<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Fairy Tales</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/taxonomy/term/128/doc-nhieu</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Most Read</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Tuyết, Gương, Táo</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/29052008/tuyet-guong-tao.html</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;Tuyết, Gương, Táo&lt;/p&gt;&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;Truyện
của Neil Gaiman&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;Bản
dịch của mhd&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;Truyện
cổ tích không dành cho con nít. Kinh dị. Nhiều cảnh xxx.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt; &lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không biết nó là gì. Không một ai biết. Nó giết mẹ nó khi vừa lọt
lòng, nhưng cũng chưa đủ để chứng tỏ gì cả.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Họ gọi tôi là nhà thông thái, nhưng tôi không phải, bởi vì những gì tôi
nhìn thấy chỉ là từng mảnh vụn, những giây phút nhỏ nhoi phản chiếu dưới hồ
nước hay trong bề kiếng lạnh lẽo của tấm gương. Nếu tôi thật là nhà thông thái,
tôi sẽ không tìm cách thay đổi những gì tôi thấy. Nếu tôi thông thái, tôi sẽ tự
tay giết mình trước khi gặp nó, trước khi tôi gặp chàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Thông thái, và là một phù thủy, người ta nói vậy, tôi đã trông thấy mặt
chàng trong giấc mơ, và trong những hình phản chiếu suốt đời tôi: mười sáu năm
mộng thấy chàng trước khi chàng dừng ngựa bên cầu buổi sáng hôm ấy và hỏi tên
tôi. Chàng đỡ tôi lên ngựa và chúng tôi cùng chạy về ngôi nhà nhỏ, mặt tôi vùi
vào mái tóc vàng óng của chàng. Chàng lấy mất cái quý giá nhất của tôi; quyền
của một đức vua.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Râu chàng màu hung đỏ trong ánh sáng buổi bình minh, và tôi biết chàng,
không phải như một vị vua, tôi chưa biết gì về vua khi ấy, mà là như một người
tình. Chàng lấy tất cả những gì quý giá nhất của tôi, quyền của hoàng gia,
nhưng chàng trở lại vào ngày hôm sau, và đêm hôm sau nữa: râu đỏ hung, tóc vàng
hoe, và đôi mắt xanh của bầu trời mùa hè, làn da màu nâu nhạt của lúa mạch.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con gái chàng chỉ là một đứa trẻ: không hơn năm tuổi khi tôi bước vào
lâu đài. Bức họa chân dung người mẹ quá cố được treo trong ngọn tháp công chúa;
một quý phu nhân cao lớn, mái tóc đen như mun, và đôi mắt nâu hạt dẻ. Bà ta
thật khác xa với đứa con gái trắng xanh. Con bé không hề dùng bữa chung với
chúng tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không biết nó ăn ở đâu trong lâu đài.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi có phòng riêng của mình. Đức vua chồng tôi, chàng cũng có phòng
riêng của mình. Khi chàng muốn gặp, chàng sẽ triệu tôi, tôi sẽ đến với chàng,
làm chàng sung sướng, và cùng sung sướng với chàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Một đêm nọ, vài tháng sau khi tôi ở trong lâu đài, con bé đến tìm tôi.
Nó đã sáu tuổi. Tôi đang bị ánh đèn làm hoa mắt, phải nheo mắt lại để tránh làn
khói của đèn và ánh sáng chập chờn. Khi tôi nhìn lên, nó đã đứng đó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Công chúa?”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con bé không nói gì cả. Đôi mắt nó đen như than, đen như mái tóc; môi nó
đỏ hơn màu máu. Con bé nhìn tôi và mỉm cười. Ngay cả khi ấy, hàm răng nó phản
chiếu sắc nhọn dưới ánh đèn.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Con làm gì ngoài phòng mình vậy?”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Con đói,” con bé bảo, như những đứa bé khác.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khi ấy là mùa đông, những trái cây tươi là giấc mơ của ánh nắng và ấm
áp; nhưng tôi có một dây táo, đã hong khô và rỗng ruột, đang treo trên xà nhà,
và tôi với lấy trái táo cho bé.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Đây.”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mùa thu là mùa của ướp khô, dự trữ, mùa thu hoạch táo, và chiết mỡ
ngỗng. Mùa đông là mùa của đói khát, của tuyết, và của chết chóc; và khi ấy là
lúc đãi đại tiệc giữa mùa đông, khi chúng tôi chà mỡ ngỗng lên da con lợn, nhồi
vào mình lợn những trái táo mùa thu, và rồi đem nướng hoặc quay chúng lên, và
rồi mọi người sẵn sàng ăn tiệc mừng vào buổi sớm.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con bé cầm trái táo khô từ tay tôi và bắt đầu nhai với hàm răng nhọn.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Ngon không?”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con bé gật đầu. Tôi đã dè dặt với nàng công chúa nhỏ, nhưng ngay giây
phút ấy tôi muốn ôm ấp nó, và với ngón tay mình, tôi nhè nhẹ rờ má bé. Con bé nhìn
tôi và mỉm cười – nụ cười hiếm hoi – rồi răng nó cắn ngập vào tay tôi, trên mu
bàn tay, làm chảy máu.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi bắt đầu hét lên, vì cơn đau và vì ngạc nhiên; nhưng nó liếc tôi và
tôi im lặng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Công chúa nhỏ cắn chặt vào tay tôi, liếm láp, nút, và uống. Sau khi xong
xuôi, con bé rời khỏi phòng tôi. Dưới con mắt tôi, vết cắn bắt đầu đóng lại,
liền da và lành lặn. Ngày hôm sau nó trở thành vết sẹo: giống như tôi đã bị dao
cắt tay khi còn nhỏ.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã bị nó làm cho bất động, làm chủ, và hoàn toàn bị chế ngự. Điều đó
làm tôi sợ hãi, nhiều hơn là dòng máu đã bị nó hút. Sau đêm hôm đó tôi khóa
cánh cửa phòng khi hoàng hôn buông xuống, chèn nó lại với thanh gỗ sồi, và tôi
truyền cho thợ rèn đúc thanh sắt để đóng kín các cửa sổ phòng tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chồng tôi, người tình, đức vua, càng ngày càng ít truyền tôi đến, và những
khi tôi đến, chàng hay chóng mặt, thờ ơ và dường như là sợ hãi. Chàng không còn
có thể làm tình như một người đàn ông nữa; và chàng không cho phép tôi yêu
chàng bằng miệng: một lần khi tôi thử, chàng giật mình, kinh sợ, và òa khóc nức
nở. Tôi phải dừng ngay lại và ôm chàng thật chặt, đến khi chàng không còn khóc
nữa, và thiếp đi, như một đứa bé. Tôi vuốt ve làn da chàng khi chàng ngủ. Trên
đó đầy vết sẹo cũ. Nhưng tôi không thể nhớ được vết sẹo này trong những ngày
mới gặp, trừ một cái, nơi con heo rừng đã vồ chàng khi còn nhỏ.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Không lâu sau chàng trở thành cái bóng của người đàn ông tôi đã gặp và
yêu bên cây cầu. Xương lộ ra, màu xanh tím và trắng nhách dưới làn da. Tôi ở
bên cạnh chàng cho đến những ngày cuối cùng: bàn tay chàng lạnh như đá, cặp mắt
trắng dã, tóc râu đều bạc màu và xỉn đi, bết vào đầu. Chàng đi mà không có một
lời xưng tội, làn da sần sùi, và từ chân đến đầu đầy những vết sẹo nhỏ lâu năm.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Thân hình chàng nhẹ như chiếc lá. Mặt đất vẫn còn bị đông cứng, và không
thể đào huyệt, nên chúng tôi chỉ xếp đá bên trên xác, làm một tượng đài, bởi vì
thân xác chàng chẳng còn gì nữa để làm mồi cho thú dữ và chim chóc.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Và thế là tôi trở thành nữ hoàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi khi ấy còn ngu ngốc, trẻ tuổi – chỉ mười tám mùa hè qua đi khi lần
đầu nhìn thấy ánh mặt trời – và tôi đã không làm những gì mà tôi nên làm. Nếu
là ngày nay, đúng, tôi sẽ móc tim nó ra. Nhưng rồi tôi sẽ cắt đầu nó, cánh tay
và chân nó ra nữa. Tôi sẽ truyền cho họ xé xác nó. Và rồi tôi sẽ ngồi nhìn,
trong quảng trường, khi người đao phủ thắp lên đống lửa, tôi sẽ không chớp mắt
khi y thẩy từng phần của nó vào trong đống lửa. Tôi sẽ sắp đặt cho cung thủ
xung quanh quảng trường, bắn bất cứ con chim hoặc thú nào dám đến gần, bất cứ
con quạ, chó, diều hâu hay chuột chũi. Và tôi sẽ không khép mắt lại cho đến khi
nàng công chúa biến thành tro bụi, và một cơn gió nhẹ thổi nó bay đi tám hướng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã không làm những điều đó, và mọi người đều phải trả giá cho lỗi
lầm đó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Bọn họ nói tôi đã bị dối gạt; rằng đó không phải tim nó. Đó là tim của
một con thú – con hoẵng, hay là, con heo rừng. Bọn họ kể như thế, và họ đã lầm.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Họ còn nói (nhưng đó là do nó dựng lên, không phải tôi) rằng tôi đã nắm
trong tay quả tim, và tôi đã ăn sống nó. Những lời dối trá và bịa đặt rơi như
tuyết trắng, phủ lên những gì mà tôi nhớ, mà tôi thấy. Một khung cảnh không còn
được nhận ra nữa sau cơn tuyết rơi; nó đã làm cuộc đời tôi như thế đó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khi qua đời, trên xác chàng có vô số vết thẹo, trên đùi, tinh hoàn, và
trên d&lt;span lang=&quot;VI&quot;&gt;ươ&lt;/span&gt;ng vật.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã không đi với bọn lính. Họ bắt nó đi lúc ban ngày, khi nó ngủ, và
là lúc yếu ớt nhất. Họ dẫn nó ra giữa rừng, ở đó, họ xé áo nó, móc tim, và để
nó nằm đó trong một cái rãnh sâu, cho khu rừng nuốt chửng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khu rừng là một nơi tăm tối, biên gi&lt;span lang=&quot;VI&quot;&gt;ới của nhiều vương quốc; không ai ngu ngốc muốn gọi đó là nơi thuộc về họ. Những
&lt;/span&gt;tên&lt;span lang=&quot;VI&quot;&gt; tội phạm sống trong khu
rừng. Kẻ cướp và loài sói sống trong rừng. Ngươi có thể phi ngựa xuyên qua rừng
trong nửa tháng và không bao giờ nhìn thấy gì cả; nhưng lúc nào cũng có mắt dõi
theo ngươi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span lang=&quot;VI&quot;&gt;Bọn lính đem tim nó đến cho tôi.
Tôi biết đó là tim của nó – không có con nai hay lợn rừng nào có trái tim vẫn
còn đập sau khi bị móc ra như là trái tim này.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi mang nó vào phòng mình.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã không ăn nó: tôi treo nó trên xà nhà trên đầu gường, quấn dây
lương trà màu đỏ và tỏi xung quanh.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Bên ngoài, tuyết rơi, lấp đi dấu chân của quân lính, phủ lên thân hình
bé nhỏ của nó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi truyền cho thợ rèn tháo những thanh sắt khỏi cửa sổ phòng tôi, và
mỗi ngày vào buổi trưa tôi nhìn ra ngoài rừng cho đến khi trời tối.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;***&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Như tôi đã nói, có nhiều người sống trong rừng. Một số trong đó sẽ ra
ngoài vào ngày Hội Xuân: một giống người tham lam, nguy hiểm; một số là người
dị dạng – lùn, gù lưng; một số có răng lớn và đôi mắt của người thiểu trí; một
số có ngón tay có màng và trông như càng cua. Họ sẽ ra ngoài rừng mỗi năm vào
ngày Hội Xuân, khi tuyết vừa mới tan.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khi còn nhỏ, tôi từng tham gia Hội Xuân, và bọn chúng làm tôi sợ, bọn
người rừng. Tôi từng xem bói cho những người trẩy hội, hình ảnh phản chiếu trên
mặt nước yên tĩnh, và khi tôi lớn hơn một chút, trong một tấm gương, một mặt dát
bạc &lt;span&gt; &lt;/span&gt;– món quà của một thương gia đã được
tôi giúp tìm lại con ngựa lạc bằng cách nhìn vào lọ mực.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Các thương gia e sợ bọn người rừng; họ đóng chặt món hàng xuống tấm ván –
những tấm bánh gừng hay dây lưng da đều được đóng bằng đinh sắt lên gỗ. Nếu họ
không đóng như vậy, họ nói, bọn người rừng sẽ chộp lấy, và chạy di mất, ngoạm miếng
bánh gừng, quay quay sợi dây lưng để ngạo họ.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tuy vậy, người rừng cũng có tiền: đồng xu chỗ này, đồng hào nơi đó, có lúc
bị lấm màu xanh của đất, những người già nhất trong chúng tôi cũng không nhận
ra được mặt tiền. Hơn thế, họ cũng có hàng để trao đổi, và vì vậy mà Hội Xuân
vẫn mở, để phục vụ cho bọn ngoài vòng pháp luật, và người lùn, bọn thảo khấu (nếu
biết cẩn trọng) chuyên cướp của những người lữ hành đáng thương từ nơi xa đến,
hay cướp của người du mục, hay săn nai. (Đó là cướp trong mắt của pháp luật. Các
con nai đều thuộc về nữ hoàng.)&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Năm tháng chầm chậm trôi qua, và dân chúng đều khen tôi trị vì công
bằng. Trái tim đó vẫn treo trên đầu giường tôi, vẫn đập nhè nhẹ trong đêm tối.
Nếu có người thương tiếc đứa nhỏ, tôi không thấy có gì chứng minh điều đó: nó
là một nỗi kinh hoàng, khi ấy, bọn họ tin rằng mình đã thoát khỏi con bé.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Hội Xuân tiếp nối Hội Xuân: năm kỳ hội trôi qua, mỗi lần lại buồn hơn,
nghèo hơn và chán hơn lần trước. Số người rừng đi hội để trao đổi hàng hóa ngày
càng ít đi. Những người đi ra thì lại có vẻ khờ khờ dại dại. Những người bán
cũng ngừng không dùng đinh đóng hàng lên tấm ván nữa. Và vào kỳ hội thứ năm số
người ra dự hội chỉ đếm trên đầu bàn tay – một nhóm người lùn đầy vẻ sợ hãi, và
không còn ai khác.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chủ nhân của Hội Xuân, và bạn hàng, đến gặp tôi khi ngày hội kết thúc.
Tôi biết y khi tôi còn chưa trở thành nữ hoàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Tôi không đến đây vì người là nữ hoàng,” ông ta nói.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không nói gì cả. Tôi lắng nghe.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Tôi đến bởi vì người là nhà thông thái,” ông ta tiếp tục. “Khi người
còn là một đứa trẻ, người chỉ nhìn vào nghiên mực và tìm được một con lừa lạc;
khi người là một thiếu nữ, người tìm được một đứa bé bị mất tích bằng cách nhìn
vào tấm gương. Người biết những điều bí ẩn và có thể tìm được những gì ẩn giấu.
Thưa nữ hoàng,” ông ta nói, “cái gì đã giết lần mòn bọn người rừng? Vào năm tới
tôi e sẽ không còn Hội Xuân nữa. Những người khách từ quốc gia khác ngày càng
hiếm đi, người rừng gần như bị tuyệt diệt. Một năm nữa như thế, và tất cả chúng
tôi sẽ chết đói.”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi truyền cho tỳ nữ đem đến cho tôi một tấm gương. Nó chỉ là một vật
đơn giản, cái dĩa kiếng có tráng bạc ở mặt sau, mà tôi gói trong tấm da nai, và
cất giấu trong rương.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tỳ nữ đem đến cho tôi, và rồi, tôi nhìn vào trong:&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con bé đã mười hai tuổi và không còn là một đứa trẻ. Da nó vẫn trắng,
mắt và tóc đen như than, làn môi đỏ như máu. Trên người nó vẫn còn bận bộ đồ &lt;span&gt; &lt;/span&gt;khi rời lâu đài lần cuối – áo, váy như cũ –
mặc dù chúng đã bị rách rưới và vá chằng vá chịt. Bên ngoài nó khoác một cái áo
da, và trên đôi chân nhỏ bé của nó là một cái bao da, cột lại bằng dây da thay
vì mang ủng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó đang đứng trong rừng, cạnh một gốc cây.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Trong hình, bằng tâm nhãn, tôi thấy nó lách mình, bước đến, rồi chuyền
từ cây này sang cây khác, như một con thú: dơi hay là sói.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó đang theo dõi ai đó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Y là một thầy tu. Mình bận áo vải, và chân trần, chai sần và cứng cáp.
Râu tóc ông ta đã dài, rậm rạp và rối bù.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó dõi theo y từ sau nhánh cây. Cuối cùng gã đàn ông cũng ngừng lại kiếm
chỗ qua đêm, và bắt đầu nhóm lửa, chụm những cành cây lại, bẻ vỡ tổ chim để làm
mồi lửa. Y rút một cái hộp sắt trong áo ra, và quẹt mạnh viên đá lửa lên tấm
sắt cho đến khi ánh lửa bắt được đống bùi nhùi và cháy sáng. Lão tìm được hai
quả trứng, và nuốt chửng chúng. Chúng không phải là một bữa ăn cho một người
đàn ông lớn tuổi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Y ngồi đó trong ánh lửa, và con bé bước ra khỏi chỗ nấp. Nó ngồi xuống
bên cạnh đống lửa, và nhìn ông ta. Y mỉm cười, như là đã lâu không gặp người nào,
và ra hiệu cho con bé đến gần.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó đứng dậy đi vòng qua đống lửa, và đứng lại khi chỉ cách ông ta một
cánh tay. Y lục trong túi áo cho đến khi tìm được một đồng xu – một đồng xu chì
– và thảy cho con bé. Nó chụp lấy, gật đầu và đến gần. Y rút dây thắt lưng ra,
và tấm áo rớt xuống. Thân thể y đầy lông lá như một con gấu. Con bé đẩy y xuống
trên mặt đất đầy rêu. Một bàn tay lần mò, như con nhện, xuyên qua đám lông lá
trên người y đến khi tìm được dương vật, bàn tay kia vẽ một vòng tròn trên núm
vú trái của y. Y nhắm mắt lại, và thò bàn tay khổng lồ dưới váy con bé. Nó cúi
miệng xuống cái núm vú, làn da trắng mịn tương phản với thân hình đầy lông rạm
nắng của y.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó cắn ngập răng và ngực y. Mắt y mở to, rồi nhắm lại, và nó uống.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó cưỡi lên ông ta, và tiếp tục uống. Trong khi đó một dòng nước đen bắt
đầu chảy xuống đùi con bé….&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Người có biết chuyện gì xảy ra cho những hành khách từ phương xa không?
Chuyện gì xảy ra cho những người rừng?” Chủ Hội Xuân hỏi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi quấn tấm gương vào miếng da hoẵng, và bảo ông là tôi sẽ đích thân trả
lại sự an toàn cho khu rừng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi nhất định phải làm, mặc dù nó làm tôi hoảng sợ. Tôi là nữ hoàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Một kẻ ngu ngốc sẽ đi thẳng vào rừng và tìm cách bắt nó; nhưng tôi đã
ngu ngốc một lần và không có ý định ngu lần nữa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi nghiên cứu các quyển sách cổ, bởi vì tôi biết đọc chút ít. Tôi trao
đổi với những người du mục (họ qua biên giới bằng cách vượt dãy núi phía nam,
thay vì xuyên qua cánh rừng phía bắc và tây).&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi chuẩn bị mọi thứ, và tìm những thứ mà tôi cần, và khi tuyết bắt đầu
rơi, tôi đã sẵn sàng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Trần truồng và một mình trên ngọn tháp cao nhất của lâu đài, nơi chỉ có
bầu trời. Cơn gió lạnh buốt thổi qua người tôi; da gà nổi lên trên cánh tay,
đùi và ngực. Tôi mang một cái khay nước bạc, một cái giỏ đựng dao bạc, kẹp bạc,
kim bạc, dây nơ, áo xám và ba trái táo xanh.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đặt chúng xuống và đứng đó, trần truồng, trên ngọn tháp, nhỏ bé dưới
bầu trời đêm và cơn gió lạnh. Nếu có một người đàn ông nào đó đứng đó, tôi đã
cho móc mắt y ra; nhưng hoàn tòan không có ai cả.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mây lãng đãng trên bầu trời, che lấp mặt trăng tròn. Tôi rút con dao bạc
ra, và rạch tay trái – một, hai, ba lần. Máu nhỏ vào trong chậu, màu đỏ thẫm
như màu đen dưới ánh trăng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Kế đến, tôi rắc bột trong cái chai nhỏ trên cổ tôi vào đó. Nó là một thứ
bột nâu, chế từ dược thảo khô, da cóc tía, và những thứ khác nữa. Nó làm máu đặc
lại và không cho nó đông cứng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi lấy ra ba trái táo, từng trái, từng trái một, và dùng kim bạc đâm
nhè nhẹ lên vỏ. Rồi tôi đặt táo vào trong chén bạc, tôi để yên chúng ở đó trong
khi những hoa tuyết đầu mùa rơi trên da tôi, và trên ba trái táo, rồi lên dòng máu.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng trên bầu trời, tôi khoác áo choàng nâu lên người
và dùng cây kẹp&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;bạc gắp từng trái táo
một bỏ vào giỏ, cẩn thận không dám đụng vào nó. Chất bột nâu và máu tôi đã
không còn trong chậu, chỉ còn lại một hợp chất màu đen, như là gỉ đồng, ở bên
trong.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi chôn chậu sâu xuống đất. Sau đó tôi trang điểm cho những trái táo
(như là tôi đã trang điểm một lần bên chiếc cầu) cho chúng thành, không chút
nghi ngờ, những trái táo ngon lành nhất thế giới; và màu đỏ trên vỏ chúng là
màu ấm áp của máu tươi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi kéo áo choàng phủ lên mặt mình, rồi tôi lấy dây nơ, và những cây kẹp
tóc thật đẹp, phủ chúng lên trên các quả táo trong giỏ mây. Một mình tôi đi vào
khu rừng, cho đến khi tôi đến nơi ở của nó: vách đá cheo leo, xen kẽ với hang
đá đi sâu vào núi thẳm.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Quanh vách đá có cây và đá mòn, tôi bước khẽ và nhẹ nhàng từ cây này
sang cây khác, không dám động đến một cây khô hay lá rơi. Cuối cùng tôi cũng
tìm được chỗ nấp, và tôi đợi, và đợi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Một lát sau, một nhóm người lùn bắt đầu bò ra khỏi động – những gã đàn
ông xấu xí, dị dạng, lông lá, những cư dân cổ xưa của vùng đất này. Bây giờ rất
hiếm người thấy chúng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Họ biến vào trong rừng sâu, và không ai để ý thấy tôi, mặc dù một người
trong bọn chúng ngừng lại đứng tiểu chỗ cục đá mà tôi trốn.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi chờ. Không ai ra ngoài nữa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đến cửa hang, và hét lớn vào trong đó, dùng cái giọng khàn khàn
nhất.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Vết sẹo trên mu bàn tay đập mạnh liên tục khi nó đến gần tôi, ra khỏi
bóng tối, trần truồng và một mình.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con bé đã mười ba tuổi, cô con gái riêng của chồng tôi, và không gì có
thể làm hỏng làn da trắng toát của nó chỉ trừ vết sẹo xám xịt trên ngực trái,
nơi trái tim của nó bị cắt ra từ lâu. Đùi trong của nó có vết dơ chất nước đen
dơ dáy.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó nhìn tôi chăm chú, khuôn mặt đang che dưới tấm áo choàng, với con mắt
đầy thèm khát. “Dây nơ, tiểu thơ,” tôi rền rĩ. “Dây nơ đẹp cho tóc cô…”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó cười và gật đầu ra hiệu cho tôi. Giật mạnh; vết sẹo trên tay tôi kéo
tôi lại gần nó. Tôi đã làm những gì dự tính, và tôi bỏ chạy.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Áo choàng của tôi có màu xám của khu rừng, và tôi chạy nhanh; nó đã
không bắt được tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi tìm đường về được lâu đài.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã không thấy tận mắt. Nhưng hãy cho chúng ta tưởng tượng, con bé
trở về, giận dữ và đói bụng, đến hang động của nó, rồi thấy giỏ mây của tôi
đang lăn trên mặt đất.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó sẽ làm gì?&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi muốn nghĩ rằng trước tiên nó chơi với những dây buộc tóc, thắt lên
mái tóc đen, quấn quanh cổ trắng, hay cái eo nhỏ. Và rồi, tò mò, nó xốc các sợi
dây lên để tìm xem còn gì trong giỏ; và nó tìm thấy những trái táo đỏ.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chúng có mùi táo chín, dĩ nhiên; và cũng có mùi máu. Và con bé đang đói.
Tôi tưởng tượng nó nhặt lên một quả, ủ nó lên má, cảm nhận được cái lạnh lẽo
của nó trên da.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Và rồi nó mở miệng ra, và cắn ngập vào đó …&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Lúc tôi về đến phòng mình, trái tim treo trên xà nhà, với những trái
táo, và thịt đông, và xúc xích khô, đã không còn đập nữa. Nó treo ở đó, im
lặng, không có sự sống, và một lần nữa tôi thấy an toàn.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;***&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mùa đông năm ấy tuyết rơi nhiều và dày, và rất lâu tan. Tất cả thần dân
đều đói lả khi mùa xuân đến.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Hội Xuân khá hơn vào năm đó. Những người rừng còn rất ít, nhưng họ có
mặt ở đó, và có những hành khách từ phía sau khu rừng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi nhìn thấy đám người lông lá của cái hang trong khu rừng đang mua và
trả giá đắt cho những miếng kiếng, pha lê hay thạch anh. Chúng trả tiền mua kiếng
bằng những đồng tiền vàng – lấy từ thân xác của con gái tôi, không nghi ngờ gì
nữa. Khi lời đồn họ đang mua gì lan tỏa, những người dân trong thị trấn chạy
vội về nhà, lấy các mảnh pha lê, và trong một số trường hợp, cả tấm gương đem
ra.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi nghĩ, một thoáng thôi, về việc giết chết bọn họ, nhưng tôi đã không
làm. Khi nào trái tim đó còn bị treo, yên lặng, bất động và lạnh lẽo, trên xà
nhà của tôi, thì tôi còn an toàn, và những người rừng cũng vậy, và người trong
thị trấn cũng thế.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Vào năm tôi hai mươi lăm tuổi, và cô con gái ghẻ của tôi đã ăn trái cây
độc đó hai mùa đông trước, là khi hoàng tử đến lâu đài. Y cao, rất cao, với đôi
mắt xanh lạnh lẽo và làn da ngăm đen của những người đến từ bên kia dãy núi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Y đi với một toán lính nhỏ: đủ đông để bảo vệ y, đủ nhỏ để một vị vua
khác – như là tôi – không xem y là một mối nguy hiểm.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi tính toán rất thực tế: tôi nghĩ đến sự hợp nhất của hai vương quốc,
nghĩ đến vương quốc chạy từ khu rừng đến biển nam; tôi nghĩ đến người tình có bộ
râu vàng, đã chết tám năm qua; và trong đêm tối, tôi đến trước phòng của hoàng
tử.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không phải là người đoan chính, dù rằng người chồng trước, và là đức
vua của tôi, thật sự là người tình đầu tiên của tôi, mặc cho họ có nói gì đi
chăng nữa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Lúc đầu hoàng tử vui vẻ lắm. Y bắt tôi cởi hết quần áo, và kêu tôi đứng
trước cửa sổ đang mở, xa thật xa khỏi ánh lửa, cho đến khi da tôi lạnh giá. Rồi
y bảo tôi nằm ngửa, hai tay chắp lên ngực, đôi mắt mở to nhưng chỉ nhìn lên
trên xà nhà. Y bảo tôi không được di động, và thở càng ít càng tốt. Y van tôi
không được nói gì cả. Rồi y tách hai chân tôi ra.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Cứ thế y vào người tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khi y bắt đầu nhấp vào trong tôi, tôi cảm giác hông tôi nâng lên, tôi
bắt đầu hòa hợp với y, từng nhịp, từng nhấp. Tôi rên rỉ. Tôi không thể tự chủ.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Dương vật y rút ra khỏi tôi. Tôi rướn người lên và chạm vào nó, một vật
nhỏ và trơn ướt.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;“Xin em,” y nói, nhẹ nhàng. “Em phải không được di động, cũng không nói
chuyện. Chỉ nằm đó trên tảng đá, lạnh buốt và đẹp đẽ.”&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi cố, nhưng y đã mất hết cái ý chí làm y thành đàn ông; và không bao
lâu sau, tôi rời khỏi phòng hoàng tử, tiếng chửi thề và khóc nức nở của y vẫn
vọng trong tai tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Y rời khỏi lâu đài buổi sớm hôm sau, với tất cả tùy tùng, và bọn họ đi
vào trong khu rừng.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi tưởng tượng phần dưới của y, lúc bấy giờ, khi y cưỡi ngựa, đang khó
chịu vì không thỏa mãn tại trung tâm của phần dưới. Tôi tưởng tượng đôi môi y
mím chặt vào nhau. Rồi tôi tưởng đến cảnh đoàn người nhỏ đó xuyên qua rừng,
cuối cùng đến cái hòm thủy tinh của con gái tôi. Trắng xanh. Lạnh lẽo. Trần
truồng, dưới tấm thủy tinh, chỉ nhỉnh hơn một bé gái, và đã chết.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Trong trí tưởng tượng của tôi, tôi có thể gần như cảm thấy sự cương cứng
của y bên trong quần, thấy được cơn thèm khát dâng lên trong lòng y khi đó, lời
cảm tạ trời đất đã ưu đãi y. Tôi thấy được y trao đổi với bọn người lùn – cho
họ vàng ròng và hương liệu để đổi lấy cái xác chết xinh đẹp trong hòm thủy
tinh.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Bọn chúng có tự nguyện lấy vàng hay không? Hay họ nhìn thấy tùy tùng
trên ngựa, với kiếm sắc nhọn và gươm giáo, và nhận ra họ không có chọn lựa?&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không biết. Tôi đã không có ở đó; tôi không thể thấy được. Tôi chỉ
có thể tưởng tượng…&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Đôi bàn tay, xua đi những mảnh kiếng và thủy tinh trên thân hình lạnh
lẽo của nó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Đôi bàn tay, dịu dàng vuốt ve gò má lạnh, cầm bàn tay lạnh, vui mừng khi
thấy cái xác vẫn còn mới và mềm mại.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Có phải y đã lấy nó ngay nơi đó, trước mặt tất cả hiện diện? Hay y mang
nó đến một nơi vắng vẻ trước khi làm?&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi không thể nói được.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Có phải y đã lấy miếng táo ra khỏi cổ họng nó? Hay là mắt nó chầm chậm
mở ra khi y đang nhấp mạnh vào người nó; miệng nó hé mở, hai làn môi đỏ tách
ra, hàm răng sắc nhọn cắm vào cổ y, làm dòng máu nóng, là sự sống, chảy xuống
cổ họng nó, làm trôi đi miếng táo, máu tôi, thuốc độc của tôi?&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi tưởng tượng thế; tôi không biết.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi biết điều này: tôi thức giấc trong đêm tối và nhìn thấy trái tim của
nó đập một lần nữa. Dòng máu mặn chảy xuống mặt tôi. Tôi ngồi lên. Bàn tay tôi
như cháy bỏng và đập mạnh như là tôi đã bị đánh bằng một cục đá. &lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Có tiếng đập cửa dữ dội. Tôi sợ, nhưng tôi là một nữ hoàng, và tôi sẽ
không biểu lộ sợ hãi. Tôi mở cửa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Trước tiên là tùy tùng của y bước vào phòng tôi, và bao quanh tôi, với
kiếm sắt và giáo dài.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Và rồi y bước vào; nhổ vào mặt tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Cuối cùng, nó bước vào phòng tôi, như là nó đã làm khi còn nhỏ, khi nó
còn là một đứa bé sáu tuổi. Nó không thay đổi đổi gì. Không nhiều.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó kéo sợi dây treo trái tim của nó xuống. Bàn tay nó từ từ gỡ sợi dây
lương trà đã khô ra, từng cái một; kéo ra những tép tỏi khô sau năm tháng; rồi
nó cầm lấy trái tim của nó, vẫn còn đập – một trái tim nhỏ, không lớn hơn tim
dê hay tim gấu – và đang dâng trào máu trong tay nó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Móng tay nó hẳn phải sắc nhọn như kiếng: nó rạch lồng ngực bằng móng
tay, ngay vết thẹo màu tím. Ngực nó mở ra, trống rỗng và không máu. Nó liếm
trái tim, một lần, khi máu chảy qua bàn tay, và nó đẩy trái tim vào trong lồng
ngực.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi đã thấy nó làm như thế. Tôi thấy nó đóng lồng ngực lại. Và tôi thấy
vết sẹo tím bắt đầu nhạt dần đi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Hoàng tử có vẻ lo lắng trong chốc lát, nhưng rồi y vẫn đặt bàn tay quanh
người nó, chúng nó đứng, cạnh nhau, và đợi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Làn da nó vẫn còn lạnh, mùi chết chóc vẫn còn trên môi nó, và sự thèm
khát của y không giảm bớt chút nào.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chúng nói với tôi chúng sẽ làm đám cưới, và hai vương quốc sẽ hợp nhất.
Chúng bảo tôi sẽ có mặt ở đám cưới.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Trong phòng bắt đầu nóng lên.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chúng đã kể cho mọi người những điều xấu xa về tôi; một chút sự thật để
làm câu chuyện thêm hấp dẫn, nhưng trộn với rất nhiều lời dối trá.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi bị trói và giam trong tầng hầm đá dưới lâu đài, và tôi ở đó suốt cả
mùa thu. Hôm nay, bọn chúng dẫn tôi ra ngoài; cởi hết quần áo tôi ra, gột rửa
vết dơ dáy, cạo hết lông và tóc, và chà mỡ ngỗng lên người tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tuyết vẫn rơi khi bọn chúng khiêng tôi – hai người giữ cánh tay, hai
người giữ chân – hoàn toàn phô bày tất cả, tư thế dạng chân và lạnh lẽo, qua đám
người đang dự đại tiệc giữa đông; và mang tôi đến cái lò lửa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Con gái tôi đứng đó với hoàng tử của nó. Nó nhìn tôi, trong sự nhục nhã của
tôi, và không nói gì.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Khi bọn chúng đẩy tôi vào lò lửa, trong sự hò hét, và giễu cợt, tôi nhìn
thấy một hoa tuyết rơi trên gò má nó, và nằm ở đó mà không tan ra.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Chúng đóng cửa lò phía sau tôi. Nơi đây càng nóng lên, và bên ngoài bọn
họ đang hát vang, nhảy múa, và đập lên hai bên lò.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Nó không cười, hay hát, hay nói. Nó không nhạo báng cũng không quay mặt
đi. Nhưng nó nhìn vào tôi; và trong một giây tôi thấy chính mình trong mắt nó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi sẽ không la. Tôi sẽ không cho bọn chúng có sự thỏa mãn đó. Bọn chúng
sẽ có thân xác tôi, nhưng linh hồn và câu chuyện là của tôi, và sẽ xuống mồ với
tôi.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Mỡ ngỗng bắt đầu tan ra và chảy lấp lánh trên da tôi. Tôi sẽ không gây
ra tiếng động nào. Tôi sẽ không nghĩ gì về vết cháy nữa.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi sẽ nghĩ về hoa tuyết trên má nó.&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;Tôi nghĩ về mái tóc nó đen như than, đôi môi đỏ như máu, và làn da nó,
trắng như tuyết.&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/29052008/tuyet-guong-tao.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/horror/index.html">Horror</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-truong-thanh/index.html">Age: Mature</category>
 <pubDate>Thu, 29 May 2008 13:35:02 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">895 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Tha thứ và Luật pháp</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/20042008/tha-thu-va-luat-phap</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Truyện được trích dịch từ &amp;quot;&lt;a type=&quot;amzn&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Speaker for the Dead&lt;/a&gt;&amp;quot; của Orson Scott Card.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;----&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một vị giáo sĩ đang đứng rao giảng trong phiên chợ. Tình cờ sáng hôm đó một người chồng tìm thấy chứng cớ vợ mình đã ngoại tình, và đám đông đưa nàng đến chợ để ném đá cho nàng chết. (Có một phiên bản tương tự cho câu chuyện này, nhưng bạn tôi, một Thông Ngôn cho Người Chết, đã bảo là hai giáo sĩ đối diện hoàn cảnh giống nhau. Đó là hai câu chuyện mà tôi đang kể ra đây.)&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vị giáo sĩ bước đến đứng cạnh người phụ nữ. Vì kính sợ ông ta, đám đông nhịn nhục, tay cầm những viên đá nặng nề chờ đợi, “Có ai trong chúng ta ở đây,” ông nói với họ, “đã không từng ao ước vợ người khác, chồng người khác?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Họ xầm xì và thưa, “Chúng tôi đều trải qua sự cám dỗ ấy. Nhưng, giáo sĩ, không ai trong chúng tôi thực hành điều đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Giáo sĩ nói, “Vậy hãy quì xuống và cám tạ Thần đã cho các người sức mạnh.” Ông ta nắm tay người phụ nữ và dẫn nàng ra khỏi chợ. Trước khi thả cho nàng đi, ông nói khẽ, “Hãy kể cho quan thống đốc ai đã cứu tình nhân của ngài. Để ngài biết ta đã trung thành.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vì thế mà người đàn bà ấy sống, bởi vì đám đông quá hủ bại để bảo vệ bản thân họ khỏi sự rối loạn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một giáo sĩ khác, ở thành phố khác, cũng bước đến bên nàng, ngừng đám đông lại, cũng như trong câu chuyện kia, và thốt, “Ai trong các người không có tội? Hãy để người đó ném viên đá đầu tiên.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đoàn người xấu hổ, và họ nhanh chóng quên đi mục tiêu đồng nhất của họ và nghĩ về những tội lỗi bản thân. Ngày nào đó, họ nghĩ, ta cũng có thể như người đàn bà ấy, ta sẽ mong có được tha thứ và cơ hội làm lại từ đầu. Ta nên đối xử với nàng như ta hi vọng sẽ được đối xử. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Khi bọn họ mở tay ra và để các viên đá rơi xuống đất, thì vị giáo sĩ nhặt lên một hòn đá, nhấc nó qua khỏi đầu người đàn bà, và dùng hết sức mạnh thả nó xuống. Viên đá đập nát sọ nàng và não văng tung tóe trên mặt đất.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tôi cũng không phải là người không có tội,” ông nói với đám đông. “Nhưng nếu ta chỉ cho phép những người hoàn toàn vô tội được hành luật, thì luật lệ sẽ nhanh chóng chết đi, và thành phố chúng ta cũng sẽ bị tiêu diệt.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vì thế người đàn bà ấy đã chết bởi vì đám đông quá cứng nhắc để chịu đựng sự lầm đường lạc lối của nàng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Phiên bản nổi tiếng của câu chuyện này rất đáng chú ý bởi vì nó rất hiếm thấy trong đời sống chúng ta. Mỗi cộng đồng đều chao đảo sự hư hoại và cứng nhắc, khi họ nghiêng quá xa một bên, họ sẽ chết. Chỉ một giáo sĩ dám thách thức chúng ta giữ thăng bằng giữa việc giữ vững luật pháp và tha thứ cho người có tội. Và, dĩ nhiên, chúng ta phải giết ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;mhd dịch. www.truyentranh.com&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hình minh họa từ &lt;a href=&quot;http://www.flickr.com/photos/lakesider/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;lake.sider&lt;/a&gt; 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/20042008/tha-thu-va-luat-phap#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sun, 20 Apr 2008 14:34:45 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">752 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 6</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-6</link>
 <description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;
Chương sáu&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Thoạt tiên nhà sư tưởng như là bên trong hộp là một nơi quen thuộc mà chàng đã lãng quên – có lẽ căn phòng của chàng khi còn nhỏ, hoặc là một căn phòng bí mật trong chùa đã ẩn giấu cho đến lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng không có vật gì khác ngoài một tấm gương nằm trong góc. Phía trong gương tỏa một ánh sáng dìu dịu, như là ánh nắng vào những giây phút cuối của ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư nhặt tấm gương lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt sau của tấm gương là một hình vẽ. Trong đó là hai người đàn ông: một là một người sang trọng, kiêu ngạo với đôi mắt sắc và hàm râu xám. Hình thứ hai chính là nhà sư, mặc dù nó bị phủ bụi dơ và mốc lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư lật mặt kiếng trở lại và nhìn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng thấy một cô gái có đôi mắt xanh như được vẽ từ ánh sáng. Khi nàng thấy nhà sư nhìn mình, khuôn mặt nàng thoắt buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chàng lại đến đây?” nàng thì thầm, buồn bã. “Thiếp đã đổi mạng mình cho chàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã ngủ trên bậc cửa,” nhà sư đáp. “Tôi không thể gọi cô dậy.”&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters106-107a.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;320&quot; height=&quot;156&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng lắc đầu. “Thiếp theo sau bọn Baku,” nàng kể. “Thếp đến những nơi Baku đến, và cũng ở đó khi chúng ăn giấc mơ, và thiếp đã lén vào giấc mơ của chàng khi chàng ngủ. Thiếp ở đó khi cha chàng tặng cho chàng cái hộp, và khi chàng thức, thiếp giữ lại cái hộp, và khi ông chàng đưa chìa khóa, thiếp đã giữ lại nó luôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày hôm sau thiếp theo dõi chàng, và khi đêm đến thiếp ngủ trên ngưỡng cửa phòng chàng, nơi mà giấc mơ đó đang trên đường đến với chàng, và thiếp ngủ. Thiếp nhìn thấy giấc mơ luồn qua trong bóng tối, và thiếp cướp lấy nó và lấy nó làm của mình. Trong giấc mơ thiếp tra chìa khóa vào ổ, và nó mở, rộng lớn như bầu trời, rồi thiếp đã không tự chủ được và bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi ấy thiếp rất sợ, bởi vì thiếp đã bị giam trong hộp, và không thể tìm đường về nữa. Thiếp đã lạc mất con đường dẫn đến thân thể của mình. Thiếp đã rất buồn và lo sợ, nhưng đồng thời cũng rất tự hào, vì thiếp biết mình đã cứu mạng chàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nàng lại hi sinh cho ta?” nhà sư hỏi, dù chàng đã biết lý do mà nàng làm vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ mỉm cười. “Tại sao chàng lại đi tìm thiếp?” nàng hỏi. “Sao chàng lại đến đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì ta lo lắng cho nàng,” chàng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt nàng cụp xống. “Vậy – giờ chàng đã đến đây, và đã biết được sự thật – chàng phải biết rằng đến lúc chàng ra đi. Thiếp đã cứu được chàng. Gã onmyoji kẻ thù chàng sẽ chết, và chàng có thể trở lại chùa, tiếp tục trồng khoai và bí, và rồi khi có dịp, hãy cầu nguyện cho thiếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đến để cứu nàng,” nhà sư đáp. “Đó là trách nhiệm của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chàng làm thế nào để giải thoát cho ta?” cô gái buồn bã đáp. “Chàng có thể đập vỡ miếng kính hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không,” nhà sư nói. “Ta không thể.” Rồi chàng đọc tên đã được viết trên lá bùa mà Binzuru Harada đã trao trên cầu. Mộng Đế xuất hiện bên cạnh chàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi đã sẵn sàng rời khỏi nơi đây chưa? Ngài hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúa công,” nhà sư nói. “Thần là một hòa thượng. Thần không sở hữu vật gì trừ cái chén khuyết thực. Nhưng giấc mơ mà hồ ly nữ mơ là giấc mơ của thần. Thần muốn nó được trả về cho thần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nhà vua đáp, nếu ta trả giấc mơ lại cho ngươi, ngươi sẽ phải chết thay cho nàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần hiểu điều đó,” nhà sư trả lời. “Nhưng đó là giấc mơ của thần. Thần sẽ không để hồ ly nữ chết thay thần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế gật đầu. Khuông mặt ngài không đổi, nhưng nhà sư thấy dường như ngài thoáng buồn, nhưng ngài cũng hài lòng, và vị hòa thượng trẻ biết mình đã yêu cầu đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế giơ tay, và miếng kính nằm trống trơ trên mặt đất, và con cáo đứng bên cạnh nhà sư trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi đã chọn lựa đúng, dù phải hi sinh một chút, Mộng Đế nói với nhà sư. Vì vậy ta sẽ ban cho ngươi một đặc ân. Ngươi có thể giã từ hồ ly nương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ vội quỳ xuống ôm chân Mộng Đế. “Nhưng ngài đã hứa giúp thiếp!” nàng giận dữ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ta đã giúp ngươi rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện này thật không công bằng,” nàng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, Mộng Đế đáp. Không công bằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi ngài để hai người một mình trong căn phòng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tất cả những gì mà câu chuyện đã kể cho ta nghe về giờ phút ấy: rằng ngài đã cho họ một mình trong căn phòng để giã từ. Có lẽ họ đã nói lời tạ từ, một cách lúng túng, khoảng cách giữa họ - một người đã rời bỏ mọi cám dỗ của thế gian, và một hồ ly tinh – không thể xóa bỏ được. Cũng có thể lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu ta nhớ lại tất cả mà họ đã làm cho nhau, cho đối phương, người ta có thể phỏng đoán là lúc ấy, họ đã ân ái. Hoặc là họ mơ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi họ đã giã từ xong, Mộng Đế lại xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ mọi việc sẽ trở lại đúng vị trí, ngài nói, và nhà sư thấy mình trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp có thể đổi mạng cho chàng,” nàng buồn bã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy sống,” nhà sư đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiếp sẽ trả thù cho chàng,” hồ ly nói. “Gã onmyoji đã làm hại chàng sẽ biết được thế nào là lấy đi vật của hồ ly tinh.”&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters111.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư trong gương nhìn cô gái. “Đừng tìm cách trả thù, mà hãy tìm lời Phật tổ,” chàng nói. Và rồi xoay bước vào trong đáy gương, chàng biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo lại ngồi trong nơi hoang vắng toàn là đá bên cạnh con cáo khổng lồ của giấc mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả mọi thứ ta làm,” nó nói, “mọi việc ta là đều là vô ích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì là vô ích cả, con cáo giấc mơ đáp. Không gì là vô dụng. Ngươi đã lớn hơn, và ngươi đã biết tự quyết định, và ngươi không còn là hồ ly trước kia nữa. Hãy nhận lấy bài học, và tiếp tục sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chàng ở đâu?” nó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân xác y vẫn còn trên giường trong chùa. Linh hồn y sẽ đến nơi mà nó đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là chàng sẽ chết,” cáo nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng, ngài đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chàng nói ta không được tìm trả thù, mà tìm Phật tổ,” hồ ly tinh buồn bã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời khuyên rất đúng, con cáo của giấc mơ nói. Trả thù có thể là con đường không có kết thúc. Ngươi sẽ khôn ngoan để tránh nó. Và …?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ tìm Phật tổ,” con cáo nhỏ đáp, và lắc đầu. “Nhưng trước tiên tôi sẽ trả thù.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu ngươi đã quyết, con cáo của giấc mơ đáp, và con cáo nhỏ không thể đoán được ngài đang vui hay buồn, hài lòng hay bất bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chỉ một cái phất đuôi, con cáo lớn đã biến mất vào khoảng không của giấc mơ, để lại con cáo nhỏ cô độc hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó tỉnh giấc trong ngôi chùa trên đỉnh núi, bên cạnh nhà sư. Đôi mắt chàng nhắm nghiền, hơi thở ngắn và da xanh màu của biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã nói lời giã biệt với nhà sư, nhưng vẫn còn nhìn thấy thân thể ấy ở đó, thật là đau lòng. Nhưng nàng ở lại với chàng, và chăm sóc thân xác đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng chết bình an vào ngày hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đám tang của chàng rất nhỏ, trong ngôi chùa, và chàng được chôn bên sườn núi, bên cạnh những nhà sư khác đã chăm sóc ngôi chùa hàng trăm năm trước kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần trăng tròn đã đến rồi đi, và vầng trăng khuyết cao vòi vọi trên bầu rời, mà Âm Dương đạo trưởng vẫn còn sống. Hơn thế nữa, ông còn thấy sự sợ hãi của mình đang chết dần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông lấy hộp sơn mài, chìa khóa đen, và những cái đĩa sứ, cuộn trong mảnh khăn lụa (bây giờ chỉ có hình ông, vì hình kia đã không còn gì ngoài một vết ố vàng), và vào một đêm khuya, ông chôn nó dưới rễ một cây cổ thụ mà xưa kia đã bị sét đánh đến hình dáng vẹo vọ thành hình thù kinh khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông khoan khoái thấy mình được sống. Vui sướng hơn bất cứ lúc nào. Đó là những ngày hạnh phúc đối với onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng lại một lần nữa tròn vành vạnh trên bầu trời khi một công nương đến viếng ông để xin xem bói. Sương mù giăng dày đặc vào ngày hôm ấy, và nó cuộn xoáy tròn vào đến tận nhà vị onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng trả cho những lời tiên tri của ông bằng những đồng vàng cũ đến nỗi những hình khắc trên đó đã phai mờ, và thứ gạo tốt nhất. Rồi nàng rời khỏi nhà ông trong một cái xe kéo lộng lẫy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng sai một tùy tùng lén rượt theo nàng và điều tra xem nàng là ai, và ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giờ sau, gã tùy tùng trả lời. Gã kể thiếu nữ sống trong một dinh thự cũ kỹ nhưng bề thế, chỉ vài ki hướng bắc Kyoto, và chỉ chỗ cho vị onmyoji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài hôm trôi qua. Onmyoji không thể quên được khuôn mặt của thiếu nữ, cũng như dáng đi của nàng, vừa kính cẩn cũng vừa quyến rũ. Ông tưởng tượng được ôm nàng, chạm nàng, và sở hữu nàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi ông nhắm mắt lại nàng hiện ra trước mặt ông: tóc nàng, dài mượt và đen; mắt nàng, màu của nõn lá xanh trong nắng xuân; bàn chân nàng, nhẹ như hai con chuột nhỏ; vẻ thanh thoát của tay nàng trên cánh quạt; và giọng nói, như bài hát trong mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc ông đến với người thiếp, ông nhận ra nàng ta không còn làm ông hứng thú nữa, và ông trở về phòng mình, và viết một bài thơ so sánh tình cảm của ông với thiếu nữ như làn gió mùa thu, làm gợn sóng mặt hồ yên tĩnh, và trao cho người tùy tùng mang đến cho nàng.&lt;br /&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters115.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters115.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
Gã tùy tùng đem về lời nhắn của nàng, một bài thơ mô tả ánh trăng trong hồ bị làn gió làm xao động. Tim ông như vỡ òa ra khi đọc được những lời này, khâm phục vẻ đẹp của từng nét chữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông tham kiến lời khuyên. Bà lão phá lên cười nhạo ông, tiếng cười to và nhiều đến nỗi ông ngỡ bà sẽ đứt ruột mà chết, và không nói gì. Người đàn bà trẻ có bàn tay lạnh lẽo đáp, “Người đàn ông mà cô ta yêu đã chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt,” vị onmyoji nói. “Vậy hôm nào là ngày tốt để đến thăm cô ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc đó cả ba người đều khúc khích cười như thể nhạo báng ông, và ông giận dữ rời khỏi nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều hôm sau ông đã đứng trước cổng vị công nương. Ông xin nàng thứ lỗi cho sự đường đột của mình, bảo rằng vì ông bị một lời tiên tri thôi thúc bảo ông phải rồi nhà và đi lên hướng bắc, và rằng ông phải nghỉ qua đêm trên miền bắc trước khi vào thành phố vào buổi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng mời ông dùng bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi nhà thật lộng lẫy. Ông và vị tiểu thơ cùng ăn một mình, và suốt cả bữa những gia nhân của nàng đem đến những món sơn hào hải vị mà ông chưa từng nếm thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chưa từng nếm những món nào ngon như vậy!” ông nói, miệng nhai một miếng thịt thơm chấm với nước chấm lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và hãy nghĩ,” vị công nương dịu dàng nói, “nếu tiểu nữ không có ở đây thì đại nhân đã phải ngồi trong một căn nhà rách nát và ăn tối với bọn chuột và nhện rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau bữa ăn, ông tỏ rõ ý muốn ân ái với nàng. Công nương rót sake cho hai người rồi trả lời rằng điều đó là không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao tiểu nữ phải đứng thứ nhì trong trong tim đại nhân?” nàng hỏi. “Người có một vị phu nhân. Người có một người thiếp. Tiểu nữ sẽ là gì chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ là của nàng, của nàng mà thôi,” ông nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại nhân nói thế,” nàng nói, “nhưng sau khi chiếm được tiểu nữ rồi thì phu nhân và người thiếp kia sẽ trở nên quyến rũ hơn, và sẽ bỏ người ta ở lại đây. Đại nhân không nên ở lại đây đêm nay. Xe của người sẽ đưa người đến chỗ khác để nghỉ. Nếu khi nào người được do để được yêu muội thì hãy trở lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện kể như đã xong!” ông nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng tiểu nữ cũng không thể thuộc về ngài,” nàng thốt, “khi ngài còn có dinh thự. Bởi vì tiểu nữ muốn ngài đến và sống ở nơi này. Đúng thế, nhà của tiểu nữ có thể là nhà của ngài, sẽ là nhả của ngài mãi mãi. Nhưng nếu ngài đã có nhà rồi, ngài có thể nhớ đến nó, và một ngày kia ngài sẽ rời khỏi tiểu nữ để trở về.” Nàng khẽ chuyển mình, trong thoáng chốc, và vị onmyoji tưởng tượng ông đã trông thấy một chút khe ngực trắng giữa làn vải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ hủy ngôi nhà đó,” vị onmyoji nói, trong đầu ông cháy bỏng một ngọn lửa khao khát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn một chuyện nữa,” tiểu thư nói, đôi mắt xanh của nàng như cháy trong ông. “Đó là phép thuật của ngài. Làm sao mà tiểu nữ có thể trở thành tình nhân, và hiền thê của ngài, nếu biết rằng ngài có thể truyền lệnh cho Tengu và Oni, và trong cuộn sách ngài có lời chú để biến tiểu nữ thành một con chim nếu làm ngài thất ý?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cúi đầu xuống để rót thêm rượu sake, làm cho áo nàng bung ra một chút nữa, và vị onmyoji nhìn thấy bầu vú trắng, điểm tô một núm vú hồng như ánh chiều tà. Không cưỡng lại được, ông vươn người tới để ôm lấy nàng, nhưng thiếu nữ khéo léo lui lại, tránh được vòng tay của ông như là vô tình vậy, rồi nàng chúc ông ngủ ngon.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi vị onmyoji nhận ra thời gian bên nhau của họ đã hết, ông thở dài thật lớn cứ như là trái đất rung rinh đến nơi. Một cơn điên cuồng đã đến với ông ngay lúc đó, hay là người ta đã truyền tai nhau như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm sau, ở thành Kyoto xảy ra hai vụ cháy lớn . Nơi đầu tiên bị cháy là dinh thự của vị onmyoji, ngôi nhà lộng lẫy thứ mười bảy của cả thành. Ông không bị nghi ngờ liên can về vụ này, vì ông đã rời khỏi nhà từ sớm, trên một chiếc xe chất đầy các cuốn kinh thư pháp thuật. Đó là một trận lửa kinh hoàng, vì vợ và người thiếp và tất cả gia nhân đang ngủ trong nhà đều bị thiêu chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỗ thứ hai bị cháy là một khu vực tồi tàn ngoại ô thành, trong một xóm nhỏ đầy tai tiếng. Đó là ngôi nhà mà ba người phụ nữ đang trú ngụ, nghe đồn đó là ba nhà tiên tri hay là thầy lang. Không ai biết nếu họ có trong nhà hay không khi phát hỏa, tại vì những thứ mà người ta tìm được trong đống tro tàn chỉ là xương của phụ nữ và trẻ nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều hôm ấy Âm Dương Đạo Trưởng đến nhà người thiếu nữ đã chiếm trọn tim ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dinh thự ta đã bị cháy,” ông nói, “và hai người đàn bà của ta đã chết. Ta không còn ai nữa để yêu ngoại trừ nàng, và không còn nơi nào để trú ngoại trừ nơi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng mỉm cười nhìn ông, một nụ cười hạnh phúc đến nỗi ông cứ ngỡ rằng mặt trời đã lộ ra và chỉ chiếu sáng cho mình ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và trong cái xe này,” ông tiếp, “tất cả những kiến thức của ta. Thư văn, bí truyền. Tbùa hộ mạng, gậy phép, và những danh xưng đã cho ta quyền lực trên các tinh linh và ác quỷ, và cho phép ta thốt lời tiên tri. Tất cả mọi thứ, ta đem đến đây để đặt dưới chân nàng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu nữ gật đầu, và gia nhân của nàng đem chiếc xe đi, tháo đồ xuống và đem tất cả đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đấy,” onmyoji nói. “Ta hoàn toàn là của nàng, không còn gì có thể ngăn cản chúng ta nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn một vật ngăn cản hai ta,” nàng bảo. “Y phục của người. Cởi ra đi. Cho ta thấy con người thật sự của người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn điên rồ và dục tính cuộn chảy trong mạch máu của vị onmyoji. Ông cởi hết quần áo và đứng đó, trần truồng, trong buổi chiều đầy sương lạnh. Nàng nhặt lấy áo quần của ông, và cầm trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông mở choàng hai tay để ôm lấy thiếu nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng bước lại gần ông. “Bây giờ,” nàng thì thầm. “Ngài không có nhà, không vợ, không thiếp, không phép thuật, không y phục. Ngài đã mất tất cả. Đây là lúc tiểu nữ phải hiến cho ông.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng đưa tay lên đầu ông và kéo khuôn mặt ông lại gần bờ môi mình, như là sẽ hôn ông, chỉ vừa trên mí mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ngươi sẽ giữ mạng mình,” nàng nói, “vì chàng sẽ không muốn cho ta giết ngươi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những chiếc răng cáo rất nhọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chỉ với một cái vẫy đuôi, nó đã biết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta tìm thấy Âm Dương Đạo Trưởng trong một căn nhà bỏ hoang đã hai mươi năm trời, từ khi chủ ngôi nhà ấy đã bị tước chức. Có người nói là vì lòng hối hận đã đem ông ta đến đó, tại vì mười lăm năm trước, vị onmyoji đã hiến kế cho một vị đại quan đã làm gia tộc ấy sụp đổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta trần truồng, xấu hổ, và trở nên điên rồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có người bảo rằng tại vì vợ và thiếp ông chết trong đám cháy nên ông đã phát điên. Người khác nói rằng vì ông đã bị mất con mắt, trong khi những kẻ tin dị đoan xì xào rằng ông bị hồ ly ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những đồng nghiệp cũ tránh mặt ông trong những ngày sau đó, khi họ thấy ông ăn xin trên đường, mình khoác áo tả tơi, và trên đầu chỉ quấn miếng giẻ để che khuôn mặt dị dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta sống trong đau khổ, bẩn thỉu và điên cuồng cho đến chết, không tìm thấy hạnh phúc trong đời, chỉ trừ khi ông mơ.&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; width=&quot;151&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cuộc đời ông ta, sau này, và cái chết của ông ấy, không một truyện cổ nào nói đến cả.&lt;br /&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt;&lt;br /&gt;
“Vậy thì có ích gì chứ?” con quạ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ích? Mộng Đế hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải,” con quạ đáp. “Nhà sư đã định phải chết, đã chết. Hồ ly muốn cứu y, đã không cứu được. Gã onmyoji đã mất tất cả. Vậy ngài chấp thuận lời ước của hồ ly để làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà vua nhìn về phía chân trời. Trong mắt ngài, một ngôi sao lóe lên rồi lụi tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những bài học đã được học, hoàng đế đáp. Sự kiện xảy ra như đã định. Ta không thấy là sự chú ý của ta là vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bài học đã được học?” con quạ đáp, rỉa lông cổ, và ngẩng cao đầu lên. “Bởi ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả bọn họ. Nhất là vị hòa thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con quạ kêu lên một tiếng trong cổ họng, và nhảy từ chân này sang chân khác. Có vẻ nó đang tìm từ ngữ. Nhà vua kiên nhẫn nhìn nó với đôi mắt đen. “Nhưng gã đã chết rồi,” con quạ nói, sau một hồi lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đến chuyện đó, ngươi cũng vậy, quạ ạ, nhưng trong việc này cũng có bài học cho ngươi nữa đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ngài có học được bài học không?” con quạ đã từng là nhà thơ, hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng hoàng đế xanh xao không trả lời, và ngồi im lặng, chăm chăm nhìn về phía chân trời, rồi sau một hồi lâu con quạ cất cánh bay vào trong bầu trời của giấc mộng, để nhà vua ở lại một mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó là câu chuyện của con cáo và nhà sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay gần như là tất cả. Tại vì những người đã từng mơ đến một xứ sở xa xôi, nơi bọn Baku sinh sống, kể lại rằng họ đã trông thấy hai nhân ảnh, dường như là một nhà sư và một con cáo, hoặc là một người đàn ông và đàn bà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người khác thì nói không phải, và rằng ngay cả trong mơ và cái chết, nhà sư và con cáo vẫn ở trong hai thế giới khác nhau, như khi họ còn sống, và họ sẽ vĩnh viễn ở trong hai thế giới khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những giấc mơ thì là những điều kỳ lạ, và ngoại trừ Mộng Đế, không ai trong chúng ta có thể biết rằng chúng là thực hay ảo, hay những gì chúng sẽ nói cho ta về những tháng ngày sắp tới.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-6#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <enclosure url="http://www.truyentranh.com/files/Sandman-TheDreamHunters125.jpg" length="90719" type="image/pjpeg" />
 <pubDate>Sat, 02 Feb 2008 22:14:57 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">468 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 5</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-5</link>
 <description>Thoạt đầu là bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bóng tối, một ánh sáng lập lòe thành vật thể.  Và rồi một cái khác, rồi cái nữa.  Những đốm sáng bắt đầu di động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là đom đóm.  Lúc đầu chỉ bằng một nắm tay, rồi một bầy, và rồi hàng trăm, hàng ngàn đom đóm tỏa ánh sáng lạnh lẽo của chúng trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gợi cho nhà sư một dòng sông sao, hay là một chiếc cầu sao, hoặc một dải lụa, hun hút vào trong bóng tối, lấp lánh, và rồi nhà sư bước dọc theo dải lụa này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tay chàng vẫn còn nắm giữ lá bùa, nó sáng còn hơn những con đom đóm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chàng đang đi, những con đom đóm, đang lập lòe chiếu sáng, bắt đầu rơi rụng xuống, rơi xuống như những cánh hoa trà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cũng rơi xuống.  Khi đang rơi chàng nhận ra mình không rơi trong bọn đom đóm, nhưng là xuyên qua dãy Ngân Hà, dòng sông của những vị thần trên bầu trời đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng rơi nhẹ nhàng xuống một cánh đồng hoang vu màu xanh rêu.  Chàng lồm cồm bò dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng bắt đầu đi trên cánh đồng.  Trong giấc mơ chàng mang những đôi dép gỗ to lớn, loại mà người ta mang trong mùa mưa, để giữ chân trên cao, và tránh bùn.  Khi chàng đi, những đôi dép gỗ bị bào mòn và tan biến, và rồi chàng phải bước trên cỏ với đôi chân trần, những cọng cỏ sắc như hàng trăm con dao, và máu chảy từ lòng bàn chân, để lại những dấu chân đỏ thắm của chàng ở phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng đi xuyên qua một cánh đồng toàn là đống xương lớn, bể nát, và không phải hình người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng đi xuyên qua một đầm lầy, nóng bỏng và ướt, và trong không khí toàn là những con ruồi nhuế và côn trùng nhỏ đến nỗi mắt thường không thấy, chúng đậu trên da chàng, trên khóe mắt, và cắn chàng, nơi nào bị cắn là làn da nơi ấy bị sưng tấy lên.  Và rồi không gian dày đặc những côn trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lá bùa của chàng chói sáng, chàng giơ nó thẳng trước mặt, và tiếp tục bước tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi chàng cũng ra khỏi đầm lấy.  Chàng phủi những con ruồi nhuế trên cổ, và côn trùng khỏi mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng đi qua một khu vườn biết nói, nó khuyên chàng nên quay trở lại, bảo rằng Mộng Đế không phải là người có thể tìm được, và chàng nên ở lại nơi này, và đi trên thảm cỏ của nó, và ngồi cạnh dòng suối ngọt ngào của nó; nhưng làm sao mà khu vườn nói với chàng được, chàng không thể giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng tiếc nuối rời khỏi khu vườn, và tiếp tục đi tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng nhận ra mình đang đứng trước hai căn nhà, cạnh nhau, và có hai người đàn ông đang ngôi trên hiên nhà, và họ đang câu cá trong hồ nước bên dưới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang tìm Mộng đế,” nhà sư gọi.  “Có phải đi đường này không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao mà ngươi không tới được?” người đàn ông đầu tiên nói.  “Khi mọi con đường đều là của ngài?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người thứ hai, dáng vẻ mập mạp và buồn bã, không nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư giơ tấm bùa ra cho họ xem.   Và ngay lúc ấy, nếu chàng còn có nghi ngờ gì trước đây, thì giờ chàng biết chắc rằng mình đang mơ.  Bởi vì chàng có thể đọc được chữ trên mảnh giấy.  Chúng rất đơn giản, đơn giản đến nỗi chàng không hiểu tại sao trước đây mình lại không đọc được, chúng nói về một người tạo, nặn ra, và làm nên mọi vật từ hỗn mang, và từ thinh không, người chuyển hóa những thứ từ trong không có hình dạng đến không-thể-có-thật, nhưng nếu không có chúng thì những vật thật thụ cũng không có ý nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thứ hai hắt hơi, để thu hút sự chú ý của nhà sư, và rồi y chỉ tay, như là tình cờ, đến một ngọn đồi nọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cúi đầu cám ơn, và đi đến ngọn đồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đến chân đồi, chàng nhìn trở lại, chàng thấy gã mập đang nằm úp mặt xuống mặt nước của hồ cá, còn kẻ thủ ác đang nhìn xuống từ hàng hiên nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đến lưng chừng đồi, chàng nhìn lại một lần nữa và thấy ngôi nhà đã biến mất, mang theo hai người đàn ông và cái ao, và thay vào đó là một nghĩa trang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt chàng là một tòa nhà to lớn, hoàn toàn đồng nhất với mọi thứ chung quanh: nó đồng thời là một cái đền, một lâu đài, và một tòa nhà.  Đó là nơi của thác nước, và vườn tược, của những tấm sáo vẽ đầy hoạ tiết và vòm mái cong.  Chàng không thể xác định được nó là một ngôi nhà, hay là hàng trăm ngôi nhà.  Chàng thấy nhiều cái sân, vườn cây ăn quả, và cây cối: hoa xuân, và lá thu, và quả mùa hè đều cùng một chỗ trên vòm cây của khu vườn kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những con chim xinh đẹp đang hót trên cành cây, chúng có màu xanh và đỏ thắm như là những cánh hoa biết bay, và chúng hót những bài hát thật là kì diệu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters091.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters091.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư chưa từng thấy một nơi nào như đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư đến bên một cánh cổng bằng gỗ, trên khắc những con thú lạ, và chàng đánh vào cái trống nhỏ treo ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng động nào vọng ra, nhưng chàng biết chắc những người cần biết chàng ở đây đã nghe được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cổng chuyển động và biến hình, và một con thú sặc sỡ nhiều màu sắc đứng trước mặt chàng: đó là một con chim khổng lồ, với cái đầu như đầu sư tử, răng nó sắc nhọn, đuôi là con rắn và đôi cánh to lớn.  Đó là một itsumade to lớn, một con vật trong truyền thuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy nói,” con itsumade nói.  “Ngươi là ai, và ngươi tìm chủ nhân có chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi này thật là đẹp,” nhà sư nói, “và vẻ đẹp càng tăng lên khi biết rằng lúc tôi tỉnh dậy mọi nơi khác đều thiếu thốn, vì chúng không thể là nơi đây.  Có thật là tôi đang đứng trong đại quan viên của Mộng Đế hay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư nói thật dịu dàng, nhưng chúng mang ý nghĩa quở trách thần giữ cửa, bởi vì ngay cả một quái thú trong truyền thuyết cũng cần phải có phép lịch sự.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters092-093.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters092-093.jpg&quot; width=&quot;304&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi đây đúng là Mộng Cung,” itsumade gầm gừ.  “Hãy nói mau ngươi cần gì, nếu không ta sẽ ăn ngươi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư giơ tay ra, cho itsumade thấy lá bùa của chàng.  Nó sáng rực lên.  Con itsumade cúi đầu và nói nhỏ.  “Tôi thật không biết,” nó nói.  “Tôi nghĩ ngài chỉ là một người mơ thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư nhận ra lúc đó có một người đang nhìn ông từ trên cao của cây sồi đen.  Kẻ nhìn trộm là một con quạ, to lớn, đen tuyền, và khi nó thấy nó đã bị phát hiện, nó liền bay xuống chỗ nhà sư, đậu trên con đường nhỏ trước mặt chàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy theo ta,” con quạ nói, giọng nó nghe như hai viên sỏi cạ vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi sẽ dẫn ta đi gặp Mộng Đế chứ?” nhà sư hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi đã không hỏi một bài thơ, một chiếc lá rơi, hay sương mù trên đỉnh núi,” con quạ đáp.  “Vậy thì tại sao lại đi hỏi ta?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi nhà như một mê cung, và qua nhiều phòng tranh và sảnh đường, mờ mờ, kỳ lạ và khắc khổ; qua con đường có màn che, bên cạnh hồ nước bình lặng, bước trên những tảng đá và hòn sỏi nhẵn nhụi, nhà sư theo sát con chim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng câu trả lời của ngài,” nhà sư nói, “tôi đoán rằng ngài là một nhà thơ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta là thị thần của Mộng Đế,” con quạ đáp, “và ta chỉ làm theo lệnh ngài thôi.”  Nó đập cánh và bay lên, đậu lên một tấm sáo, vừa tầm với đầu của nhà sư.  “Nhưng ngươi nói đúng.  Ta đã từng là một nhà thơ, và như tất cả những nhà thơ khác, ta đã ở trong Mộng Quốc quá lâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con quạ đưa nhà sư vào trong một căn phòng trang trí toàn là tấm sáo vẽ.  Cuối căn phòng là một cái bục cao, trên bục là một cái ghế gỗ khảm xà cừ.  Nó là một cái ghế hoàn hảo, đơn giản và lạ thường, và nhà sư biết ngay đó là ngai của Mộng Đế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ ở đây,” con quạ nói; và rồi bay đi như một cận thần đầy quyền lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư ngại ngùng đứng trong sảnh đường, và đợi Mộng Đế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trí tưởng tượng gcủa nhà sư, Mộng Đế là một ông lão, với hàm râu dài với móng tay dài, và rồi có lẽ như là Phật Tổ, và rồi là một con quỷ, nửa người nửa rồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt chàng dán lên những tấm sáo đầy họa tiết treo quanh căn phòng.  Chỉ cần nhìn thì chúng đứng yên, nhưng khi chàng ngó đi chỗ khác và nhìn lại thì sẽ thấy những hình thù khác.  Những sinh vật trong đó đã di động, khi chàng nhìn đi nơi khác.  Cổ tích đã kết thúc, và chuyện cổ khác bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giây trước chàng vẫn còn một mình trong đại sảnh, nhìn lên tấm sáo vẽ, và rồi chàng không còn một mình nữa, Mộng Đế đã ngồi trên ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cúi đầu thật thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế có làn da trắng ngà như mặt trăng mùa đông, mái tóc đen như đôi cánh quạ, và đôi mắt ngài là hồ nước trong đêm tối trong đó những ngôi sao lấp lánh và cháy bỏng.  Trường bào là màu của đêm tối, trên gấu áo là ánh lửa và những khuôn mặt hiện lên rồi biến đi.  Ngài nói, trong một giọng nhẹ nhàng, nhưng mạnh mẽ như lụa.  Ngươi được hoan ngênh ở chốn này, ngài nói, những lời vang vọng trong đầu nhà sư.  Nhưng ngươi không nên đến đây.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman097-0984.jpg&quot; alt=&quot;Sandman097-0984.jpg&quot; width=&quot;320&quot; height=&quot;133&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần đến,” nhà sư nói, “để cầu xin cho sự sống của một con cáo, trong thế giới của thần, nó bị lạc trong mộng quốc.  Nếu không có sự trợ giúp của ngài, e rằng nó sẽ chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và có lẽ đó là điều mà nàng muốn, Mộng Đế đáp.  Để được lạc trong mộng.  Dĩ nhiên nàng có lý do để làm việc đó, và ngươi không biết về lý do đó.  Hơn nữa, nàng là một con cáo.  Mạng nàng có là gì với ngươi chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư ngập ngừng.  “Phật tổ bảo ta phải yêu mến và tôn kính chúng sanh.  Con cáo này đã không làm hại thần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế nhìn nhà sư.  Chỉ có vậy thôi sao?  Ngài nói, không chút xúc động.  Đó là lý do ngươi bỏ lại ngôi chùa, và đến tìm ta?  Chỉ vì người yêu thương và tôn kính chúng sinh?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có trách nhiệm với tất cả,” nhà sư nói.  “Bởi vì, là một đệ tử nhà Phật, tôi đã đặt sau lưng mình tất cả những ràng buộc của ham muốn, tất cả những ràng buộc thế gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế không nói gì cả.  Dường như ngài đang đợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư cúi đầu thấp hơn nữa,  “Nhưng thần nhớ cảm giác của làn da nàng, khi nàng hóa thân thành thiếu nữ, và đó là một kỷ niệm mà thần sẽ mang xuống mồ, và đến thế giới bên kia nữa.  Tất cả những ràng buộc của tình cảm rất khó mà xóa đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta hiểu rồi, Mộng Đế đáp.  Ngài đứng dậy, và rồi, bước xuống bậc thềm.  Ngài là một người rất cao, nếu ngài là người.  Đi theo ta, ngài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bước qua một thác nước đổ xuống trên tường của cung điện.  Dòng nước tẻ ra và tỏa hơi mà không làm cho họ bị ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên kia thác nước là một căn nhà nghỉ nhỏ, và Mộng Đế dẫn nhà sư đến nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu hồ ly của ngươi cũng đến gặp ta, và hỏi xin một đặc ân, Mộng Đế nói, mặc dù nàng thành thật về tình yêu của mình hơn là ngươi.  Và ta đã ban cho nàng một đặc ân.  Nàng đã mơ giấc mơ của ngươi.  Nàng mơ hai giấc mơ đầu với ngươi, nàng mơ giấc mơ cuối thay cho ngươi, và nàng đã dùng chìa khóa để mở cái hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nàng ở đâu?” nhà sư hỏi.  “Thần có thể mang nàng trở lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao ngươi lại muốn mang nàng trở lại?  Mộng Đế hỏi.  Nàng không muốn vậy, và cũng không mang lại kết quả tốt cho ngươi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mộng Đế chỉ vào cái bàn trong ngôi nhà nghỉ.  Trên đó là một cái hộp sơn mài nhỏ, nhà sư lập tức nhận ra cái hộp trong mơ của chàng.  Trong ổ khóa là một cái chìa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng ở trong đó.  Hãy theo cô ta, nếu ngươi muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà sư chầm chậm mở cái hộp.  Nó hé ra, mở toang, cho đến khi nó bao trùm cả thế giới, và không ngần ngại, nhà sư bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-5#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Wed, 30 Jan 2008 23:06:13 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">458 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 4</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-4</link>
 <description>Thoạt đầu, nhà sư ngỡ rằng con cáo đã chết.  Nhưng rồi, khi đến gần hơn, chàng nhận ra rằng nó vẫn còn hơi thở, ngắn và chậm rất khó để nhận thấy, nhưng nàng vẫn còn sống.
&lt;p&gt;
Nhà sư bồng con cáo vào chùa, và đặt nó cạnh lò sưởi, để sưởi ấm.  Rồi chàng thầm cầu nguyện với Phật tổ, cho mạng sống của con cáo.  “Mặc dầu cô ta chỉ là thú hoang,” nhà sư nghĩ, “nhưng đó là một người tốt, con không muốn nhìn thấy nó chết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng vuốt ve bộ lông cáo, mềm mại như nhung, và cảm giác nhịp đập nhẹ nhàng của tim nó.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Khi ta còn nhỏ,” nhà sư thầm thì, “trước khi cha ta bị cách chức, ta thường hay chạy trốn vú nuôi và các thầy giáo, để ra chợ, nơi mà người ta trưng bày thú vật, trong những cái chuồng tre ta thấy đủ loại thú – cáo, chó hoang, gấu, khỉ con và khỉ mặt hồng, cá sấu, rắn, heo, và nai, cò, và gấu con.  Ta rất thích thú khi thấy chúng, tại vì ta yêu thú vật, nhưng nó cũng làm ta buồn, vì chúng đều bị nhốt như thế.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ngày nọ, sau khi những người thương buôn đã dọn hàng và đi về, ta tìm thấy một cái cũi rách, và trong đó là một chú khỉ con, bé tí tẹo không thể bán cho ai được, tại vì nó đã chết – hay người ta đã nghĩ vậy.  Nhưng ta biết nó vẫn còn sống, nên ta giấu nó vào ngực áo và trở về nhà.
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters061.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters061.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt; &lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
“Ta giấu con khỉ con trong phòng mình, và cho nó ăn bánh vụn từ bữa ăn của ta.  Rồi nó lớn lên, con khỉ đó, đến khi to bằng cả ta.  Nó trở thành người bạn thân của ta.  Mỗi ngày chú khỉ ngồi trên cây hồng ngoài sân để chờ ta về.  Cha ta cho phép ta nuôi nó, và mọi việc đều tốt đẹp cho đến khi một vị quan nhân đến nhà ta.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Con khỉ đó như hóa điên lên vậy.  Nó không cho vị đại quan đó đến gần cha ta.  Nó nhảy xuống và ngáng đường, nhe răng và ưỡn ngực ra, làm như vị quan đó là kẻ thù từ một bộ tộc khỉ khác tới vậy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Viên quan ra hiệu cho tùy tùng của ông ấy, y rút cung ra và bắn mũi tên vào ngực con khỉ, dù rằng ta đã van xin hết lời.  Ta mang nó ra khỏi nhà, và nó nhìn vào mắt ta rồi chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Sau này, khi cha ta bị cách chức, vì gian kế của viên quan đó.  Ta nghĩ rằng con khỉ đó thật không phải là khỉ, mà là một thần vật mà Phật Tổ ban để bảo vệ chúng ta, nếu chúng ta chỉ lắng nghe theo nó.  Đó là chuyện xa xưa rồi, trước khi ta là một hòa thượng, trong một cuộc đời đã chết đi của ta, tuy vậy, ta đã học.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Và có lẽ, với những trò nghịch ngợm của ngươi, có lẽ ngươi cũng muốn bảo vệ ta.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Rồi nhà sư cầu nguyện với Phật Tổ; xong lại cầu với Kishibojin, cũng là một yêu nữ trước khi gặp Phật tổ, và là thần bảo vệ phụ nữ và trẻ em; rồi chàng cầu nguyện với Dainichi-Nyorai; và cuối cùng, chàng đưa lời nguyện cầu đến Binzuru Harada, người đệ tử đầu tiên của Phật, và bị Phật cấm không cho vào Niết Bàn.  Chàng cầu nguyện đến tất cả các vị thần phật, xin họ phù hộ cho con cáo nhỏ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Khi chàng cầu nguyện xong, con cáo vẫn nằm đó, thiêm thiếp, như một xác chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters064-065.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters064-065.jpg&quot; width=&quot;303&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
Dưới chân núi có một ngôi làng nhỏ, đi khoảng nửa ngày đường.  “Có lẽ,” nhà sư nghĩ, “trong làng có thầy thuốc hay bà mụ nào đó có thể cứu được con cáo.”  Rồi ngay lập tức chàng bồng con cáo lên và bắt đầu hướng về con đường xuống núi dẫn đến ngôi làng.
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trời hôm ấy rất lạnh, và nhà sư run lập cập trong lớp áo mỏng.  Những con ruồi to lớn, những con già nua, khó chịu và cuối cùng trong năm, bay lòng vòng xung quanh, bám sát trên đường, cố làm chàng khó chịu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đến nửa đường, con suối trên núi bỗng thoắt trở thành một con sông nhỏ, và có một cây cầu bắc ngang qua đó.  Khi nhà sư đến gần cây cầu, chàng thấy một ông già đang bước đến.  Ông già có hàm râu trắng xóa, và lông mày dài thật dài, và khi ông đi, ông phải dựa vào một cây gậy cong.  Trên người ông lão đầy vẻ thông thái và bình yên, nhưng cũng có một phần nghịch ngợm, nhà sư cảm giác như vậy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông lão đứng đợi trên cầu cho đến khi nhà sư lại gần.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Những cây sồi thật là đẹp,” ông lão nói.  “Thật nhiều màu sắc rực rồi, nhưng chúng sắp phải ra đi.  Có lúc ta nghĩ sắc thu cũng không kém cho sắc xuân.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư đồng ý với lời nói này.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tiểu sư phụ đang ôm cái gì đó?” ông lão hỏi.  “Dường như là một con chó chết.  Không phải là vật bất tường hay sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nó là một con cáo,” nhà sư nói, “và nó chưa có chết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Vậy tiểu sư phụ đi giết nó hả?” ông cụ hỏi giọng khó chịu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tôi muốn đi cứu nó,” nhà sư nói.  Ông cụ nghiêm khắc, và rồi ông giơ lên cây gậy và đánh nhà sư – một cú trên đầu và một cú trên vai.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Này là cho việc dám bỏ chùa đi nè,” ông cụ nói, với cú đánh đầu tiên.  “Còn cái này, là cho việc quan hệ đến hồ ly tinh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư cúi đầu.  “Cụ có lẽ đúng khi đánh ta,” chàng nói, “tại vì mọi việc đúng như cụ nói.  Ta không ở trong chùa, và đang ôm một con cáo.  Nhưng mà, ta vẫn tin ta đang đúng, khi tìm cách cứu nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đúng hả? Đúng hả?” Ông cụ một lần nữa lấy gậy đánh nhà sư, lần này thụi vào ngực chàng.  “Đứa trẻ ngu ngốc.  Việc làm đúng là phải mang con cáo trở về chùa, và nằm ngủ, với tấm thẻ bài của Mộng Đế gối dưới đầu, tại vì con bé hồ ly đó đã bị giam trong mộng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nếu ta có thể hỏi cái này, mà không bị đánh ,” nhà sư ngập ngừng hỏi, “tôi có thể tìm được thẻ bài của Mộng Đế chứ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters069.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters069.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông cụ liếc nhìn hòa thượng trẻ, và rồi ông nhìn cái cây gậy của mình, và rồi ông thở hắt ra một tiếng lớn, như một cụ già đang thổi chén canh nóng vậy.  Ông thò tay vào áo và lấy ra một mảnh giấy có hình vẽ ngoằn nghèo trên đó, và dúi mảnh giấy vào tay nhà sư.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đó,” ông lão cằn nhằn, “nhưng ngươi vẫn là một tên ngốc, con cáo nó vẫn phải chết, hoặc là ngươi chết, không gì trên thế gian có thể thay đổi điều đó được, dù cho ngươi có thành tâm đến mức nào đi nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư định trả lời, hỏi xem tại sao ông lão lại đưa thẻ bài nếu nó không giúp được gì, nhưng rồi chàng nhận ra mình đang đứng một mình trên cầu, và một mình trên đồi hoang vu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ông cụ đó nhất định là Binzuru Harada,” nhà sư nghĩ, bởi vì Binzuru Harada thường được mô tả như một ông lão với hàm râu rắng và lông mày dài; và ông sẽ làm điều thiện trên thế gian cho đến khi Phật tổ cho phép ông đắc đạo.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tuy vậy, nhà sư vẫn băn khoăn tại sao Binzuru Harada đã giúp đỡ một kẻ tầm thường như chàng; rồi chàng được an ủi khi nhớ lại rằng tại vì đã phá lời thệ giới sắc mà Binzuru Harada đã bị từ chối khỏi Niết Bàn.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Thân thể con cáo không nặng gì trên đường xuống núi, nhưng khi nhà sư quay trở lại thì nó dường như càng lúc càng nặng hơn.  Một làn sương mù mỏng đã bao phủ vùng đồi núi, che đi mọi vật. Nhà sư phải lần mò từng bước chân để có thể trở về chùa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng không biết mình có đúng không khi giúp đỡ con cáo này.  Chàng không biết, nhưng chàng biết rằng chàng không thể nào bỏ mặc được.  Chàng phải thử.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đến tối nhà sư mới về đến cổng chùa.  Sương mùa thu giăng dày đặc như mạng nhện, hoặc như từng lớp lụa trải dài khắp đồi núi, và bóng chiều chạng vạng làm cả thế giới như thể là trong một giấc mơ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ngay cả trong chùa, nơi nhà sư đã trú trong suốt tám năm qua, dường như cũng mờ ảo khi chàng bước vào, như thể nó là một nơi không tưởng vậy.  Bếp lò gần lạnh, nhà sư bỏ than vào đó, và nấu cơm, rồi nướng những lát khoai lang mỏng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Sau đó chàng tụng kinh chiều, mặc dù có vẻ không hăng hái như thường ngày.  Cầu nguyện là một việc; nhưng cầu nguyện với những vị thần không chỉ biết lắng nghe, mà còn đi tìm mình trên đường và dùng gậy gõ đầu mình khi mình nói điều bất kính thì là một điều khác nữa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trong ánh sáng lập lòe của bếp lửa, nhà sư cảm giác một hình ảnh lạ kỳ - dường như là một mảnh bóng của chàng đã biến mất, bị xé mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Con cáo vẫn ngủ say như chết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nó thật nhỏ nhắn.  Tay chàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.  Rồi chàng xem xét lá bùa mà Binzuru Harada đã đưa ho.  Chàng không thể đọc những gì ở trên đó: các từ ngữ dường như cong cong vẹo vẹo khi chàng nhìn đến, như những từ ngữ trong giấc mơ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư ôm con cáo vào trong lòng, để hơi ấm từ người chàng sẽ sưởi ấm nó, và giữ nó sống.  Chàng nằm dài xuống giường, và để tấm bùa dưới gối, và rồi, mệt mỏi vì hai chuyến đi xuống và đi lên đỉnh núi, chàng thiếp ngủ.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-4#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Tue, 29 Jan 2008 14:19:05 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">454 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 3</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-3</link>
 <description>&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
The Dream Hunters [Truy Mộng]&lt;br /&gt;
Tác giả: Neil Gaiman&lt;br /&gt;
Họa sĩ: Yoshitaka Amano&lt;br /&gt;
Scan: manga-sketchbook&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Bản dịch kém cỏi của mhd&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
Chương ba
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Xa thật xa về hướng tây nam, trong một đại điện ở Kyoto, Âm Dương Đạo Trưởng, onmyoji đại nhân, thắp một ngọn đèn trên cái bàn nhỏ, trên đó có để một mảnh khăn lụa hình vuông, và trên đó một hộp sơn mài, và một cái chìa khóa bằng gỗ đen.  Năm cái đĩa sứ nhỏ được bày theo hình năm góc của cái la bàn, trong ba cái đĩa nhỏ là bột phấn, trong một cái đĩa là một giọt nước, và cái đĩa cuối cùng không có gì trong đó hết.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji là một người giàu có.  Ông giữ chức quan lớn trong Hội Đồng Thái Bốc, và rất nhiều người đến tìm kiếm lời khuyên và tiên tri của ông.  Nhiều vị tỉnh trưởng đều đội ơn ông, và tin rằng những ảnh hưởng của ông và những lời tiên đoán của ông đã mang đến cho họ giàu có và chức lớn.  Tả hữu Thừa tướng, và cả Thái sư đương triều đều nể vì ông.  Nhưng ông không phải là một người hạnh phúc.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông có một người vợ, bà sống ở phần bắc của nhà ông, bà cai quản mọi việc trong nhà rất thành thục và công bằng, và bà cũng đối xử với ông như một người vợ phải đối xử với người chồng.  Ông có một người thiếp, nàng chỉ tròn mười bảy tuổi, và rất xinh đẹp: làn da trắng như hoa mận, và đôi môi đỏ thắm như trái mận.  Vợ và thiếp của ông sống chung với nhau, dưới một mái nhà, và họ không cãi nhau.  Nhưng vị onmyoji cũng không phải là người hạnh phúc.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông sống trong ngôi nhà được coi là ngôi nhà thứ mười bảy nguy nga nhất Kyoto.  Tinh linh và ác quỷ, Oni cũng như Tengu, đều dưới quyền của ông.  Ông có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết của cuộc đời mình ở hai kiếp trước.  Khi còn trẻ ông đã du hành sang Trung Hoa để tầm sư học đạo, và trở về với mái tóc sớm bạc, nhưng thay vào đó là những kiến thức vô song về các điềm tốt và điềm xấu.  Ông được những người cao siêu hơn tôn kính và được những kẻ thấp kém hơn sợ hãi.  Nhưng, với những điều đó, vị onmyoji vẫn không vui vẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters041.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
Tại vì vị onmyoji rất sợ hãi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Kể từ khi ông có trí khôn, khi còn là một đứa trẻ nhỏ, ông đã biết sợ hãi, và với tất cả những gì ông học, những quyền lực mà ông có được, ông đã hi vọng có thể xua đi cơn sợ hãi đó.  Nhưng sự sợ hãi vẫn tồn tại.  Nó vẫn chực chờ sau lưng ông, lẩn khuất trong tim ông; nó ở đó khi ông ngủ, và chào ông khi ông thức giấc vào buổi sáng; nó ở đó khi ông ái ân, cũng như khi ông uống rượu, và khi ông đi tắm.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đó không phải là sự sợ chết, vì trong thâm tâm ông e rằng chết chỉ có thể là cách giải thoát khỏi cơn sợ hãi đó.  Và rồi có những ngày ông tự hỏi, nếu, ông dùng phép thuật để giết tất cả những nam, nữ, hoặc trẻ con trên thế giới thì sự sợ hãi đó sẽ biến mất, nhưng ông cũng e rằng cơn sợ hãi đó vẫn sẽ theo ông khi chỉ còn lại một mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cơn sợ hãi đó là động lực cho ông tiến tới, và cũng chính nó đã đẩy ông vào bóng tối.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng kết giao với những kẻ đào mồ.  Ông gặp gỡ những sinh vật dị hình trong đêm tối, cùng nhảy múa, và tham gia các buổi yến tiệc của chúng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bên ngoài thành, nơi mà bọn trộm cắp, cướp giật và những người không sạch sẽ sống, Âm Dương Đạo Trưởng sở hữu một mái nhà xiêu vẹo, và trong ngôi nhà đó có ba người phụ nữ: một già, một trẻ, và một không già cũng không trẻ.  Những người phụ nữ này bán thảo mộc và thuốc cho những người tự thấy mình đang ở trong tình thế không được may mắn.  Có lời xì xầm rằng những khách qua đường lỡ lạc chân vào ngôi nhà đó buổi tối thì không bao giờ được thấy trở ra.  Dù sao đi nữa, không ai biết được mối quan hệ của vị onmyoji với ba người phụ nữ đó, hoặc những chuyến viếng thăm của ông đến ngôi nhà vào những đêm mặt trăng tối tăm nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trong lý trí và thâm tâm ông, onmyoji không phải là một người xấu.  Ông chỉ bị sợ hãi quá độ.  Và cơn sợ hãi đã lấy đi mất niềm vui từ những giây phút đáng tự hào hoặc hoan lạc, và làm mất đi những niềm hạnh phúc trong đời ông.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một đêm, vài tuần trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra, khi mặt trăng tối nhất, ông đã hỏi ba người phụ nữ trong ngôi nhà lá ba câu hỏi đã làm ông băn khoăn nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters044-045.jpg&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Làm sao tôi tìm được bình an?” ông hỏi đàn bà già nhất trong bọn họ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Chỉ có trong nhà mồ mới có bình an vĩnh cửu,” bà ta bảo, “còn bình an tạm thời trong giây lát thì chỉ việc đi ngắm mặt trời lặn thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta hoàn toàn trần truồng, và hai vú chảy xệ như hai cái bao tải rỗng trên ngực, và trên mặt bà ta vẽ hình quỷ dữ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị Onmyoji nhăn mặt, bực bội, ông vỗ cánh quạt vào lòng bàn tay mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tại sao tôi không thấy bình an?” ông hỏi người trẻ nhất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Bởi vì ngươi còn sống,” Thiếu nữ bảo.  Vị onmyoji sợ người đàn bà trẻ nhất, bởi vì ông cho rằng cô ta không phải là người sống.  Cô ta rất đẹp, nhưng đó là một vẻ đẹp lạnh lẽo. Nếu bị cô ta chạm vào với những ngón tay lạnh đó, ông rùng mình trước suy nghĩ ấy.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tìm bình an ở đâu?” ông hỏi người đàn bà không trẻ cũng không già.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta không trần truồng, nhưng bận áo không cài nút, và trên ngực lộ ra hai hàng vú, giống như vú của loài heo nái, hay của loài chuột, những núm vú màu đen và cứng ngắc như hòn than.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Bà ta hít một luồng khí qua hàng răng của mình, giữ nó ở lại đó, rồi một hồi lâu sau, bà ta thở ra.  Và bà ta bảo, “Trong tỉnh Mino, cách đây rất nhiều ngày đường, hướng đông bắc, bên dãy núi đó là một ngôi chùa nhỏ.  Nó nhỏ đến nỗi chỉ có một nhà sư ở đó chăm nom.  Y không sợ gì cả, và y có sự bình an mà ông muốn.  Ta có thể dệt để cho ngươi có được sức mạnh của y sau khi y chết, và ngươi sẽ không sợ gì cả.  Nhưng một khi ta đã bắt đầu dệt, ngươi sẽ chỉ có đến khi trăng tròn lần sau để làm cho hắn chết.  Nhưng cái chết của hắn phải không dính đến bạo lực, và không có chút đau đớn, nếu không, ta sẽ không dệt thành công.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji kêu lên tỏ ý hài lòng.  Ông tự tay mớm cho bà ta vài món ăn ngon, và vuốt tóc bà ta, và bảo rằng ông rất hài lòng với câu trả lời này.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ba người đàn bà rút lui vào một góc tối khác của ngôi nhà lụp xụp này, và khi họ trở ra mặt trời vừa lộ ra và bầu trời có vài tia sáng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Họ đưa cho onmyoji đại nhân một miếng vải lụa hình vuông, trắng như ánh trăng.  Trên đó thêu hình vị onmyoji, mặt trăng, và vị hòa thượng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Vị onmyoji hài lòng gật đầu.  Ông có lẽ sẽ cảm tạ họ, nhưng ông biết không nên làm thế với những sinh vật như họ, nên ông đặt số tiền lên sàn nhà, rồi vội vã trở về, trước khi trời sáng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Có nhiều cách để giết người từ xa, nhưng phần lớn, ngay cả không cần dùng đến bạo lực, đều gây đau đớn cho nạn nhân.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Âm Dương Đạo Trưởng tham cứu những cuộn sách của mình.  Rồi ông sai bọn quỷ dữ của mình đến ngọn núi mà nhà sư trú ngụ, để lấy về cho ông những thứ mà nhà sư đã chạm vào.  (Đó là khi mà con cáo đã nghe lén được bọn chúng nói chuyện.)  Và hiện giờ, tại nơi đây, onmyoji đại nhân ngồi trước cái bàn nhỏ này, ngọn đèn nhỏ ở trên, với cái hộp sơn mài, và chìa khóa.  Từng cái một, ông để những từng miếng bột trong năm cái đĩa vào trong ngọn lửa của cây đèn – mỗi chất bột tượng trưng cho một nguyên tố.  Và giọt cuối cùng là vật cuối cùng là bọn quỷ đã trộm của nhà sư: đó là cái đĩa không có gì ở trong đó, tại vì nó chứa một phần của cái bóng nhà sư.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Với mỗi giọt bột mà onmyoji đặt vào ngọn lửa, nó càng bừng cháy cao hơn và rực sáng hơn; và khi ông bỏ vào giọt cuối cùng, cái bóng của nhà sư, ngọn lửa bùng cháy sáng rực cả căn phòng của onmyoji và rồi nó tàn lụi, để căn phòng chìm vào bóng tối.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Onmyoji đại nhân thấp một ngọn đèn khác và hài lòng khi thấy tấm vải lụa trên bàn đã có một vết ố, như là một vật gì chết chóc trên khuôn mặt của nhà sư trẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông vui mừng ngắn nhìn nó.  Và rồi ông đi ngủ và thiếp đi bình an, không sợ hãi.  Trong đêm đó, ông hoàn toàn thỏa mãn.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters051.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters051.jpg&quot; width=&quot;152&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm đó trong giấc mộng, nhà sư đứng trước căn nhà của cha mình, trước khi cha bị cách chức, mất nhà và tài sản, tại vì ông có nhiều kẻ thù đầy quyền lực.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cha chàng cúi đầu, và nhà sư nhớ lại, trong giấc mơ, rằng cha đã chết dưới tay mình, và chàng cũng nhớ rằng chàng, nhà sư, vẫn còn sống.  Chàng cố nói điều đó cho cha nghe, nhưng cha chàng tỏ ý, không bằng lời, rằng ông không thể nghe con trai nói gì cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Và rồi ông lấy một hộp sơn mài từ dưới áo choàng ra, và đưa cho người con trai.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư cầm lấy cái hộp đó, và người cha không còn ở đấy nữa, nhưng chàng không quan tâm gì đến việc đó, tại vì cái hộp đã thu hút hết mọi sự chú ý của chàng (mặc dù, trong giấc mơ, chàng thấy một cái đuôi cáo thoáng qua cửa).
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters053.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters053.jpg&quot; width=&quot;300&quot; height=&quot;189&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng biết có một vật rất quan trọng trong hộp.  Một vật gì đó chàng phải xem.  Nhưng dù chàng dùng cách nào nó vẫn không mở ra, và càng cạy, càng đập, chàng càng thấy bực mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư tỉnh dậy trong một thân thể mỏi mệt và khó chịu, không hiểu giấc mơ đó là một điềm xấu hay là một lời cảnh báo.  “Nếu đó là một giấc mơ xấu,” nhà sư nói, “cầu mong Baku bắt nó đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Và rồi chàng ngồi dậy, đi lấy nước, và bắt đầu một ngày mới.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm thứ hai nhà sư mơ thấy ông mình đến thăm, mặc dù ông đã chết từ lâu lắm, vì bị bánh mochi, cái bánh nhỏ bằng bột gạo, làm nghẹn, khi nhà sư còn ẵm ngửa.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Hai người đứng trên một hòn đảo nhỏ, vừa lớn hơn một tảng đá to trên đại dương.  Đôi mắt mù lòa của người ông hướng ra biển.  Tiếng chim hải âu kêu lên hòa vào tiếng sóng biển và gió thổi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Ông lão xòe bàn tay già nua, lộ ra một chiếc chìa khóa màu đen.  Ông chầm chậm đưa tay về phía trước như một món đồ chơi chạy bằng điện.  Nhà sư cầm lấy chiếc chìa khóa.  Một con chim hải âu hét lên ba tiếng kêu thê thiết, nhà sư vừa định hỏi về ý nghĩa của điều đó, nhưng ông lão đã biến mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư giữ chặt cái chìa khóa.  Chàng nhìn xung quanh để xem nó mở cái gì, nhưng hòn đảo hoang vắng và trống rỗng.  Chàng dạo quanh hòn đảo, nhưng vẫn không thấy gì cả.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư có cảm tưởng là mình đang bị theo dõi, trong giấc mơ, và chàng nhìn quanh, nhưng không có gì cả, ngoại trừ tiếng hải âu xa xa, và một bóng dáng nhỏ trên vành đá cao cao, trông như dáng một con cáo, nhà sư nghĩ.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng tỉnh giấc mà bàn tay vẫn còn giữ chặt một chiếc chìa khóa vô hình, vẫn cảm giác được đôi mắt cáo đang dõi theo chàng.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters054-055.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters054-055.jpg&quot; width=&quot;306&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
&amp;#160;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Giấc mộng giống như thật đến nỗi, vào lúc ban ngày, khi cơn gió bấc thổi bay những chiếc lá đỏ vàng từ trên cây thích vào trong mảnh vườn nhỏ bé của ngôi chùa, nơi nhà sư đang cuốc đất trồng khoai, chàng giơ tay tìm chiếc chìa khóa, và rồi từ từ nhận ra rằng chàng chưa bao giờ thấy hoặc cầm nó trong thế giới thực.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đêm đó nhà sư lại trông đợi một giấc mơ xấu nữa.  Khi vừa nhắm mắt lại, chàng nghe một tiếng động ngoài cửa.  Và chàng thiếp đi.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhưng nửa đầu của đêm, chàng không mơ thấy gì cả.  Nửa thứ hai, chàng mơ thấy mình đang đứng trên cầu, ngắm nhìn cặp cá đang bơi tung tăng trong hồ, một con màu bạc trắng, và một còn màu vàng óng, chàng thấy thật thoải mái.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nhà sư tỉnh dậy, chắc chắn rằng giấc mơ đó là điềm tốt, và hài lòng những giấc mơ xấu đã qua rồi, và chàng mỉm cười vui vẻ khi chàng bước xuống giường.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Chàng cảm thấy thật hạnh phúc, cho đến khi chàng nhìn thấy thân thể của con cáo, mắt nhắm nghiền, đang nằm ngay ngưỡng cửa của ngôi chùa.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-3#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/historical/index.html-0">Historical</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 28 Jan 2008 15:04:27 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">450 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Truy Mộng - Chương 2</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/truy-mong-chuong-2</link>
 <description>&lt;p&gt;
Thuở  đó có những loài đi trên mặt đất mà bây giờ chúng ta không thấy nữa.  Đó là hồn ma, ác quỷ, và linh thần; thần của thú vật, thần lớn, thần nhỏ; và những tinh linh của tất cả mọi vật, mọi loài, và bóng ma, quái thú, có cả loài hiền từ, và có loài rất hiểm ác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào một đêm nọ khi con cáo đang đi săn trên núi, lúc ấy mặt trăng đã lên cao và ban đêm vào lúc tối nhất, thì nó thấy, cạnh gốc sồi bị sét đánh gãy, vài tia ánh sáng màu xanh lóe lên.  Lặng lẽ và nhanh nhẹn như một cái bóng, nó len lén chuồn đến bên ánh sáng đó.  Khi đến gần, những tia sáng hiện nguyên hình thành những sinh vật kỳ lạ, không chết cũng không sống, lập lòe trong khí màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sinh vật này đang nói chuyện với giọng khe khẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã được lệnh,” con thứ nhất nói, ánh lửa xanh nhảy múa trên da của nó, “tên hòa thượng đó sẽ phải chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo ngừng di chuyển ngay lúc ấy, và giấu mình trong bụi cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng,” con thứ hai cất tiếng, răng nó sắc nhọn như những lưỡi dao.  “Chủ nhân chúng ta, Âm Dương Đạo Trưởng đầy quyền uy, trí tuệ thông thiên và tận địa, đã biết được rằng, đến trăng tròn tháng sau, hoặc là ông ấy, hoặc là hòa thượng đó sẽ phải chêt – và nếu không phải là gã hòa thượng, thì đó sẽ là chủ nhân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy gã hòa thượng đó sẽ chết như thế nào?” sinh vật thứ ba hỏi, ánh mắt nó chiếu ngọn lửa xanh.  “Im nào!  Dường như có ai đang nghe lén chúng ta?  Tôi cảm thấy có người đang theo dõi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo nín thở, và ép bụng sát xuốt mặt đất và nằm yên.  Ba sinh vật kia bay lên cao, và nhìn xuống khu rừng.  “Không có ai hết ngoại trừ xác một con cáo,” sinh vật thứ nhất nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chú ruồi đậu trên trán cáo, và bước đi, chầm chậm, xuống đầu mũi nó.  Con cáo ngăn không cho mình đập nó; nó chỉ nằm yên đó, mắt trợn trừng, và không lay động, như một xác chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo kế hoạch của chủ nhân,”  con thứ nhất nói.  “Tiểu hòa thượng đó sẽ mơ thấy ác mộng trong ba đêm liên tiếp.  Đêm đầu tiên gã sẽ mơ thấy một cái hộp.  Đêm thứ nhì, là một chiếc chìa khóa màu đen.  Đến đêm thứ ba, gã sẽ mơ thấy mình dùng chìa khóa để mở cái hộp đó.  Khi gã mở nó trong mơ, gã sẽ không còn trở về nhân gian được nữa, và không có nước, không có thức ăn, không lâu sau gã sẽ chết.  Như vậy chủ nhân sẽ không chịu trách nhiệm về cái chết của gã.”  Và rồi nó nhìn quanh một lần nữa.  “Ngươi có chắc là chúng ta không bị nghe lén không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con ruồi bò lên tròng mắt của con cáo.  Nó gắng không chớp mắt, dù rằng sự khó chịu đó lên đến điên rồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì có thể nghe chúng ta chứ?” con thứ hai nói.  “Xác cáo ư?”  Và nó cười, giọng the thé và xa xăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cho dù có người nghe chúng ta cũng không sao,” con thứ nhất đáp.  “tại vì nếu người đó nghe được, và muốn kể lại cho người khác nghe, chưa kịp mở miệng thì tim nó đã bị nổ tung trong lồng ngực rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn gió lạnh thổi qua đỉnh núi.  Bầu trời bắt đầu ửng sáng từ phương đông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng lẽ gã hòa thượng đó không có cách nào thoát được hay sao?” con thứ ba hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có một cách thôi,” con thứ hai trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cáo cố gắng lắng nghe, nhưng không có gì hết, không con nào nói gì cả.   Chỉ có tiếng thầm thì của ngọn gió đang thổi bay lá vàng, tiếng thở dài của cành cây khi chúng lay động trong gió, và tiếng kêu leng keng của cái chuông gió vọng ra từ ngôi chùa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo cứ nằm yên trong tư thế đó cho đến khi mặt trời lên cao trên đỉnh núi.  Rồi nó cong đuôi lên, chộp con kiến đang trèo lên móng, xong, nó đi ngược xuống núi, và chui vào hang của mình.  Đó là một nơi lạnh lẽo, tối đen, toàn mùi đất ẩm, và tận trong cùng của hang cáo, là báu vật quý giá của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhiều năm trước, nó đã thấy vật đó đang nằm trong một gốc cây cổ thụ to lớn; nên nó đào lên, dùng răng cắn, và rồi đào thêm nữa, qua rất nhiều ngày, cho đến khi lấy được vật đó lên khỏi mặt đất, sau đó con cáo dùng lưỡi hồng của mình để liếm vật đó sạch sẽ, dùng đuôi mình để lau chùi, và rồi nó mang về hang, tôn thờ và chăm sóc vật ấy.  Đó là báu vật của cô cáo.  Một loại cổ vật, đến từ đất nước xa xôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một miếng ngọc khảm hình rồng, và hai mắt rồng là hai viên hồng ngọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con rồng cho cô thấy thoài mái.  Đôi mắt rồng chiếu sáng trong cái hang tối tăm, làm cho nó ấm áp hẳn lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo ngậm miếng ngọc bội trong miệng, nhẹ nhàng như là một người mẹ đang ôm con của mình vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo mang miếng ngọc bội đi hàng dặm trường, đến một vách núi cheo leo tại bờ biển.  Nàng có thể nghe thấy tiếng hải âu kêu trên đầu, tiếng sóng vỗ trên gềnh đá ở dưới chân.  Nếm được vị muối mặn trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì đây là vật quý nhất của ta,” cô nghĩ.  “Và ta dâng cho người, dâng nó cho đại dương, và chỉ hỏi xin được biết cách giải cứu một vị hòa thượng.  Vì nếu ta không làm gì, đại sư sẽ mơ thấy một cái hộp, một chìa khóa, và rồi một chìa khóa mở ra cái hộp, và ngài sẽ chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đoạn con cáo đưa mảnh ngọc bối ra ngoài vách núi, vẫn nhẹ nhàng, và đứng nhìn nó rơi vào đáy biển.  Nó thở dài, vì con rồng đó đã giữ cho hang của nó yên bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi nó lại đi hàng dặm trở về hang, mệt mỏi hết sức, và nó ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là giấc mộng mà con cáo đã mơ thấy.
&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center&quot;&gt;
&lt;img src=&quot;/files/Sandman-TheDreamHunters032-033.jpg&quot; alt=&quot;Sandman-TheDreamHunters032-033.jpg&quot; width=&quot;306&quot; height=&quot;240&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;
Nó đang ở một nơi hoang vu toàn là đá xám và đá nâu, không có gì mọc lên.  Bầu trời cũng màu xám, không sáng cũng không tối.  Ngồi trên tảng đá lớn trước mặt nó là một con cáo khổng lồ, đen tuyền từ đỉnh đầu xuống cuối đuôi, nơi mà nó chuyển màu trắng, trắng như đã nhuộm màu sơn.  Con cáo khổng lồ đó còn to hơn hổ, cao hơn chiến mã, và lớn hơn tất cả các sinh vật mà nàng cáo từng thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cáo khổng lồ đứng trên tảng đá như thể đang chờ ai, và đôi mắt nó là hai màu đen thăm thẳm, trong đó có những ngôi sao lấp láy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo nhảy lên từng tảng đá, cho đến khi nó đứng trước mặt con cáo của các giấc mộng, và phủ phục xuống trước mặt con cáo khổng lồ, ngửa người lên cho con kia thấy cổ họng của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng dậy, con cáo khổng lồ nói.  Đứng dậy và đừng sợ hãi.  Con đã hi sinh rất nhiều để mơ giấc mộng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng cáo đứng dậy.  Trong giấc mộng nàng không run rẩy, dù thật ra nàng chưa bao giờ sợ hãi như lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngọc bội của thiếp,” nàng cáo hỏi.  “Có phải là của ngài không, thưa đại nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, con cáo lớn đáp.  Nhưng một người ta gọi là bạn, đã làm mất nó từ lâu lắm rồi, khi mà những con rồng thực thụ không sống ở nơi nầy mà vùng vẫy trên trời cao.  Bạn ta đã làm mất mảnh ngọc bội và từ đó đến nay y vẫn buồn bã.  Bây giờ đại dương sẽ mang nó về cho y, và y sẽ ng