<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Viễn Tưởng</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/vien-tuong</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Latest</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Thịt</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/24042008/thit.html</link>
 <description>CHÚNG LÀM BẰNG THỊT&lt;br /&gt;
tác giả Terry Bisson&lt;br /&gt;
người dịch mhd&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.truyentranh.com&quot; title=&quot;www.truyentranh.com&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;www.truyentranh.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn chúng được cấu tạo từ thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt. Chúng làm từ thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không còn nghi ngờ gì nữa. Chúng tôi đã nhặt vài đứa từ những chỗ khác nhau trên hành tinh, đem chúng lên thuyền, thí nghiệm đủ kiểu. Chúng hoàn toàn là thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không thể nào. Còn mấy tín hiệu radio? Thư trong không gian?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng dùng sóng radio để nói chuyện, nhưng mấy tín hiệu đó không do chúng gởi. Tín hiệu do máy móc gởi đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì ai làm ra máy móc. Đó chính là người chúng ta cần liên lạc.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng tạo ra máy móc. Tôi đang nói với anh rồi. Thịt tạo nên máy móc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Lố bịch quá. Làm sao mà thịt tạo ra máy móc được? Anh đang yêu cầu tôi phải tin thịt có tri giác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi không yêu cầu, tôi đang nói với anh thế đấy. Những sinh vật này là chủng tộc có tri giác duy nhất trong khu vực và chúng làm bằng thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có lẽ chúng cũng như orfolei. Cậu biết đấy, một loại tri giác thông minh bằng chất carbon phải trải qua giai đoạn thịt hóa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Chúng sinh ra là thịt, và chết là thịt. Chúng tôi đã nghiên cứu khoảng vài cuộc đời của chúng rồi, cũng không phải là lâu lắm. Anh có biết thịt sống bao lâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thôi khỏi. Okay, có thể chúng chỉ có một phần là thịt. Cậu biết đấy, như weddilei. Đầu thịt với não bằng electron plasma bên trong.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Chúng tôi đã nghĩ thế, bởi vì chúng cũng có đầu thịt, như weddilei. Nhưng như tôi đã nói, chúng tôi đã dò bên trong. Chúng hoàn toàn làm bằng thịt từ trong ra ngoài.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có não hả?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, có não chứ. Chỉ là chúng làm bằng thịt! Tôi đã nói với anh rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy... chúng suy nghĩ bằng cái gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh không hiểu phải không? Anh không chịu tin những điều tôi nói. Cái não suy nghĩ. Cái thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt suy nghĩ! Anh đang yêu cầu tui phải tin vào thịt có suy nghĩ!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cám ơn. Cuối cùng cũng hiểu. Bọn chúng hoàn tòan làm bằng thịt. Và chúng đã cố gắng liên lạc với ta khoảng mấy trăm năm cuộc đời chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Omigod. Vậy những cục thịt này muốn gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu tiên là chúng muốn nói chuyện với chúng ta. Tôi nghĩ chúng muốn khám phá Vũ Trụ, liên lạc với những chủng tộc khác, trao đổi thông tin và ý tưởng. Như thường lệ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng ta phải nói chuyện với thịt hả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng thế đấy. Đó là tín hiệu mà chúng gởi ra bằng sóng radio. &#039;Xin chào. Có ai ở đó không. Có ai ở nhà không.&#039; Như vậy đó.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy là bọn chúng biết nói chuyện. Chúng dùng ngôn ngữ, ý tưởng, quan niệm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, đúng. Chúng dùng thịt để làm thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi tưởng anh vừa nói chúng dùng radio.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, nhưng anh nghĩ cái gì ở trên sóng radio? Âm thanh thịt. Anh biết khi đập thịt vào với nhau, chúng phát ra âm thanh. Chúng nói chuyện bằng cách đập thịt của chúng với nhau. Chúng còn có thể hát bằng cách dùng thịt để phun không khí.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Omigod. Thịt biết hát. Bó tay bó chân bó tòan thân. Vậy anh nói phải làm gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chính thức hay không chính thức?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cả hai.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chính thức thì chúng ta buộc phải liên lạc, chào mừng và báo cáo tất cả và bất cứ chủng tộc có tri giác nào trong góc này của Vũ trụ, không có định kiến, sợ hãi, hay yêu thích. Không chính thức thì tui khuyên là nên xóa báo cáo và quên tụi nó đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tui cũng đang hi vọng anh nói thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có lẽ hơi dã man, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Chúng ta có thực sự muốn trò chuyện với thịt không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi đồng ý một trăm phần trăm. Có gì để nói chứ? &#039;Xin chào, thịt. Khỏe không?&#039; Nhưng chuyện này làm sao đây? Có bao nhiêu hành tinh đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ có một. Chúng có thể bay đến các hành tinh khác bằng hộp thịt đặc biệt, nhưng không thể sống ở đó. Và  vì làm bằng thịt, chúng chỉ có thể du hành qua không gian C. Bị giới hạn bằng vận tốc ánh sáng và càng làm khả năng chúng sẽ liên hệ được với ai rất là khó. Siêu nhỏ là khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chúng ta giả bộ không có ai ở nhà trong Vũ trụ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ác. Nhưng như anh đã nói, ai mà muốn đi gặp thịt? Và những đứa đã được đem lên thuyền, những đứa làm thí nghiệm? Anh chắc chúng sẽ không nhớ chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng sẽ bị coi là khùng nếu xảy ra. Tôi đã vào gọt dũa phần thịt trong đầu họ để chúng ta chỉ là một giấc mơ đối với chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Giấc mơ của thịt! Chính xác làm sao, chúng ta sẽ trở thành giấc mơ của thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Và đánh dấu khu vực này không có ai.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tốt. Đồng ý, chính thức và không chính thức. Vậy là xong. Còn gì nữa không? Còn ai thú vị bên kia thiên hà không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có, một nhóm hạt nhân khí hydrogen có tri giác rụt rè dễ thương sống trên một hành tinh loại chín, khu vực G44G. Đã liên lạc trong hai vòng xoay ngân hà trước, muốn kết bạn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Lúc nào họ cũng nghĩ lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao không chứ? Tưởng tượng vũ trụ này sẽ lạnh lẽo, cô đơn thế nào nếu chỉ có một mình...&amp;quot;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/24042008/thit.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/vien-tuong">Viễn Tưởng</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-tat-ca">Tuổi: Tất Cả</category>
 <pubDate>Thu, 24 Apr 2008 14:02:03 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">768 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương 5: Trò Chơi</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/17032008/chuong-5-tro-choi</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
TRÒ CHƠI
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tôi phải
ngưỡng mộ anh đấy. Bẻ gãy tay – một chiêu tuyệt vời.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ là tai nạn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật sao? Vậy
mà tôi đã khen anh trong bản báo cáo.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thằng nhỏ dùng
lực mạnh quá. Vô tình biến thằng kia thành anh hùng. Có thể làm hại huấn luyện
cho nhiều đứa khác. Tôi tưởng nó sẽ kêu cứu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Kêu cứu? Tôi
tưởng anh thích nó nhất cái tính tự giải quyết các vấn đề của nó mà. Khi bị tàu
địch bao vây, sẽ không có ai giúp nếu nó kêu cứu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ai mà biết
được thằng nhóc kia sẽ bị vọt ra khỏi ghế ngồi? Và nó sẽ đập vào vách tường?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ một ví dụ
nữa về sự ngu ngốc của quân đội. Nếu anh có đầu óc, thì anh đã làm một nghề
thật sự rồi, như là bán bảo hiểm đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu cũng thế,
nhà thông hái.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chúng ta phải
đối diện sự thật là ta chỉ là hàng hạng nhì. Với vận mệnh của nhân loại trong
tay. Một cảm giác quyền lực tuyệt vời phải không? Đặc biệt lần này nếu chúng ta
thua thì sẽ chẳng còn ai trách móc chúng ta nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tôi chưa bao
giờ nghĩ theo hướng đó. Nhưng hãy đừng để thua vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Để coi Ender
sẽ giải quyết thế nào. Nếu chúng ta đã mất nó rồi, nếu nó không thể chịu đựng
được chỗ này, ai kế? Còn ai nữa không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tôi sẽ lên
danh sách.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Trong khi đó,
hãy tính cách không để mất Ender.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tôi nói rồi. Lớp
cách ly của nó không thể bị vỡ. Thằng bé sẽ không được phép tin rằng sẽ có
người giúp đỡ nó. Không bao giờ. Nếu nó chỉ nghĩ có cách thoát ra được dễ dàng
chỉ một lần thôi, thì nó sẽ hỏng mất.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh nói đúng.
Sẽ là một thảm họa nếu thằng bé tin rằng nó có bạn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nó có thể có
bạn. Chỉ là không thể có bố mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
***
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Những người
khác đã chọn giường riêng của mình khi Ender đến. Ender ngừng trước cửa phòng
ngủ chung của cả bọn, tìm kiếm chiếc giường duy nhất còn lại. Trần nhà thấp đến
nỗi Ender vươn tay là chạm tới. Một căn phòng cho trẻ em, với giường dưới đặt
trên sàn. Những đứa trẻ khác đang quan sát cậu, từ trong góc phòng. Chắc chắn,
chiếc giường phía dưới ngay cạnh cửa là chiếc giường trống duy nhất. Trong tích
tắc Ender nhận ra rằng, bằng cách để người khác đặt cậu vào vị trí tệ nhất, cậu
đang mời mọc việc bị bắt nạt. Tuy thế cậu cũng không thể nào phát tiết lên ai
cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Vì thế cậu mỉm
cười rất tươi. “Hey, cám ơn,” cậu nói. Hoàn toàn không mỉa mai chút nào cả. Cậu
nói chân thành như thể bọn họ đã chừa cho cậu vị trí tốt nhất. “Tớ tưởng tớ sẽ
phải &lt;em&gt;yêu cầu&lt;/em&gt; cái giường thấp nhất
cạnh cửa chứ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cậu ngồi xuống
và nhìn vào trong tử sắt đang mở ra tại chân giường. Một tờ giấy dính vào bên
trong thành cửa.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Đặt tay lên máy
scan
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
ở đầu giường
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
và kêu tên hai
lần.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender tìm thấy ngay
cái máy scan, là một tấm nhựa mỏng. Cậu đặt bàn tay trái lên và cất tiếng,
“Ender Wiggin. Ender Wiggin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Máy scan tỏa ra
một làn ánh sáng màu xanh trong m. Ender đóng cửa tủ sắt lại và thử mở ra.
Không được. Rồi cậu đặt tay lên máy scan và nói, “Ender Wiggin.” Cửa tủ bật mở.
Cũng như ba ngăn kéo khác.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Một ngăn chứa
bốn bộ áo liền quần như bộ cậu đang mặc, và một bộ trắng. Ngăn khác chứa một
cái bàn nhỏ, như loại bàn ở trường học. Vậy là bọn họ vẫn chưa hoàn tất việc
học hành.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng ngăn kéo
lớn nhất mới là nơi chứa hàng cực phẩm. Thoạt nhìn nó trông giống như bộ áo của
các phi hành gia, có cả mũ sắt và găng tay. Nhưng không phải. Không có những
đường dán cách không. Tuy vậy, bộ đồ vẫn che toàn bộ cơ thể một cách hữu hiệu.
Nó được độn rất dày. Chất liệu cứng nhắc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Và kèm theo đó
là một cây súng ngắn. Súng laser, dường như thế, bởi vì phần cán là thủy tinh
rắn chắc, trong trẻo. Nhưng chắc chắn là người ta không cho trẻ em giữ vũ khí
nguy hiểm…
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không phải laser,”
một người nói. Ender nhìn lên. Cậu chưa từng thấy người này trước đây. Một người
đàn ông còn trẻ, một khuôn mặt hiền hậu. “Nhưng tia sáng bắn ra đủ để sát
thương. Hết sức chính xác. Cậu có thể ngắm và làm lủng một lỗ ba inches&lt;a name=&quot;_ednref1&quot; href=&quot;#_edn1&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
trên tường cách trăm mét.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nó để làm gì?”
Ender hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một trong
những trò chơi trong giờ giải lao. Còn ai đã mở được cửa tủ sắt?” Anh ta nhìn
quanh. “Tôi nói, các cậu đã làm theo hướng dẫn và nhập giọng nói, dấu tay vào
chưa? Không thể mở cửa sắt cho đến khi làm thế. Căn phòng này là nhà của các cậu
trong năm đầu tại Trường Chiến Đấu, vì thế hãy chọn giường mình thích và giữ
lấy nó. Thông thường chúng tôi để các cậu tự bầu chọn trưởng lớp và đặt người
đó ở giường thấp nhất cạnh cửa, nhưng vị trí đó rõ ràng đã bị chiếm. Không thể
nào đổi mã tủ sắt được nữa. Hãy nghĩ kỹ đến người mà các cậu muốn chọn. Buổi
tối trong bảy phút nữa. Hãy đi theo chấm sáng trên sàn. Mã màu của các cậu là
đỏ, vàng, vàng – bất cứ khi nào được cho một con đường để đi, nó sẽ là đỏ,
vàng, vàng, ba chấm cạnh nhau – hãy đi theo ánh sáng. Mã màu của các cậu là
gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đỏ, vàng,
vàng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tốt lắm. Tên
tôi là Dap. Tôi sẽ là bảo mẫu của các cậu trong vài tháng tới.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Những cậu trai
phá ra cười nắc nẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cười đi, nhưng
hãy nhớ kỹ điều đó. Nếu ai bị lạc trong trường, có thể xảy ra lắm, đừng có đi
mà mở cửa lung tung. Một vài cái sẽ dẫn ra ngoài.” Tiếng cười to hơn. “Thay vì
thế, chỉ nói với người ta, bảo mẫu là Dap, và họ sẽ gọi tôi đến. Hay là nói cho
họ biết mã màu, và người ta sẽ bật đèn dẫn các cậu về nhà. Nếu có vấn đề gì,
thì hãy đến nói chuyện với tôi. Hãy nhớ lấy, tôi là người duy nhất ở đây được
trả tiền để đối xử tốt với mấy người, nhưng không quá tốt. Nói bậy bạ là tôi
đập vỡ mặt, OK?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bọn trẻ lại
cười rộ. Dap có một căn phòng toàn là bạn bè. Trẻ em khi hoảng sợ thì rất dễ
làm cảm động.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đường nào đi
xuống, ai đó trả lời?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Họ nói với Dap.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“OK, đúng đó.
Nhưng hướng đó đi ra &lt;em&gt;bên ngoài&lt;/em&gt;. Phi
thuyền đang xoay, làm hướng đó có cảm tưởng như là đang đi xuống. Sàn nhà thực
chất xoay vòng lại theo hướng &lt;em&gt;kia&lt;/em&gt;. Cứ
tiếp tục đi mãi theo hướng đó, và các cậu sẽ trở lại nơi bắt đầu. Nhưng mà đừng
có thử. Bởi vì phía trên kia là khoang của giáo viên, và hướng kia là của những
cậu lớn hơn. Và các anh lớn hơn không thích tụi Launchies&lt;a name=&quot;_ednref2&quot; href=&quot;#_edn2&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.
Các cậu có thể bị bắt nạt. Thực chất, các cậu &lt;em&gt;sẽ&lt;/em&gt; bị bắt nạt. Và khi bị rồi, thì đừng có đến khóc với tôi nhé.
Hiểu chưa? Đây là Trường Chiến Đấu, không phải nhà trẻ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy tụi em
phải làm gì?” một đứa hỏi, một đứa con trai nhỏ bé da đen ngồi giường trên gần
giường Ender.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu không
thích bị bắt nạt, thì hãy tự tìm cách đi, nhưng tôi phải cảnh cáo trước – mưu
sát là phạm luật cấm ở đây. Cố ý làm thương tích cũng thế. Tôi nghe nói có một
vụ mưu sát trên đường đến đây. Gãy tay. Nếu việc đó còn xảy ra nữa, sẽ có người
bị đông lạnh. Hiểu chưa?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đông lạnh là
gì?” một đứa con trai có cánh tay bị quấn băng hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đông. Ướp lạnh.
Gởi về trái đất. Kết thúc trường Chiến Đấu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Không ai nhìn
Ender.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vì thế, trong mấy
cậu, nếu có ai đó đang nghĩ về việc quậy phá, ít nhất cũng phải làm khôn ngoan
một chút. OK?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Dap bỏ đi. Bọn
họ vẫn không chịu nhìn Ender.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender cảm thấy
một cơn sợ hãi dâng lên trong lòng. Thằng nhỏ bị cậu làm gãy tay – Ender không
thấy tội nghiệp cho nó. Nó là Stilson. Và như Stilson, nó đã tập hợp một nhóm
lâu la. Một đám trẻ, vài đứa lớn xác hơn, chúng đang cười ha hả ở cuối phòng,
và thỉnh thoảng một đứa &lt;span&gt; &lt;/span&gt;trong bọn liếc nhìn
Ender.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Trong thâm tâm,
Ender muốn về nhà. Mấy chuyện này thì có liên quan gì đến cứu thế giới chứ?
Không còn máy quan sát nữa. Lại vẫn là Ender một mình chống đám lâu la, chỉ là
lần này chúng ở ngay trong phòng cậu. Vẫn là Peter, nhưng không còn Valentine.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cơn sợ vẫn còn,
suốt cả buổi tối khi không ai ngồi cạnh cậu trong hành lang. Những cậu trai
khác đang nói chuyện phiếm – về bảng điểm trên tường, về thức ăn, về mấy anh
lớn hơn. Ender chỉ có thể quan sát trong cô độc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Những bảng điểm
cho biết thứ hạng của các đội. Chỉ số thắng thua, với những điểm gần đây nhất.
Vài anh lớn hơn thực tế đã đánh cá trên các trò mới đây. Hai đội, Manticore&lt;a name=&quot;_ednref3&quot; href=&quot;#_edn3&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[iii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
và Asp&lt;a name=&quot;_ednref4&quot; href=&quot;#_edn4&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[iv]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;,
không có điểm gần đây nào – hộp đó cứ chớp tắt. Ender quyết định là họ đang đấu
với nhau ngay lúc này.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cậu chú ý các
anh lớn chia nhau thành từng nhóm, tùy theo đồng phục mà họ bận. Lác đác vài đồng
phục khác màu đang nói chuyện với nhau, nhưng thường thì mỗi nhóm có khu vực
riêng của mình. Launchies – nhóm riêng, và hai hay ba nhóm lớn hơn một chút có
đồng phục màu xanh dương đơn giản. Những anh lớn, những người trong đội, bận
quần áo đẹp hơn. Ender cố đoán nhóm nào có tên nào. Scorpion&lt;a name=&quot;_ednref5&quot; href=&quot;#_edn5&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[v]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
và Spider&lt;a name=&quot;_ednref6&quot; href=&quot;#_edn6&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[vi]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
thì dễ. Flame&lt;a name=&quot;_ednref7&quot; href=&quot;#_edn7&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[vii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
hay Tide&lt;a name=&quot;_ednref8&quot; href=&quot;#_edn8&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[viii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
cũng thế.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Một anh lớn đến
ngồi cạnh cậu. Không chỉ lớn hơn một chút – anh ấy trông có vẻ mười hai hay
mười ba tuổi rồi. Bắt đầu tăng trưởng thành người lớn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hi,” anh ta
nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hi,” Ender trả
lời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh là Mick.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ender.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đó là tên?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Từ khi em còn
nhỏ. Chị em gọi như vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không phải là
tên xấu. Ender. Người kết thúc. Hey.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hi vọng thế.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ender, cậu là
thằng người bọ trong chuyến tàu mới tới hả?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender nhún vai.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh để ý thấy
em ngồi ăn một mình. Mỗi chuyến tàu đều có một người như thế. Một thằng nhỏ
không ai ưa ngay từ đầu. Đôi khi anh nghĩ các thầy giáo cố ý làm vậy. Những
giáo viên ở đây không phải là người tốt. Cậu rồi sẽ biết thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Yeah.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy cậu là
người bọ hả?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chắc vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hey. Không gì
phải buồn cả, biết không?” Anh ta đưa Ender miếng bánh mì, và lấy đi miếng bánh
pudding của Ender. “Ăn mấy món bổ đi. Sẽ làm cậu mạnh hơn.” Mick ngoạm bánh
pudding.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Còn anh thì
sao?” Ender hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh? Anh không
là gì cả. Là mùi đánh rắm trong phòng máy lạnh. Anh luôn ở đây, nhưng nhiều lúc
không ai để ý đến cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender gượng cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Yeah, tức cười
lắm, nhưng không đùa đâu. Anh không là gì ở đây cả. Và giờ thì anh đang lớn.
Không lâu sau nữa anh sẽ được gởi tới trường kế tiếp. Nhưng không thể là Trường
Chiến thuật. Anh chưa từng làm người chỉ huy. Chỉ có những người chỉ huy mới
được đến đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy làm sao để
làm chỉ huy được?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hey, nếu anh
biết, cậu nghĩ anh sẽ như thế này sao? Cậu thấy bao nhiêu thằng ở đây lớn như
anh?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Không nhiều.
Ender không nói ra.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Rất ít. Anh mày
không phải là thằng người bọ sắp sửa bị đông lạnh duy nhất ở đây đâu. Có rất ít
bọn anh. Những thằng khác… đều là đại đội trưởng.Tất cả những người từ chuyến
tàu của anh đều có đội riêng hết. Trừ anh ra.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender gật đầu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nghe đây,
nhóc. Anh đang giúp cậu đấy. Hãy kết bạn. Làm chỉ huy. Bợ đít nếu cần thiết,
nhưng nếu mấy thằng khác ghét cậu… cậu hiểu tôi nói gì chớ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender lại gật.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Naw, cậu không
biết gì cả. Mấy đứa mới đến đều như thế. Không biết gì hết. Đầu óc như không
gian. Không có gì ở trỏng. Và nếu bị vấp ngã, thì sẽ hoàn toàn tan vỡ. Nhớ đấy,
nếu cậu có kết cục giống anh, thì đừng quên là đã có người cảnh cáo cậu. Đó là
điều tốt cuối cùng mà có người làm cho cậu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy sao anh
nói với em?” Ender hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mày là gì,
ngon lắm hả? Im đi mà ăn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender im đi và
ăn. Cậu không thích Mick. Và cậu biết mình không thể nào có kết cục như thế. Có
lẽ đó là điều mà các thầy giáo đã tính sẵn, nhưng Ender không có ý định làm
theo kế họach của họ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mình sẽ không
trở thành người bọ của nhóm mình, Ender nghĩ. Mình không rời Valentine và bố mẹ
đến đây chỉ để bị đông lạnh.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Khi nhấc nĩa
lên miệng, cậu cảm giác được gia đình đang ở xung quanh, như họ luôn như thế.
Cậu biết quay đầu hướng nào để nhìn lên và thấy mẹ, đang cố ngăn không cho
Valentine húp súp soàm soạp. Cậu biết bố ở đâu, mắt đọc tin tức trên bàn trong
khi giả vờ lắng nghe cuộc trò chuyện buổi tối của gia đình. Peter, giả bộ lấy
viên đậu nhỏ ra khỏi lỗ mũi – ngay cả Peter cũng biết đùa giỡn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nghĩ về gia
đình là một sai lầm lớn. Ender cảm thấy tiếng nấc đang dâng lên trong cuống
họng, và lập tức đè nó xuống; cậu không thể nhìn thấy cái dĩa trước mặt.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cậu không thể
khóc. Không có khả năng cậu sẽ được người ta thương cảm. Thầy Dap không phải là
mẹ. Bất cứ dấu hiệu yếu đuối nào cũng sẽ cho bọn Stilson hay Peter biết là
thằng nhỏ này có thể bị đánh bại. Ender làm việc mà cậu luôn thực hiện khi
Peter hành hạ cậu. Cậu bắt đầu đếm số nhân đôi. Một, hai, bốn, tám, mười sáu,
ba mươi hai, sáu mươi tư. Và cứ thế, tiếp tục đến những con số cao mà cậu có
thể tính: 128, 256, 512, 1024, 2048, 4096, 8192, 16384, 32768, 65536, 131072,
262144. Tới số 67108864 thì cậu bắt đầu thấy không chắc lắm – cậu có sót số nào
không? Cậu nên ở tầng mười triệu, trăm triệu hay chỉ triệu thôi? Cậu cố nhân
đôi lần nữa và cũng thua. 1342 gì đó. 16? Hay 17738? Cậu quên mất. Bắt đầu lại.
Tất cả những con số nhân đôi mà cậu nhớ. Cơn đau đã biến mất. Nước mắt cũng
mất. Cậu sẽ không khóc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cho đến tối đó,
trong ánh đèn leo lét, và Ender có thể nghe được tiếng vài cậu trai giường bên đang
rên rỉ gọi tên mẹ, bố, hay thú cưng. Cậu không thể ngăn được nữa. Môi cậu gọi
tên Valentine. Cậu có thể nghe tiếng chị cười xa xa, chỉ bên ngoài hành lang. Có
thể nghe tiếng mẹ đang rón rén trước cửa, nhìn vào để xem cậu có ngủ chưa. Cậu như
nghe tiếng bố đang cười khi xem phim. Mọi thứ đều rất rõ ràng, và sẽ không bao
giờ còn như thế được nữa. Mình sẽ lớn khi gặp lại họ, sớm nhất là mười hai
tuổi. Tại sao mình lại ưng thuận? Mình ngu ngốc thế để làm gì? Đến trường cũng
đâu có gì đáng sợ. Đối diện Stilson mỗi ngày. Và Peter. Chỉ là con kiến nhỏ.
Ender không sợ anh ấy đâu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mình muốn về
nhà, cậu thầm thì.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng tiếng
thầm thì là tiếng cậu dùng khi đang rên xiết đau đớn dưới sự tra tấn của Peter.
Âm thanh không đi xa hơn tai và đôi khi còn không xa đến đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Và nước mắt có
thể rơi tràn trên gối, nhưng tiếng nấc nhẹ đến nỗi không làm cái giường động
đậy; thầm lặng đến mức không thể nghe được. Nhưng cơn đau còn đó, ứ tràn trong
cổ họng và trên gương mặt, nóng hổi trong lồng ngực và trong đôi mắt. Mình muốn
về nhà.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Dap dừng trước
cửa phòng tối đó và bước khẽ giữa những chiếc giường, tay dừng lại ở từng nơi.
Nơi thầy đi qua, tiếng khóc vang lên nhiều hơn, chứ không dịu đi. Một cử chỉ dịu
dàng nhỏ bé trong chỗ kinh khủng này đủ để đẩy nhiều người phải rơi nước mắt.
Không phải Ender. Khi Dap đến, tiếng khóc của cậu đã ngừng và khuôn mặt ráo
hoảnh. Đó là khuôn mặt dối lừa cậu cho bố mẹ xem khi bị Peter hành hạ mà cậu
không dám để lộ. Cám ơn anh, Peter. Cho đôi mắt khô ráo và tiếng khóc lặng lẽ.
Anh dạy em làm thế nào để giấu cảm nghĩ của mình. Hơn khi nào hết, em cần điều
đó ngay bây giờ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
**
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Việc học hành
vẫn được tiếp tục. Mỗi ngày, hàng giờ trong lớp. Tập Đọc. Toán Số. Lịch sử. Những
thước phim về hàng trăm trận đánh đẫm máu trong vũ trụ, máu của những người
Thủy quân lục chiến nhuộm đỏ lên tường của phi thuyền bọn người bọ. Ảnh ảo về cuộc
chiến của hạm đội, những con tàu bị tan biến thành ánh sáng khi các phi thuyền
bắn giết lẫn nhau trong bóng tối. Có rất nhiều điều để học. Ender cũng siêng
năng như mọi người khác; tất cả đều vật lộn lần đầu tiên trong cuộc đời, bởi vì
đây là lần đầu tiên trong đời họ phải cạnh tranh với những bạn học ít nhất cũng
khôn ngoan như là bản thân họ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng các môn
trò chơi – mới là tất cả cuộc sống của các học sinh. Chơi game lấp đầy những
khoảng thời gian giữa lúc ngủ và thức.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Dap dẫn bọn học
sinh mới tới phòng game vào ngày thứ hai. Ở bên trên, phía trên khoang mà các
cậu sống và làm việc. Họ trèo lên những cầu thang nơi trọng lực đã yếu đi, và
bên trong hang tối họ thấy những ánh sáng lấp lánh của các cỗ máy trò chơi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Có một vài game
họ đã biết; vài học sinh đã chơi trò đó khi ở nhà. Những trò đơn giản và khó
khăn. Ender đi qua những máy game hai chiều trên băng hình và bắt đầu nghiên
cứu những game mà các anh lớn đang chơi, trò chơi ba chiều với hình ảnh bay
trong không khí. Cậu là đứa Launchy duy nhất trong góc phòng này, và đôi khi
một anh lớn hơn sẽ đẩy cậu ra khỏi đường đi. Mày đang làm gì ở đây? Cút đi. Bay
đi. Và tất nhiên cậu sẽ bay, trọng lực nơi đây rất yếu, chân nhấc bổng lên và
lượn cho đến khi mình bị vật gì hay người nào cản tầm bay lại.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tuy thế, mỗi
lần vậy, cậu gỡ thoát ra và trở lại, có lẽ đến một góc khác, để ngắm nhìn trò
chơi từ góc độ khác. Cậu còn quá lùn để nhìn thấy bảng điều khiển, để xem trò
chơi được thực hiện như thế nào. Nhưng cũng không hề gì. Cậu hiểu được chuyển
động của nó trong không khí. Cách người chơi đào đường hầm trong bóng tối,
những hầm ánh sáng, nơi tàu địch sẽ tìm kiếm và rồi đuổi theo ráo riết cho đến
khi bắt được tàu của người chơi. Người chơi có thể tạo bẫy: bãi mìn, bomb bay, nhào
lộn trong không khí ép buộc tàu địch phải lập lại đến vô định. Một vài người
chơi rất lanh lẹ. Những người khác thua mau chóng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tuy thế, Ender
thích nhất là khi hai người chơi đối lập với nhau. Họ phải sử dụng đường hầm
của người kia, và nhanh chóng biết được người nào giỏi hơn theo chiến lược của
họ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Khoảng một giờ
sau, mọi thứ bắt đầu nhạt nhẽo. Ender đã nắm vững những quy củ khi ấy. Hiểu
những luật lệ mà máy tính phải tuân theo, nên cậu biết mình sẽ luôn luôn, một
khi nắm được bản điều khiển, lẩn tránh được kẻ thù. Xoáy vòng khi kẻ thù như
thế này; xoay tròn khi kẻ địch như thế kia. Nằm chờ ở bẫy này. Đặt bảy cái bẫy
và lừa chúng vào thế kia. Lúc ấy không còn gì để thách thức nữa, chỉ là vấn đề
chơi cho đến khi máy tính chơi nhanh đến nỗi phản xạ của con người không thể bắt
kịp. Không có gì vui. Chính là các cậu trai khác mà cậu muốn chơi. Những cậu
trai đã bị máy tính huấn luyện lâu đến nỗi ngay cả khi họ đấu với nhau, mỗi
người cố bắt chước máy tính. Suy nghĩ như máy tính thay vì như con người.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mình có thể
đánh bại họ thế này. Mình có thể đánh bại họ thế kia.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em muốn được
đấu với anh,” cậu nói với cậu trai vừa mới thắng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ối giời ôi,
cái gì đây?” cậu trai hỏi. “Một con bọ hay người bọ đây?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một đám người
lùn vừa mới tới đấy,” một người khác nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nhưng nó &lt;em&gt;nói&lt;/em&gt;. Mày có biết tụi nó có thể nói sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hiểu rồi,”
Ender nói. “Thì ra anh sợ đấu với em hai trong ba bàn thắng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đánh hạ mày,”
thằng nhỏ nói, “sẽ dễ dàng như là đứng đái trong phòng tắm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và không vui
bằng,” một người khác nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em là Ender
Wiggin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nghe đây, nhóc
tì. Mày không là gì cả. Hiểu chưa? Không là &lt;em&gt;ai&lt;/em&gt;
cả, hiểu chưa? Mày không là ai cả cho đến khi mày giết người. Hiểu chứ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Giọng của những
cậu lớn hơn có nhịp điệu riêng. Ender nhanh chóng hòa nhịp. “Nếu em không là ai
cả, vậy tại sao anh sợ chơi với em ba bàn thắng hai?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bây giờ mấy cậu
trai khác hết kiên nhẫn. “Giết thằng nhóc nhanh lên rồi đi mày.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Thế nên Ender đứng
giữa bảng điều khiển xa lạ. Bàn tay cậu còn bé nhỏ, nhưng các nút điều khiển
khá đơn giản. Chỉ thí nghiệm chút xíu là có thể tìm ra nút nào dùng vũ khí nào.
Nút điều khiển mọi hoạt động nằm trong một trái banh. Lúc đầu, phản ứng của cậu
hãy còn chậm chạp. Thằng bé kia, tên gì cậu còn chưa biết, nhanh chóng chiếm ưu
thế. Nhưng Ender học rất nhiều và chiến đấu thuần thục hơn khi trận đấu kết
thúc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hài lòng chưa,
nhóc con?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ba bàn thắng
hai mới được.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tụi tao không
chơi hai bàn thắng trong ba.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy là anh thắng
lần đầu tiên em chơi game,” Ender thách. “Nếu anh không thể làm được hai lần,
anh không thể làm được gì cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Họ chơi lần
nữa, và lần này Ender đủ nhanh nhẹn để lượn vài đường mà anh ta chưa từng thấy
trước đây. Lối chơi cũ không thể chống lại. Ender thắng không dễ dàng, nhưng
cậu đã thắng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Các anh lớn
ngừng đùa giỡn khi ấy. Trận thứ ba diễn ra trong yên lặng, Ender thắng trận đó
nhanh chóng và hiệu quả.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Khi trận đấu
kết thúc, một người lớn hơn nói, “Đã đến lúc thay máy này rồi đây. Dỏm đến nỗi
bất cứ thằng bã đậu nào cũng đánh thắng được.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Không có một
lời chúc mừng. Chỉ một sự yên lặng hoàn toàn khi Ender bước đi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cậu không đi
xa. Ender đứng gần đó và nhìn xem những người chơi kế tiếp thử sử dụng các bước
mà cậu đã cho họ thấy. Ai là bã đậu? Ender mỉm cười trong lòng. Họ sẽ không
quên ta.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender cảm thấy
rất khoan khoái. Cậu đã thắng, mà còn thắng các anh lớn. Có lẽ không phải là
giỏi nhất trong mấy anh lớn, nhưng đã không còn nữa cảm giác sợ hãi choáng
ngợp, là Trường Chiến Đấu có lẽ quá sức của cậu. Giờ cậu chỉ cần phải quan sát
trò chơi, hiểu luật chơi, và rồi cậu có thể sử dụng hệ thống, ngay cả trở thành
giỏi nhất nữa.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Chỉ là chuyện
chờ đợi và quan sát phải trả giá nhiều nhất. Bởi vì trong thời gian đó cậu phải
biết chịu đựng. Thằng nhóc bị cậu làm gãy tay giờ đây đang tìm kiếm trả thù.
Tên nó, Ender nhanh chóng biết được, là Bernard. Y nói tên mình với giọng Pháp,
bởi vì người Pháp, với sự kiêu hãnh độc lập của họ, nhất định là tiếng Phổ
thông không bắt đầu được dạy cho đến khi bốn tuổi, khi hệ thống ngôn ngữ Pháp
đã in sâu vào tiềm thức. Khẩu âm đó giúp y trở nên độc đáo thú vị; cánh tay gãy
biến y thành người hùng; và tính tàn ác làm y trở nên trung tâm của những kẻ
thích nhìn người khác đau đớn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender trở thành
kẻ thù của bọn chúng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Những chuyện vặt.
Đá thành giường mỗi lần họ đi vào hay đi ra cửa. Huých vào khay thức ăn. Gạt
chân trên cầu thang. Ender nhanh chóng học được không nên để đồ vật bên ngòai
tủ sắt; cậu cũng học cách bước đi nhanh nhẹn, để tự đứng vững. “Hậu đậu,”
Bernard gọi cậu một lần, và cái tên thành danh hiệu của cậu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Có những lúc Ender
rất giận dữ. Với Bernard, dĩ nhiên, giận dữ là vô ích. Y là loại người như vậy
– thích tra tấn người khác. Điều làm Ender giận dữ là những đứa khác cũng sẵn
sàng theo y. Chắc chắn chúng biết không có công bằng nào trong sự trả thù của
Bernard. Chắc chắn chúng biết y đã ra tay đánh cậu trước trong phi thuyền, rằng
Ender chỉ trả miếng lại. Nếu biết, chúng làm như là không biết; ngay cả nếu như
chúng không biết, chúng cũng có thể biết được bản thân Bernard là một con rắn
độc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Suy cho cùng,
Ender không phải là mục tiêu duy nhất của y. Bernard đang xây dựng một đế chế,
đúng không?
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender từ ngoài quan
sát Bernard thiết lập các cấp bậc. Một số người hữu dụng cho y, và y xun xoe bợ
đỡ chúng. Một vài tên tự nguyện làm nô lệ, làm tất cả những gì y muốn dù y đối
xử với chúng đầy khinh miệt.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng có một số
ít bực tức dưới sự trị vì của Bernard.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender, vẫn đang
quan sát, biết người nào căm ghét Bernard. Shen là một cậu bé nhỏ con, đầy hoài
bão, và rất dễ bị chọc tức. Bernard khám phá điều đó nhanh chóng và bắt đầu gọi
nó là Worm&lt;a name=&quot;_ednref9&quot; href=&quot;#_edn9&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[ix]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.
“Bởi vì nó &lt;em&gt;nhỏ&lt;/em&gt; quá,” Bernard nói, “và
bởi vì nó &lt;em&gt;ngoe nguẩy&lt;/em&gt;. Coi cách nó lắc
cái đít khi đi kìa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Shen nổi giận
bước đi, nhưng chúng chỉ cười lớn hơn. “Coi đít nó kìa. Gặp mày sau nhe, Worm!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender không nói
gì tới Shen – việc ấy sẽ trở nên quá hiển nhiên, lúc đó, là cậu đang bắt đầu
tập họp một nhóm riêng của mình. Cậu chỉ ngồi với chiếc bàn đặt trên đùi, tỏ vẻ
siêng học hơn bao giờ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender không học
bài. Cậu đang lệnh cho cái bàn gởi tin nhắn mỗi ba mươi giây. Tin nhắn này gởi
đến cho tất cả mọi người, ngắn gọn và rõ ràng. Điều khó khăn là tìm cách để ngụy
trang tên người gởi, theo cách mà mấy giáo viên có thể làm. Tin nhắn từ học
sinh lúc nào cũng có tên học sinh đó tự động kèm theo. Ender vẫn chưa bẻ được
hệ thống bảo mật của các giáo viên, nên cậu không thể giả dạng làm thầy giáo
được. Tuy nhiên, cậu &lt;em&gt;có thể&lt;/em&gt; tạo một
một học sinh ảo, người cậu đặt tên là God.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Chỉ khi tin
nhắn được gởi đi cậu mới tìm cách thu hút ánh mắt của Shen. Như những học sinh
khác, cậu đang quan sát Bernard và đồng bọn cười giỡn, trêu chọc thầy toán,
người hay ngừng giữa câu nói và nhìn quanh như thể thầy đã xuống nhầm trạm xe
bus và không biết giờ đang ở đâu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cuối cùng thì,
Shen cũng liếc nhìn qua. Ender khẽ gật đầu với y, tay chỉ vào bàn và mỉm cười.
Shen không hiểu. Ender giơ cái bàn của cậu lên một chút và chỉ vào nó. Shen với
tay lấy bàn mình. Ender bấm nút gởi tin nhắn ngay lúc ấy, Shen nhìn thấy ngay
lập tức. Shen đọc, và cười ha hả. Cậu ta nhìn Ender như muốn nói, Cậu làm hả?
Ender nhún vai, để nói, Tớ không biết ai làm nhưng chắc chắn không phải tớ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Shen lại phá ra
cười, và vài đứa không thân với nhóm Bernard lấy bàn chúng ra và nhìn. Mỗi ba
mươi giây tin nhắn hiện lên trên tất cả các bàn, chạy qua màn hình nhanh chóng,
rồi biến mất. Những đứa con trai cùng phá ra cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gì vui vậy?”
Bernard hỏi, Ender cố tình không mỉm cười khi Bernard nhìn quanh phòng, cậu giả
bộ sợ hãi như là những người khác. Shen, dĩ nhiên, mỉm cười thách thức. Phải
một giây sau mới hiểu chuyện; Bernard bảo một lâu la của nó đem bàn ra. Chúng cùng
nhau đọc tin nhắn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
CHE
ĐÍT LẠI. BERNARD ĐANG NHÌN.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
--GOD
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mặt Bernard đỏ ửng tức giận. “Ai
làm thế!” nó hét.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“God,” Shen trả lời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chắc chắn là
không phải mày rồi,” Bernard nói. “Điều này cần nhiều đầu óc hơn một con sâu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tin nhắn của
Ender hết hạn sau năm phút. Sau một lúc, một tin nhắn từ Bernard hiện ra trên
bàn cậu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
TAO
BIẾT ĐÓ LÀ MÀY.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
--BERNARD
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender không
nhìn lên. Cậu cư xử, thực chất, như là chưa hề xem tin nhắn. Bernard chỉ muốn
bắt được vẻ giật thót của mình. Nó không biết.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Dĩ nhiên, cho dù
nó có biết cũng không quan hệ gì. Bernard sẽ trừng trị cậu nhiều hơn, bởi vì nó
phải xây dựng lại hình tượng của nó. Điều duy nhất nó không thể chịu được là bị
những đứa khác chế nhạo. Nó phải cho mọi người biết ai là đại ca. Vì vậy, Ender
bị đánh ngã trong phòng tắm vào buổi sáng hôm sau. Một trong những đứa lâu la
của Bernard giả bộ vấp té vào cậu, và thúc đầu gối vào bụng cậu. Ender lặng yên
nín nhịn. Cậu vẫn tiếp tục ở vòng ngoài quan sát, trong cuộc chiến công khai.
Cậu sẽ không làm gì cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng trong
cuộc chiến khác, cuộc chiến thầm lặng của những cái bàn, cậu đã có sẵn bước kế
tiếp rồi. Khi Ender từ phòng tắm trở về, Bernard đang nổi cơn điên, chân đá
giường và la hét. “Tao không có viết! Câm miệng đi!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Liên tục chảy
qua bàn của mấy đứa khác là tin nhắn này:
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
TAO
THƯƠNG ĐÍT MÀY QUÁ. CHO HUN CÁI ĐI.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
--
BERNARD
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tao không có
viết!” Bernard hét lên. Sau một hồi la hét, Dap xuất hiện ở cửa.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gì mà ồn ào
thế?” thầy hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Có người đã
dùng tên em để gởi tin nhắn.” Bernard giận dỗi nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tin nhắn gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tin gì thì
không quan trọng!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Quan trọng với
tôi.” Dap nhặt cái bàn gần nhất lên, tình cờ thuộc về thằng nhỏ nằm giường trên
Ender. Dap đọc, khẽ mỉm cười, rồi trả bàn lại.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thú vị đấy,”
thầy nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thầy không tìm
ra ai làm thế sao?” Bernard quát.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ, tôi biết ai
làm rồi,” Dap trả lời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Đúng, Ender
nghĩ. Hệ thống bị bẻ khóa quá dễ dàng. Họ muốn chúng ta bẻ nó, hay một phần nào
đó. Bọn họ biết đó là mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Well, ai thế?”
Bernard hét.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu đang la
tôi sao, binh nhì?” Dap hỏi, nhẹ nhàng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ngay lập tức
không khí trong phòng thay đổi hẳn. Từ cơn giận dữ của những đứa bạn thân phe
Bernard, đến sự cười đùa của những đứa khác, tất cả đều chìm xuống. Quyền lực
đang lên tiếng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“No, sir,”
Bernard đáp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ai cũng biết
hệ thống tự động kèm tên người gởi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em không có
viết tin đó!” Bernard nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Lại to tiếng hả?”
Dap hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hôm qua có
người gởi tin nhắn ký tên GOD,” Bernard tiếp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật sao?” Dap
trả lời. “Tôi không biết ông ta cũng đăng ký vào hệ thống đó.” Dap quay ra và
đi mất, căn phòng ngập tiếng cười ha hả.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nỗ lực làm chủ
nhân căn phòng của Bernard đã bị hủy – chỉ còn một vài đứa bên phe nó bây giờ.
Nhưng chúng là những đứa hung dữ nhất. Và Ender biết là cho đến khi cậu không
còn phải quan sát, mọi việc sẽ khó khăn hơn cho cậu. Tuy vậy, việc phá hệ thống
đã hoàn thành nhiệm vụ, Bernard đã bị kềm chế, và tất cả những đứa có tài đều
được tự do thoát khỏi nó. Tuyệt nhất là, Ender đã làm thế mà không phải đưa ai vào
bệnh xá. Cách này tốt hơn nhiều.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Rồi cậu nghiêm
túc thiết kế lại hệ thống phòng thủ quanh bàn của mình, bởi vì vòng phòng thủ
của hệ thống rõ ràng là thất bại. Nếu một đứa trẻ sáu tuổi có thể phá hỏng nó,
người ta rõ ràng đặt nó ở đó như là một trò chơi, không phải là phòng thủ thật.
Chỉ là một loại trò chơi khác mà giáo viên sắp đặt cho chúng ta. Và đây là trò
mà mình giỏi nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu làm thế
nào được vậy?” Shen hỏi ở buổi ăn sáng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender thầm lặng
chú ý rằng đây là lần đầu tiên một Launchy từ lớp của mình đã ngồi chung trong
bữa ăn. “Làm gì?” cậu hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gởi tin nhắn
bằng tên giả. Bằng tên thằng Bernard! Tuyệt cú mèo. Họ gọi thằng đó là
Buttwatcher&lt;a name=&quot;_ednref10&quot; href=&quot;#_edn10&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[x]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
bây giờ. Chỉ là Watcher trước mặt thầy giáo, nhưng ai cũng biết nó đang nhìn
cái gì.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tội Bernard
quá,” Ender nói khẽ. “Nó là người nhạy cảm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thôi nào,
Ender. Cậu đã bẻ gãy hệ thống. Làm sao làm được vậy?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender lắc đầu
và mỉm cười. “Cám ơn đã nghĩ tớ thông minh để làm được vậy. Tớ chỉ nhìn thấy nó
trước mà thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“OK, không cần
phải nói với tớ,” Shen đáp. “Tuy vậy, cậu cũng thật ngầu.” Họ cùng nhau yên
lặng ăn. “Bộ tớ hay lắc mông khi đi hả?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không.” Ender
nói. “Chỉ là đừng có bước chân dài quá, vậy thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Shen gật.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Người duy nhất
chú ý là Bernard.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nó là đồ con
heo.” Shen nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Ender nhún vai.
“Nhưng mà heo cũng đâu có tệ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Shen cười. “Cậu
nói đúng. Tớ không công bằng với bọn heo.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Họ cùng cười và
hai Launchies khác nhập bọn. Sự cách ly của Ender đã kết thúc. Chiến tranh chỉ
mới bắt đầu.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;right&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;//&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;mhd&lt;/a&gt; dịch. TSMini
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;


&lt;div id=&quot;edn1&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn1&quot; href=&quot;#_ednref1&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
khoảng 7.6 cm
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn2&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn2&quot; href=&quot;#_ednref2&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
Launchies: nhóm những người mới đến trường chiến đấu. Số ít: Launchy
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn3&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn3&quot; href=&quot;#_ednref3&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[iii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Manticore: quái vật trong truyền thuyết có đầu người, có sừng, mình sư tử và
đuôi bọ cạp. Đây là tên đội nên giữ tiếng Anh cho nó cool.
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn4&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn4&quot; href=&quot;#_ednref4&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[iv]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Asp: rắn hổ mang độc
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn5&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn5&quot; href=&quot;#_ednref5&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[v]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Scopio: Bọ cạp
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn6&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn6&quot; href=&quot;#_ednref6&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[vi]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Spider: nhện
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn7&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn7&quot; href=&quot;#_ednref7&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[vii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Flame: lửa
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn8&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn8&quot; href=&quot;#_ednref8&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[viii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Tide: thủy triều
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn9&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn9&quot; href=&quot;#_ednref9&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[ix]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Worm: sâu bọ
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div id=&quot;edn10&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn10&quot; href=&quot;#_ednref10&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;[x]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Butt: mông đít. Watcher: người nhìn, người quan sát. Buttwatcher: Người nhìn
đít người khác
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/17032008/chuong-5-tro-choi#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/vien-tuong">Viễn Tưởng</category>
 <pubDate>Mon, 17 Mar 2008 10:52:20 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">624 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương bốn: Khởi hành</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-bon-khoi-hanh</link>
 <description>&lt;p&gt;
“Với Ender, chúng ta phải giữ một cán cân thăng bằng hết sức chính xác. Phải cô lập vừa đủ để nó vẫn còn trí sáng tạo – bằng không nó sẽ phục tùng hệ thống nơi đây và chúng ta sẽ mất nó. Mặt khác, ta cần phải chắc chắn nó vẫn giữ khả năng lãnh đạo tài ba.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nếu được thăng chức, thì nó sẽ lãnh đạo thôi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không đơn giản vậy đâu. Mazer Rackham có thể lãnh đạo hạm đội nhỏ mà vẫn thắng. Khi mà cuộc chiến này nổ ra, nó sẽ quá sức người, ngay cả cho một thiên tài. Có quá nhiều chi tiết nhỏ liên quan. Nó phải làm việc trôi chảy với hạ thuộc.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ồ, hay đó. Nó phải là thiên tài và phải là người tốt nữa.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không phải tốt. Tốt sẽ để cho bọn người bọ hủy diệt tất cả.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Vậy anh định cách ly nó.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tới lúc tàu hạ cánh thì tôi sẽ tách nó hòan toàn với bọn học sinh khác.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không nghi ngờ gì việc đó. Tôi đang chờ anh đến đây. Tôi đã xem băng hình nó làm với thằng nhóc Stilson. Không phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn dễ thương mà anh mang lên đây.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anh lầm rồi. Nó còn dễ thương hơn tưởng tượng nữa. Nhưng đừng lo. Chúng ta sẽ tiêu trừ chuyện đó ngay thôi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nhiều khi tôi nghĩ anh thích việc đập tan các thần đồng.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đó là một nghệ thuật và tôi chỉ rất, rất giỏi về chuyện đó. Thích thú? Có thể. Khi chúng ráp các mảnh vỡ lại sau này, và điều đó sẽ làm chúng tốt hơn.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anh là một quái vật.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Cám ơn. Vậy có nghĩa là tôi được lên lương chăng?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Huân chương thôi. Ngân sách đâu phải là vô tận.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
* * *&lt;br /&gt;
Người ta nói phi trọng lực có thể làm mất thăng bằng, đặc biệt là với trẻ em, khi phương hướng vẫn còn chưa hình thành. Nhưng Ender đã mất thăng bằng ngay trước khi rời khỏi trọng lực của trái đất. Trước khi cả phi thuyền bắt đầu khởi hành. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Có tất cả mười chín cậu trai khác trong chuyến đi này. Chất đầy cả xe búyt và thang máy. Chúng nói líu lo, đùa giỡn, khoe khoang và cười hô hố. Ender giữ im lặng. Cậu chú ý cách Graff và những sĩ quan khác đang quan sát chúng. Phân tích. Những gì chúng ta làm đều mang ý nghĩa riêng, Ender nhận ra. Họ cười đùa. Mình không cười đùa. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu nghịch với ý tưởng hành động giống mấy cậu bé khác. Nhưng cậu không nghĩ ra được câu đùa nào, còn những câu của họ thì chẳng có vui cả. Tiếng cười của họ đến từ nơi đâu, Ender không thể tìm thấy một nơi như thế trong cậu. Cậu đang sợ, và cơn sợ hãi làm cậu nghiêm túc. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Người ta phát cho cậu bộ đồng phục, bộ áo liền quần; cảm giác lạ lẫm khi không có thắt lưng ngang bụng. Cậu thấy mình phì nộn và trần truồng, ăn bận như thế. Những máy quay phim TV vây xung quanh, đậu trên vai của những người đang bò lăn bò càng. Những người đó đi chầm chậm, nhẹ như mèo, để thu hình các chuyển động được êm ái. Ender phát hiện mình cũng đang bước đi chầm chậm, êm ái luôn. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu tưởng tượng mình đang ở trên TV, được phỏng vấn. Người phóng viên hỏi, Cậu thấy sao hả, cậu Wiggin? Rất tốt, trừ việc tôi đói bụng. Đói bụng? Ồ, vâng, không ai được ăn hai mươi bốn giờ trước lúc khởi hành. Thú vị thật, tôi không biết điều đó. Tất cả bọn tôi đều rất đói bụng. Và trong khi đó, suốt buổi phỏng vấn, Ender và phóng viên sẽ từng bước êm ái nhẹ nhàng trước các người thu hình, từng bước dài, uyển chuyển. Lần đầu tiên, Ender cảm thấy muốn cười lớn. Cậu mỉm miệng. Những cậu trai xung quanh cũng đang cười to luôn, vì lý do khác. Họ nghĩ mình đang mỉm cười vì chuyện cười của họ, Ender nghĩ. Nhưng mình cười chuyện khác vui hơn nhiều. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Từng người một lên cầu thang,” một viên sĩ quan nói. “Nếu thấy một dãy ghế trống thì hãy ngồi xuống. Không có ghế cạnh cửa sổ đâu.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đó là một câu nói đùa. Tất cả các cậu trai khác phá ra cười. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ender đi gần cuối, nhưng không phải cuối nhất. Những máy quay vẫn chưa ngừng. Chị Valentine sẽ nhìn thấy mình biến vào trong phi thuyền chăng? Cậu nghĩ đến việc vẫy tay chào chị, đến việc chạy đến người quay phim và nói, “Cháu có thể chào tạm biệt Valentine không?” Cậu không biết rằng nếu làm vậy thì khúc phim sẽ bị kiểm duyệt khỏi chương trình, vì những đứa trẻ bay đến Trường Chiến Đấu đều được coi là anh hùng. Anh hùng không được nhớ ai cả. Ender không biết việc kiểm duyệt, nhưng cậu biết việc chạy đến máy quay là sai. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu bước qua chiếc cầu nhỏ bắc vào cửa phi thuyền. Cậu chú ý bức tường bên tay phải được lót thảm như sàn nhà. Đấy là nơi việc mất thăng bằng bắt đầu. Giây phút cậu nghĩ bức tường là sàn nhà, cậu bắt đầu cảm thấy như mình đang bước trên tường. Cậu leo lên cầu thang, và chú ý mặt phẳng thẳng đứng đằng sau nó cũng được lót thảm. Ta đang leo lên sàn nhà. Từng tay một, từng bước một. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Và rồi, chỉ để cho vui, cậu tưởng tượng là mình đang leo xuống bức tường. Cậu làm vậy gần một tích tắc trong đầu, thuyết phục chính mình chống lại bằng chứng rõ ràng nhất của trọng lực. Cậu thấy tay mình xiết chặt ghế ngồi, mặc dù trọng lực đang kéo cậu ra khỏi nó. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Những cậu trai khác đang nhún nhảy trên ghế họ một chút, chỉ chọt, xô đẩy, và la hét. Ender cẩn thận mò tìm dây an toàn, xem cách nó kết hợp vào nhau để giữ cậu ở hạ bộ, eo, và lưng. Cậu tưởng tượng phi thuyền đang treo lơ lửng ngược ở mặt dưới của trái đất, những ngón tay khổng lồ của trọng lực đang giữ họ chắc chắn. Nhưng chúng ta sẽ trượt đi, cậu nghĩ. Chúng ta sẽ rơi khỏi hành tinh này. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu không nghĩ về tầm quan trọng của nó vào lúc ấy. Sau này, cậu sẽ nhớ rằng ngay cả trước khi cậu rời khỏi trái đất, ý nghĩ đầu tiên về nó là một hành tinh, như những hành tinh khác, không phải là hành tinh của cậu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ồ, đã biết làm rồi à,” Graff nói. Chú đang đứng trên cầu thang. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chú cũng đi cùng ư?” Ender hỏi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi không thường xuống đây tuyển binh,” Graff đáp. “Tôi là chỉ huy ở nơi đó. Quản Lý của Trường. Như một hiệu trưởng. Bọn họ bảo tôi phải trở về nếu không sẽ mất việc.” Chú cười. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ender mỉm cười lại. Cậu thấy rất thỏai mái với Graff. Graff là một người tốt. Và lại là thầy hiệu trưởng của Battle School. Ender buông lỏng một chút. Cậu sẽ có một người bạn nơi đó. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Những học sinh khác bị cột chặt vào chỗ ngồi, chúng đã không làm theo cách của Ender. Rồi cả đám phải chờ một giờ trong khi TV phía trước giới thiệu về chuyến bay của phi thuyền, về lịch sử của du hành không gian, và tương lai của họ trong các phi thuyền quân đội của I.F. Những thứ rất buồn chán. Ender đã xem mấy phim đó rồi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trừ việc cậu đã không phải bị trói vào trong chỗ ngồi bên trong phi thuyền. Mình treo lộn ngược đầu lơ lửng trên bụng phệ của trái đất. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Khởi hành cũng có tệ. Một chút kinh hoàng. Tí đỉnh xốc nhồi, một vài giây hoảng hốt rằng đây có thể là lần khởi hành thất bại lần đầu tiên trong lịch sử phi thuyền. Mấy bộ phim không chỉ rõ ràng bao nhiêu bạo lực bạn có thể trải qua, nằm trong cái ghế mềm đó. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Rồi mọi việc cũng xong, và cậu thật sự bị treo lơ lửng bởi mấy sợi dây, không có trọng lực ở đâu cả. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhưng bởi vì cậu đã định hướng lại cho mình rồi, cậu không ngạc nhiên khi Graff bước lên trên cầu thang lùi lại, nhưng thể là chú đang leo xuống đến cửa phi thuyền. Cậu cũng không thấy lạ khi Graff chèn chân dưới một cái khuyên và dùng tay đẩy mình ra ngòai, để thân hình chú đột ngột bật ngửa lên, như thể đây là một máy bay thông thường. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Khá nhiều người gặp khó khăn khi phải tự định hướng. Một đứa nôn khan; Ender hiểu ngay tại sao người ta cấm họ không được ăn thứ gì hai mươi bốn giờ trước khi cất cánh. Ói mửa trong tình trạng phi trọng lực sẽ không vui chút nào. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhưng với Ender, trò chơi trọng lực của Graff rất vui. Và cậu còn nghĩ xa hơn, tưởng tượng Graff thật ra đang treo ngược người lơ lửng từ dãy ghế chính, và rồi tưởng tượng chú đang thò người ra từ bức tường. Trọng lượng có thể ảnh hưởng đến bất cứ chỗ nào. Bất cứ hướng nào mình muốn nó ảnh hưởng. Mình có thể làm Graff đứng trên đầu mà chú ấy cũng không biết được. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Cậu đang nghĩ gì vui vậy, Wiggin?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Giọng Graff sắc bén và giận dữ. Mình đã làm gì sai à, Ender tự nghĩ. Mình cười to ra tiếng sao? 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi hỏi anh một câu hỏi, binh nhất!” Graff thét. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
À phải rồi. Tập huấn bắt đầu từ lúc này đây. Ender đã xem chương trình quân đội trên TV, và họ luôn la hét lúc bắt đầu huấn luyện trước khi các quân lính và sĩ quan trở thành bạn tốt. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Yes sir,” Ender nói. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Trả lời đi!” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi nghĩ chú đang treo ngược chân lên trên. Tôi thấy mắc cười.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nghe có vẻ ngu ngốc, khi giờ đây Graff nhìn cậu lạnh lùng. “Với anh có lẽ nó mắc cười. Nó có mắc cười với bất cứ ai nữa không?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một loạt tiếng không lầm bầm. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Well, tại sao không?” Graff nhìn họ khinh bỉ. “Óc bã đậu, đó là những gì chúng ta có trong khoang này. Những thằng nhỏ ngu si. Chỉ một người trong bọn người có đầu óc để nhận ra trong tình trạng phi trọng lực, phương hướng là bất cứ cái gì người ta gáncho nó. Có hiểu chưa, Shafts?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu nhỏ gật. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không, anh không hiểu. Tất nhiên anh không hiểu. Không chỉ ngu ngốc, nhưng là một kẻ nói dối nữa. Chỉ có một người trong khoang này có đầu óc, và đó là Ender Wiggin. Nhìn kỹ anh ta đi, mấy đứa nhóc. Anh ta sẽ làm chỉ huy khi mấy người vẫn còn mặc tã trên đó. Bởi vì anh ta biết suy nghĩ trong tình trạng phi trọng lực và bọn mi chỉ biết ói mửa.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đó không giống chương trình truyền hình chút nào. Graff phải bắt nạt cậu, không phải tôn cậu thành người giỏi nhất. Họ phải đối đầu với nhau trước, để rồi trở thành bạn sau này. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Hầu hết bọn mi sẽ bị đông lạnh. Quen với việc đó đi, bọn nhóc. Hầu hết các người sẽ đến Trường Cận Chiến, bởi vì các người không có đủ trí khôn để điều khiển phi thuyền không gian. Hầu hết các người không đáng giá để đưa lên Trường Chiến Đấu, bởi bọn mi không đủ khả năng. Một số có lẽ sẽ làm được. Một vài người có lẽ sẽ giá trị chút ít với nhân loại. Nhưng đừng có cá vào điều đó. Tôi chỉ cá vào một người thôi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đột nhiên Graff lộn người ra sau và tay chụp lấy cầu thang, rồi đá chân ra khỏi cầu thang. Làm như đứng trên tay, như thể sàn nhà đang ở phía dưới. Treo lơ lửng bằng tay, như thể sàn nhà ở trên đầu. Tay trên tay chú nhảy trở về dãy ghế mình đang ngồi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Coi như là mày sướng ở đây há,” thằng nhỏ kế bên thì thào với cậu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ender lắc đầu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ồ, không thèm nói với tao hả?” thằng kia nói. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi đâu có bảo chú nói mấy thứ đó đâu,” Ender thì thào lại. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu cảm thấy một cơn đau trên đầu. Rồi lần nữa. Một vài tiếng khúc khích phát ra đằng sau lưng. Thằng bé ở ghế kế bên đằng sau hẳn đã mở dây buộc của nó ra. Lại một cú vào đầu. Đi chỗ khác đi, Ender nghĩ. Tôi đâu có làm gì mấy người. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Lại một lần nữa một cú đập nữa. Tiếng cười của tụi trẻ lớn hơn. Chú Graff không thấy sao? Chú không ngăn lại sao? Một cú đập nữa. Mạnh hơn. Đau thiệt đó. Chú Graff đâu? 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Rồi mọi sự trở nên rõ ràng. Graff đã cố tình gây ra. Còn tệ hơn những ngược đãi trong phim ảnh. Khi người sĩ quan ăn hiếp bạn, những người khác thích bạn hơn. Nhưng khi một sĩ quan thích bạn, đồng đội sẽ căm ghét bạn. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Hey, thằng khốn,” một tiếng thì thào đằng sau lưng cậu. Cậu lại bị đánh vào đầu lần nữa. “Mày thích không? Hey, siêu đầu óc, vui không?” Một cú nữa, cú này mạnh đến nỗi Ender phải kêu khẽ vì đau. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nếu Graff đã chơi trò này, thì sẽ không có giúp đỡ gì hết, ngoài việc phải tự giúp mình thôi. Ender chờ cho đến khi cậu nghĩ một cú đánh nữa sẽ tới. Đấy, cậu nghĩ. Và chính xác, cú đánh tới. Đau thật, nhưng Ender đã tiên đoán cú đánh lần tới. Đây. Và đúng, thời gian rất chính xác. Ta bắt được ngươi, Ender nghĩ. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chỉ khi cú đánh kế tiếp tới, Ender giơ hai tay lên, chộp lấy cổ tay thằng bé, và rồi kéo xuống, thật mạnh. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nếu có trọng lực, thằng bé sẽ phải bị kéo tới đằng sau ghế của Ender, và bị thương ở ngực. Nhưng trong tình trạng phi trọng lực, thằng nhỏ bị lật ra khỏi ghế ngồi hoàn toàn, bay thẳng lên trần. Ender đã không dự kiến được điều này. Cậu không nhận ra phi trọng lực có thể làm tăng sức mạnh của ngay cả một đứa trẻ. Thằng bé kia bay trong không khí, va người vào trần nhà, rồi lại xuống đụng vào một thằng bé khác đang ngồi, rồi bay ra dãy ghế, cánh tay huơ huơ lúc nó hét lên kinh hoàng khi thân hình dộng mạnh vào vách ngăn phòng phía trước, cánh tay trái quặt ra sau. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Mọi việc chỉ xảy ra trong tích tắc. Graff lập tức ở đó, chộp thằng bé ra khỏi không khí. Nhanh chóng chú đẩy nó đi xuống dãy ghế đến một ngừoi khác. “Tay trái. Bị gãy. Tôi nghĩ,” chú nói. Ngay lập tức thằng nhỏ được chích thuốc và năm yên lặng trong không khí khi một sĩ quan khác bơm một cái băng nẹp quanh tay cậu ta. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ender muốn bệnh. Cậu chỉ muốn chộp tay cậu ta thôi. Không. Không, cậu muốn làm cậu ta đau đớn, và đã dùng hết sức kéo thật mạnh. Cậu chỉ không muốn tạo cảnh tượng được công khai, nhưng cậu trai kia đã cảm thấy được chính xác cơn đau mà Ender muốn nó thấy. Phi trọng lực đã phản bội cậu, vậy thôi. Mình là Peter. Mình chỉ y như Peter. Và Ender hận mình. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Graff đứng trước mặt cabin. “Mấy cậu sao vậy, đần à? Trong cái óc bã đậu của các người, các người còn chưa hiểu cái sự thật nhỏ nhoi này sao? Các người được đem đến đây để làm binh lính. Ở trường cũ, ở gia đình cũ, có lẽ có người là đại ca, có lẽ là số một, có lẽ là thông minh. Nhưng trường này chỉ chọn người giỏi nhất trong những người giỏi, và đó là loại duy nhất mà các người gặp từ nay. Và khi tôi nói Ender Wiggin là người giỏi nhất trong chuyến này, thì hãy chú ý chút đi, bã đậu. Đừng có lộn xộn với nó. Trẻ con đã từng chết ở Trường Chiến Đấu rồi. Các người nghe thủng chưa?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Suốt chuyến tàu chỉ có yên lặng. Thằng bé ngồi cạnh Ender tuyệt đối cẩn thận không chạm vào cậu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Mình không phải kẻ sát nhân, Ender lập đi lập lại trong đầu. Mình không phải Peter. Dù cho chú có nói gì đi nữa, mình không phải. Không phải. Mình chỉ tự vệ thôi. Mình đã chịu đựng một lúc lâu. Mình đã rất kiên nhẫn. Mình không phải như chú ấy nói. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một giọng nói phát ra từ loa phóng thanh bảo họ đang đến gần trường; chỉ có hai mươi phút để giảm tốc độ và xuống thuyền. Ender đi chậm sau lưng những người khác. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Họ không phản đối để cậu là người cuối cùng rời khỏi phi thuyền, trèo lên trên hướng đã là hướng xuống khi họ khởi hành. Graff đang đứng đợi ở cuối đường hầm dẫn từ phi thuyền đến trung tâm của Trường Chiến Đấu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chuyến đi vui không, Ender?” Graff tươi cười hỏi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Cháu đã nghĩ chú là bạn.” Dù cố kềm chế, giọng Ender vẫn run rẩy. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Graff nhìn vẻ bối rối. “Sao cháu lại có ý nghĩ vậy, Ender?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Bởi vì chú..” Bởi vì chú nói chuyện dịu dàng với cháu, và thành thật hơn. “Chú không nói dối.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Bây giờ tôi cũng không dối cậu,” Graff nói. “Công việc của tôi không phải là kết bạn. Việc của tôi là đào tạo những sĩ quan giỏi nhất thế giới. Trong suốt lịch sử loài người. Chúng tôi cần một Napoleon. Một Alexander. Trừ lúc Napoleon thua ở trận cuối, Alexander bị hết sức và chết sớm. Chúng ta cần một Julius Caesar, trừ lúc ông ta trở thành một kẻ độc tài và vì thế mà chết. Việc của tôi là đào tạo một người như thế, và những nam nữ quân nhân cần thiết để giúp y. Không có chỗ nào nói tôi phải làm bạn với trẻ em cả.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chú làm họ ghét cháu.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Thế thì sao? Cậu định làm thế nào? Trốn trong góc kẹt à? Ôm đít họ hôn để họ có cảm tình với cậu à? Chỉ có một việc duy nhất sẽ làm họ không còn ghét cậu nữa. Đó là trở nên giỏi nhất đến nỗi bọn họ không lờ cậu đi được nữa. Tôi đã nói cậu là người giỏi nhất. Giờ đây tốt nhất cậu nên trở thành giỏi nhất.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nếu không được thì sao?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Thế thì rất tiếc. Nghe đây, Ender. Tôi xin lỗi nếu cậu cô đơn và sợ hãi. Nhưng bọn người bọ đang ở ngoài kia. Mười tỷ, trăm tỷ, cả triệu tỷ con, chúng ta vốn không biết. Với từng ấy phi thuyền, chúng ta cũng không hay. Với những vũ khí chúng ta không hiểu. Và chúng sẵn sàng dùng những vũ khí đó để tiêu diệt chúng ta. Không phải là trái đất đang bị đe dọa, Ender. Chỉ là chúng ta. Chỉ là nhân loại. Với phần còn lại của thế giới, chúng ta có thể bị tận diệt và chúng chỉ thay đổi, chúng chỉ tiếp tục tiến hóa đến bước kế tiếp. Nhưng nhân loại không muốn chết. Với tư cách một loài thú, chúng ta đã tiến hóa để sinh tồn. Và cách mà chúng ta làm thế là cố hết sức, gắng hết sức, và cuối cùng, ở mỗi thế hệ hiếm hoi, sản sinh ra một thiên tài. Người sẽ phát minh ra bánh xe. Ánh sáng. Và phi cơ. Người sẽ xây dựng một thành phố, một quốc gia, một đế chế. Cậu có hiểu những điều này không?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ender nghĩ là cậu hiểu, nhưng không chắc, nên cậu không nói gì cả. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không. Dĩ nhiên không. Nên tôi xin nói thẳng. Con người được tự do trừ những khi nhân loại cần họ. Có lẽ nhân loại cần cậu. Để làm gì đó. Có lẽ nhân loại cần tôi – để phát hiện ra cậu giỏi về cái gì. Chúng ta có thể phải làm những điều hèn hạ, Ender, nhưng nếu nhân loại sinh tồn, vậy thì chúng ta đã là công cụ tốt.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chỉ vậy thôi sao? Chỉ là công cụ?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Mỗi người đều là công cụ, mà người khác sử dụng để giúp chúng ta sinh tồn.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chú nói dối.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không. Chỉ là nửa sự thật mà thôi. Cậu có thể lo lắng về nửa sau khi chúng ta chiến thắng trận này.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chiến tranh sẽ kết thúc khi cháu trưởng thành,” Ender nói. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Hi vọng là cậu sai,” Graff nói. “Còn nữa, cậu không giúp mình chút nào, nói chuyện với tôi. Những người khác không nghi ngờ gì đang nói với nhau là Ender Wiggin đang ở đằng sau liếm láp thầy Graff. Nếu ai cũng đồn cậu nịnh hót giáo viên, chắc chắn là cậu sẽ bị ướp đá đấy.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nói cách khác, đi chỗ khác và để tôi yên. “Xin chào,” Ender nói. Cậu lần từng bước dọc đường ống mà các cậu trai khác đã đi qua. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Graff nhìn theo cậu. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một thầy giáo gần ông hỏi, “Có phải là cậu đó không?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chúa mới biết,” Graff đáp. “Nếu không phải là Ender, thì người đó nên xuất hiện ngay.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Có lẽ không là ai cả,” giáo viên kia nói. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Có lẽ. Nhưng nếu đúng như thế, Anderson, thì với tôi Chúa là một người bọ. Anh có thể tin tôi với điều đó.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi sẽ nhớ.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Họ đứng im lặng một lát. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anderson.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Mmm.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Thằng bé sai rồi. Tôi là bạn nó.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi biết.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nó thật trong sáng. Tận trong tâm hồn, nó là người tốt.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi đã đọc báo cáo rồi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anderson, hãy nghĩ những điều chúng ta sẽ làm với nó.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Anderson thách thức. “Chúng ta sẽ đào tạo cho nó trở thành thống lĩnh quân đội giỏi nhất trong lịch sử.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Và rồi đặt số phận trái đất trên vai nó. Vì lợi ích của nó, tôi hi vọng nó không phải là người đó. Tôi hi vọng thế.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Vui lên đi. Bọn người bọ có thể sẽ hủy diệt chúng ta trước khi nó tốt nghiệp.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Graff mỉm cười. “Cậu nói đúng. Tôi đã vui lên rồi.” 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-bon-khoi-hanh#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/vien-tuong">Viễn Tưởng</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Mon, 11 Feb 2008 18:14:00 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">505 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương hai: Peter</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-hai-peter</link>
 <description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;
Chương 2&lt;br /&gt;
Peter&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
“Được, máy đã bỏ. Thằng bé ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh sống trong thân thể người khác trong vài năm, và quen với nó. Giờ nhìn mặt nó, tôi không thể được chuyện gì xảy ra. Tôi không quen nhìn nét mặt nó. Tôi đã quen với việc biết cảm nghĩ của nó rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi đi, chúng ta có phải nói chuyện phân tích tâm lý đâu. Chúng ta là lính, không phải bác sĩ. Anh vừa mới thấy nó đánh tơi tả thằng cầm đầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đánh tận tình lắm. Không chỉ đơn thuần đánh bại thằng kia, mà là tẩn ra trò. Cứ như là Mazer Rackham ở…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi đi. Vậy là theo phán đoán của hội đồng, nó đã đậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầu như thế. Để xem nó xử thằng anh thế nào, khi máy quan sát đã tắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng anh nó. Anh không sợ thằng anh nó làm gì nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh là người bảo tôi rằng đây không phải là công việc không có rủi ro.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã xem lại mấy cuộn băng cũ. Tôi không ngăn được. Tôi thích thằng bé. Có lẽ chúng ta sẽ làm hại nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi. Đó là công việc của chúng ta. Chúng ta là mụ phù thủy độc ác. Hứa cho bánh kẹo, nhưng lại ăn thịt tụi nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
**&lt;br /&gt;
“Chị rất tiếc, Ender,” Valentine thì thào. Cô bé nhìn miếng băng dán trên cổ cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender chạm bức tường và cánh cửa đóng lại sau lưng cậu. “Em không quan tâm. Còn vui vì mất nó là khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì mất?” Peter bước vào phòng khách, miệng nhai nhồm nhoàm bánh mì phết đậu phộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender không nhìn thấy Peter như một câu bé mười tuổi xinh đẹp mà người lớn thấy, những lọn tóc quăn, đen, và khuôn mặt có thể thuộc về Alexander Đại Đế. Ender nhìn Peter chỉ để dò tìm trên đó cơn giận dữ hoặc buồn chán, những tâm trạng nguy hiểm hầu như lúc nào cũng dẫn đến đau đớn. Giờ đây mắt Peter đã khám phá ra miếng băng dính trên cổ cậu, tia nhìn giận dữ xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Valentine cũng nhìn thấy. “Giờ nó giống như hai chúng ta,” cô nói, cố xoa dịu trước khi anh hai có thời gian ra tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Peter không để bị xoa dịu. “Như ta? Nó giữ cái máy quỷ đó đến lúc sáu tuổi. Mày mất nó hồi nào? Lúc ba tuổi. Tao mất trước lúc năm tuổi. &lt;em&gt;Nó&lt;/em&gt; gần được nhận, thằng quỷ nhỏ, thằng sâu bọ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy là tốt, Ender nghĩ. Nói nữa đi, Peter. Nói là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, bây giờ bọn thiên thần bảo vệ không còn quan sát mày nữa,” Peter nói. “Bây giờ chúng không còn kiểm tra xem mày có đau đớn không, không còn lắng nghe xem tao nói gì, không còn nhìn thấy tao làm gì mày. Thấy thế nào? Thấy làm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên Peter mỉm cười và vỗ tay làm điệu bộ như thể vui mừng. “Mình cùng chơi sâu bọ và phi hành gia nào,” nó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ đâu rồi?” Valentine hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi,” Peter đáp. “Tao làm chủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em mách bố đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gọi đi,” Peter đáp. “Mày biết bố không bao giờ nghe.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chơi,” Ender thốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày làm sâu bọ,” Peter phán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy để nó làm phi hành gia một lần đi,” Valentine nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tránh cái mặt mập của mày ra,” Peter nói. “Đi lên lầu và chọn vũ khí đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ không là một trò chơi vui, Ender biết đó không phải là một câu hỏi thắng thua. Khi trẻ con chơi trong sân vườn, cả một nhóm, bọn sâu bọ không bao giờ thằng, và có khi trò chơi trở nên tàn nhẫn. Nhưng ở trong nhà, trò chơi bắt đâu là đã tàn nhẫn rồi, và người bọ chẳng thể đi về trống không và bỏ dở như cách mà bọn người bọ đã làm trong những trận đánh thật sự. Người bọ phải chơi cho đến khi phi hành gia quyết định ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter mở hộp ngăn kéo cuối cùng và lấy mặt nạ người bọ ra. Mẹ đã nổi giận khi Peter mua nó, nhưng bố chỉ ra rằng chiến tranh sẽ chẳng biến mất nếu chỉ giấu mặt nạ người và không cho cho con cái chơi với mấy cây súng laser giả. Càng chơi trò chơi chiến tranh giỏi thì càng có cơ hội sống sót khi bọn người bọ tới lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tôi sống sót qua những trò chơi, Ender nghĩ. Cậu đặt mặt nạ lên. Nó ép sát như có bàn tay ấn vào mặt cậu vậy. Nhưng đây bọn người bọ không cảm thấy thế, Ender nghĩ. Họ không đeo gương mặt này như mặt nạ, đó là mặt của họ. Ở thế giới nhà của họ, người bọ có mang mặt nạ con người và chơi không? Họ sẽ gọi chúng là gì? Trơn tuột, bởi vì chúng ta quá mềm và nhầy nhụa so với họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi chừng đó, trơn tuột,” Ender cất tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu khó khăn lắm mới thấy Peter qua hai cái lỗ hổng mắt. Peter mỉm cười. “Trơn tuột hả? Well, người bọ, để coi mầy vỡ mặt như thế nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender không thể thấy rõ được, trừ một cái lạng người của Peter; mặt nạ đã che mất tầm nhìn của cậu. Đột nhiên có cơn đau, một vật giáng vào đầu cậu; cậu mất đà, ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thấy rõ, phải không, sâu bọ?” Peter nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender muốn gỡ mặt nạ ra. Peter nhấn gót chân vào hạ bộ Ender. “Không được mặt nạ ra,” Peter nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender kéo mặt nạ xuống như cũ, hai tay buông thõng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter ấn chân. Cơn đau buốt chạy lên người Peter; lưng cong quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nằm yên đó, sâu bọ. Bọn ta sẽ mổ xẻ sống mày, sâu bọ. Cuối cùng ta cũng bắt sống được một tên, và sẽ xem xem bên trong của mày ra sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Peter, thôi đi,” Ender nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Peter, thôi đi. Hay lắm. Hóa ra bọn người bọ còn biết đoán tên nữa. Bây có thể giả làm con nít tội nghiệp, dễ thương để bọn tao thích mày, và xử tốt với mày. Nhưng không được đâu. Tao có thể nhìn thấu bộ mặt thật của mày. Chúng muốn mày làm người, thằng thứ ba kia, nhưng mày thật ra là sâu bọ, và giờ đã hiện rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó nhấc chân lên, bước một bước và quỳ trên mình Ender, đầu gối ấn vào bụng Ender chỉ dưới lồng ngực. Nó dần dần ấn mạnh vào người Ender. Cậu không thể thở được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao có thể giết mày như thế này,” Peter thì thào. “Chỉ ấn và ấn cho đến khi mày chết đi. Và tao sẽ nói tao không biết tao đang làm mày đau đớn, và tụi mình chỉ đang chơi trò chơi, và họ sẽ tin tao, sẽ tha thứ cho tao. Và mày sẽ chết. Mọi việc sẽ trở lại như cũ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender không thể nói; không khí bị ép ra khỏi phổi. Peter có thể làm thật. Có lẽ không làm thật, nhưng có thể sẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao sẽ làm thật,” Peter nói. “Mày nghĩ sao cũng mặc. Nhưng tao thật sự nghĩ thế. Họ chỉ chấp thuận cho mày ra đời bởi vì tao quá giỏi. Nhưng tao không có mềm yếu. Mày làm tốt hơn. Họ nghĩ mày tốt hơn. Nhưng không muốn một thằng em tốt hơn, Ender. Tao không muốn một đứa Third.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ méc,” Valentine nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ không ai tin mày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ sẽ tin lời em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì mày sẽ chết luôn, em gái đáng yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, được,” Valentine đáp. “Họ sẽ tin điều đó. ‘Con không biết đang giết Andrew. Và khi em nó chết, con không biết sẽ giết Valentine &lt;em&gt;luôn&lt;/em&gt;&#039;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức ép giảm nhẹ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì sao. Không phải hôm nay. Nhưng sẽ có ngày hai đứa bây không ở chung một chỗ. Và sẽ có một tai nạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh chỉ nói thế,” Valentine trả lời. “Anh không thật sự nghĩ thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và anh có biết tại sao anh không thật sự nghĩ thế không?” Valentine hỏi. “Bởi vì anh muốn trở thành chính trị gia trong tương lai. Anh muốn được bầu cử. Và họ sẽ không bầu cho anh nếu đối thủ có thể đào ra sự thật là cả hai người em trai và em gái của anh đều chết trong tai nạn không minh bạch khi còn nhỏ. Đặc biệt bởi vì lá thư em đã đặt trong hồ sơ bí mật, chỉ mở ra khi em chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có xạo mày,” Peter nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lá thư nói, tôi không chết một cách tự nhiên. Peter đã giết tôi, và nếu anh ta còn chưa giết Andrew, anh sẽ làm rất nhanh. Không đủ để buộc tội anh, nhưng vừa đủ để anh không bao giờ được bầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ mày là máy quan sát của nó,” Peter nói. “Tốt nhất mày phải coi chừng nó, ngày đêm. Tốt nhất là luôn theo sát nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ender và em không có ngu đâu. Tụi em kiểm tra mọi thứ đều bằng điểm với anh. Còn giỏi hơn ở mặt khác nữa là. Chúng ta đều là những đứa trẻ sáng dạ tuyệt vời. Anh không phải là người thông minh nhất, Peter, chỉ lớn xác nhất thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, tao biết. Nhưng rồi sẽ có ngày mày không có ở bên nó, mày quên. Nhưng mày chợt nhớ ra, và mày chạy thẳng đến bên nó, và nó hòan toàn không hề hấn gì. Rồi lần sau mày sẽ không lo lắng đến thế, và mày sẽ không chạy đến nhanh như thế. Và mỗi lần như vậy, nó đều không hề hấn gì. Mày sẽ nghĩ là tao đã quên rồi. Mặc dù mày nhớ rõ là tao đã nói điều này, mày sẽ nghĩ là tao đã quên. Và nhiều năm trôi qua. Sẽ có một tai nạn thảm khốc, tao sẽ tìm thấy xác nó, và tao sẽ khóc nức nở bên xác nó, còn mày sẽ nhớ cuộc đối thoại này, Vally, nhưng mày sẽ xấu hổ cho bản thân vì đã nhớ đến nó, bởi vì mày biết tao đã thay đổi, rằng đó chỉ thật sự là một tai nạn, rằng mày thật tàn nhẫn vì đã nhớ những gì tao nói trong cuộc cãi vã khi còn nhỏ. Ngoại trừ chuyện đó là sự thật. Tao sẽ ghi nhớ, và nó sẽ chết, mày sẽ không làm gì cả, không một chút gì. Nhưng mày sẽ tiếp tục nghĩ là tao chỉ lớn nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lỗ đít lớn nhất,” Valentine nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter nhảy nhổm lên và chồm tới cô bé. Cô lùi tránh được. Ender giật mặt nạ ra. Peter nhảy lên giường mình và bắt đầu phá ra cười. To, với niềm vui thật sự, nước mắt chảy ràn rụa. “Ồ, bọn bây siêu quá đi, những đứa dễ bịp nhất trên trái đất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ anh định nói là mọi thứ chỉ đùa vui thôi,” Valentine nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải đùa, là trò chơi. Tao có thể làm tụi bây tin bất cứ cái gì. Tao có thể làm tụi bây nhảy múa như người nộm.” Trong giọng quái vật giả cậu nói, “Tao sẽ giết mày, băm vằm thành từng mảnh, và đặt mày vào trong bao rác.” Nó cười nữa. “Những đứa dễ bịp nhất thái dương hệ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender đứng đó nhìn anh nó cười và nghĩ đến Stilson, nghĩ đến cảm giác làm gãy xương thằng nhỏ kia như thế nào. Đây mới là người cần bị đánh. Đây là người nên bị đánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đọc được suy nghĩ của cậu, Valentine nói khẽ, “Đừng, Ender.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter đột ngột lăn người qua một bên, nhảy xuống giường, và đứng thế sẵn sàng đánh nhau. “Ồ, được Ender,” nó nói. “Bất cứ khi nào, Ender.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender nhấc chân phải lên và tháo giầy. Nó giơ ra. “Thấy chưa, chỗ ngón cái? Máu đó, Peter.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooh. Ooh, tôi chết mất, tôi chết mất. Ender đạp một con nhộng và giờ nó sẽ giết tui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cách nào làm nó hiểu được. Peter là một kẻ sát nhân trong tâm khảm, và không ai biết điều đó ngoại trừ Valentine và Ender.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ về nhà và thương xót Ender về chuyện máy quan sát. Bố về nhà và luôn miệng nói, thật là một ngạc nhiên tuyệt diệu, họ có những đứa trẻ tuyệt vời đến nỗi chính phủ bảo họ phải đẻ ba đứa, và bây giờ chính phủ không chịu lấy đi đứa nào cả, bỏ họ lại với ba đứa trẻ, họ vẫn có một đứa thứ ba … cho đến khi Ender muốn hét lên với bố, con biết con là Third, con biết mà, nếu bố muốn con sẽ đi ngay để cho bố không phải mắc cỡ với mọi người, con xin lỗi con làm mất máy quan sát và giờ bố có ba đứa con mà không có lời giải thích thỏa đáng nào, thật là phiền phức cho bố, con xin lỗi xin lỗi xin lỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trong giường nhìn trân trân vào bóng tối… Ở cái giường phía trên, cậu nghe Peter lăn lộn không ngủ được. Rồi Peter trượt xuống sàn, và bước ra khỏi phòng. Ender nghe tiếng dội nước trong phòng tắm; rồi Peter đứng chặn cửa phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ảnh nghĩ mình đã ngủ. Ảnh sẽ giết mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter bước đến giường, và đúng y chang, cậu ta không nhấc mình lên giường. Thay vào đó cậu chỉ đúng cạnh đầu Ender.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không với lấy gối để làm Ender ngạt thở. Cậu không có vũ khí nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thì thầm, “Ender, anh xin lỗi, xin lỗi, anh biết cảm giác đó. Anh xin lỗi, anh là anh của em. Anh yêu em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hồi lâu sau, Peter cũng nói như thế trong cơn ngủ mê. Ender gỡ miếng băng dán sau cổ ra. Và lần thứ hai trong ngày, cậu khóc. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-hai-peter#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/vien-tuong">Viễn Tưởng</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Thu, 31 Jan 2008 13:39:36 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">459 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương ba: Graff</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-ba-graff</link>
 <description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;
Chương 3&lt;br /&gt;
Graff&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô chị là điểm yếu của chúng ta. Thằng bé rất yêu chị nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết. Con bé có thể làm hỏng mọi thứ, ngay từ lúc đầu. Nó sẽ không muốn rời xa con bé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy chúng ta phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thuyết phục là nó muốn đến với chúng ta hơn là muốn ở cạnh con bé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao mà làm vậy được?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ nói dối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cũng không được?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì tôi nói sự thật. Chúng ta được phép làm thế trong trường hợp khẩn cấp. Không thể lên kế hoạch cho mọi thứ, anh biết mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* * *&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender không đói lắm vào bữa sáng. Cậu cứ nghĩ đến việc đến trường sẽ như thế nào. Đối diện Stilson ngay sau trận đánh ngày hôm qua. Bạn bè của Stilson sẽ làm gì. Có lẽ không có gì, nhưng cậu không chắc được. Cậu không muốn đi học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con không ăn đó, Andrew,” mẹ cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter bước vào phòng. “Chào. Ender. Cám ơn đống đồ bầy hầy của em trong phòng tắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ cho anh thôi,” Ender lầm bầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Andrew, con ăn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender giơ cổ tay ra, một cử chỉ ý nói, Dùng kim tiêm tiếp cho con đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay lắm.” Mẹ nói. “Mẹ cố lo lắng, nhưng chẳng đứa con thần đồng nào của mẹ quan tâm cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì chính genes mẹ tạo nên chúng con chứ ai.” Peter đáp. “Chắc chắn là chẳng thể từ bố được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bố nghe đấy nhé,” bố nói, mắt vẫn không rời khỏi phần tin tức đang hiện trên bàn trong khi ông ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bố mà không nghe thì phí mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái bàn bíp. Có khách ngoài cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai vậy?” Mẹ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố bấm nút, một người đàn ông hiện lên trên màn hình. Ông ấy mặc bộ quân phục duy nhất còn có ý nghĩa, I.F., International Fleet, Hạm Đội Liên Hiệp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi tưởng mọi việc đã qua rồi chứ,” bố phán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Peter không nói gì, chỉ đổ sữa vào chén ngũ cốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn Ender nghĩ, Có lẽ mình sẽ không phải đến trường hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố gõ mã mở cửa và đứng dậy. “Bố ra xem sao,” ông nói. “Các con ở lại ăn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ ngồi đó, nhưng không ăn gì. Vài giây sau, bố trở vào phòng và gọi mẹ ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày tiêu đời rồi,” Peter nói. “Họ biết được mày làm gì với Stilson và sẽ cho mày vào khám ở Vòng đai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chỉ sáu tuổi thôi, ngốc. Em còn là thiếu nhi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày là đồ Third. Không có quyền lợi gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Valentine bước vào, mái tóc vàng hoe còn chưa chải rũ trên mặt như vầng hào quang. “Bố mẹ đâu rồi? Em bệnh không đến trường được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lại kiểm tra miệng nữa hả?” Peter nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi, Peter,” Valentine nạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày nên thỏai mái thưởng thức nó đi,” Peter nói. “Còn có thể tệ hơn mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao tệ được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra đít.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hyuk hyuk.” Valentin nói. “Bố mẹ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói chuyện với một ông I.F.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự nhiên cô bé nhìn Ender. Dù sao, hàng năm rồi họ đã trông chờ có ai đến và nói là Ender đã đậu, rằng Ender được cần đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, nhìn nó đi,” Peter nói. “Nhưng có thể là tao. Cuối cùng họ cũng nhận ra tao là giỏi nhất.” Cảm tình của Peter bị thương tổn và nó khó chịu, như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa mở ra. “Ender,” bố nói, “con vào đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé, Peter,” Valentine châm chọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố nhíu mày. “Các con. Đây không phải chuyện đùa đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender theo bố vào trong phòng khách. Người sĩ quan I.F. đứng dậy khi họ bước vào, nhưng ông ta không đưa tay cho Ender.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ đang vặn vẹo nhẫn cưới trên tay. “Andrew,” bà nói. “Mẹ chưa hề nghĩ con là người có thể đánh nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu bé Stilson phải nằm bệnh viện,” bố nói. “Con đã rất nặng tay. Bằng giày nữa, Ender, như thế là không công bằng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender lắc đầu. Cậu đã trông chờ một người từ trường đến méc về Stilson, không phải là một sĩ quan của hạm đội. Việc này còn nghiêm trọng hơn cậu nghĩ. Và cậu không thể nghĩ ra mình đã làm gì khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có giải thích gì cho hành động của mình không, cậu trẻ?” viên sĩ quan hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender lắc đầu lần nữa. Cậu không biết phải nói gì, và cậu sợ sẽ thể hiện mình còn thú vật hơn là hành động đó đã tố cáo như vậy. Mình sẽ nhận lãnh, bất cứ hình phạt nào, cậu nghĩ. Cho xong đi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng tôi sẵn sàng cân nhắc những trường hợp giảm tội,” viên sĩ quan tiếp. “Nhưng tôi phải nói hòan cảnh rất xấu. Đá thằng bé vào hạ bộ, đá liên tiếp vào mặt và thân thể khi nạn nhân đã ngã xuống – có vẻ như cậu thích thú việc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con không có,” Ender nói khẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tại sao cậu làm thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ta có đồng bọn đứng đó,” Ender đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì sao chứ? Như vậy là lời bào chữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nói tại sao cậu lại cứ tiếp tục đá. Cậu đã thắng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đánh ngã cậu ấy chỉ thắng trận đầu tiên thôi. Con muốn thắng tất cả các trận về sau, ngay khi đó, để bọn chúng để yên cho con một mình.” Ender không thể ngăn được, cậu quá sợ hãi, cũng quá xấu hổ vì hành động của mình: mặc dù cố kìm chế, cậu lại bật khóc. Ender không thích khóc và rất hiếm khi khóc; giờ đây, chưa đầy một ngày, cậu đã khóc ba lần. Và mỗi lần lại càng thê thảm hơn lần trước. Khóc trước mặt bố, mẹ và viên sĩ quan, thật nhục nhã. “Các người đã lấy máy quan sát đi,” Ender nói. “Con phải tự chăm sóc lấy mình, có phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ender, con có thể gọi người lớn tới giúp mà,” bố bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng viên sĩ quan đứng nghiêm và bước đến bên Ender. Ông đưa tay ra. “Tôi tên là Graff. Ender. Đại tá Hyrum Graff. Tôi là chủ tịch lớp huấn luyện sơ cấp ở Trường Chiến Đấu trong Vòng Đai. Tôi đến để mời cậu đến trường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc. “Nhưng máy quan sát…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bước cuối cùng của việc kiểm tra là xem chuyện gì xảy ra nếu máy rời khỏi cậu. Chúng tôi không phải lúc nào cũng làm thế, nhưng trường hợp của cậu thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và cháu đã đậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ vẫn hoài nghi. “Cho thằng bé Stilson vào bệnh viện? Mấy người sẽ làm gì nếu Andrew giết nó, trao huân chương hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là cậu nhà &lt;em&gt;làm&lt;/em&gt; cái gì, bà Wiggin. Mà là tại sao.” Đại tá Graff đưa cho mẹ một sấp giấy. “Đây là giấy trưng dụng. Con trai bà đã được cục tuyển binh I.F. chấp thuận. Dĩ nhiên chúng tôi đã có sự đồng ý của ông bà, bằng giấy trắng mực đen khi bà chắc chắn đã thụ thai, nếu không cậu nhà sẽ không được phép sinh ra. Cậu đã trở thành người của chúng tôi từ lúc đó, nếu trúng tuyển.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng bố run run khi nói. “Các người thật nhẫn tâm, để chúng tôi nghĩ là mấy người không cần nó, rồi cuối cùng cũng dẫn nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và trò trình diễn về thằng bé Stilson nàynữa,” mẹ tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đó không phải là trò trình diễn, thưa bà. Cho đến khi chúng tôi biết động lực của Ender, chúng tôi không thể biết chắc nếu Ender lại là… chúng tôi phải biết hành động đó có nghĩa gì. Hay là ít nhất Ender tin nó có nghĩa gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông cứ phải gọi nó bằng biệt danh ngu ngốc đó sao?” Mẹ bắt đầu nức nở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, bà Wiggin. Nhưng đó là tên mà cậu tự gọi mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ngài định làm gì đây, Đại tá Graff?” Bố hỏi. “Bước ra khỏi cửa với con tôi bây giờ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Việc đó còn tùy,” Graff trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tùy cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tùy xem Ender có muốn đi không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng thút thít của mẹ bật thành tiếng cười chua cay. “Ồ, vậy là cuối cùng cũng tự nguyện hả, hay thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với hai ông bà, thì sự lựa chọn đã hoàn tất khi Ender còn là phôi thai. Nhưng với Ender, thì cậu chưa chọn gì cả. Cưỡng bách quân dịch chỉ tốt nếu tuyển bia người thôi, còn với sĩ quan thì chúng tôi cần tình nguyện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sĩ quan?” Ender hỏi. Nghe tiếng cậu, mọi người đều im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng,” Graff đáp. “Trường Chiến Đấu huấn luyện đại úy phi thuyền, thiếu tướng hải quân và đô đốc hạm đội tương lai mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói dối chúng tôi!” Bố giận dữ nói. “Bao nhiêu thiếu sinh quân ở Trường Chiến Đấu thật sự cầm đầu chiến hạm chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất tiếc, ông Wiggin, đó là thông tin mật. Nhưng tôi có thể nói không có thiếu sinh quân nào hoàn thành năm đầu tiên ở trường lại không được phong cấp sĩ quan. Và cũng chưa từng có ai đã nhận cấp nhỏ hơn là tham mưu trưởng tàu xuyên hành tinh. Ngay cả trong những quân đội phòng ngự trong thái dương hệ, vẫn có danh dự để bảo vệ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bao nhiêu người vượt qua được năm đầu?” Ender hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những ai muốn vượt,” Graff đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender gần buột miệng, con muốn. Nhưng cậu giữ im lặng. Việc này sẽ cho cậu khỏi đến trường, nhưng điều đó thật ngu ngốc, trường học chỉ gây rắc rối cho vài ngày. Cậu sẽ được tránh xa khỏi Peter – điều này quan trọng hơn, có thể còn là vấn đề sống chết nữa. Nhưng đổi lại cậu phải rời khỏi bố mẹ, và quan trọng nhất, là rời khỏi Valentine. Và để trở thành một người lính. Ender không thích đánh nhau. Cậu không phải loại người như Peter, lấy mạnh hiếp yếu, và cậu không thích loại người như cậu nữa, lấy thông minh hiếp ngu ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi nghĩ,” Graff tuyên bố, “Ender và tôi cần được nói chuyện riêng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không,” bố đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không dẫn Ender đi mà không cho ông bà gặp lại lần nữa,” Graff nói. “Và ông cũng không thể ngăn tôi được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố trừng mắt nhìn Graff trong một giây, rồi đứng dậy và rời phòng. Mẹ ngừng lại, xiết chặt tay Ender. Bà khép cửa lại khi rời khỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ender,” Graff nói, “nếu theo tôi, cậu sẽ không trở về nhà trong một thời gian rất lâu. Sẽ không có kì nghỉ nào ở Trường Chiến Đấu. Không có khách viếng thăm. Một lớp huấn luyện kéo dài cho đến khi cậu mười sáu tuổi – cậu được về phép lần đầu tiên, dưới những trường hợp đặc biệt, khi mười hai tuổi. Tin tôi đi, Ender, người ta thay đổi trong sáu năm, mười năm. Chị Valentine sẽ thành một thiếu nữ khi gặp lại, nếu cậu chọn đi theo tôi. Hai người sẽ thành hai kẻ xa lạ. Cậu sẽ vẫn yêu chị ấy, Ender, nhưng cậu sẽ không biết cô ta nữa. Cậu thấy đó, tôi không giả vờ là chuyện này dễ dàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn bố mẹ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết cậu, Ender. Tôi đã theo dõi các cuộn băng quan sát từ rất lâu. Cậu sẽ không nhớ bố mẹ, không nhiều, và không lâu. Họ cũng sẽ không nhớ cậu lâu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt Ender lại ngấn lệ, mặc cho cậu cố ngăn. Cậu quay mặt đi, nhưng không giơ tay lau nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ yêu cậu, Ender. Nhưng cậu phải hiểu cuộc sống của cậu đã đoạt mất của họ cái gì. Cả hai đều sinh trong gia đình mộ đạo, cậu biết không. Bố cậu được rửa tội dưới tên John Paul Wieczorek. Công Giáo. Người con thứ bảy trong chín đứa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chín người con. Không thể tưởng tượng được. Một tội ác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, à, con người ta làm nhiều điều kỳ quặc vì tôn giáo. Cậu biết luật pháp, Ender – lúc đó vẫn còn chưa chặt như giờ, nhưng cũng không phải dễ dàng gì. Chỉ hai đứa trẻ đầu tiên được học hành miễn phí. Thuế tăng dần với mỗi đứa trẻ sinh ra thêm. Bố cậu lên mười sáu và kêu gọi Đạo Luật Hỗ Trợ Gia Đình Bất Tuân để cách ly với gia đình của ông. Ông đổi tên, từ bỏ đạo, và thề sẽ không có nhiều hơn hai đứa con. Ông nhất quyết thế. Tất cả những sự nhục nhã, chê trách ông đã trải qua khi còn nhỏ - ông thề không để con cái phải trải qua như vậy. Cậu có hiểu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bố không muốn tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Well, không ai muốn một đứa con thứ ba nữa. Cậu không thể kỳ vọng họ vui mừng được. Nhưng bố mẹ cậu là trường hợp đặc biệt. Cả hai đều từ bỏ đạo của mình – mẹ cậu từng theo đạo Mormon – nhưng thực tế họ vẫn còn rất nhập nhằng. Cậu có hiểu nhập nhằng là gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đi hai đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cả hai đều thấy nhục nhã vì đến từ những gia đình không tuân theo pháp luật. Họ che giấu nó. Đến nỗi mẹ cậu không chịu thú nhận với bất cứ bà sinh ra ở tiểu bang Utah. Bố cậu chối từ nguồn gốc dân Ba lan, bởi vì Ba Lan vẫn còn là một quốc gia không theo luật, và sống dưới luật bảo hộ quốc tế vì thế. Cậu thấy chưa, có một đứa Third, đã chối bỏ tất cả những gì mà họ đã cố gắng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng còn phức tạp hơn thế. Bố cậu vẫn đặt cho cậu theo tên một vị thánh. Trên thực tế, ông đã tự mình làm lễ rửa tội cho ba người con ngay khi về đến nhà lúc mới sinh ra. Mẹ cậu phản đối. Bọn họ cãi nhau mỗi lần như thế, không phải vì bà không muốn cậu được rửa tội, mà bà không muốn cậu được rửa tội theo đạo Công giáo. Họ vẫn chưa thật sự chối đạo mình. Họ nhìn cậu và thấy cậu như một huy chương danh dự, bởi vì họ đã phá luật và có một đứa con thứ ba. Nhưng cậu cũng là huy chương hèn nhát, bởi vì họ không dám đi xa hơn và thực hiện điều mà họ thấy đúng. Và cậu còn là một huy chương của sự nhục nhã trước công chúng, bởi vì mỗi bước chân của cậu đã phá hỏng mọi cố gắng hòa vào xã hội bình thường của họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao chú biết được những điều này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng tôi quan sát anh chị cậu, Ender. Cậu phải kinh ngạc những thiết bị này chính xác thế nào. Chúng nối thẳng với não. Chúng tôi nghe những điều mà cậu nghe, dù cậu có cố ý nghe hay không. Dù cậu có hiểu thấu hay không. Chúng tôi hiểu hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là bố mẹ vừa yêu cháu lại vừa không yêu cháu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ yêu cậu. Nhưng vấn đề là họ có muốn cậu ở đây không. Sự hiện diện của cậu trong nhà này luôn gây tình trạng chia rẽ. Nguồn gốc của mọi xung đột. Cậu có hiểu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;em&gt;Cháu&lt;/em&gt; không phải là người gây xung đột.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là cậu &lt;em&gt;làm&lt;/em&gt; gì, Ender. Chính là cuộc sống của cậu. Anh hai ghét cậu vì cậu là bằng chứng sống cậu ta chưa đủ tốt. Bố mẹ ghét cậu vì những quá khứ mà họ trốn tránh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Valentines yêu cháu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với tất cả trái tim. Vĩ đại, bao la, cô bé dành hết cho cậu và cậu yêu mến chị. Tôi đã nói mọi việc không dễ dàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi đó là như thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Công việc. Học hành, như là trường học ở đây, ngoại trừ việc chúng tôi đặt nặng toán học và máy tính hơn. Lịch sử quân đội. Chiến lược, mưu kế. Và nhất là, Phòng Chiến Đấu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trò chơi chiến tranh. Tất cả thiếu sinh quân đều chia thành đội quân. Ngày lại ngày, trong tình trạng không trọng lượng, những trận đấu giả diễn ra. Không ai bị thương, nhưng thắng thua rất quan trọng. Mọi người đều bắt đầu từ lính, nhận mệnh lệnh. Các anh lớn hơn là sĩ quan, và nhiệm vụ của họ là huấn luyện và ra lệnh cho cậu trong trận. Tôi không thể kể cho cậu hơn nữa. Giống như là chơi trò người bọ với phi hành gia vậy – trừ việc vũ khí sẽ là thật, và đồng đội sẽ ở bên cậu, và tương lai của cậu và cả loài người sẽ dựa vào cậu học giỏi thế nào, chơi giỏi thế nào. Đó là một cuộc sống khó khăn, cậu sẽ không có tuổi thơ bình thường. Dĩ nhiên, với đầu óc của cậu, và với vị trí con thứ ba, cậu cũng sẽ không thể nào có một tuổi thơ bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con trai hết sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một vài con gái nữa. Họ thường không đậu bài kiểm tra để được nhận vào. Quá nhiều thế kỷ tiến hóa chống lại họ. Mà cũng không có ai giống như Valentine hết. Nhưng sẽ có anh em nơi đó, Ender.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như là anh Peter?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Peter không được nhận vào, Ender, vì những lý do mà cậu ghét cậu ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu không ghét ảnh. Cháu chỉ..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợ. Well, Peter không phải hoàn toàn xấu, cậu biết đó. Cậu ta là người giỏi nhất mà chúng tôi từng thấy. Chúng tôi yêu cầu bố mẹ cậu chọn sinh con gái kế - họ cũng sẽ làm thế - hi vọng rằng Valentine cũng giống như Peter, nhưng hiền hơn. Cô bé quá hiền. Vì thế chúng tôi đòi hỏi cậu ra đời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để thành một nửa Peter, nửa Valentine.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu mọi việc theo dự tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết quả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo như những gì chúng tôi thấy. Các bài kiểm tra của chúng tôi rất hay, Ender. Nhưng không thể cho chúng tôi biết tất cả. Trên thực tế, thực sự thì chúng cho chúng tôi biết rất ít. Nhưng cũng tốt hơn là chẳng có gì cả.” Graff cúi xuống và cầm lấy tay Ender. “Ender Wiggin, nếu đây chỉ đơn giản là chọn một tương lai tốt nhất, hạnh phúc nhất cho cậu, tôi sẽ bảo cậu ở nhà. Ở lại đây, trưởng thành, hạnh phúc. Có nhiều việc còn tệ hơn là một đứa con thứ ba, tệ hơn một người anh không thể quyết định được nên trở thành ngư