mày, và Colin có ấn tượng đặc biệt là anh ấy
đang quyết định nếu Colin đã thực sự nhanh chóng về nhà dự sinh nhật của mẹ,
hay chỉ đơn giản là anh đã lợi dụng một thời điểm tốt.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tụi anh đang tổ chức một dạ tiệc cho mẹ,” Anthony nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ để anh sao?” Theo kinh nghiệm của Colin thì phụ nữ đến
một tuổi nào đó thì không còn thích tiệc mừng sinh nhật nữa. Và mặc dù mẹ anh
vẫn còn rất đáng yêu, bà chắc chắn đến một tuổi nào đó rồi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tụi anh bị ép phải sử dụng kế uy hiếp,” Anthony thú nhận.
“Mẹ phải đồng ý buổi tiệc nếu không tụi anh sẽ tiết lộ tuổi thật của mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin không nên hớp một hớp rượu brandy khi ấy; anh phát sặc
và chỉ gần tránh được trong đường tơ kẻ tóc không phun ra khắp người anh cả.
“Em muốn thấy cảnh ấy quá.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony mở miệng cười thỏa mãn. “Đó là một chiến lược thiên
tài của anh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin nốc hết ly rượu của mình. “Anh nghĩ coi, bao nhiêu cơ
hội trong đó là mẹ sẽ không dùng buổi dạ hội để tìm vợ cho em?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Rất nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em nghĩ thế.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony dựa vào ghế. “Em đã ba mươi ba tuổi rồi, Colin…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin nhìn anh không tin. “Ối trời, đừng nói là &lt;em&gt;anh&lt;/em&gt; cũng bắt đầu đấy nhé.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh không thèm đâu. Anh chỉ muốn góp ý cậu nên để ý một
chút trong mùa này thôi. Không cần phải tích cực tìm kiếm, nhưng không mất mát gì
để nghĩ tới khả năng đó cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin liếc ra cửa, tìm cách đi qua đó trong khoảng thời gian
sớm nhất. “Em xin khẳng định với anh là em không ghét ý tưởng hôn nhân chút
nào.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh không nghĩ cậu như thế,” Anthony phản đối.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em chỉ không thấy có lý do gì để vội cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không bao giờ có lý do để vội,” Anthony đáp. “À, hiếm khi.
Chỉ chiều mẹ thôi, được không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin không nhận ra anh đang nắm giữ ly rượu không cho đến
khi nó lọt qua khẽ tay anh và rơi xoảng xuống thảm lót sàn. “Chúa ơi,” anh thì
thầm, “mẹ bệnh ư?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không!” Anthony nói, sự ngạc nhiên làm giọng anh trở nên to
tiếng và mạnh mẽ. “Mẹ sẽ thọ hơn chúng ta, anh chắc chắn thế.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy thì chuyện này là ý gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony thở dài. “Anh chỉ muốn cậu hạnh phúc.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em hạnh phúc,” Colin khẳng định.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật, em là người đàn ông hạnh phúc nhất Luân Đôn. Đọc Lady
Whistledown là biết. Bà ấy sẽ nói với anh như vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony liếc nhìn tờ báo trên bàn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ, có thể không phải tờ này, nhưng bất cứ tờ nào năm ngoái.
Em đã được gọi là đầy mỵ lực nhiều hơn những lần Phu nhân Danbury
được gọi là đa sự, và cả hai ta đều biết đó là kỳ công như thế nào.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mỵ lực đâu cần thiết nghĩa là hạnh phúc,” Anthony nói nhẹ
nhàng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em không có giờ để tán chuyện này,” Colin càu nhàu. Cánh
cửa chưa bao giờ trông đẹp đến thế.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu cậu thật sự hạnh phúc,” Anthony khăng khăng, “cậu sẽ
không đi hoài.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin dừng lại, tay đặt trên nắm cửa. “Anthony, em&lt;em&gt; thích &lt;/em&gt;đi du lịch.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Liên miên?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em phải, nếu không thì em đã chả đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một câu nói lẫn tránh mà anh từng nghe.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và đây” – Colin nhìn anh trai, miệng nở nụ
cười tà quái – “là một chiến lược lẩn tránh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng anh đã đi khỏi phòng rồi.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12022008/mot-minh-yeu-anh-chuong-mot#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/romance/index.html">Romance</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-teen/index.html">Age: Teen</category>
 <pubDate>Tue, 12 Feb 2008 13:14:53 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">507 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 6</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-6</link>
 <description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;
Chương sáu&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Thoạt tiên nhà sư tưởng như là bên trong hộp là một nơi quen thuộc mà chàng đã lãng quên – có lẽ căn phòng của chàng khi còn nhỏ, hoặc là một căn phòng bí mật trong chùa đã ẩn giấu cho đến lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng không có vật gì khác ngoài một tấm gương nằm trong góc. Phía trong gương tỏa một ánh sáng dìu dịu, như là ánh nắng vào những giây phút cuối của ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư nhặt tấm gương lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt sau của tấm gương là một hình vẽ. Trong đó là hai người đàn ông: một là một người sang trọng, kiêu ngạo với đôi mắt sắc và hàm râu xám. Hình thứ hai chính là nhà sư, mặc dù nó bị phủ bụi dơ và mốc lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư lật mặt kiếng trở lại và nhìn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng thấy một cô gái có đôi mắt xanh như được vẽ từ ánh sáng. Khi nàng thấy nhà sư nhìn mình, khuôn mặt nàng thoắt buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chàng lại đến đây?” nàng thì thầm, buồn bã. “Thiếp đã đổi mạng mình cho chàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã ngủ trên bậc cửa,” nhà sư đáp. “Tôi không thể gọi cô dậy.”&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters106-107a.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;320&quot; height=&quot;156&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng lắc đầu. “Thiếp theo sau bọn Baku,” nàng kể. “Thếp đến những nơi Baku đến, và cũng ở đó khi chúng ăn giấc mơ, và thiếp đã lén vào giấc mơ của chàng khi chàng ngủ. Thiếp ở đó khi cha chàng tặng cho chàng cái hộp, và khi chàng thức, thiếp giữ lại cái hộp, và khi ông chàng đưa chìa khóa, thiếp đã giữ lại nó luôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày hôm sau thiếp theo dõi chàng, và khi đêm đến thiếp ngủ trên ngưỡng cửa phòng chàng, nơi mà giấc mơ đó đang trên đường đến với chàng, và thiếp ngủ. Thiếp nhìn thấy giấc mơ luồn qua trong bóng tối, và thiếp cướp lấy nó và lấy nó làm của mình. Trong giấc mơ thiếp tra chìa khóa vào ổ, và nó mở, rộng lớn như bầu trời, rồi thiếp đã không tự chủ được và bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi ấy thiếp rất sợ, bởi vì thiếp đã bị giam trong hộp, và không thể tìm đường về nữa. Thiếp đã lạc mất con đường dẫn đến thân thể của mình. Thiếp đã rất buồn và lo sợ, nhưng đồng thời cũng rất tự hào, vì thiếp biết mình đã cứu mạng chàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nàng lại hi sinh cho ta?” nhà sư hỏi, dù chàng đã biết lý do mà nàng làm vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ mỉm cười. “Tại sao chàng lại đi tìm thiếp?” nàng hỏi. “Sao chàng lại đến đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì ta lo lắng cho nàng,” chàng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt nàng cụp xống. “Vậy – giờ chàng đã đến đây, và đã biết được sự thật – chàng phải biết rằng đến lúc chàng ra đi. Thiếp đã cứu được chàng. Gã onmyoji kẻ thù chàng sẽ chết, và chàng có thể trở lại chùa, tiếp tục trồng khoai và bí, và rồi khi có dịp, hãy cầu nguyện cho thiếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đến để cứu nàng,” nhà sư đáp. “Đó là trách nhiệm của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chàng làm thế nào để giải thoát cho ta?” cô gái buồn bã đáp. “Chàng có thể đập vỡ miếng kính hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không,” nhà sư nói. “Ta không thể.” Rồi chàng đọc tên đã được viết trên lá bùa mà Binzuru Harada đã trao trên cầu. Mộng Đế xuất hiện bên cạnh chàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi đã sẵn sàng rời khỏi nơi đây chưa? Ngài hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúa công,” nhà sư nói. “Thần là một hòa thượng. Thần không sở hữu vật gì trừ cái chén khuyết thực. Nhưng giấc mơ mà hồ ly nữ mơ là giấc mơ của thần. Thần muốn nó được trả về cho thần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nhà vua đáp, nếu ta trả giấc mơ lại cho ngươi, ngươi sẽ phải chết thay cho nàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần hiểu điều đó,” nhà sư trả lời. “Nhưng đó là giấc mơ của thần. Thần sẽ không để hồ ly nữ chết thay thần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế gật đầu. Khuông mặt ngài không đổi, nhưng nhà sư thấy dường như ngài thoáng buồn, nhưng ngài cũng hài lòng, và vị hòa thượng trẻ biết mình đã yêu cầu đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế giơ tay, và miếng kính nằm trống trơ trên mặt đất, và con cáo đứng bên cạnh nhà sư trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi đã chọn lựa đúng, dù phải hi sinh một chút, Mộng Đế nói với nhà sư. Vì vậy ta sẽ ban cho ngươi một đặc ân. Ngươi có thể giã từ hồ ly nương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ vội quỳ xuống ôm chân Mộng Đế. “Nhưng ngài đã hứa giúp thiếp!” nàng giận dữ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ta đã giúp ngươi rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện này thật không công bằng,” nàng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, Mộng Đế đáp. Không công bằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi ngài để hai người một mình trong căn phòng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tất cả những gì mà câu chuyện đã kể cho ta nghe về giờ phút ấy: rằng ngài đã cho họ một mình trong căn phòng để giã từ. Có lẽ họ đã nói lời tạ từ, một cách lúng túng, khoảng cách giữa họ - một người đã rời bỏ mọi cám dỗ của thế gian, và một hồ ly tinh – không thể xóa bỏ được. Cũng có thể lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu ta nhớ lại tất cả mà họ đã làm cho nhau, cho đối phương, người ta có thể phỏng đoán là lúc ấy, họ đã ân ái. Hoặc là họ mơ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi họ đã giã từ xong, Mộng Đế lại xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ mọi việc sẽ trở lại đúng vị trí, ngài nói, và nhà sư thấy mình trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp có thể đổi mạng cho chàng,” nàng buồn bã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy sống,” nhà sư đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp sẽ trả thù cho chàng,” hồ ly nói. “Gã onmyoji đã làm hại chàng sẽ biết được thế nào là lấy đi vật của hồ ly tinh.”&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters111.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư trong gương nhìn cô gái. “Đừng tìm cách trả thù, mà hãy tìm lời Phật tổ,” chàng nói. Và rồi xoay bước vào trong đáy gương, chàng biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo lại ngồi trong nơi hoang vắng toàn là đá bên cạnh con cáo khổng lồ của giấc mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả mọi thứ ta làm,” nó nói, “mọi việc ta là đều là vô ích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì là vô ích cả, con cáo giấc mơ đáp. Không gì là vô dụng. Ngươi đã lớn hơn, và ngươi đã biết tự quyết định, và ngươi không còn là hồ ly trước kia nữa. Hãy nhận lấy bài học, và tiếp tục sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chàng ở đâu?” nó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân xác y vẫn còn trên giường trong chùa. Linh hồn y sẽ đến nơi mà nó đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là chàng sẽ chết,” cáo nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng, ngài đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chàng nói ta không được tìm trả thù, mà tìm Phật tổ,” hồ ly tinh buồn bã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời khuyên rất đúng, con cáo của giấc mơ nói. Trả thù có thể là con đường không có kết thúc. Ngươi sẽ khôn ngoan để tránh nó. Và …?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ tìm Phật tổ,” con cáo nhỏ đáp, và lắc đầu. “Nhưng trước tiên tôi sẽ trả thù.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu ngươi đã quyết, con cáo của giấc mơ đáp, và con cáo nhỏ không thể đoán được ngài đang vui hay buồn, hài lòng hay bất bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chỉ một cái phất đuôi, con cáo lớn đã biến mất vào khoảng không của giấc mơ, để lại con cáo nhỏ cô độc hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó tỉnh giấc trong ngôi chùa trên đỉnh núi, bên cạnh nhà sư. Đôi mắt chàng nhắm nghiền, hơi thở ngắn và da xanh màu của biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã nói lời giã biệt với nhà sư, nhưng vẫn còn nhìn thấy thân thể ấy ở đó, thật là đau lòng. Nhưng nàng ở lại với chàng, và chăm sóc thân xác đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng chết bình an vào ngày hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đám tang của chàng rất nhỏ, trong ngôi chùa, và chàng được chôn bên sườn núi, bên cạnh những nhà sư khác đã chăm sóc ngôi chùa hàng trăm năm trước kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần trăng tròn đã đến rồi đi, và vầng trăng khuyết cao vòi vọi trên bầu rời, mà Âm Dương đạo trưởng vẫn còn sống. Hơn thế nữa, ông còn thấy sự sợ hãi của mình đang chết dần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông lấy hộp sơn mài, chìa khóa đen, và những cái đĩa sứ, cuộn trong mảnh khăn lụa (bây giờ chỉ có hình ông, vì hình kia đã không còn gì ngoài một vết ố vàng), và vào một đêm khuya, ông chôn nó dưới rễ một cây cổ thụ mà xưa kia đã bị sét đánh đến hình dáng vẹo vọ thành hình thù kinh khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông khoan khoái thấy mình được sống. Vui sướng hơn bất cứ lúc nào. Đó là những ngày hạnh phúc đối với onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng lại một lần nữa tròn vành vạnh trên bầu trời khi một công nương đến viếng ông để xin xem bói. Sương mù giăng dày đặc vào ngày hôm ấy, và nó cuộn xoáy tròn vào đến tận nhà vị onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng trả cho những lời tiên tri của ông bằng những đồng vàng cũ đến nỗi những hình khắc trên đó đã phai mờ, và thứ gạo tốt nhất. Rồi nàng rời khỏi nhà ông trong một cái xe kéo lộng lẫy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng sai một tùy tùng lén rượt theo nàng và điều tra xem nàng là ai, và ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giờ sau, gã tùy tùng trả lời. Gã kể thiếu nữ sống trong một dinh thự cũ kỹ nhưng bề thế, chỉ vài ki hướng bắc Kyoto, và chỉ chỗ cho vị onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài hôm trôi qua. Onmyoji không thể quên được khuôn mặt của thiếu nữ, cũng như dáng đi của nàng, vừa kính cẩn cũng vừa quyến rũ. Ông tưởng tượng được ôm nàng, chạm nàng, và sở hữu nàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi ông nhắm mắt lại nàng hiện ra trước mặt ông: tóc nàng, dài mượt và đen; mắt nàng, màu của nõn lá xanh trong nắng xuân; bàn chân nàng, nhẹ như hai con chuột nhỏ; vẻ thanh thoát của tay nàng trên cánh quạt; và giọng nói, như bài hát trong mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc ông đến với người thiếp, ông nhận ra nàng ta không còn làm ông hứng thú nữa, và ông trở về phòng mình, và viết một bài thơ so sánh tình cảm của ông với thiếu nữ như làn gió mùa thu, làm gợn sóng mặt hồ yên tĩnh, và trao cho người tùy tùng mang đến cho nàng.&lt;br /&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters115.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters115.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
Gã tùy tùng đem về lời nhắn của nàng, một bài thơ mô tả ánh trăng trong hồ bị làn gió làm xao động. Tim ông như vỡ òa ra khi đọc được những lời này, khâm phục vẻ đẹp của từng nét chữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông tham kiến lời khuyên. Bà lão phá lên cười nhạo ông, tiếng cười to và nhiều đến nỗi ông ngỡ bà sẽ đứt ruột mà chết, và không nói gì. Người đàn bà trẻ có bàn tay lạnh lẽo đáp, “Người đàn ông mà cô ta yêu đã chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt,” vị onmyoji nói. “Vậy hôm nào là ngày tốt để đến thăm cô ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc đó cả ba người đều khúc khích cười như thể nhạo báng ông, và ông giận dữ rời khỏi nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều hôm sau ông đã đứng trước cổng vị công nương. Ông xin nàng thứ lỗi cho sự đường đột của mình, bảo rằng vì ông bị một lời tiên tri thôi thúc bảo ông phải rồi nhà và đi lên hướng bắc, và rằng ông phải nghỉ qua đêm trên miền bắc trước khi vào thành phố vào buổi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng mời ông dùng bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi nhà thật lộng lẫy. Ông và vị tiểu thơ cùng ăn một mình, và suốt cả bữa những gia nhân của nàng đem đến những món sơn hào hải vị mà ông chưa từng nếm thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chưa từng nếm những món nào ngon như vậy!” ông nói, miệng nhai một miếng thịt thơm chấm với nước chấm lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và hãy nghĩ,” vị công nương dịu dàng nói, “nếu tiểu nữ không có ở đây thì đại nhân đã phải ngồi trong một căn nhà rách nát và ăn tối với bọn chuột và nhện rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau bữa ăn, ông tỏ rõ ý muốn ân ái với nàng. Công nương rót sake cho hai người rồi trả lời rằng điều đó là không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao tiểu nữ phải đứng thứ nhì trong trong tim đại nhân?” nàng hỏi. “Người có một vị phu nhân. Người có một người thiếp. Tiểu nữ sẽ là gì chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ là của nàng, của nàng mà thôi,” ông nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại nhân nói thế,” nàng nói, “nhưng sau khi chiếm được tiểu nữ rồi thì phu nhân và người thiếp kia sẽ trở nên quyến rũ hơn, và sẽ bỏ người ta ở lại đây. Đại nhân không nên ở lại đây đêm nay. Xe của người sẽ đưa người đến chỗ khác để nghỉ. Nếu khi nào người được do để được yêu muội thì hãy trở lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện kể như đã xong!” ông nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng tiểu nữ cũng không thể thuộc về ngài,” nàng thốt, “khi ngài còn có dinh thự. Bởi vì tiểu nữ muốn ngài đến và sống ở nơi này. Đúng thế, nhà của tiểu nữ có thể là nhà của ngài, sẽ là nhả của ngài mãi mãi. Nhưng nếu ngài đã có nhà rồi, ngài có thể nhớ đến nó, và một ngày kia ngài sẽ rời khỏi tiểu nữ để trở về.” Nàng khẽ chuyển mình, trong thoáng chốc, và vị onmyoji tưởng tượng ông đã trông thấy một chút khe ngực trắng giữa làn vải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ hủy ngôi nhà đó,” vị onmyoji nói, trong đầu ông cháy bỏng một ngọn lửa khao khát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn một chuyện nữa,” tiểu thư nói, đôi mắt xanh của nàng như cháy trong ông. “Đó là phép thuật của ngài. Làm sao mà tiểu nữ có thể trở thành tình nhân, và hiền thê của ngài, nếu biết rằng ngài có thể truyền lệnh cho Tengu và Oni, và trong cuộn sách ngài có lời chú để biến tiểu nữ thành một con chim nếu làm ngài thất ý?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cúi đầu xuống để rót thêm rượu sake, làm cho áo nàng bung ra một chút nữa, và vị onmyoji nhìn thấy bầu vú trắng, điểm tô một núm vú hồng như ánh chiều tà. Không cưỡng lại được, ông vươn người tới để ôm lấy nàng, nhưng thiếu nữ khéo léo lui lại, tránh được vòng tay của ông như là vô tình vậy, rồi nàng chúc ông ngủ ngon.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi vị onmyoji nhận ra thời gian bên nhau của họ đã hết, ông thở dài thật lớn cứ như là trái đất rung rinh đến nơi. Một cơn điên cuồng đã đến với ông ngay lúc đó, hay là người ta đã truyền tai nhau như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm sau, ở thành Kyoto xảy ra hai vụ cháy lớn . Nơi đầu tiên bị cháy là dinh thự của vị onmyoji, ngôi nhà lộng lẫy thứ mười bảy của cả thành. Ông không bị nghi ngờ liên can về vụ này, vì ông đã rời khỏi nhà từ sớm, trên một chiếc xe chất đầy các cuốn kinh thư pháp thuật. Đó là một trận lửa kinh hoàng, vì vợ và người thiếp và tất cả gia nhân đang ngủ trong nhà đều bị thiêu chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỗ thứ hai bị cháy là một khu vực tồi tàn ngoại ô thành, trong một xóm nhỏ đầy tai tiếng. Đó là ngôi nhà mà ba người phụ nữ đang trú ngụ, nghe đồn đó là ba nhà tiên tri hay là thầy lang. Không ai biết nếu họ có trong nhà hay không khi phát hỏa, tại vì những thứ mà người ta tìm được trong đống tro tàn chỉ là xương của phụ nữ và trẻ nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều hôm ấy Âm Dương Đạo Trưởng đến nhà người thiếu nữ đã chiếm trọn tim ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dinh thự ta đã bị cháy,” ông nói, “và hai người đàn bà của ta đã chết. Ta không còn ai nữa để yêu ngoại trừ nàng, và không còn nơi nào để trú ngoại trừ nơi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng mỉm cười nhìn ông, một nụ cười hạnh phúc đến nỗi ông cứ ngỡ rằng mặt trời đã lộ ra và chỉ chiếu sáng cho mình ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và trong cái xe này,” ông tiếp, “tất cả những kiến thức của ta. Thư văn, bí truyền. Tbùa hộ mạng, gậy phép, và những danh xưng đã cho ta quyền lực trên các tinh linh và ác quỷ, và cho phép ta thốt lời tiên tri. Tất cả mọi thứ, ta đem đến đây để đặt dưới chân nàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ gật đầu, và gia nhân của nàng đem chiếc xe đi, tháo đồ xuống và đem tất cả đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đấy,” onmyoji nói. “Ta hoàn toàn là của nàng, không còn gì có thể ngăn cản chúng ta nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn một vật ngăn cản hai ta,” nàng bảo. “Y phục của người. Cởi ra đi. Cho ta thấy con người thật sự của người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn điên rồ và dục tính cuộn chảy trong mạch máu của vị onmyoji. Ông cởi hết quần áo và đứng đó, trần truồng, trong buổi chiều đầy sương lạnh. Nàng nhặt lấy áo quần của ông, và cầm trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông mở choàng hai tay để ôm lấy thiếu nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng bước lại gần ông. “Bây giờ,” nàng thì thầm. “Ngài không có nhà, không vợ, không thiếp, không phép thuật, không y phục. Ngài đã mất tất cả. Đây là lúc tiểu nữ phải hiến cho ông.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng đưa tay lên đầu ông và kéo khuôn mặt ông lại gần bờ môi mình, như là sẽ hôn ông, chỉ vừa trên mí mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ngươi sẽ giữ mạng mình,” nàng nói, “vì chàng sẽ không muốn cho ta giết ngươi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những chiếc răng cáo rất nhọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chỉ với một cái vẫy đuôi, nó đã biết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta tìm thấy Âm Dương Đạo Trưởng trong một căn nhà bỏ hoang đã hai mươi năm trời, từ khi chủ ngôi nhà ấy đã bị tước chức. Có người nói là vì lòng hối hận đã đem ông ta đến đó, tại vì mười lăm năm trước, vị onmyoji đã hiến kế cho một vị đại quan đã làm gia tộc ấy sụp đổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta trần truồng, xấu hổ, và trở nên điên rồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có người bảo rằng tại vì vợ và thiếp ông chết trong đám cháy nên ông đã phát điên. Người khác nói rằng vì ông đã bị mất con mắt, trong khi những kẻ tin dị đoan xì xào rằng ông bị hồ ly ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những đồng nghiệp cũ tránh mặt ông trong những ngày sau đó, khi họ thấy ông ăn xin trên đường, mình khoác áo tả tơi, và trên đầu chỉ quấn miếng giẻ để che khuôn mặt dị dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta sống trong đau khổ, bẩn thỉu và điên cuồng cho đến chết, không tìm thấy hạnh phúc trong đời, chỉ trừ khi ông mơ.&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cuộc đời ông ta, sau này, và cái chết của ông ấy, không một truyện cổ nào nói đến cả.&lt;br /&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt;&lt;br /&gt;
“Vậy thì có ích gì chứ?” con quạ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ích? Mộng Đế hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải,” con quạ đáp. “Nhà sư đã định phải chết, đã chết. Hồ ly muốn cứu y, đã không cứu được. Gã onmyoji đã mất tất cả. Vậy ngài chấp thuận lời ước của hồ ly để làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà vua nhìn về phía chân trời. Trong mắt ngài, một ngôi sao lóe lên rồi lụi tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những bài học đã được học, hoàng đế đáp. Sự kiện xảy ra như đã định. Ta không thấy là sự chú ý của ta là vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bài học đã được học?” con quạ đáp, rỉa lông cổ, và ngẩng cao đầu lên. “Bởi ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả bọn họ. Nhất là vị hòa thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con quạ kêu lên một tiếng trong cổ họng, và nhảy từ chân này sang chân khác. Có vẻ nó đang tìm từ ngữ. Nhà vua kiên nhẫn nhìn nó với đôi mắt đen. “Nhưng gã đã chết rồi,” con quạ nói, sau một hồi lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đến chuyện đó, ngươi cũng vậy, quạ ạ, nhưng trong việc này cũng có bài học cho ngươi nữa đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ngài có học được bài học không?” con quạ đã từng là nhà thơ, hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng hoàng đế xanh xao không trả lời, và ngồi im lặng, chăm chăm nhìn về phía chân trời, rồi sau một hồi lâu con quạ cất cánh bay vào trong bầu trời của giấc mộng, để nhà vua ở lại một mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó là câu chuyện của con cáo và nhà sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay gần như là tất cả. Tại vì những người đã từng mơ đến một xứ sở xa xôi, nơi bọn Baku sinh sống, kể lại rằng họ đã trông thấy hai nhân ảnh, dường như là một nhà sư và một con cáo, hoặc là một người đàn ông và đàn bà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người khác thì nói không phải, và rằng ngay cả trong mơ và cái chết, nhà sư và con cáo vẫn ở trong hai thế giới khác nhau, như khi họ còn sống, và họ sẽ vĩnh viễn ở trong hai thế giới khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những giấc mơ thì là những điều kỳ lạ, và ngoại trừ Mộng Đế, không ai trong chúng ta có thể biết rằng chúng là thực hay ảo, hay những gì chúng sẽ nói cho ta về những tháng ngày sắp tới.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-6#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <enclosure url="http://www.truyentranh.com/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg" length="90719" type="image/pjpeg" />
 <pubDate>Sat, 02 Feb 2008 22:14:57 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">468 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 4</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-4</link>
 <description>Thoạt đầu, nhà sư ngỡ rằng con cáo đã chết.  Nhưng rồi, khi đến gần hơn, chàng nhận ra rằng nó vẫn còn hơi thở, ngắn và chậm rất khó để nhận thấy, nhưng nàng vẫn còn sống.
&lt;p&gt;
Nhà sư bồng con cáo vào chùa, và đặt nó cạnh lò sưởi, để sưởi ấm.  Rồi chàng thầm cầu nguyện với Phật tổ, cho mạng sống của con cáo.  “Mặc dầu cô ta chỉ là thú hoang,” nhà sư nghĩ, “nhưng đó là một người tốt, con không muốn nhìn thấy nó chết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng vuốt ve bộ lông cáo, mềm mại như nhung, và cảm giác nhịp đập nhẹ nhàng của tim nó.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Khi ta còn nhỏ,” nhà sư thầm thì, “trước khi cha ta bị cách chức, ta thường hay chạy trốn vú nuôi và các thầy giáo, để ra chợ, nơi mà người ta trưng bày thú vật, trong những cái chuồng tre ta thấy đủ loại thú – cáo, chó hoang, gấu, khỉ con và khỉ mặt hồng, cá sấu, rắn, heo, và nai, cò, và gấu con.  Ta rất thích thú khi thấy chúng, tại vì ta yêu thú vật, nhưng nó cũng làm ta buồn, vì chúng đều bị nhốt như thế.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ngày nọ, sau khi những người thương buôn đã dọn hàng và đi về, ta tìm thấy một cái cũi rách, và trong đó là một chú khỉ con, bé tí tẹo không thể bán cho ai được, tại vì nó đã chết – hay người ta đã nghĩ vậy.  Nhưng ta biết nó vẫn còn sống, nên ta giấu nó vào ngực áo và trở về nhà.
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters061.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters061.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
“Ta giấu con khỉ con trong phòng mình, và cho nó ăn bánh vụn từ bữa ăn của ta.  Rồi nó lớn lên, con khỉ đó, đến khi to bằng cả ta.  Nó trở thành người bạn thân của ta.  Mỗi ngày chú khỉ ngồi trên cây hồng ngoài sân để chờ ta về.  Cha ta cho phép ta nuôi nó, và mọi việc đều tốt đẹp cho đến khi một vị quan nhân đến nhà ta.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Con khỉ đó như hóa điên lên vậy.  Nó không cho vị đại quan đó đến gần cha ta.  Nó nhảy xuống và ngáng đường, nhe răng và ưỡn ngực ra, làm như vị quan đó là kẻ thù từ một bộ tộc khỉ khác tới vậy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Viên quan ra hiệu cho tùy tùng của ông ấy, y rút cung ra và bắn mũi tên vào ngực con khỉ, dù rằng ta đã van xin hết lời.  Ta mang nó ra khỏi nhà, và nó nhìn vào mắt ta rồi chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Sau này, khi cha ta bị cách chức, vì gian kế của viên quan đó.  Ta nghĩ rằng con khỉ đó thật không phải là khỉ, mà là một thần vật mà Phật Tổ ban để bảo vệ chúng ta, nếu chúng ta chỉ lắng nghe theo nó.  Đó là chuyện xa xưa rồi, trước khi ta là một hòa thượng, trong một cuộc đời đã chết đi của ta, tuy vậy, ta đã học.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Và có lẽ, với những trò nghịch ngợm của ngươi, có lẽ ngươi cũng muốn bảo vệ ta.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Rồi nhà sư cầu nguyện với Phật Tổ; xong lại cầu với Kishibojin, cũng là một yêu nữ trước khi gặp Phật tổ, và là thần bảo vệ phụ nữ và trẻ em; rồi chàng cầu nguyện với Dainichi-Nyorai; và cuối cùng, chàng đưa lời nguyện cầu đến Binzuru Harada, người đệ tử đầu tiên của Phật, và bị Phật cấm không cho vào Niết Bàn.  Chàng cầu nguyện đến tất cả các vị thần phật, xin họ phù hộ cho con cáo nhỏ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Khi chàng cầu nguyện xong, con cáo vẫn nằm đó, thiêm thiếp, như một xác chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters064-065.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters064-065.jpg&quot; width=&quot;303&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
Dưới chân núi có một ngôi làng nhỏ, đi khoảng nửa ngày đường.  “Có lẽ,” nhà sư nghĩ, “trong làng có thầy thuốc hay bà mụ nào đó có thể cứu được con cáo.”  Rồi ngay lập tức chàng bồng con cáo lên và bắt đầu hướng về con đường xuống núi dẫn đến ngôi làng.
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trời hôm ấy rất lạnh, và nhà sư run lập cập trong lớp áo mỏng.  Những con ruồi to lớn, những con già nua, khó chịu và cuối cùng trong năm, bay lòng vòng xung quanh, bám sát trên đường, cố làm chàng khó chịu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đến nửa đường, con suối trên núi bỗng thoắt trở thành một con sông nhỏ, và có một cây cầu bắc ngang qua đó.  Khi nhà sư đến gần cây cầu, chàng thấy một ông già đang bước đến.  Ông già có hàm râu trắng xóa, và lông mày dài thật dài, và khi ông đi, ông phải dựa vào một cây gậy cong.  Trên người ông lão đầy vẻ thông thái và bình yên, nhưng cũng có một phần nghịch ngợm, nhà sư cảm giác như vậy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông lão đứng đợi trên cầu cho đến khi nhà sư lại gần.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Những cây sồi thật là đẹp,” ông lão nói.  “Thật nhiều màu sắc rực rồi, nhưng chúng sắp phải ra đi.  Có lúc ta nghĩ sắc thu cũng không kém cho sắc xuân.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư đồng ý với lời nói này.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tiểu sư phụ đang ôm cái gì đó?” ông lão hỏi.  “Dường như là một con chó chết.  Không phải là vật bất tường hay sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nó là một con cáo,” nhà sư nói, “và nó chưa có chết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Vậy tiểu sư phụ đi giết nó hả?” ông cụ hỏi giọng khó chịu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi muốn đi cứu nó,” nhà sư nói.  Ông cụ nghiêm khắc, và rồi ông giơ lên cây gậy và đánh nhà sư – một cú trên đầu và một cú trên vai.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Này là cho việc dám bỏ chùa đi nè,” ông cụ nói, với cú đánh đầu tiên.  “Còn cái này, là cho việc quan hệ đến hồ ly tinh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư cúi đầu.  “Cụ có lẽ đúng khi đánh ta,” chàng nói, “tại vì mọi việc đúng như cụ nói.  Ta không ở trong chùa, và đang ôm một con cáo.  Nhưng mà, ta vẫn tin ta đang đúng, khi tìm cách cứu nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đúng hả? Đúng hả?” Ông cụ một lần nữa lấy gậy đánh nhà sư, lần này thụi vào ngực chàng.  “Đứa trẻ ngu ngốc.  Việc làm đúng là phải mang con cáo trở về chùa, và nằm ngủ, với tấm thẻ bài của Mộng Đế gối dưới đầu, tại vì con bé hồ ly đó đã bị giam trong mộng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nếu ta có thể hỏi cái này, mà không bị đánh ,” nhà sư ngập ngừng hỏi, “tôi có thể tìm được thẻ bài của Mộng Đế chứ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters069.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters069.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông cụ liếc nhìn hòa thượng trẻ, và rồi ông nhìn cái cây gậy của mình, và rồi ông thở hắt ra một tiếng lớn, như một cụ già đang thổi chén canh nóng vậy.  Ông thò tay vào áo và lấy ra một mảnh giấy có hình vẽ ngoằn nghèo trên đó, và dúi mảnh giấy vào tay nhà sư.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đó,” ông lão cằn nhằn, “nhưng ngươi vẫn là một tên ngốc, con cáo nó vẫn phải chết, hoặc là ngươi chết, không gì trên thế gian có thể thay đổi điều đó được, dù cho ngươi có thành tâm đến mức nào đi nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư định trả lời, hỏi xem tại sao ông lão lại đưa thẻ bài nếu nó không giúp được gì, nhưng rồi chàng nhận ra mình đang đứng một mình trên cầu, và một mình trên đồi hoang vu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ông cụ đó nhất định là Binzuru Harada,” nhà sư nghĩ, bởi vì Binzuru Harada thường được mô tả như một ông lão với hàm râu rắng và lông mày dài; và ông sẽ làm điều thiện trên thế gian cho đến khi Phật tổ cho phép ông đắc đạo.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tuy vậy, nhà sư vẫn băn khoăn tại sao Binzuru Harada đã giúp đỡ một kẻ tầm thường như chàng; rồi chàng được an ủi khi nhớ lại rằng tại vì đã phá lời thệ giới sắc mà Binzuru Harada đã bị từ chối khỏi Niết Bàn.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Thân thể con cáo không nặng gì trên đường xuống núi, nhưng khi nhà sư quay trở lại thì nó dường như càng lúc càng nặng hơn.  Một làn sương mù mỏng đã bao phủ vùng đồi núi, che đi mọi vật. Nhà sư phải lần mò từng bước chân để có thể trở về chùa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng không biết mình có đúng không khi giúp đỡ con cáo này.  Chàng không biết, nhưng chàng biết rằng chàng không thể nào bỏ mặc được.  Chàng phải thử.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đến tối nhà sư mới về đến cổng chùa.  Sương mùa thu giăng dày đặc như mạng nhện, hoặc như từng lớp lụa trải dài khắp đồi núi, và bóng chiều chạng vạng làm cả thế giới như thể là trong một giấc mơ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ngay cả trong chùa, nơi nhà sư đã trú trong suốt tám năm qua, dường như cũng mờ ảo khi chàng bước vào, như thể nó là một nơi không tưởng vậy.  Bếp lò gần lạnh, nhà sư bỏ than vào đó, và nấu cơm, rồi nướng những lát khoai lang mỏng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Sau đó chàng tụng kinh chiều, mặc dù có vẻ không hăng hái như thường ngày.  Cầu nguyện là một việc; nhưng cầu nguyện với những vị thần không chỉ biết lắng nghe, mà còn đi tìm mình trên đường và dùng gậy gõ đầu mình khi mình nói điều bất kính thì là một điều khác nữa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trong ánh sáng lập lòe của bếp lửa, nhà sư cảm giác một hình ảnh lạ kỳ - dường như là một mảnh bóng của chàng đã biến mất, bị xé mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Con cáo vẫn ngủ say như chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nó thật nhỏ nhắn.  Tay chàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.  Rồi chàng xem xét lá bùa mà Binzuru Harada đã đưa ho.  Chàng không thể đọc những gì ở trên đó: các từ ngữ dường như cong cong vẹo vẹo khi chàng nhìn đến, như những từ ngữ trong giấc mơ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư ôm con cáo vào trong lòng, để hơi ấm từ người chàng sẽ sưởi ấm nó, và giữ nó sống.  Chàng nằm dài xuống giường, và để tấm bùa dưới gối, và rồi, mệt mỏi vì hai chuyến đi xuống và đi lên đỉnh núi, chàng thiếp ngủ.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-4#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Tue, 29 Jan 2008 14:19:05 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">454 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 3</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-3</link>
 <description>&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
The Dream Hunters [Truy Mộng]&lt;br /&gt;
Tác giả: Neil Gaiman&lt;br /&gt;
Họa sĩ: Yoshitaka Amano&lt;br /&gt;
Scan: manga-sketchbook&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Bản dịch kém cỏi của mhd&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
Chương ba
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Xa thật xa về hướng tây nam, trong một đại điện ở Kyoto, Âm Dương Đạo Trưởng, onmyoji đại nhân, thắp một ngọn đèn trên cái bàn nhỏ, trên đó có để một mảnh khăn lụa hình vuông, và trên đó một hộp sơn mài, và một cái chìa khóa bằng gỗ đen.  Năm cái đĩa sứ nhỏ được bày theo hình năm góc của cái la bàn, trong ba cái đĩa nhỏ là bột phấn, trong một cái đĩa là một giọt nước, và cái đĩa cuối cùng không có gì trong đó hết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji là một người giàu có.  Ông giữ chức quan lớn trong Hội Đồng Thái Bốc, và rất nhiều người đến tìm kiếm lời khuyên và tiên tri của ông.  Nhiều vị tỉnh trưởng đều đội ơn ông, và tin rằng những ảnh hưởng của ông và những lời tiên đoán của ông đã mang đến cho họ giàu có và chức lớn.  Tả hữu Thừa tướng, và cả Thái sư đương triều đều nể vì ông.  Nhưng ông không phải là một người hạnh phúc.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông có một người vợ, bà sống ở phần bắc của nhà ông, bà cai quản mọi việc trong nhà rất thành thục và công bằng, và bà cũng đối xử với ông như một người vợ phải đối xử với người chồng.  Ông có một người thiếp, nàng chỉ tròn mười bảy tuổi, và rất xinh đẹp: làn da trắng như hoa mận, và đôi môi đỏ thắm như trái mận.  Vợ và thiếp của ông sống chung với nhau, dưới một mái nhà, và họ không cãi nhau.  Nhưng vị onmyoji cũng không phải là người hạnh phúc.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông sống trong ngôi nhà được coi là ngôi nhà thứ mười bảy nguy nga nhất Kyoto.  Tinh linh và ác quỷ, Oni cũng như Tengu, đều dưới quyền của ông.  Ông có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết của cuộc đời mình ở hai kiếp trước.  Khi còn trẻ ông đã du hành sang Trung Hoa để tầm sư học đạo, và trở về với mái tóc sớm bạc, nhưng thay vào đó là những kiến thức vô song về các điềm tốt và điềm xấu.  Ông được những người cao siêu hơn tôn kính và được những kẻ thấp kém hơn sợ hãi.  Nhưng, với những điều đó, vị onmyoji vẫn không vui vẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
Tại vì vị onmyoji rất sợ hãi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Kể từ khi ông có trí khôn, khi còn là một đứa trẻ nhỏ, ông đã biết sợ hãi, và với tất cả những gì ông học, những quyền lực mà ông có được, ông đã hi vọng có thể xua đi cơn sợ hãi đó.  Nhưng sự sợ hãi vẫn tồn tại.  Nó vẫn chực chờ sau lưng ông, lẩn khuất trong tim ông; nó ở đó khi ông ngủ, và chào ông khi ông thức giấc vào buổi sáng; nó ở đó khi ông ái ân, cũng như khi ông uống rượu, và khi ông đi tắm.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đó không phải là sự sợ chết, vì trong thâm tâm ông e rằng chết chỉ có thể là cách giải thoát khỏi cơn sợ hãi đó.  Và rồi có những ngày ông tự hỏi, nếu, ông dùng phép thuật để giết tất cả những nam, nữ, hoặc trẻ con trên thế giới thì sự sợ hãi đó sẽ biến mất, nhưng ông cũng e rằng cơn sợ hãi đó vẫn sẽ theo ông khi chỉ còn lại một mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cơn sợ hãi đó là động lực cho ông tiến tới, và cũng chính nó đã đẩy ông vào bóng tối.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng kết giao với những kẻ đào mồ.  Ông gặp gỡ những sinh vật dị hình trong đêm tối, cùng nhảy múa, và tham gia các buổi yến tiệc của chúng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bên ngoài thành, nơi mà bọn trộm cắp, cướp giật và những người không sạch sẽ sống, Âm Dương Đạo Trưởng sở hữu một mái nhà xiêu vẹo, và trong ngôi nhà đó có ba người phụ nữ: một già, một trẻ, và một không già cũng không trẻ.  Những người phụ nữ này bán thảo mộc và thuốc cho những người tự thấy mình đang ở trong tình thế không được may mắn.  Có lời xì xầm rằng những khách qua đường lỡ lạc chân vào ngôi nhà đó buổi tối thì không bao giờ được thấy trở ra.  Dù sao đi nữa, không ai biết được mối quan hệ của vị onmyoji với ba người phụ nữ đó, hoặc những chuyến viếng thăm của ông đến ngôi nhà vào những đêm mặt trăng tối tăm nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trong lý trí và thâm tâm ông, onmyoji không phải là một người xấu.  Ông chỉ bị sợ hãi quá độ.  Và cơn sợ hãi đã lấy đi mất niềm vui từ những giây phút đáng tự hào hoặc hoan lạc, và làm mất đi những niềm hạnh phúc trong đời ông.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một đêm, vài tuần trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra, khi mặt trăng tối nhất, ông đã hỏi ba người phụ nữ trong ngôi nhà lá ba câu hỏi đã làm ông băn khoăn nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters044-045.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Làm sao tôi tìm được bình an?” ông hỏi đàn bà già nhất trong bọn họ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chỉ có trong nhà mồ mới có bình an vĩnh cửu,” bà ta bảo, “còn bình an tạm thời trong giây lát thì chỉ việc đi ngắm mặt trời lặn thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta hoàn toàn trần truồng, và hai vú chảy xệ như hai cái bao tải rỗng trên ngực, và trên mặt bà ta vẽ hình quỷ dữ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị Onmyoji nhăn mặt, bực bội, ông vỗ cánh quạt vào lòng bàn tay mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tại sao tôi không thấy bình an?” ông hỏi người trẻ nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Bởi vì ngươi còn sống,” Thiếu nữ bảo.  Vị onmyoji sợ người đàn bà trẻ nhất, bởi vì ông cho rằng cô ta không phải là người sống.  Cô ta rất đẹp, nhưng đó là một vẻ đẹp lạnh lẽo. Nếu bị cô ta chạm vào với những ngón tay lạnh đó, ông rùng mình trước suy nghĩ ấy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tìm bình an ở đâu?” ông hỏi người đàn bà không trẻ cũng không già.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta không trần truồng, nhưng bận áo không cài nút, và trên ngực lộ ra hai hàng vú, giống như vú của loài heo nái, hay của loài chuột, những núm vú màu đen và cứng ngắc như hòn than.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta hít một luồng khí qua hàng răng của mình, giữ nó ở lại đó, rồi một hồi lâu sau, bà ta thở ra.  Và bà ta bảo, “Trong tỉnh Mino, cách đây rất nhiều ngày đường, hướng đông bắc, bên dãy núi đó là một ngôi chùa nhỏ.  Nó nhỏ đến nỗi chỉ có một nhà sư ở đó chăm nom.  Y không sợ gì cả, và y có sự bình an mà ông muốn.  Ta có thể dệt để cho ngươi có được sức mạnh của y sau khi y chết, và ngươi sẽ không sợ gì cả.  Nhưng một khi ta đã bắt đầu dệt, ngươi sẽ chỉ có đến khi trăng tròn lần sau để làm cho hắn chết.  Nhưng cái chết của hắn phải không dính đến bạo lực, và không có chút đau đớn, nếu không, ta sẽ không dệt thành công.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji kêu lên tỏ ý hài lòng.  Ông tự tay mớm cho bà ta vài món ăn ngon, và vuốt tóc bà ta, và bảo rằng ông rất hài lòng với câu trả lời này.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ba người đàn bà rút lui vào một góc tối khác của ngôi nhà lụp xụp này, và khi họ trở ra mặt trời vừa lộ ra và bầu trời có vài tia sáng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Họ đưa cho onmyoji đại nhân một miếng vải lụa hình vuông, trắng như ánh trăng.  Trên đó thêu hình vị onmyoji, mặt trăng, và vị hòa thượng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji hài lòng gật đầu.  Ông có lẽ sẽ cảm tạ họ, nhưng ông biết không nên làm thế với những sinh vật như họ, nên ông đặt số tiền lên sàn nhà, rồi vội vã trở về, trước khi trời sáng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Có nhiều cách để giết người từ xa, nhưng phần lớn, ngay cả không cần dùng đến bạo lực, đều gây đau đớn cho nạn nhân.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng tham cứu những cuộn sách của mình.  Rồi ông sai bọn quỷ dữ của mình đến ngọn núi mà nhà sư trú ngụ, để lấy về cho ông những thứ mà nhà sư đã chạm vào.  (Đó là khi mà con cáo đã nghe lén được bọn chúng nói chuyện.)  Và hiện giờ, tại nơi đây, onmyoji đại nhân ngồi trước cái bàn nhỏ này, ngọn đèn nhỏ ở trên, với cái hộp sơn mài, và chìa khóa.  Từng cái một, ông để những từng miếng bột trong năm cái đĩa vào trong ngọn lửa của cây đèn – mỗi chất bột tượng trưng cho một nguyên tố.  Và giọt cuối cùng là vật cuối cùng là bọn quỷ đã trộm của nhà sư: đó là cái đĩa không có gì ở trong đó, tại vì nó chứa một phần của cái bóng nhà sư.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Với mỗi giọt bột mà onmyoji đặt vào ngọn lửa, nó càng bừng cháy cao hơn và rực sáng hơn; và khi ông bỏ vào giọt cuối cùng, cái bóng của nhà sư, ngọn lửa bùng cháy sáng rực cả căn phòng của onmyoji và rồi nó tàn lụi, để căn phòng chìm vào bóng tối.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Onmyoji đại nhân thấp một ngọn đèn khác và hài lòng khi thấy tấm vải lụa trên bàn đã có một vết ố, như là một vật gì chết chóc trên khuôn mặt của nhà sư trẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông vui mừng ngắn nhìn nó.  Và rồi ông đi ngủ và thiếp đi bình an, không sợ hãi.  Trong đêm đó, ông hoàn toàn thỏa mãn.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters051.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters051.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm đó trong giấc mộng, nhà sư đứng trước căn nhà của cha mình, trước khi cha bị cách chức, mất nhà và tài sản, tại vì ông có nhiều kẻ thù đầy quyền lực.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cha chàng cúi đầu, và nhà sư nhớ lại, trong giấc mơ, rằng cha đã chết dưới tay mình, và chàng cũng nhớ rằng chàng, nhà sư, vẫn còn sống.  Chàng cố nói điều đó cho cha nghe, nhưng cha chàng tỏ ý, không bằng lời, rằng ông không thể nghe con trai nói gì cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Và rồi ông lấy một hộp sơn mài từ dưới áo choàng ra, và đưa cho người con trai.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư cầm lấy cái hộp đó, và người cha không còn ở đấy nữa, nhưng chàng không quan tâm gì đến việc đó, tại vì cái hộp đã thu hút hết mọi sự chú ý của chàng (mặc dù, trong giấc mơ, chàng thấy một cái đuôi cáo thoáng qua cửa).
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters053.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters053.jpg&quot; width=&quot;300&quot; height=&quot;189&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng biết có một vật rất quan trọng trong hộp.  Một vật gì đó chàng phải xem.  Nhưng dù chàng dùng cách nào nó vẫn không mở ra, và càng cạy, càng đập, chàng càng thấy bực mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư tỉnh dậy trong một thân thể mỏi mệt và khó chịu, không hiểu giấc mơ đó là một điềm xấu hay là một lời cảnh báo.  “Nếu đó là một giấc mơ xấu,” nhà sư nói, “cầu mong Baku bắt nó đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Và rồi chàng ngồi dậy, đi lấy nước, và bắt đầu một ngày mới.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm thứ hai nhà sư mơ thấy ông mình đến thăm, mặc dù ông đã chết từ lâu lắm, vì bị bánh mochi, cái bánh nhỏ bằng bột gạo, làm nghẹn, khi nhà sư còn ẵm ngửa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Hai người đứng trên một hòn đảo nhỏ, vừa lớn hơn một tảng đá to trên đại dương.  Đôi mắt mù lòa của người ông hướng ra biển.  Tiếng chim hải âu kêu lên hòa vào tiếng sóng biển và gió thổi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông lão xòe bàn tay già nua, lộ ra một chiếc chìa khóa màu đen.  Ông chầm chậm đưa tay về phía trước như một món đồ chơi chạy bằng điện.  Nhà sư cầm lấy chiếc chìa khóa.  Một con chim hải âu hét lên ba tiếng kêu thê thiết, nhà sư vừa định hỏi về ý nghĩa của điều đó, nhưng ông lão đã biến mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư giữ chặt cái chìa khóa.  Chàng nhìn xung quanh để xem nó mở cái gì, nhưng hòn đảo hoang vắng và trống rỗng.  Chàng dạo quanh hòn đảo, nhưng vẫn không thấy gì cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư có cảm tưởng là mình đang bị theo dõi, trong giấc mơ, và chàng nhìn quanh, nhưng không có gì cả, ngoại trừ tiếng hải âu xa xa, và một bóng dáng nhỏ trên vành đá cao cao, trông như dáng một con cáo, nhà sư nghĩ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng tỉnh giấc mà bàn tay vẫn còn giữ chặt một chiếc chìa khóa vô hình, vẫn cảm giác được đôi mắt cáo đang dõi theo chàng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters054-055.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters054-055.jpg&quot; width=&quot;306&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;#160;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Giấc mộng giống như thật đến nỗi, vào lúc ban ngày, khi cơn gió bấc thổi bay những chiếc lá đỏ vàng từ trên cây thích vào trong mảnh vườn nhỏ bé của ngôi chùa, nơi nhà sư đang cuốc đất trồng khoai, chàng giơ tay tìm chiếc chìa khóa, và rồi từ từ nhận ra rằng chàng chưa bao giờ thấy hoặc cầm nó trong thế giới thực.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm đó nhà sư lại trông đợi một giấc mơ xấu nữa.  Khi vừa nhắm mắt lại, chàng nghe một tiếng động ngoài cửa.  Và chàng thiếp đi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhưng nửa đầu của đêm, chàng không mơ thấy gì cả.  Nửa thứ hai, chàng mơ thấy mình đang đứng trên cầu, ngắm nhìn cặp cá đang bơi tung tăng trong hồ, một con màu bạc trắng, và một còn màu vàng óng, chàng thấy thật thoải mái.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư tỉnh dậy, chắc chắn rằng giấc mơ đó là điềm tốt, và hài lòng những giấc mơ xấu đã qua rồi, và chàng mỉm cười vui vẻ khi chàng bước xuống giường.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng cảm thấy thật hạnh phúc, cho đến khi chàng nhìn thấy thân thể của con cáo, mắt nhắm nghiền, đang nằm ngay ngưỡng cửa của ngôi chùa.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-3#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 28 Jan 2008 15:04:27 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">450 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 2</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-2</link>
 <description>&lt;p&gt;
Thuở  đó có những loài đi trên mặt đất mà bây giờ chúng ta không thấy nữa.  Đó là hồn ma, ác quỷ, và linh thần; thần của thú vật, thần lớn, thần nhỏ; và những tinh linh của tất cả mọi vật, mọi loài, và bóng ma, quái thú, có cả loài hiền từ, và có loài rất hiểm ác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào một đêm nọ khi con cáo đang đi săn trên núi, lúc ấy mặt trăng đã lên cao và ban đêm vào lúc tối nhất, thì nó thấy, cạnh gốc sồi bị sét đánh gãy, vài tia ánh sáng màu xanh lóe lên.  Lặng lẽ và nhanh nhẹn như một cái bóng, nó len lén chuồn đến bên ánh sáng đó.  Khi đến gần, những tia sáng hiện nguyên hình thành những sinh vật kỳ lạ, không chết cũng không sống, lập lòe trong khí màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sinh vật này đang nói chuyện với giọng khe khẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã được lệnh,” con thứ nhất nói, ánh lửa xanh nhảy múa trên da của nó, “tên hòa thượng đó sẽ phải chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo ngừng di chuyển ngay lúc ấy, và giấu mình trong bụi cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng,” con thứ hai cất tiếng, răng nó sắc nhọn như những lưỡi dao.  “Chủ nhân chúng ta, Âm Dương Đạo Trưởng đầy quyền uy, trí tuệ thông thiên và tận địa, đã biết được rằng, đến trăng tròn tháng sau, hoặc là ông ấy, hoặc là hòa thượng đó sẽ phải chêt – và nếu không phải là gã hòa thượng, thì đó sẽ là chủ nhân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy gã hòa thượng đó sẽ chết như thế nào?” sinh vật thứ ba hỏi, ánh mắt nó chiếu ngọn lửa xanh.  “Im nào!  Dường như có ai đang nghe lén chúng ta?  Tôi cảm thấy có người đang theo dõi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo nín thở, và ép bụng sát xuốt mặt đất và nằm yên.  Ba sinh vật kia bay lên cao, và nhìn xuống khu rừng.  “Không có ai hết ngoại trừ xác một con cáo,” sinh vật thứ nhất nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chú ruồi đậu trên trán cáo, và bước đi, chầm chậm, xuống đầu mũi nó.  Con cáo ngăn không cho mình đập nó; nó chỉ nằm yên đó, mắt trợn trừng, và không lay động, như một xác chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo kế hoạch của chủ nhân,”  con thứ nhất nói.  “Tiểu hòa thượng đó sẽ mơ thấy ác mộng trong ba đêm liên tiếp.  Đêm đầu tiên gã sẽ mơ thấy một cái hộp.  Đêm thứ nhì, là một chiếc chìa khóa màu đen.  Đến đêm thứ ba, gã sẽ mơ thấy mình dùng chìa khóa để mở cái hộp đó.  Khi gã mở nó trong mơ, gã sẽ không còn trở về nhân gian được nữa, và không có nước, không có thức ăn, không lâu sau gã sẽ chết.  Như vậy chủ nhân sẽ không chịu trách nhiệm về cái chết của gã.”  Và rồi nó nhìn quanh một lần nữa.  “Ngươi có chắc là chúng ta không bị nghe lén không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con ruồi bò lên tròng mắt của con cáo.  Nó gắng không chớp mắt, dù rằng sự khó chịu đó lên đến điên rồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì có thể nghe chúng ta chứ?” con thứ hai nói.  “Xác cáo ư?”  Và nó cười, giọng the thé và xa xăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cho dù có người nghe chúng ta cũng không sao,” con thứ nhất đáp.  “tại vì nếu người đó nghe được, và muốn kể lại cho người khác nghe, chưa kịp mở miệng thì tim nó đã bị nổ tung trong lồng ngực rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn gió lạnh thổi qua đỉnh núi.  Bầu trời bắt đầu ửng sáng từ phương đông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng lẽ gã hòa thượng đó không có cách nào thoát được hay sao?” con thứ ba hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có một cách thôi,” con thứ hai trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cáo cố gắng lắng nghe, nhưng không có gì hết, không con nào nói gì cả.   Chỉ có tiếng thầm thì của ngọn gió đang thổi bay lá vàng, tiếng thở dài của cành cây khi chúng lay động trong gió, và tiếng kêu leng keng của cái chuông gió vọng ra từ ngôi chùa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo cứ nằm yên trong tư thế đó cho đến khi mặt trời lên cao trên đỉnh núi.  Rồi nó cong đuôi lên, chộp con kiến đang trèo lên móng, xong, nó đi ngược xuống núi, và chui vào hang của mình.  Đó là một nơi lạnh lẽo, tối đen, toàn mùi đất ẩm, và tận trong cùng của hang cáo, là báu vật quý giá của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhiều năm trước, nó đã thấy vật đó đang nằm trong một gốc cây cổ thụ to lớn; nên nó đào lên, dùng răng cắn, và rồi đào thêm nữa, qua rất nhiều ngày, cho đến khi lấy được vật đó lên khỏi mặt đất, sau đó con cáo dùng lưỡi hồng của mình để liếm vật đó sạch sẽ, dùng đuôi mình để lau chùi, và rồi nó mang về hang, tôn thờ và chăm sóc vật ấy.  Đó là báu vật của cô cáo.  Một loại cổ vật, đến từ đất nước xa xôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một miếng ngọc khảm hình rồng, và hai mắt rồng là hai viên hồng ngọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con rồng cho cô thấy thoài mái.  Đôi mắt rồng chiếu sáng trong cái hang tối tăm, làm cho nó ấm áp hẳn lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo ngậm miếng ngọc bội trong miệng, nhẹ nhàng như là một người mẹ đang ôm con của mình vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo mang miếng ngọc bội đi hàng dặm trường, đến một vách núi cheo leo tại bờ biển.  Nàng có thể nghe thấy tiếng hải âu kêu trên đầu, tiếng sóng vỗ trên gềnh đá ở dưới chân.  Nếm được vị muối mặn trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì đây là vật quý nhất của ta,” cô nghĩ.  “Và ta dâng cho người, dâng nó cho đại dương, và chỉ hỏi xin được biết cách giải cứu một vị hòa thượng.  Vì nếu ta không làm gì, đại sư sẽ mơ thấy một cái hộp, một chìa khóa, và rồi một chìa khóa mở ra cái hộp, và ngài sẽ chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đoạn con cáo đưa mảnh ngọc bối ra ngoài vách núi, vẫn nhẹ nhàng, và đứng nhìn nó rơi vào đáy biển.  Nó thở dài, vì con rồng đó đã giữ cho hang của nó yên bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi nó lại đi hàng dặm trở về hang, mệt mỏi hết sức, và nó ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là giấc mộng mà con cáo đã mơ thấy.
&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center&quot;&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters032-033.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters032-033.jpg&quot; width=&quot;306&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
Nó đang ở một nơi hoang vu toàn là đá xám và đá nâu, không có gì mọc lên.  Bầu trời cũng màu xám, không sáng cũng không tối.  Ngồi trên tảng đá lớn trước mặt nó là một con cáo khổng lồ, đen tuyền từ đỉnh đầu xuống cuối đuôi, nơi mà nó chuyển màu trắng, trắng như đã nhuộm màu sơn.  Con cáo khổng lồ đó còn to hơn hổ, cao hơn chiến mã, và lớn hơn tất cả các sinh vật mà nàng cáo từng thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo khổng lồ đứng trên tảng đá như thể đang chờ ai, và đôi mắt nó là hai màu đen thăm thẳm, trong đó có những ngôi sao lấp láy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo nhảy lên từng tảng đá, cho đến khi nó đứng trước mặt con cáo của các giấc mộng, và phủ phục xuống trước mặt con cáo khổng lồ, ngửa người lên cho con kia thấy cổ họng của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng dậy, con cáo khổng lồ nói.  Đứng dậy và đừng sợ hãi.  Con đã hi sinh rất nhiều để mơ giấc mộng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo đứng dậy.  Trong giấc mộng nàng không run rẩy, dù thật ra nàng chưa bao giờ sợ hãi như lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngọc bội của thiếp,” nàng cáo hỏi.  “Có phải là của ngài không, thưa đại nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, con cáo lớn đáp.  Nhưng một người ta gọi là bạn, đã làm mất nó từ lâu lắm rồi, khi mà những con rồng thực thụ không sống ở nơi nầy mà vùng vẫy trên trời cao.  Bạn ta đã làm mất mảnh ngọc bội và từ đó đến nay y vẫn buồn bã.  Bây giờ đại dương sẽ mang nó về cho y, và y sẽ ngủ ngon hơn với đồng loại của y dưới đáy thung lũng sâu cho đến khi khởi điểm mới của thế giới bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp rất hân hạnh được phục vụ cho bạn của ngài,” nàng cáo nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đứng đó yên lặng vài giây phút, trong xứ sở của những giấc mộng, nàng cáo bé bỏng và con cáo khổng lồ màu đen.  Nàng cáo nhìn quanh vùng đất đá sỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những con thú kia là gì vậy?” nàng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những con vật to bằng con sư tử, và chúng đang ngửi các tảng đá, chiếc mũi dài cắm sâu vào mảnh đất cằn cỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng là Baku, con cáo lớn nói.  Thực Mộng Thú.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center&quot;&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters035.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters035.jpg&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo nhỏ đã từng nghe về Baku.  Nếu một người mơ thấy ác mộng , hoặc là điềm xấu, người ấy có thể mời Baku, và hi vọng Baku sẽ ăn đi giấc mơ đó, làm tiêu tan cơn ác mộng hoặc điều xấu đó đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng dõi theo đòan Baku, đang vòng quanh hoang mạc của giấc mộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu một người bắt được Baku sau khi nó ăn giấc mơ,” nàng cáo hỏi.  “Thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo lớn không nói gì một hồi lâu.  Tận sau trong mắt nó một vì sao lấp lánh.  Baku rất là khó bắt, và còn khó hơn để giữ.  Chúng rất xảo quyệt và khéo luồn lách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp là một con cáo,” nó nói, khiêm tốn, và không khoe khoang.  “Thiếp cũng là một loài thú xảo quyệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo khổng lồ gật đầu.  Rồi nó nhìn xuống nàng cáo nhỏ bé, và dường như trong giây phút đó, nó nhìn thấy tất cả ước muốn và hi vọng, và tình cảm của nàng cáo.  Y chỉ là một con người, hồ ly vương cất tiếng.  Còn ngươi là một con cáo.  Những chuyện này thường không có kết quả tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo có thể nói cho ngài nàng đang nghĩ gì, và tâm sự cho ông nghe, nhưng ngài đã uốn mình, nhảy xuống sa mạc ở bên dưới.  Nàng cáo thấy dường như ông đang lớn dần, lớn dần, cho đến khi to bằng bầu trời, và con cáo khổng lồ là màn đêm, các ngôi sao lấp lánh trong đêm tối của chiếc áo choàng, và mảnh đuôi trắng là vầng trăng khuyết, soi sáng cả bầu trời đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp có thể giảo hoạt,” con cáo nhỏ nói với bóng đêm.  “Thiếp có thể can đảm.  Và thiếp sẽ chết cho chàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi nó tưởng như có một giọng dịu dàng cất lên trong đầu nó, Vậy thì hãy bắt lấy giấc mơ của y đi, con gái ạ, và nó tỉnh giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trời vàng rực màu của buổi ráng chiều, như đốt cháy cả thế gian khi con cáo đi đến ngôi chùa nhỏ, nó chỉ ngừng một chốc để ăn một con cóc mà nó bắt được gần bờ sông, và để nhai sống con cóc, xương với thịt, trong vài miếng nhấm.  Rồi nó uống dòng nước lạnh và trong của dòng sông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nó đến chùa, nhà sư đang đốn củi cho lò sưởi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đứng xa xa, vì cây búa của nhà sư rất là sắt, nó cất giọng nói, rõ ràng, như là tiếng người vậy, “Cầu chúc cho đại sư chỉ mơ những giấc mơ tốt lành trong tương lai, mơ những điềm tốt và may mắn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư mỉm cười.  “Cảm ơn lời chúc của cô,” ông nói.  “Mặc dù tôi không biết mình có thể mơ điềm tốt hay không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo nhìn nhà sư hồi lâu với đôi mắt xanh.  “Thiếp sẽ ở gần đây,” cuối cùng cô nói.  “Nếu người cần thiếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhà sư trẻ nhìn lên thì nàng cáo đã biến mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-2#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 26 Jan 2008 16:06:38 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">444 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 1</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-1</link>
 <description>&lt;p&gt;
Nhà sư sống trong một ngôi chùa tĩnh mịch bên sườn núi. Chỉ là một ngôi chùa nhỏ, nhà sư là một hòa thượng trẻ tuổi, và ngọn núi cũng không phải là đẹp nhất hay hùng vĩ nhất Nhật Bản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư chăm sóc cho ngôi chùa, ngày ngày bình lặng trôi, cho đến khi có một con cáo cùng với một con chồn đi ngang qua đó và nhìn thấy nhà sư đang cuốc đất trồng khoai – món ăn chính của người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con chồn nhìn nhà sư và ngôi chùa, đoạn cất tiếng nói, “Chúng ta hãy đánh cá đi nào. Ai trong hai ta dụ được nhà sư đó đi ra khỏi chùa này thì sẽ lấy nơi đó làm nhà; ở đây đã lâu không còn nông dân hay du khách đến nữa, vả lại nếu ta sống ở đây thì thoải mái hơn ổ chồn hay là hang cáo.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo mỉm cười khoe hàm răng sắc nhọn, nàng ta chớp đôi mắt xanh, hất cái đuôi, và nhìn nhà sư và ngôi chùa ở dưới chân đồi, đoạn cô nàng quay sang con chồn và nói, “Cũng được thôi. Cá thì cá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mỗi người sẽ thử một lần,” chồn đáp. “Tôi đi trước đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khu vườn nhỏ của mình, nhà sư vẫn cuốc bụi khoai lang, rồi ông quỳ xuống và nhổ cọng hành dại, bụi gừng và rau thơm; sau khi xong, ông chùi bùn trên tay và đầu gối, rồi đi vào gian phòng nhỏ phía sau ngôi chùa, để chuẩn bị cho bài kinh buổi chiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối đó, mặt trăng tròn vành vạnh, to lớn và bàng bạc, trên bầu trời đêm màu đen thẫm; và nhà sư nghe tiếng ồn ngoài cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong sân chùa là năm người sang trọng, ngồi trên năm con tuấn mã. Tất cả đều là những người đàn ông oai nghi. Thủ lĩnh của họ mang trên mình một thanh kiếm cong.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center&quot;&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters011.jpg&quot; alt=&quot;http://www.truyentranh.com/files/Sandman-TheDreamHunters011.jpg&quot; width=&quot;150&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai trụ trì chùa này?” y gọi, giọng nói âm vang như tiếng sét. “Hãy ra đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư bước ra, dưới ánh trăng, và cúi đầu thật thấp. “Tôi là người giữ chùa này.” Ông khiêm cung nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là một tiểu hòa thượng ốm o, tầm thường,” giọng của thủ lĩnh vang lên. “Nhưng có ai biết được ý nghĩa của thánh thần? Tục ngữ đã nói những người tìm kiếm vận may sẽ chỉ thấy nó là hư ảo như muốn chạm vào cầu vồng, còn những ai không tìm kiếm tiền tài hay quyền lực sẽ thấy nó tự tìm đến mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư không đáp trả, nhưng ông ngước đầu lên một chút, và nhìn năm người đó với đôi mắt sáng vốn không bỏ lỡ gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi có biết vận may của ngươi là gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chỉ giáo,” nhà sư trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy hãy lắng tai nghe chiếu chỉ của hoàng thượng đây. Ngươi được triệu hồi về Hoàng cung ngay lập tức, hoàng thượng muốn gặp ngươi để chứng thực ngươi là ngươi mà các thái bốc và chiêm tinh đã nói tới, nếu đúng vậy, ngươi sẽ được thoát khỏi cảnh bần cùng này và sẽ được phong chức tể tướng trong triều – một ngôi vị đem đến nhiều tiền bạc và thái ấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, nếu ngươi không ở Hoàng cung trước ngày Thân, vậy thì điềm báo sẽ trở thành điềm xấu, và Hoàng thượng sẽ buộc phải giết ngươi. Vậy nên không được chậm trễ, hãy đi khỏi nơi này trước bình minh, hoặc là phải chịu sự phán xét của hoàng thượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các chú ngựa khua chân dưới ánh trăng sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cúi đầu thấp xuống một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ đi ngay,” ông nói, năm người kia nhìn nhau cười, ánh trăng chiếu lấp lánh trên đôi mắt và hàm răng họ, phản chiếu lên các miếng sắt trang trí trên mình ngựa, “nhưng, trước khi tôi đi, xin cho hỏi một câu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muốn hỏi gì?” viên thủ lĩnh gầm lên như tiếng sư tử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao Hoàng thượng lại sai một con chồn đến triệu tôi về Hoàng cung,” nhà sư đáp, ông đã nhìn thấy, trong khi bốn con ngựa đầu tiên có đuôi ngựa, con cuối cùng lại có đuôi chồn. Ông bật cười lớn, và quay trở lại vào chùa để bắt đầu tụng kinh chiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng vó ngựa chạy khỏi sân chùa, và trên đồi vọng xuống tiếng cười cao vút của con cáo, đầy ác ý và thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng mây bao trùm cả đỉnh núi vào tảng sáng hôm sau, và đó là những đám mây đen, nặng nề, nên nhà sư cũng không ngạc nhiên khi những giọt mưa rơi xuống, một cơn mưa lớn, mưa như trút nước làm cong oằn cây tre và đè dập bụi khoai lang mới trồng. Nhà sư, đã quen với loại thời tiết của vùng núi này, vẫn không kinh động và điềm nhiên tụng kinh, ngay cả khi tia chớp xuất hiện – ánh sáng chói lòa, theo sau là tiếng sấm ầm ầm như từ trong núi vọng ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mưa trút xuống càng nhiều. Tiếng mưa như hàng trăm tiếng trống đập cùng một lúc, đến nỗi nhà sư khó mà nghe được tiếng khóc, lẫn trong tiếng mưa rơi, nhưng ông nghe được người nức nở, và ông bước ra ngoài. Trong sân chùa, trên mảnh đất lầy lội đầy bùn nhão, là một thiếu nữ ướt như chuột lột. Xiêm áo của nàng, vải lụa mềm mại nhất, đã sủng ướt, và dán vào người như một làn da thứ hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cảm nhận được vẻ đẹp thoát tục của nàng, và thân hình nàng, khi ông dìu nàng đứng dậy và đỡ nàng vào chùa, để tránh mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp là con gái duy nhất của tỉnh trưởng thành Yamashirio,” nàng hơ khô trang phục và mái tóc dài đen nhánh bên bếp lửa nhỏ, “thiếp cùng đi với bọn thị nữ đến thăm chùa này, nhưng giữa đường bị bọn cướp phục kích. Chỉ mình thiếp chạy thoát. Thiếp nghe bọn họ nói được sau khi mưa tạnh, họ sẽ đến nơi đây để đốt chùa và giết tất cả mọi người trong đó.” Trong khi kể chuyện, thiếu nữ ăn một bát cơm trắng, và một chén nhỏ khoai luộc, vừa nhồm nhòam nàng vừa nhìn nhà sư bằng đôi mắt xanh lơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì thế,” nàng nói, “chúng ta hãy chạy khỏi nơi đây, không bao giờ trở lại, trước khi bọn cướp đến, nếu ở lại đây, cả hai ta đều phải chết. Nếu chúng ta thất lạc nhau, ngài hãy đến thành Yamashiro, và gặp cha thiếp, người sẽ tặng ngài ngôi nhà lớn nhất tỉnh, và sẽ đền đáp lại cho ngài. Xin cảm ơn ngài đã cho ăn cơm. Cơm rất ngon, dù rằng khoai lang hơi bị khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta cần phải ra đi nga
&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center&quot;&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
y lập tức,” nhà sư đáp, với nụ cười hi