<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Tuổi: Teen</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Latest</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Tình yêu áo trắng(P.1)</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/girllesbian88/05042008/ti-nh-yeu-a-o-tra-ngp1</link>
 <description>*Ngày ...tháng...năm...
-Này,này...Trái Ớt Hồng!Nghe nói hôm nay lớp mình có 1 học sinh mới chuyển đến phải ko?-Chuột Nhắt ngồi cạnh Trái Ớt Hồng chí chóe.
-Tui có nghe ai nói đến vụ này đâu.Rõ mệt !Lớp đã 55 mạng rồi còn nhét thêm vào ,rồi cái lớp này nó sẽ ngột ngạt như ở trong lò luyện đơn của Thái Thượng Lão Quân cho coi!-Trái Ớt Hồng than phiền,nhỏ này khá xinh chỉ có nhược điểm là khi giận lên miệng nhỏ sẽ thốt ra những câu... cay như ớt.
-Bà mà đi tin lời Chuột Nhắt,làm sao mà hắn ta biết được tin này?Ớt Chuông bạn thân nhất với Trái ớt Hồng lớn tiếng bảo.
-Con nhỏ Ớt Chuông đanh đá kia đây nói thật đấy nhé!Ko tin cứ đi hỏi lớp trưởng đi,tôi vừa nghe bạn ấy nói với lớp phó như vậy đó-Chuột Nhắt -một anh chàng có thân hình nhỏ thó và nét mặt náo động huơ tay múa chân cãi lại.
   Tiếng hét của Chuột Nhắt làm ồn đến &quot;xóm nhà tường&#039;&#039; ở trên(tức dãy bàn một,hai,ba...phần lớn đều là dân học khá, giỏi)khiến lớp trưởng Xương Rồng phải quay xuống:
-Nhắt mà cũng hét lớn dữ!Thôi được rồi...ừm...ừm-Xương Rồng tằng hắng-&quot;Nhân đây xin thông báo với tất cả bà con cô bác....hôm nay,lớp mình sẽ có thêm một học sinh mới chuyển đến&quot;.Mà mấy bồ đoán thử xem là con trai hay con gái?Tui nói trước là tui cũng ...bó tay luôn^_^
-What...?Trời ạ!Lớp đã đông rồi còn thêm người,nóng chết mất thôi!Cả lớp nhao nhao.
-Lớp này mà có thêm một &quot;nữ tướng&quot; thì phe con trai tụi này chết chắc!Đã ba mươi lăm trên năm mươi lăm  là nữ rồi-Me Đất phát biểu ý kiến.
-Ê...Me Đất!Nói vậy là có ý gì hả?Bọn con gái tụi này cũng đâu ức hiếp gì các người...gr..gr..grừ..Bọn ta chủ trương &quot;nam nữ bình quyền là thế giới bình yên&quot;-Bông Điên Điển -nhỏ có vóc người gầy gầy và mái tóc tém so le đuôi cá la hét ỏm tỏi.
-Đấy ...thấy chưa...mới nói có một câu mà &quot;sư tử Hà Đông&quot;trong người đã trỗi dậy.Nếu bọn này chẳng may đắc tội với các &quot;sư tử&quot; í lộn &quot;sư tỉ&quot;thì chắc bọn đệ bị xé xác làm mồi cho thú dữ quá!Nhái Bén lắc đầu gãi tai than thở.
-Thôi được rồi,ko tranh cãi gì nữa.Bây giờ là màn điểm danh...năm mươi bốn trên năm mươi lăm...ủa Bạch Mã hoàng tử đâu rồi?Xương Rồng nhìn quanh lớp hỏi.
-Tôi đây!Phù...cũng may là đến kịp nếu ko đã bị nhốt ngoài trường rồi-Bạch Mã chạy vào lớp miệng vẫn còn thở hổn hển-Bạch Mã là một anh chàng điển trai ,học khá nhưng hơi nổi loạn một chút.
-Khỏi nói tôi cũng biết...ông la cà ngoài mấy cái quán điện tử đã đời rồi mới lếch xác về trường chứ gì!Hột Mít hơi tròn và dễ thương vênh mặt lên bảo.
-Ừa!Xem như bà hay...lúc nãy tôi chạy vội quá nên tông phải một nhỏ làm cặp vở nhỏ văng tung tóe.Bà thử nghĩ xem nhỏ làm gì tôi?Bạch Mã cười nhe răng hỏi.
-Còn phải hỏi nếu là tui ông đã biến thành một ...đống thịt vụn rồi-Sứa Lửa cười &quot;nham hiểm &quot;trả lời thay cho Hột Mít.Chỉ cần nghe biệt danh của nhỏ chắc hẳn ai cũng sẽ đoán ra tính khí của nhỏ phải ko?
-Sai bét!Nhỏ nín thing tự lượm đồ lên rồi đi mất tiêu báo hại tui chưa kịp nói lời xin lỗi.Hay ...tại nhỏ thấy tui đẹp trai quá xá nên ...miễn cưỡng tha tội chết!
-Í ẹ...gớm quá!Ông cắm đầu xuống đìa coi lại bản mặt mình đi...đẹp thì ít &quot;chai&quot; thì nhiều -Chanh Dây lè lưỡi bảo-nhỏ có vóc người mẫu hơi&quot;chảnh&quot; nhưng cực kỳ tốt bụng,còn lời nói lúc nào cũng hơi bị...chua chát.
Họ ngưng cuộc nói chuyện vì chuông reo vào học đã điểm,đây là tiết của cô chủ nhiệm.
-Giới thiệu với các em ,hôm nay ,lớp ta có một bạn nữ mới chuyển đến .Các em hãy giúp đỡ bạn!Cô tươi cười nói với lớp.
-Tôi đã bảo là ko nói dóc mà!Ở dãy bàn năm Chuột Nhắt đang vênh vênh tự đắc với Ớt Chuông.
-Mình tên Trân rất mong được giúp đỡ-Học sinh mới là một cô bé tóc đen nhung huyền,dáng cao và gương mặt cực kỳ xinh,cô nàng chỉ chào hỏi vắn tắt cho có lệ .
-Á....Bạch Mã hét lên thất thanh nhưng chỉ đủ cho &quot;xóm nhà lá&quot;(dãy bàn bốn trở xuống phần nhiều là dân học trung bình-khá)nghe thấy.
-Gì vậy cha nội...ông bị thần kinh hả?Hột Mít ngồi kế bên giật nẩy mình nhăn nhó hỏi.
-Là...là...là 
                 (còn nữa)</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/girllesbian88/05042008/ti-nh-yeu-a-o-tra-ngp1#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tinh-cam">Tình Cảm</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Sat, 05 Apr 2008 02:15:11 -0400</pubDate>
 <dc:creator>Girllesbian88</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">677 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Một Mình Yêu Anh - Chương Hai</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/30032008/mot-minh-yeu-anh-chuong-hai</link>
 <description>&lt;p style=&quot;text-align: center; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Một Mình Yêu Anh&lt;br /&gt;
Chương Hai&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;//&quot;&gt;mhd&lt;/a&gt; dịch&lt;br /&gt;
Ành minh họa của &lt;a href=&quot;http://flickr.com/photos/alicemariedesigns/&quot;&gt;alicemariedesigns&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Tuy than phiền buồn chán luôn là một thói quen trong xã hội thượng lưu, nhưng, số người tham gia dạ hội năm nay đã nâng sự buồn
tẻ lên một tầm cao nghệ thuật mới. Người ta không thể bước hai bước ra ngoài xã
giao mà không phải nghe than rằng “chán ơi là chán,” hay “buồn ơi là buồn.” Thậm
chí, bổn tác giả còn nghe rằng Cressida Twombley từng nói cô sẽ lăn ra chết vì
chán nếu còn bị ép tham dự một buổi hòa nhạc đơn điệu nữa.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;(Bổn tác giả phải đồng ý với Twombley phu nhân về
điều này; trong khi các tiểu thơ cập kê mùa này không tệ, nhưng không một ai
trong số đó là nhạc sĩ tài ba cả.)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nếu có một liều thuốc nào dành cho căn bệnh chán
nản này, chắc chắn đó sẽ là buổi dạ vũ cuối tuần ở Gia trang Bridgerton. Cả đại
gia đình sẽ tụ tập, cùng khoảng một trăm hay hơn quý khách, để mừng thọ tử tước
thái phu nhân.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Người ta nói tiết lộ tuổi của quý bà là một điều
bất nhã nên bổn tác giả sẽ không nói đây là ngày sinh thứ mấy của Bridgerton
thái phu nhân.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nhưng đừng lo! Bổn tác giả biết!&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;!--break--&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Ở giá là một
từ thường gợi ra sự hoảng sợ hay thương xót, nhưng Penelope nhận ra có những
lợi thế nhất định trong tình trạng không chồng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Trước tiên
là, không ai trông chờ những cô gái ế phải khiêu vũ tại các buổi dạ hội, nghĩa
là Penelope không còn bị buộc phải đứng lảng vảng gần sàn nhảy, giả vờ ngó quanh
ngó quẩn, tỏ vẻ là thật ra cô không muốn nhảy. Bây giờ cô có thể ngồi một chỗ
cạnh với các nàng gái già và các bà bảo mẫu khác. Cô vẫn muốn khiêu vũ, tất
nhiên – cô yêu thích khiêu vũ, và cũng nhảy khá giỏi, nếu có người nào chú ý -
nhưng giả bộ không thích thì dễ hơn nhiều khi ta cách thật xa các cặp đang
nhảy.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Thứ nhì,
số giờ phải tham dự các cuộc trò chuyện buồn chán đã được tích cực giảm xuống.
Bà Featherington chính thức từ bỏ ước vọng là Penelope sẽ chộp được một tấm chồng,
nên bà đã không còn đẩy con gái vào đường của mọi công tử hạng ba nữa. Portia
chưa bao giờ nghĩ Penelope có cơ hội thu hút sự chú ý của các công tử hạng nhất
hay hạng nhì, có lẽ cũng đúng, nhưng hầu như các công tử bị xếp vào hạng ba đều
có lý do, và buồn thay, lý do đó thường là vì cá tính, hoặc là cái sự thiếu cá
tính của họ. Điều đó, khi kết hợp với chứng hay mắc cỡ của Penelope lúc gặp
người lạ, thì không tạo nên một cuộc nói chuyện thú vị gì.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Và cuối
cùng, cô có thể ăn trở lại. Thật là một chuyện điên rồ, xét đến hàng đống thức
ăn bày ra ở các buổi dạ hội, nhưng những thiếu nữ săn chồng không được trình
diễn bất cứ cái gì hơn là sự thèm ăn của một con chim. Điều này, Penelope vui
sướng nghĩ (khi cô cắn ngập răng vào miếng bánh éclair tuyệt trần nhất bên
ngoài nước Pháp), phải là điều lợi tuyệt nhất của gái già.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Thiên
đàng,” cô rền rĩ. Nếu tội lỗi có thể biến thành vật thể, chắc chắn nó sẽ biến
thành hình bánh ngọt. Tuyệt hơn là bánh có chocolate.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ngon vậy,
eh?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
sặc, cô ho, phun ra loạt kem bánh ra không khí. “Colin,” cô há hốc miệng, lòng cầu
chúa nhiệt thành cho miếng kem lớn nhất không trúng vào tai anh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Penelope,”
anh nở nụ cười ấm áp. “Rất vui được gặp lại em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh nữa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh nhịp
gót chân – một, hai, ba lần – rồi nói, “Em trông vẫn khỏe.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh nữa,”
cô đáp, còn lo tìm cách đặt miếng bánh éclair xuống để có thể tăng tính đa dạng
phong phú hơn cho cuộc trò chuyện.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Áo em đẹp
lắm,” anh nói, chỉ vào bộ áo dạ hội màu xanh lục bằng lụa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô mỉm
cười e ngại, giải thích, “Không phải màu vàng.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đúng là
không phải.” Anh nhăn răng cười, và không khí ngượng ngập ban đầu tan vỡ. Thật
kỳ lạ, theo lẽ thì cô phải càng im lặng ngượng ngùng hơn khi đứng gần người đàn
ông mà cô thích, nhưng ở Colin có một cái gì đó làm mọi người đều thấy dễ chịu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Có lẽ,
Penelope từng nghĩ, một trong những nguyên nhân mà cô yêu anh là vì anh làm cô
thấy thoải mái với mình.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Eloise kể
là anh đã rất thích &lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cyprus&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;,” cô nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh cười
tươi. “Không thể từ chối nơi sinh ra của Aphrodite.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
thấy mình cũng cười theo. Tính vui vẻ của anh rất dễ lây lan, ngay cả nếu điều
cuối cùng mà cô muốn làm là trò chuyện về nữ thần tình yêu. “Nơi đó có nắng như
người ta đồn không?” cô hỏi. “À, không, cứ coi như em chưa hỏi. Em có thể nhìn mặt
của anh là biết nó nóng.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh bị
rám nắng chút đỉnh,” anh gật đầu. “Mẹ gần như ngất xỉu khi vừa nhìn thấy anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Vì vui
mừng, em chắc thế,” Penelope nói đầy thông cảm. “Dì nhớ anh lắm khi anh đi
vắng.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh chúi
mình tới. “Thôi, nào, Penelope, chắc em lại không bắt đầu với anh chứ? Với mẹ
anh, Anthony, Eloise, và Daphne, anh sắp sửa chết vì hối hận kia rồi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không có
anh Benedict sao?” cô không thể không châm chích.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh liếc
cô. “Anh ấy đâu có trong thành phố.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“À, điều
này giải thích sự im lặng của ảnh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Đôi mắt nhíu
lại của anh hòa hợp hoàn hảo với dáng đứng khoanh tay nghiêm túc. “Em lúc nào
cũng táo tợn, em có biết không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Em biết
cách giấu điều ấy,” cô khiêm tốn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Thật dễ
dàng để thấy,” anh nói khô khan, “tại sao em lại là bạn thân của em anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Em đoán
rằng anh đang nói lời khen?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh chắc
chắn mình sẽ bị nguy hiểm tới tính mạng nếu còn có ngụ ý nào khác.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
đứng đó hi vọng sẽ nghĩ tới một câu đối thông minh đáp lại khi cô nghe một âm
thanh kì lạ, ươn uớt, lộp bộp. Cô nhìn xuống để khám phá ra miếng kem màu vàng
trên bánh éclair của cô rơi ra và rớt trên sàn gỗ quý. Cô nhìn lên để thấy đôi
mắt xanh lục của Colin đang lấp lánh một tia tiếu ý, ngay cả khi miệng anh cố
mím lại nghiêm chỉnh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ồ, thật
là xấu hổ,” Penelope thốt, quyết định rằng cách duy nhất để không chết vì kinh
hoảng là tuyên bố sự thật đau lòng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh xin
đề nghị,” Colin nói, lông mày nhướng lên làm thành đường cong hài hước, “là chúng
ta hãy chạy khỏi đương trường.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
nhìn xuống miếng bánh vẫn còn nằm trong tay mình. Colin trả lời với cái hất đầu
hướng tới chậu cây gần đó nhất.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không!”
cô nói, đôi mắt mở to.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh cúi
xuống gần hơn. “Anh thách em đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Mắt cô láo
liên nhìn miếng bánh tới chậu cây, rồi trở lại mặt Colin. “Em không thể,” cô
nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“So với
mấy việc nghịch ngợm khác thì cái này chỉ ở mức độ vừa thôi,” anh chỉ ra.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Đó là một
thách thức, và Penelope thông thường miễn dịch với mấy việc trẻ con này, nhưng
nụ cười nửa miệng của Colin rất khó mà từ chối. “Rất tốt,” cô nói, ưỡn thẳng
vai và thả miếng bánh vào chậu cây. Cô lùi lại một bước, kiểm tra việc mình
làm, láo liên nhìn quanh coi có ai ngoài Colin đang nhìn không, rồi cúi xuống
và xoay cái chậu để phần lá cây che khuất chứng cứ đi. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh không
nghĩ em làm thật,” Colin thốt. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Thì chính
anh đã nói mà, việc này không có gì quậy lắm.” &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không,
nhưng đấy là chậu cây cọ mà mẹ anh thích nhất.” &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh
Colin!” Penelope xoay người lại, định đặt tay vào chậu lập tức và lấy cái bánh
éclair ra. “Làm sao anh để em… Khoan đã.” Cô đứng thẳng người, cặp mắt nhíu
lại. “Đây đâu phải cây cọ.” &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Mặt anh
ngây thơ. “Không phải sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đây là
cây cam.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Mắt anh
chớp chớp. “Ủa, thật vậy à?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô nhăn
mặt với anh. Hay ít nhất cô cũng hi vọng đó là một cái quắc mắt. Thật là khó
khăn để cau có với công tử Colin Bridgerton. Ngay cả mẹ anh cũng có lần nói là
gần như không thể nào trách mắng anh được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh sẽ chỉ
mỉm cười, tỏ vẻ hối lỗi, nói một điều khôi hài, và người ta không thể nào tiếp
tục giận anh. Chỉ đơn giản là không thể được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh muốn
làm em hối hận chứ gì,” Penelope nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ai cũng
có thể nhầm cây cọ với cây cam mà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô cố gắng
không trợn mắt. “Ngoại trừ cho những trái cam.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh cắn
môi dưới, cặp mắt suy tư. “Đúng, hừm, mấy trái đó làm lộ hết.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh là
người nói dối dở tệ, anh biết không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh thẳng
người, khẽ vuốt thẳng vạt áo khi đầu ngẩng cao. “Thật ra, anh là người nói dối
xuất sắc. Nhưng cái anh giỏi nhất là tỏ vẻ ngượng ngập ngây thơ vô tội khi bị
bắt gặp.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cái gì,
Penelope tự hỏi, có thể trả lời cho câu nói &lt;em&gt;đó&lt;/em&gt;?
Bởi vì chắc chắn không có ai ngượng ngập ngây thơ (ngây thơ ngượng nhập?) hơn
là Colin Bridgerton khi anh chắp hai tay đằng sau lưng, mắt ngước nhìn trần
nhà, và môi chúm lại thành một tiếng húyt sáo vô tội.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Khi anh
còn nhỏ,” Penelope hỏi, đột ngột đổi đề tài, “anh có bao giờ bị phạt không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin ngay
lập tức thẳng người chú ý. “Xin lỗi?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh có
bao giờ bị phạt khi còn nhỏ không?” cô lập lại. “Có bao giờ bị phạt không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin chỉ
chằm chằm nhìn cô, không biết cô có biết cô đang hỏi cái gì không. Có lẽ không.
“Err…” anh nói, bởi vì anh không còn biết nói gì nữa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô thở
dài. “Em cũng nghĩ là không.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nếu anh là
một người ít khoan dung hơn, và nếu như đây là ai khác hơn Penelope
Featherington, người con gái anh biết không có một cái xương ác độc nào trong
người, anh có thể cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng Colin là một chàng trai rất dễ
chịu, và đây quả thật là Penelope Featherington, người bạn thân nhất của em gái
anh trong mấy năm chỉ có chúa biết, nên thay vì một cặp mắt nhìn khó chịu hình
viên đạn (cái mà, thật ra, cũng là một biểu tình mà anh chưa bao giờ nắm vững),
anh chỉ mỉm cười thốt, “Ý em là?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Xin đừng
nghĩ là em có ý chỉ trích bố mẹ anh,” khuôn mặt cô vừa ngây thơ vừa gian ác.
“Em không bao giờ nghĩ đến việc ngụ ý là anh được chiều đến hư trong bất cứ
trường hợp nào.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh gật
đầu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Nhưng mà”
- cô đến gần hơn, như thể là đang tiết lộ một bí mật – “em e là anh có thể thoát
khỏi tội giết người nếu anh muốn thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh bật ho
– không phải để hắng giọng, hay bởi vì anh không khỏe, nhưng bởi vì anh giật
mình. Penelope thật là một cô gái vui tính. Không, cũng không đúng hẳn. Cô là
một cô gái… &lt;em&gt;bất ngờ&lt;/em&gt;. Phải, đó là từ chính
xác nhất cho cô. Rất ít người thật sự biết cô; hẳn nhiên chưa bao giờ Penelope được
biết đến như là một người trò chuyện thu hút. Anh chắc chắn cô có thể dự một buổi
tiệc suốt ba tiếng đồng hồ mà không nói tiếng nào.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nhưng khi
Penelope ở giữa những người thân thiết mà cô thấy thoải mái – và Colin nhận ra
anh có thể hân hạnh tính mình trong số đó – cô thật nhanh trí, hài hước, và thể
hiện một đầu óc thông minh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh không
ngạc nhiên khi thấy cô chưa bao giờ thu hút phái nam; vốn không phải mỹ nhân,
nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy cô quyến rũ nhiều hơn là anh nhớ. Mái tóc nâu lẫn một
chút màu đỏ, tỏa sáng dịu dàng trong ánh đèn cầy. Và làn da mượt mà – màu hồng
kem tự nhiên mà các thiếu nữ luôn trát đầy phấn để cố bắt chước.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nhưng sự
quyến rũ của Penelope không phải là loại mà đàn ông thường hay chú ý đến. Thêm
cái tính hay e lệ và đôi khi nói lắp cũng không giúp đỡ được gì cho việc bộc lộ
cá tính của cô.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Tuy vậy,
sự không nổi tiếng của cô là một điều rất đáng tiếc. Cô sẽ trở thành một người
vợ tốt cho ai đó.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Vậy là em
định nói,” anh đùa, lèo lái đầu óc mình đến vấn đề hiện tại, “rằng anh nên nghĩ
đến một cuộc sống tội phạm?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Dĩ nhiên
không phải thế,” cô trả lời, nụ cười nhu mì trên mặt. “Chỉ là em cho rằng anh
có thể nói thoát khỏi bất cứ cái gì chỉ bằng lời nói.” Rồi, đột nhiên, mặt cô
trở nên nghiêm túc, cô nói khẽ, “em ghen tỵ lắm.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin làm chính
mình bất ngờ khi giơ tay ra và nói, “Penelope Featherington, anh nghĩ em nên
khiêu vũ với anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Và rồi
Penelope làm &lt;em&gt;anh&lt;/em&gt; bất ngờ khi cười và
nói, “Anh thật tốt để mời em, nhưng anh không cần phải khiêu vũ với em nữa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lòng tự
tôn của anh bị tổn thương. “Em nói vậy nghĩa là gì?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô nhún
vai. “Em đã chính thức. Trở thành gái già rồi. Không còn lý do gì để khiêu vũ
với em cho em khỏi cảm thấy bị bỏ rơi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đó không
phải là lý do anh khiêu vũ với em,” anh phản đối, nhưng anh biết chính xác là lý
do đó. Và hầu hết anh chỉ nhớ phải mời cô bởi vì mẹ đã nhéo – &lt;em&gt;mạnh&lt;/em&gt; – sau lưng và nhắc nhở.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô nhìn
anh với vẻ hơi tội nghiệp, làm Colin tự ái, bởi vì anh chưa từng nghĩ có ngày
bị Penelope Featherington tội nghiệp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Nếu em
nghĩ,” anh nói, lưng ưỡn thẳng, “rằng anh sẽ cho phép em chuồn khỏi việc khiêu
vũ với anh &lt;em&gt;bây giờ&lt;/em&gt;, thì em hoang
tưởng quá đấy.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh không
phải khiêu vũ với em để chứng minh rằng anh không phiền về chuyện đó,” cô nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh &lt;em&gt;muốn&lt;/em&gt; khiêu vũ với em,” anh gần như gầm
lên.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Được
rồi,” cô nói, sau một thời gian suy nghĩ lâu thiệt lâu. “Em mà từ chối nữa thì
thật là bất lịch sự.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Nghi ngờ
ý định của anh có lẽ là bất lịch sự rồi,” tay anh quàng lên tay cô, “nhưng anh
sẽ tha thứ cho em nếu em chịu tự tha thứ cho mình.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô vấp,
làm anh mỉm cười. “Em tin rằng mình làm được,” cô ho khan. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Tốt lắm.”
Anh mỉm cười ôn hòa. “Anh ghét phải nghĩ đến em bị hối hận dày vò.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Nhạc bắt
đầu trỗi lên, nên Penelope cầm tay anh, khẽ cúi chào và bắt đầu bước điệu
minuet&lt;a name=&quot;_ednref1&quot; href=&quot;#_edn1&quot; title=&quot;_ednref1&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: Verdana&quot;&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.
Thật khó mà nói chuyện trong khi nhảy, nên Penelope có vài giây để bình tĩnh và
suy nghĩ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Có lẽ cô
đã quá khắt khe với Colin. Cô không nên trách anh vì đã mời cô nhảy, khi sự
thật là, những lần khiêu vũ đó nằm trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất đời cô.
Chuyện anh làm vậy vì tội nghiệp thì có quan trọng gì không? Cô sẽ buồn hơn
nhiều nếu anh không bao giờ mời.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô nhăn
mặt. Tệ hơn nữa, vậy có nghĩa là cô phải xin lỗi sao?&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Bộ cái
bánh đó có gì không ổn à?” Colin hỏi khi bọn họ nhảy đến gần nhau.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Mười giây
trôi qua trước khi họ lại gần để cho cô hỏi, “Xin lỗi anh nói gì?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Em trông
như đã nuốt thứ gì khó tiêu,” anh nói, lần này lớn hơn, bởi vì anh đã mất kiên
nhẫn khi phải đợi điệu nhảy cho phép họ nói chuyện.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Vài người
liếc nhìn qua, rồi len lén tránh xa, như thể Penelope sẽ ngã bệnh ngay lập tức
trên sàn nhảy.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh có
cần phải la lên cho cả thế giới nghe không?” Penelope suỵt.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Em biết
không,” anh nghĩ ngợi, cúi chào duyên dáng khi bản nhạc gần chấm dứt, “đó là
tiếng nói khẽ to nhất mà anh đã từng nghe.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh ấy
đúng là ghét không thể chịu được, nhưng Penelope sẽ không nói ra, tại vì nó sẽ
làm cô giống như là một nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết tình cảm ba xu. Cô
vừa mới đọc một cuốn như thế trong đó nữ nhân vật chính sử dụng từ đó (hay một
trong những từ đồng nghĩa) ở mỗi trang.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Cám ơn vì
điệu nhảy,” cô nói, khi họ ra ngoài góc phòng. Cô suýt buột miệng, &lt;em&gt;Anh có thể đi nói với mẹ là anh đã hoàn
thành nhiệm vụ&lt;/em&gt;, nhưng ngay lập tức hối hận về ý nghĩ đó. Colin chưa làm gì
để cô phải mỉa mai như thế. Không phải là lỗi của anh khi đàn ông chỉ khiêu vũ
với cô vì bị mẹ họ ép buộc. Anh lúc nào cũng ít nhất mỉm cười thoải mái khi
thực thi nhiệm vụ, nhiều hơn những gì cô có thể nói về phần lớn nam nhân khác.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Anh gật
đầu lịch sự và nói khẽ cám ơn. Họ chỉ vừa dợm từ biệt nhau thì một giọng phụ nữ
lớn tiếng gọi, “Công tử Bridgerton!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cả hai đều
đứng yên. Đó là giọng nói mà cả hai đều biết. Giọng nói mà ai cũng biết.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Cứu tôi
với,” Colin rên.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
ngoái nhìn sau lưng và thấy Lady Danbury đang chen lấn giữa đám đông, nháy mắt
khi nào cây gậy của bà đập lên chân của một tiểu thư nào đó. “Có lẽ bà ấy gọi
công tử Bridgerton nào khác?” Penelope gợi ý. “Các anh có vài người mà, và có
thể là…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh sẽ cho
em mười bảng nếu đừng rời anh,” Colin thốt.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
hắng giọng. “Đừng có ngốc, em…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Hai
mươi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Được!” cô
mỉm cười, không phải vì cô cần số tiền đó nhưng bởi vì thật vui khi bòn rút
tiền của Colin. “Lady Danbury!” cô gọi lớn, nhanh chóng đến bên cạnh phu nhân.
“Thật vui được gặp bà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không ai vui
khi gặp tôi hết,” Lady Danbury nói gay gắt, “ngoại trừ có lẽ là thằng cháu
trai, và ngay cả tôi vẫn không chắc về điều đó. Nhưng cám ơn cô vì đã nói dối.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin
không nói gì, nhưng bà ta vẫn quay mặt về phía anh, và lấy cây gậy đập vào
chân. “Thật thông minh để nhảy với cô này,” bà nói. “Ta luôn thích con bé.
Nhiều trí óc hơn cả gia đình nó gộp lại.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
định mở miệng để ít nhất cũng bênh cô em út, thì Lady Danbury đã kêu, “Ha!” chỉ
sau một giây ngừng, tiếp, “Ta để ý hai người không ai phản đối ta cả.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Lúc nào
cũng thật hân hạnh được gặp bà, Lady Danbury,” Colin thốt, miệng nở nụ cười có
thể dùng để quyến rũ một ca nữ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Lém, cậu
này đó,” Lady Danbury nói với Penelope. “Cô phải trông chừng đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Cũng
không cần thiết phải làm thế,” Penelope đáp, “vì anh ấy thường không ở trong
nước.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Thấy
chưa!” Lady Danbury lại reo lên. “Tôi đã nói là cô ta thông minh mà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Bà để ý,”
Colin trả lời trôi chảy, “là con đã không phản đối.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Bà lão mỉm
cười đồng ý. “Đúng như thế. Cậu càng lớn càng thông minh, công tử Bridgerton.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đôi khi
cũng được đề cập là con sở hữu một trí thông minh nho nhỏ khi còn trẻ nữa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Hmmph. Từ
quan trọng trong câu đó là &lt;em&gt;nhỏ&lt;/em&gt;, tất
nhiên.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin
trừng mắt nhìn Penelope. Cô dường như đang cố nén để khỏi phá ra cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Phụ nữ
chúng ta phải chăm nom lẫn nhau,” Phu Danbury nói chung chung, “bởi vì rõ ràng
là không ai làm thế cả.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin
quyết định bây giờ chính là lúc phải đi. “Con phải đi tìm mẹ con đây.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Trốn chạy
là điều không thể,” Lady Danbury thốt. “Đừng có cố thử, hơn nữa, tôi biết cậu
sự thật cậu không gặp bà ta đâu. Bà ấy đang chăm sóc đứa con gái ngốc nào đó đã
tự làm rách áo.” Bà quay lại Penelope, bây giờ đang cố hết sức để không phá ra
cười đến nỗi mắt long lanh nước. “Cậu ta trả cô bao nhiêu để cô không bỏ cậu
một mình với tôi thế?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
không thể kìm được nữa. “Con xin lỗi,” cô thở dốc, tay che miệng đang mở rộng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ồ, không,
cứ tiếp tục đi,” Colin cởi mở. “Cô đã giúp được nhiều lắm rồi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh không
cần phải trả em hai mươi bảng,” cô nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Anh không
dự tính phải trả.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Chỉ có
hai mươi bảng sao?” Lady Danbury hỏi. “Hmmph. Tôi đã nghĩ tôi phải trị giá ít
nhất hai mươi lăm chứ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin nhún
vai. “Cháu là con thứ ba. Luôn luôn thiếu thốn tiền bạc, e rằng thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ha! Túi
tiền cậu to ít nhất cũng gấp ba bá tước,” Lady Danbury đáp. “À, có lẽ không
phải bá tước,” bà tiếp, sau khi suy nghĩ một chút. “Nhưng một vài tử tước, và
hầu hết nam tước, chắc chắn thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin cười
ôn hòa. “Không phải bàn tán về tiền bạc trước mặt nhiều người là bất lịch sự
sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury phát ra một âm thanh, hoặc là tiếng khò khè hay tiếng khúc khích –
Colin không chắc thứ tiếng nào – rồi nói, “Lúc nào nói đến tiền bạc cũng là bất
lịch sự, trước mặt nhiều người hay không, nhưng khi một người đến tuổi ta rồi,
thì gần như có thể làm bất cứ cái gì ta thích.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Con không
biết,” Penelope giễu, “người ta không thể là chuyện gì ở tuổi của bà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury quay nhìn. “Xin lỗi?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Bà nói là
bà có thể làm gần như tất cả mọi chuyện bà thích.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury nhìn cô như không tin tưởng, rồi miệng mở nụ cười. Colin nhận thấy anh
cũng đang phì cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ta thích
nó,” Phu nhân nói với anh, chỉ vào Penelope như thể cô là một bức tượng đang trưng
bày. “Tôi có nói là tôi thích cô ấy chưa?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Con chắc
là bà đã,” anh nói khẽ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury đối diện Penelope và nói, khuôn mặt khoác chiếc mặt nạ hoàn tòan nghiêm
túc, “Ta tin là ta không thể được tha thứ với tội giết người, nhưng có thể chỉ
có thế thôi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Ngay lập
tức, cả Penelope và Colin phá ra cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Eh?” Lady
Danbury nói. “Gì tức cười vậy?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không có
gì,” Penelope cố nén. Còn về Colin, ngay cả nói còn không được nữa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không
phải là không gì,” Lady D khăng khăng. “Và tôi sẽ đứng đây và hỏi hết cả đêm
cho đến khi hai người khai ra là cái gì. Hãy tin tôi khi tôi nói đó không phải
là điều thích thú gì.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
chùi nước mắt. “Con chỉ vừa nói với ảnh,” cô thốt, đầu hất về phía Colin, “là
ảnh có thể được thoát được tội giết người.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Thật
sao?” Lady Danbury giễu, cây gậy đập khẽ xuống sàn nhà theo cách mà người ta
hay gãi cằm khi suy nghĩ. “Tôi nghĩ là cô có thể đã nói đúng. Tôi chưa từng thấy
người nào đầy mỵ lực hơn anh trong cả Luân Đôn này.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin
nhướng mày. “Nào, tại sao cháu lại không nghĩ đó là một lời khen, hả Lady
Danbury?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Dĩ nhiên
đó là một lời khen, cậu ngốc ạ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin quay
lại nói với Penelope. “So với câu đó, thì rõ ràng là một lời khen.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury cười rộ. “Tôi tuyên bố,” bà nói (và thật sự, tuyên bố), “đây là đêm vui
nhất của cả mùa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Rất vui
được phục vụ,” Colin mỉm cười đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Một năm
buồn tẻ, có đúng không?” Lady Danbury hỏi Penelope.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
gật. “Năm ngoái cũng nhạt lắm.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Nhưng
không như năm nay.” Lady D khăng khăng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đừng hỏi
cháu,” Colin niềm nở nói. “Cháu không có ở đây.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Hmmph.
Tôi đoán cậu định nói là sự vắng mặt của cậu là nguyên nhân ai cũng buồn chán.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Cháu
không dám mơ đến điều đó,” Colin cười vuốt giận. “Nhưng rõ ràng, nếu bà đã có ý
nghĩ đó, thì nó cũng phải đúng phần nào.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Hmph. Dù
sao đi nữa, ta cũng chán lắm.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin liếc
nhìn Penelope, cô gái đang đứng rất, rất nghiêm trang – có lẽ là để kềm không
phá ra cười rộ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Haywood!”
Lady Danbury đột nhiên gọi, tay vẫy một người đàn ông trung niên. “Anh có đồng
ý với tôi không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Biểu tình
hoảng hốt lướt qua mặt Ngài Haywood, và rồi, khi rõ ràng là ông không thể chạy
trốn, ông đáp, “Tôi có một luật lệ là luôn luôn đồng ý với bà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury quay qua Penelope và nói, “Có phải tôi tưởng tượng, hay là đàn ông bắt
đầu thông minh hơn?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Câu trả
lời duy nhất của Penelope là một cái nhún vai bất cần. Colin quyết định cô là
một cô gái rất thông minh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Haywood ho
khan, cặp mắt xanh chớp nhanh để che giấu nét bực tức trên khuôn mặt mập mạp.
“Er, nhưng tôi đang đồng ý cái gì đây?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Rằng mùa
lễ này rất buồn chán,” Penelope nói giúp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ah, tiểu
thư Featherington,” Haywood vội vã nói. “Không thấy cô ở đây.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin liếc
Penelope một cái đủ để thấy môi cô mím chặt thành một nhếch môi cười bực bội.
“Đứng ngay cạnh ông thôi,” cô khẽ đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Đúng
thế,” Haywood nói vui vẻ, “và đúng, mùa lễ này thật đáng chán.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Có phải
có ai đang nói mùa lễ chán không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin nhìn
qua bên phải. Một quý ông cặp với hai quý bà nhập vào nhóm và rõ ràng đang hăng
hái biểu lộ sự đồng tình.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Nhạt
nhẽo,” một người khẽ thốt. “Nhạt nhẽo kinh khủng.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Tôi chưa
bao giờ tham dự những buổi dạ vũ vô vị đến thế,” một quý bà thốt lên kèm theo
cái thở dài điệu bộ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Tôi sẽ
thông báo với mẹ tôi điều đó,” Colin lạnh lùng nói. Anh đúng là một trong những
người dễ tính nhất, nhưng thật tình, có một vài lời xúc phạm anh không bỏ qua
được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ồ, không
phải là đêm nay,” bà ta nhanh chóng lấp liếm. “Buổi dạ vũ này quả thật là ánh
sáng duy nhất trong những buổi họp mặt đen tối và ảm đạm. À, tôi chỉ nói vậy
vì…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ngừng
đi,” Lady Danbury ra lệnh, “trước khi cô bị nghẹn.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Quý bà kia
nhanh chóng im lặng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Lạ thật,”
Penelope khẽ nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Ồ, cô
Featherington,” quý bà vừa mới huyên thuyên về những buổi tiệc đen tối và ảm
đạm thốt. “Không thấy cô ở đây.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Cái gì
lạ?” Colin hỏi, trước khi còn có người khác nói về họ thấy cô tầm thường thế
nào.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Cô mỉm
cười biết ơn nhìn anh trước khi giải thích. “Thật lạ là có những người dường
như chỉ giải buồn bằng cách than thở là họ buồn thảm như thế nào.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Xin lỗi
cô?” Haywood nói, ngơ ngác.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Penelope
nhún vai. “Tôi chỉ nghĩ là rất nhiều người rất vui vẻ khi nói về việc họ buồn
chán thế nào thôi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Đáp lại
câu nói của cô là sự im lặng. Ngài Haywood vẫn còn vẻ ngơ ngác, và một trong
hai quý bà chắc có bụi rơi vào mắt, bởi vì bà ta không thể làm gì khác ngoài
việc chớp mắt lia lịa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin không
thể không mỉm cười. Anh không nghĩ câu nói của Penelope lại là một ý tưởng khó
hiểu chút nào.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Điều thú
vị duy nhất là đọc tờ &lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt;,”
quý bà không chớp mắt đáp, như thể Penelope chưa hề nói gì.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Người đàn
ông đứng kế vội lầm bầm lời đồng ý.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Và rồi
Lady Danbury bắt đầu mỉm cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin lập
tức thấy cảnh giác. Lão bà này có một tia nhìn trong ánh mắt. Một tia nhìn đáng
sợ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Tôi có
một ý kiến,” bà phán.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Ai đó há
hốc miệng. Người khác rên.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Một ý
kiến tuyệt vời.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Không
phải là những ý kiến khác của bà thì không,” Colin khẽ nói trong giọng ngoan
ngoãn nhất.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Lady
Danbury xua tay chặn lời anh. “Có bao nhiêu bí ẩn thật sự lớn lao trong đời
người?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Không ai
trả lời, nên Colin đoán, “Bốn mươi hai?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Bà không
thèm cả nhăn mặt đến anh. “Tôi tuyên bố với tất cả mọi người tại đây, ngay lúc
này…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Mọi người
đều nhích đến gần bà. Ngay cả Colin. Không thể nào mà bỏ qua giây phút kịch
tính thế này được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Tất cả là
nhân chứng của tôi…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Colin
tưởng như nghe Penelope nghiến răng. “Nói &lt;em&gt;đại&lt;/em&gt;
ra đi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Một ngàn
bảng,” Lady Danbury phán.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Đám đông
xung quanh bà lớn dần lên.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“Một ngàn
bảng,” bà lập lại, giọng nói cất lên cao. Thật đó, bà có thể làm một diễn viên
xuất sắc. “Một ngàn bảng…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;Dương như tòan
thể căn phòng im phăng phắc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt;“… cho
người nào khám phá ra thân phận thật sự của Lady Whistledown!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;font-family: Verdana&quot;&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;!--[if !supportEndnotes]--&gt;&lt;br /&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;!--[endif]--&gt;
&lt;div id=&quot;edn1&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn1&quot; href=&quot;#_ednref1&quot; title=&quot;_edn1&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: Tahoma&quot;&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Minuet: một điệu nhảy cổ điển trong các buổi dạ vũ thời xưa
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/30032008/mot-minh-yeu-anh-chuong-hai#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tinh-cam">Tình Cảm</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Sun, 30 Mar 2008 22:39:24 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">668 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Lời Hứa của Mặt Trăng</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/03032008/loi-hua-cua-mat-trang</link>
 <description>&lt;p&gt;
Truyện này được viết tặng cho koko và Tố Nguyên. Vừa viết vừa &amp;quot;phăng&amp;quot;, phăng trúng ai người đó chịu, người viết không chịu trách nhiệm.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nội dung cơ bản: một đêm tối mù mịt, cô bé Koko sáu tuổi hứa với một chàng trai kì bí sẽ trao cho chàng ba nụ hôn để đổi lấy ... đường về nhà. Khi Koko lớn lên, chàng trai đó sẽ đến để đòi. Quẳng vô đó, một ma nữ (đó là Tố Nguyên) đang tìm cách trả thù, một con quỷ si tình, ... 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Người viết làm biếng khủng cho nên chừng nào quỡn mới viết. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/03032008/loi-hua-cua-mat-trang#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Mon, 03 Mar 2008 17:53:47 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">587 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Một Mình Yêu Anh - Chương Một</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12022008/mot-minh-yeu-anh-chuong-mot</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Các bà mẹ mối mai đều nhất
loạt cao hứng – công tử Colin Bridgerton đã trở về từ Hy Lạp!&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Cho những độc giả đáng
mến (và vô tri) vừa mới đến thành phố năm nay, Mr. Bridgerton là người thứ ba
trong chuỗi tám người con thần thoại của dòng họ Bridgerton (vì vậy mà chàng tên
là Colin, bắt đầu với chữ C; sau Anthony và Benedict, và trước Daphne, Eloise,
Francesca, Gregory, và Hyacinth.)&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Mặc dù tam công tử
Bridgerton không có tước vị và chắc sẽ không bao giờ có (chàng đứng thứ bảy
trong những người thừa kế chức tử tước Bridgerton, sau hai con trai của vị tử
tước đương thời, anh trai Benedict, và ba người con trai), chàng vẫn là một
trong những con mồi sáng giá của mùa này, bởi gia tài, khuôn mặt, vóc dáng, và
hơn hết là, mỵ lực.&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;Tuy nhiên, thật khó
đoán được chàng có chịu khuất phục hôn nhân vào mùa này hay không; chàng chắc
chắn đã quá tuổi kết hôn (ba mươi ba), nhưng chưa bao giờ lộ sự quan tâm mật
thiết với tiểu thơ danh giá nào, và vấn đề càng phức tạp hơn khi chàng có một
thói quen kinh khủng là rời Luân Đôn trong tích tắc, đi tìm một nơi kỳ thú nào
đó.&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con xem này!” Portia Featherington hét. “Colin Bridgerton
đã về!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope ngừng khâu vá và ngước lên. Mẹ cô đang nắm chặt tờ
báo &lt;em&gt;Lady Whistledown’s Society Papers&lt;/em&gt;
mới nhất theo cách mà Penelope đang nắm, nói không ngoa, một sợi dây thừng khi
đang bị treo lơ lửng trên một tòa nhà cao. “Con biết,” cô khẽ nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia cau mặt. Bà ghét nhất khi có người – bất cứ ai – biết
tin đồn trước bà. “Làm sao mà con đọc tờ &lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt;
trước mẹ được? Mẹ đã dặn Briarly để nó cho mẹ và không cho ai đụng …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con đâu có đọc tờ &lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt;,”
Penelope ngắt lời, trước khi mẹ cô khiển trách người quản gia tội nghiệp.
“Felicity nói với con. Vào trưa hôm qua. Hyacinth Bridgerton bảo nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em con hay đến nhà Bridgerton chơi nhỉ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con cũng vậy mà,” Penelope nói, không biết mẹ muốn ám chỉ
gì.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia vỗ ngón tay lên má, thói quen của bà khi đang âm mưu
điều nào đó. “Colin Bridgerton đã đến tuổi phải lấy vợ rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chớp chớp trước khi trố mắt ra. “Colin Bridgerton
sẽ không lấy Felicity!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia nhún vai. “Nhiều chuyện lạ hơn đã xảy ra.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con chưa từng thấy,” Penelope khẽ nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anthony Bridgerton cưới cái cô Kate Sheffield, và cô ta còn
kém hơn &lt;em&gt;con&lt;/em&gt;.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Điều đó không chính xác lắm; Penelope nghĩ là hai người họ
cùng hạng với nhau trên bậc thang xã hội. Nhưng nói với mẹ điều này không có ý nghĩa
gì, bà có lẽ đang nghĩ rằng bà đã khen cô con gái thứ ba khi nói nó không phải
là cô gái kém nhất mùa đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thấy môi mình mím chặt lại. Những lời “khen” của mẹ
cô thường đau hơn cả ong chích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đừng cho là mẹ chê con,” Portia nói, đột ngột tỏ vẻ quan
tâm. “Sự thật thì mẹ mừng vì con sống độc thân. Trừ các con ra, mẹ chỉ có một
mình trên đời, và biết rằng một trong các con sẽ chăm sóc cho mẹ trong lúc tuổi
già sức yếu là một sự an ủi lớn cho mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hình ảnh về tương lai hiện ra trước mắt Penelope – tương lai
như mẹ mô tả – và cô đột ngột muốn chạy ra đường và cưới ngay gã chùi bồ hóng
ngoài ngõ. Cô từ lâu đã quyết sống độc thân suốt đời, nhưng luôn tưởng tượng sẽ
sống trong một ngôi nhà nhỏ của riêng mình trên thảo nguyên. Hay là một căn nhà
ấm cúng gần biển.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng gần đây trong các buổi trò chuyện Portia lại hay chêm
vài gợi ý về tương lai ở tuổi xế chiều, và nhắn nhe bà đã may mắn thế nào khi
có Penelope chăm sóc. Không cần biết cả Prudence và Philippa đều kết hôn với hai
quý ông giàu có và sở hữu quĩ to lớn đủ để săn sóc cho mọi tiện nghi của mẹ.
Hay là chính bà Portia cũng có tài sản của riêng mình; khi gia đình bà đặt tiền
hồi môn, họ đã để một phần tư số đó là tài khoản cá nhân cho bà.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Không, khi Portia nói về việc được “chăm sóc,” bà không có ý
nói về tiền bạc. Cái Portia muốn là một nô lệ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thở dài. Trong tâm trí mình, cô đang nghiêm khắc
với mẹ thái quá. Cô thường làm thế. Mẹ rất yêu mến cô. Cô biết bà yêu cô. Và cô
yêu mẹ mình.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Chỉ là đôi khi cô không &lt;em&gt;ưa&lt;/em&gt;
mẹ nhiều.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hi vọng điều đó không làm cô thành một người xấu. Nhưng thật
đó, mẹ có thể làm người con tốt nhất, kiên nhẫn nhất nổi giận, và Penelope phải
là người đầu tiên thú nhận rằng, mình là người có lúc rất chua cay.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sao con lại nghĩ Colin sẽ không lấy Felicity?” Portia hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope giật mình nhìn lên. Cô tưởng họ đã bàn việc đó xong
rồi. Đáng lẽ cô phải biết. Mẹ là người rất dai dẳng. “À,” cô chầm chậm nói, “để
xem nào, con bé trẻ hơn ảnh mười hai tuổi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Pfft,” Portia đáp, tay vẫy vẫy xua đi. “Điều đó có là gì,
và con biết mà.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhăn mặt, rồi súyt xoa khi ngẫu nhiên bị kim đâm vào
tay.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hơn nữa,” Portia tiếp tục vui vẻ, “cậu …” - bà ngó xuống tờ
&lt;em&gt;Whistledown&lt;/em&gt; để tìm cho được tuổi
chính xác của anh – “đã ba mươi ba! Làm sao mà cậu ta tránh được mười hai tuổi
khác nhau giữa hai vợ chồng? Con không nghĩ là cậu ta sẽ lấy người bằng tuổi&lt;em&gt; con&lt;/em&gt; chớ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penenlope mút ngón tay bị thương, dù biết rằng cử chỉ đó rất
quê mùa. Nhưng cô cần phải đặt cái gì đó vào miệng để không thốt ra một lời gì
đó kinh khủng, ghê gớm, và đầy thù hằn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mẹ cô nói rất đúng. Nhiều hôn nhân của giới thượng lưu – có
lẽ là hầu hết – đều có đàn ông cưới các cô gái trẻ hơn họ mười tuổi hoặc nhiều
hơn. Nhưng độ tuổi giữa Colin và Felicity dường như là xa hơn, có lẽ là vì …
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không kềm được nét kinh tởm trên mặt. “Con bé như
là một đứa em của anh ấy vậy. Một đứa em gái nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Penelope. Mẹ không nghĩ …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gần như là loạn luân,” Penelope lầm bầm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nói gì cơ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope cầm lấy kim chỉ lần nữa. “Không có gì.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ nghe con nói gì mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope lắc đầu. “Con đã hắng giọng. Có lẽ mẹ nghe…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ nghe con nói gì đó. Mẹ chắc chắn!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope rên lên. Cuộc sống tương lai hiện lên, dài đăng
đẳng và chán ngắt phía trước. “Mẹ à,” cô nói, với sự kiên nhẫn, nếu không phải
của vị thánh, thì ít nhất cũng là của một nữ tu sĩ sùng đạo, “Felicity đã gần
như đính hôn với cậu Albansdale rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portaion bắt đầu chà hai tay vào nhau. “Nó sẽ không đính hôn
nếu bắt được Colin Bridgerton.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Felicity sẽ &lt;em&gt;chết&lt;/em&gt;
trước khi theo đuổi anh Colin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tất nhiên không. Nó là một đứa con gái thông minh. Bất cứ
ai cũng có thể thấy được Colin là mối tốt hơn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nhưng Felicity yêu công tử Albansdale!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bà Portia liền như bong bóng xì hơi vào trong ghế nệm. “Đúng
là có điều đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và,” Penelope thêm vào với ý nghĩ tốt, “công tử Albansdale
có tài sản hoàn toàn to lớn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia đập ngón trỏ vào má. “Đúng. Tuy,” bà nói sắc nhọn, “không
bằng tài sản họ Bridgerton, nhưng cũng không phải là nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope biết là nên thôi đi, nhưng cô không thể ngăn lại
mình mở miệng thêm lần cuối. “Thật sự đó, thưa mẹ, cậu ta là một người rất tốt
cho Felicity. Chúng ta nên mừng cho nó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ biết, mẹ biết,” Portia càu nhàu. “Chỉ là mẹ muốn một đứa
con gái của mẹ lấy người Bridgerton thôi. Thật là tuyệt vời! Mẹ sẽ là người nổi
nhất Luân Đôn trong hàng tuần. Có lẽ vài năm luôn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope đâm kim vào trong cái gối bên cạnh. Một cách xả
giận ngu ngốc, nhưng mà cách khác là cô phải nhảy dựng lên và hét, &lt;em&gt;Còn con thì sao?&lt;/em&gt; Bà Portia dường như
nghĩ là một khi Felicity gả đi, mơ ước làm sui gia với họ Bridgerton mãi mãi bị
hủy diệt. Nhưng Penelope vẫn còn chưa gả - không phải là được tính sao?
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Có quá đáng lắm không khi muốn mẹ tự hào đến cô như ba người
con gái khác của bà? Penelope biết rằng Colin vốn sẽ không chọn cô, nhưng các bà
mẹ không phải là thường mù quáng trước những khuyết điểm của con mình hay sao?
Penelope rõ ràng thấy là Prudence, Philippa, hay ngay cả Felicity đều không có
cơ hội với một chàng Bridgerton nào. Tại sao mẹ lại nghĩ là cả ba người đó đều tốt
hơn Penelope?
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Được, Penelope công nhận là Felicity nổi tiếng hơn nhiều so
với cả ba người chị gộp lại. Nhưng Prudence và Philippa chưa bao giờ là &lt;em&gt;Không thể so sánh được&lt;/em&gt;. Hai người bọn họ
cũng đứng ngòai vòng dạ hội nhiều như Penelope.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Trừ việc, dĩ nhiên, là bây giờ bọn họ đã có nơi có chốn. Nếu
là Penelope thì cô sẽ không bám vào hai người đàn ông đó, nhưng ít nhất bây giờ
hai chị cũng là vợ người ta rồi. 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tạ ơn trời, cuối cùng, tâm trí Portia cũng chuyển sang việc
khác. “Mẹ phải đến thăm dì Violet,” bà nói. “Dì ấy chắc đang mừng lắm vì Colin
đã về.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dì Bridgerton sẽ vui được gặp mẹ,” Penelope đáp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Bà ấy thật tội nghiệp,” Portia nói, thở dài đầy kịch tính.
“Bà ta rất lo lắng cho cậu, con biết đấy…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ cho là thật quá sức chịu đựng của một người mẹ. Đứa con
trai lang bạt kỳ hồ bên ngoài, những nơi chỉ có Chúa mới biết, những đất nước
chắc chắn là ngoại đạo…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con tin là họ theo đạo Chúa ở Hy Lạp mà,” Penelope đáp nhỏ,
đôi mắt trở lại việc khâu vá.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đừng có cãi, Penelope Anne Featherington, bọn chúng đạo &lt;em&gt;Công Giáo&lt;/em&gt;!” Portia rùng mình với từ đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Họ không phải Công giáo,” Penelope đáp lại, bỏ dở việc may
vá và đặt nó qua một bên. “Mà là đạo Hy Lạp Chính Thống.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hừ, dẫu sao cũng không thuộc Nhà thờ Anh quốc,” Portia khịt
mũi đáp lại.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Xét bọn họ là người Hy Lạp, con nghĩ họ không lo về việc đó
cho lắm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Mắt Portia nhíu lại bất mãn. “Mà làm sao con biết về đạo Hy
Lạp này chứ? Không, đừng nói,” bà xua xua tay. “Con đọc nó ở đâu đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chỉ chớp mắt trong khi suy nghĩ câu trả lời thích
hợp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ ước gì con đọc ít một chút,” Portia thở dài. “Mẹ có lẽ đã
gả con đi được vài năm trước nếu con chịu quan tâm đến nghi thức xã giao và bớt
đi … bớt đi …”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope phải hỏi. “Bớt đi cái gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ không biết. Bất cứ cái gì đó hay làm con ngó mông lung
và mơ mộng thật nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Con chỉ suy nghĩ,” Penelope lặng lẽ nói. “Có lúc con chỉ
muốn ngừng lại và suy nghĩ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ngừng cái gì?” bà Portia muốn biết.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không thể không mỉm cười. Câu hỏi của bà Portia
dường như đã nói hết những sự khác nhau giữa hai mẹ con. “Không có gì, thưa
mẹ,” Penelope đáp. “Thật đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Bà Portia trông có vẻ như là muốn nói gì thêm, rồi bà nghĩ
tốt hơn là không. Hoặc là bà chỉ đói bụng. Bà nhón lấy cái bánh bích quy khỏi
khay trà và bỏ vào miệng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope muốn lấy miếng bánh cuối cùng cho mình, nhưng rồi
quyết định để dành cho mẹ. Cô nhất định phải giữ cho miệng mẹ bận rộn. Tán gẫu
về Colin Bridgerton là điều cuối cùng mà cô muốn vào lúc này.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
**
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin đã về!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope ngước lên khỏi quyển sách – Tóm tắt Lịch sử Hy Lạp
– và nhìn thấy Eloise Bridgerton xông vào phòng mình. Như thường lệ, Eloise
không được thông báo. Người quản gia nhà Featherington đã quen nhìn thấy cô đến
đây chơi đến nỗi ông xem cô như người nhà.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy à?” Penelope hỏi, khéo léo giả vờ (theo ý cô) vẻ không
quan tâm y như thật. Dĩ nhiên, cô giấu cuốn Tóm tắt Lịch sử Hy Lạp phía sau quyển
Mathilda, tiểu thuyết của S. R. Fielding đã làm mưa làm gió năm trước. Mọi
người đều có cuốn Mathilda cạnh bàn ngủ. Và nó đủ dày để che Tóm tắt Lịch sử Hy
Lạp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise ngồi xuống ghế. “Thật đó, anh ấy đen thui hà. Chắc
tại phơi nắng nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh ấy đi Hy Lạp, có phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise lắc đầu. “Ảnh nói tình hình chiến tranh xấu hơn, và
quá nguy hiểm. Nên anh đi Cyprus.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ố ồ,” Penelope mỉm cười nói. “Vậy là Lady Whistledown đã
nói sai.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise mỉm nụ cười kiêu hãnh đặc trưng của họ Bridgerton, và
một lần nữa Penelope nhận ra nàng thật may mắn có Eloise làm bạn. Nàng và
Eloise là một cặp bất phân ly từ năm mười bảy tuổi. Họ cùng trải qua những mùa
dạ hội Luân Đôn, cùng trưởng thành, và trước sự kinh ngạc của hai bà mẹ, cùng
nhau trở thành gái già.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phân bua rằng mình chưa gặp người nào thích hợp.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thì, dĩ nhiên, không cần phải hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh ấy thích Cyprus
không?” Penelope hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise thở dài. “Ảnh nói tuyệt vời lắm. Nói tôi sẽ thích đi du
lịch. Dường như ai cũng đi đâu đó trừ tôi ra.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và tớ nữa,” Penelope nhắc bạn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và cậu,” Eloise đồng ý. “Cảm tạ Chúa cho cậu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Eloise!” Penelope thốt lên, liệng một cái gối vào bạn.
Nhưng cô cũng cảm tạ ơn trời cho Eloise nữa. Mỗi ngày. Nhiều cô gái tìm cả đời
cũng không có một cô bạn thân, và cô đây có một người bạn mà có thể nói hết mọi
thứ trên đời. &lt;span&gt;Ừm, gần &lt;/span&gt;hết &lt;span&gt;mọi &lt;/span&gt;thứ. Penelope chưa bao giờ kể
bạn nghe tình cảm đơn phương của mình với Colin, dù cô cho rằng Eloise cũng đã
đoán được. Nhưng Eloise quá tế nhị để đề cập đến chuyện này, càng khẳng định sự
chắc chắn của Penelope là Colin sẽ chẳng bao giờ yêu cô. Nếu Eloise đã nghĩ,
trong một giây thôi, là Penelope thật sự có cơ hội với Colin, nàng ta sẽ lập
chiến lược làm mối ráo riết đến nỗi có thể gây ấn tượng với bất cứ đại tướng
quân đội nào.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Xét cho cùng thì Eloise quả là một người quản lý rất giỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“.. và ảnh nói sóng dồn đến nỗi ảnh phải nôn thốc nôn tháo
bên mạn thuyền, và …” Eloise nhăn. “Cậu không nghe tớ nói.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không,” Penelope thú nhận. “À, một chút xíu thôi. Không thể
tin nổi anh Colin kể với cậu anh ấy đã ói.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hừm, t&lt;span&gt;ớ &lt;em&gt;là&lt;/em&gt; em của &lt;/span&gt;ảnh mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ảnh sẽ nổi giận nếu biết cậu kể tớ nghe.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phẩy tay phản đối. “Ảnh không quan tâm đâu. Cậu cũng
như là em gái mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười, nhưng cùng lúc lại thở dài.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ hỏi anh năm – dĩ nhiên – là ảnh có định ở trong thành
phố cho đến hết mùa dạ hội không,” Eloise tiếp tục, “và – dĩ nhiên – là ảnh cố
trốn tránh câu trả lời, nhưng rồi tớ quyết định tra khảo ảnh..”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Hành động thông minh khủng khiếp,” Penelope lẩm bẩm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise quăng cái gối vào cô. “Và cuối cùng cũng bắt anh ấy thú
nhận là đúng, ảnh định sẽ ở lại ít nhất vài tháng. Nhưng bắt tớ không được nói
với Mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“À, thế thì anh ấy không” – Penelope hắng giọng – “được thông
minh khủng khiếp lắm. Nếu mẹ cậu nghĩ là ảnh chỉ ở đây một chút, bà sẽ gắng gấp
hai lần để làm mai. Tớ nghĩ đó là điều mà anh Colin muốn tránh nhiều nhất.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đó dường như là mục tiêu của đời ảnh,” Eloise đồng ý.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu ảnh xoa dịu được bà rằng không có gì phải hấp tấp, có
lẽ dì sẽ không quấy rầy anh nhiều.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một ý tưởng thú vị,” Eloise đáp, “nhưng có lẽ đúng trong lý
thuyết hơn là thực tế. Mẹ tớ nhất định muốn nhìn thấy anh ấy cưới vợ đến nỗi có
tăng cố gắng gấp đôi cũng chẳng làm gì. Những cố gắng bình thường cũng đủ làm
anh ấy phát điên rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một người có thể điên gấp hai không?” Penelope giễu. Eloise
nghiêng đầu. “Không biết nữa,” cô đáp. “Và không nghĩ là tớ muốn biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cả hai đều im lặng trong một thời gian (một sự kiện rất hiếm
có) và rồi Eloise đột nhiên nhảy lên và nói, “Tớ phải đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười. Người khác không biết Eloise sẽ nghĩ rằng
cô có thói quen hay thay đổi đề tài (và khá đột ngột), nhưng Penelope biết rằng
sự thực hoàn toàn khác hẳn. Khi Eloise đã quyết định chuyện gì rồi, cô ấy không
thể nào dứt bỏ được. Nghĩa là nếu Eloise đột nhiên muốn rời khỏi đây, có lẽ có
liên quan với việc họ đã bàn tán mới đây trong bữa chiều, và…
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh Colin sẽ đến uống trà,” Eloise giải thích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mỉm cười. Cô thích được làm người đúng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu nên đến,” Eloise nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope lắc đầu. “Anh ấy sẽ chỉ muốn có gia đình thôi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cậu có lẽ đúng,” Eloise nói, hơi gật đầu. “Vậy thôi, tớ
phải đi đây. Thành thật xin lỗi phải về sớm, nhưng tớ muốn cậu biết Colin đã về
nhà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Whistledown,” Penelope nhắc cô.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đúng. Người đàn bà đó lấy tin chỗ nào nhỉ?” Eloise nói, lắc
đầu thán phục. “Tớ thề là có khi bà ta biết nhiều về gia đình tớ đến nỗi tớ
không biết có nên sợ không nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Bà ta đâu thể tiếp tục lâu nữa,” Penelope phát biểu, đứng
dậy để tiễn bạn ra về. “Thế nào cũng có người đoán ra được bà là ai, phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không biết nữa.” Eloise đặt tay lên vặn cửa, vặn, và kéo.
“Tớ cũng hay nghĩ vậy. Nhưng đã mười năm rồi. Hơn thế nữa. Nếu muốn bắt được bà
ta thì chẳng phải đã xảy ra rồi hay sao.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope bước theo Eloise xuống cầu thang. “Dĩ nhiên bà ấy
sẽ phạm lỗi. Nhất định. Bà ta cũng chỉ là người.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise phá ra cười. “Vậy mà tớ nghĩ bà đó là thần tiên
phương nào chứ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope thấy mình cũng nhe răng cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise ngừng và quay lại đột ngột đến nỗi Penelope đâm sầm
vào cô, xém chút nữa là cả hai lăn đùng xuống những bậc cuối cùng của cầu
thang. “Cậu biết gì không?” Eloise hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ không thể đoán được.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise không thèm làm mặt hề. “Tớ cá rằng bà ta đã phạm lỗi
rồi,” cô nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sao hả?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chính cậu đã nói mà. Bà ta – hoặc là ông ta, tớ nghĩ – đã
viết mục báo đó hơn một thập niên. Không ai có thể làm việc lâu đến thế mà
không phạm lỗi nào. Cậu biết tớ nghĩ gì không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chỉ giang hai tay vẻ nôn nóng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ nghĩ vấn đề là bọn mình chỉ quá ngu ngốc để chú ý đến
lỗi của bà ta.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhìn bạn trừng trừng một hồi, rồi phá ra cười. “Oh,
Eloise,” cô nói, chùi nước mắt. “Tớ yêu cậu quá.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise nhăn răng. “Nếu thế thì tốt, tớ là gái già. Chúng ta
sẽ cùng lập một gia đình khi ba mươi tuổi và thật sự là hai lão thái thái.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope chộp lấy ý kiến đó như là phao cứu hộ. “Cậu nghĩ
mình có thể không?” cô thốt. Và rồi, trong giọng khẽ khàng, sau khi lén lút
quan sát hành lang, “Mẹ đã bắt đầu nói về tuổi già với sự thường xuyên đáng
ngại.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chuyện đó có gì mà ngại?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Có tớ ở trong mọi giấc mơ của bà, hầu hạ trên hai tay và hai
chân.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ôi trời.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đã nghĩ tới một câu khác nhẹ nhàng hơn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Penelope!” Nhưng Eloise nhăn răng ra cười.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ yêu mẹ tớ,” Penelope nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ biết mà,” Eloise đáp, giọng có vẻ xuôi theo.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không, mình nói thật.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Góc trái miệng của Eloise bắt đầu nhếch lên. “Mình biết mà.
Thật đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ là…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise đưa một tay lên chặn. “Cậu không cần phải nói thêm.
Tớ hiểu hết mà. Tớ… Ồ, chào bà Featherington!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Eloise,” Portia thốt, hối hả bước về hướng cầu thang. “Dì
không biết là cháu đang ở đây.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Cháu lúc nào cũng lén lút mà,” Eloise đáp. “Có phần ngang
ngược nữa.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia mỉm cười thương mến. “Dì nghe anh cháu vừa trở về.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vâng, trong nhà ai cũng mừng cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dì biết, nhất là mẹ cháu.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật đó. Mẹ cháu muốn điên cái đầu. Cháu nghĩ bà đang sắp
xếp danh sách ngay bây giờ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Tòan thân Portia ngẫng lên, như mọi khi nghe được cái gì có
thể được cho là chuyện phiếm. “Danh sách? Danh sách gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ, dì biết đấy, cái danh sách mà mẹ hay làm cho tất cả các
người con lớn. Hôn phối tương lai hay tương tự.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ thắc mắc đấy,” Penelope nói giọng ráo hoảnh, “tương tự
là cái gì.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đôi khi mẹ cho tên một hay hai người hoàn toàn không xứng
để tô đậm thêm phẩm chất của những người xứng đáng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Portia cười lớn. “Có lẽ bà ấy sẽ để con lên danh sách của
Colin, Penelope!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope không cười. Eloise cũng thế. Nhưng Portia không để
ý.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“À, cháu phải đi đây,” Eloise nói, hắng giọng để xóa giây
phút ngượng nghịu của hai trong ba người đứng giữa hành lang. “Anh Colin sẽ đến
uống trà. Mẹ cháu muốn cả gia đình tham gia.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mọi người sẽ đủ chỗ chứ?” Penelope hỏi. Biệt thự của phu
nhân Bridgerton rất lớn, nhưng các người con nhà Bridgerton, cùng với hôn phối,
và cháu trai gái có tổng số là hai mươi mốt. Một đại gia đình thật sự.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chúng tớ đến dinh thự Bridgerton,” Eloise giải thích. Mẹ
nàng đã rời khỏi ngôi nhà chính thức của họ Bridgerton sau khi con trai lớn lấy
vợ. Anthony, người đã thừa kế danh hiệu tử tước từ năm mười tám, đã bảo Violet
bà không cần phải đi, nhưng bà nhất quyết là chàng và vợ chàng cần có sự riêng
tư của họ. Kết quả là, Anthony và Kate sống với ba con trong dinh thự
Bridgerton, còn Violet sống với ba người con còn độc thân (trừ Colin bởi vì anh
có nhà riêng) chỉ cách vài con đường ở số 5 đường Bruton. Sau hơn một năm với
nhiều dự định đặt tên cho nhà mới của phu nhân Bridgerton không thành công, gia
đình họ chỉ gọi nó đơn giản là Số Năm.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chúc cháu vui vẻ nhé,” Portia nói. “Dì phải đi tìm Felicity
đây. Chúng tôi đã trễ cuộc hẹn thử áo rồi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise nhìn Portia biến mất trên cầu thang và nói với
Penelope, “Em cậu có vẻ ở chỗ may áo nhiều nhỉ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhún vai. “Felicity muốn điên đầu luôn về mấy vụ
thử áo, nhưng con bé là hi vọng duy nhất của mẹ về một đám cưới huy hoàng. Tớ e
là mẹ tin Felicity sẽ chộp được ông công tước nào đó nếu nó bận một cái váy thích
hợp.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không phải con bé gần như hứa hôn với chàng Albansdale rồi
sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ nghĩ là chàng ta sẽ có thông báo chính thức vào tuần
sau. Nhưng cho đến khi đó, mẹ vẫn cố tìm người khác.” Cô trợn mắt lên. “Cậu tốt
nhất là nên cảnh cáo người nhà cậu nên tránh xa ra.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Gregory hả?” Eloise hỏi ngờ vực. “Nó còn chưa ra khỏi đại
học mà.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin?” Eloise phá lên cười hô hô. “Ồ, hài thật.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đã nói với mẹ vậy rồi, nhưng cậu biết khi bà có ý nghĩ trong
đầu rồi đấy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise khúc khích. “Giống tớ chứ gì, tớ biết.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dai dẳng đến tận giây phút cuối cùng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Dai dẳng có thể là điều tốt mà,” Eloise nhắc, “lúc thích
hợp.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Đúng,” Penelope mỉm cười châm biếm, “và ở lúc không thích
hợp, đó sẽ là tuyệt đối ác mộng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise cười rộ. “Vui lên đi, bạn hiền. Ít nhất dì cũng để
cho cậu thoát khỏi mấy bộ áo màu vàng đó.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope nhìn bộ áo buổi sáng, mà chính cô cũng phải tự nhận,
là một màu xanh dễ thương. “Mẹ ngừng chọn đồ cho tớ một khi nhận ra tớ chính
thức trở thành ế hàng. Một cô gái không thể lấy chồng thì không xứng đáng với
thời gian và công sức bà bỏ ra để cho lời khuyên về thời trang. Mẹ đã không
theo kèm tớ khi đi mua sắm khoảng một năm rồi. Tuyệt vời!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise mỉm cười với cô bạn thân, người có làn da ửng màu
hồng phấn xinh xắn mỗi khi bận màu dịu. “Mọi người ai cũng biết, giây phút mà
cậu được phép chọn trang phục cho riêng mình. Ngay cả Lady Whistledown cũng
phải có ý kiến!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ giấu bài báo đó khỏi mẹ,” Penelope thú nhận. “Tớ không
muốn bà bị buồn.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Eloise chớp mắt vài lần trước khi nói, “Cậu thật là tốt,
Penelope.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ cũng có vài giây phút thiện lương và khoan dung.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Người ta nói rằng,” Eloise hừ nhẹ, “Một phần quan trọng của
thiện lương và khoan dung là khả năng không gây chú ý về sự thiện lương và
khoan dung của người đó chứ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Penelope mím môi vừa đầy Eloise ra cửa. “Cậu không cần phải
về nhà sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tớ đi đây! Tớ đi đây!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Và cô biến mất.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
* * *
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Thật là, Colin Bridgerton quyết định khi anh nếm hớp rượu
brandy tuyệt vời, tốt được trở về Anh Quốc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Kỳ lạ, thật ra, anh thích được trở về cũng nhiều như thích
được đi xa. Khoảng vài tháng nữa – nhiều nhất là sáu – anh sẽ lại ngứa ngáy
muốn rời khỏi nữa, nhưng lúc này, Anh quốc tháng Tư tuyệt đối tuyệt vời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ngon lắm, phải không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin ngước lên. Anh trai Anthony đang dựa vào cái bàn khổng
lồ bằng gỗ cây đào của anh, ra dấu với anh bằng ly rượu brandy của ảnh.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin gật. “Không nhận ra em nhớ nó thế nào cho đến khi trở
về. Ouzo cũng có sắc thái riêng, nhưng cái này” – anh nhấc ly lên – “là thiên
đàng.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony cười gượng. “Mà lần này cậu định ở lại bao lâu?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin bước đến bên cửa sổ và giả bộ nhìn ra ngoài. Anh cả ít
khi nào bỏ công che giấu sự thiếu kiên nhẫn với cái tính thích ngao du của
Colin. Sự thật, Colin không thể nào trách anh ấy được. Thi thoảng, những lá thư
khó khăn lắm mới gởi về nhà được; anh đoán là cả gia đình thường phải đợi cả
một hay hai tháng để nhận được tin của anh. Dù biết anh sẽ chẳng thích thú gì ở
địa vị của họ – không bao giờ biết được người thân đã chết hay còn sống, lúc
nào cũng thấp thỏm chờ đợi tiếng gõ cửa của người đưa thư – điều đó vẫn không
đủ mạnh để giữ chân anh ở Anh Quốc.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Cứ lâu lâu, anh chỉ đơn giản phải &lt;em&gt;đi&lt;/em&gt;. Không có cách nào khác hơn để giải thích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Thoát khỏi xã hội thượng lưu, chỉ nghĩ đến anh như là một
lãng tử đáng yêu và không hơn, khỏi Anh Quốc, nơi khuyến khích những người con
trai thứ xung quân hay tu đạo, không có cái nào hợp với tính tình của anh. Ngay
cả thoát khỏi gia đình, những người yêu anh vô điều kiện nhưng không hề biết
điều anh thực sự muốn, tận sâu trong tâm hồn, là được làm cái gì đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh cả Anthony giữ chức vụ tử tước, và với danh phận đó là
trách nhiệm khổng lồ. Anh trông nom bất động sản, quản lý tiền bạc của gia
đình, và chăm sóc cho vô số tá điền và gia nhân. Benedict, người anh thứ hai
chỉ lớn hơn bốn tuổi, là một họa sĩ lừng danh. Anh ấy bắt đầu với giấy và bút
chì, nhưng với sự khuyến khích của vợ đã tiến lên vẽ tranh sơn dầu. Một trong
những bức tranh phong cảnh của anh ấy giờ đây đang treo trong Phòng Triển Lãm
Quốc Gia.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony sẽ mãi mãi được nhớ đến trong gia phổ là đệ thất tử
tước Bridgerton. Benedict sẽ sống mãi trong những bức họa của anh ấy, rất lâu
sau khi anh ấy đã qua đời.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng Colin không có gì cả. Anh quản lý một gia sản nhỏ được
thừa kế và anh tham dự tiệc tùng. Anh không bao giờ tưởng đến việc nói là anh
đã không vui vẻ, nhưng có nhiều lúc anh chỉ muốn có một cái gì đó hơn là vui
vẻ.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn một mục đích.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn một di sản.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anh muốn, nếu không để biết chắc thì ít nhất cũng để hi
vọng, rằng khi anh qua đời, anh sẽ được tưởng nhớ đến trong một cách khác hơn
là là trong tờ báo Society Papers của Lady Whistledown.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin?” tiếng anh trai vang lên dò hỏi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin quay lại và chớp mắt. Chắc chắn là Anthony đã hỏi anh
một câu gì đó, nhưng đâu đó trong cái đầu óc lơ mơ của mình, anh quên mất. 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ. Há.” Colin hắng giọng. “Em sẽ ở đây đến hết mùa, ít
nhất.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony không nói gì, nhưng thật khó để không chú ý đến vẻ
thỏa mãn trên gương mặt anh ấy.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu không phải lý do nào khác,” Colin tiếp, nụ cười danh
tiếng đóng trên mặt, “phải có ai đó chiều chuộng các con của anh chứ. Em không
nghĩ bé Charlotte có đủ búp bê.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Chỉ có năm mươi con thôi,” Anthony đồng ý với giọng không
lộ biểu tình nào. “Con bé bị bỏ bê lắm.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Sinh nhật bé vào cuối tháng này, đúng không? Em sẽ phải bỏ
bê nó thêm vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nhắc đến sinh nhật,” Anthony nói, an tọa vào cái ghế khổng
lồ sau bàn, “sinh nhật mẹ là một tuần sau Chủ Nhật này đấy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh nghĩ em nhanh chóng về đây là vì sao chứ?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony nhướng mày, và Colin có ấn tượng đặc biệt là anh ấy
đang quyết định nếu Colin đã thực sự nhanh chóng về nhà dự sinh nhật của mẹ,
hay chỉ đơn giản là anh đã lợi dụng một thời điểm tốt.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tụi anh đang tổ chức một dạ tiệc cho mẹ,” Anthony nói.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mẹ để anh sao?” Theo kinh nghiệm của Colin thì phụ nữ đến
một tuổi nào đó thì không còn thích tiệc mừng sinh nhật nữa. Và mặc dù mẹ anh
vẫn còn rất đáng yêu, bà chắc chắn đến một tuổi nào đó rồi.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Tụi anh bị ép phải sử dụng kế uy hiếp,” Anthony thú nhận.
“Mẹ phải đồng ý buổi tiệc nếu không tụi anh sẽ tiết lộ tuổi thật của mẹ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin không nên hớp một hớp rượu brandy khi ấy; anh phát sặc
và chỉ gần tránh được trong đường tơ kẻ tóc không phun ra khắp người anh cả.
“Em muốn thấy cảnh ấy quá.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony mở miệng cười thỏa mãn. “Đó là một chiến lược thiên
tài của anh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin nốc hết ly rượu của mình. “Anh nghĩ coi, bao nhiêu cơ
hội trong đó là mẹ sẽ không dùng buổi dạ hội để tìm vợ cho em?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Rất nhỏ.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em nghĩ thế.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony dựa vào ghế. “Em đã ba mươi ba tuổi rồi, Colin…”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin nhìn anh không tin. “Ối trời, đừng nói là &lt;em&gt;anh&lt;/em&gt; cũng bắt đầu đấy nhé.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh không thèm đâu. Anh chỉ muốn góp ý cậu nên để ý một
chút trong mùa này thôi. Không cần phải tích cực tìm kiếm, nhưng không mất mát gì
để nghĩ tới khả năng đó cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin liếc ra cửa, tìm cách đi qua đó trong khoảng thời gian
sớm nhất. “Em xin khẳng định với anh là em không ghét ý tưởng hôn nhân chút
nào.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Anh không nghĩ cậu như thế,” Anthony phản đối.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em chỉ không thấy có lý do gì để vội cả.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không bao giờ có lý do để vội,” Anthony đáp. “À, hiếm khi.
Chỉ chiều mẹ thôi, được không?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin không nhận ra anh đang nắm giữ ly rượu không cho đến
khi nó lọt qua khẽ tay anh và rơi xoảng xuống thảm lót sàn. “Chúa ơi,” anh thì
thầm, “mẹ bệnh ư?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Không!” Anthony nói, sự ngạc nhiên làm giọng anh trở nên to
tiếng và mạnh mẽ. “Mẹ sẽ thọ hơn chúng ta, anh chắc chắn thế.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Vậy thì chuyện này là ý gì?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony thở dài. “Anh chỉ muốn cậu hạnh phúc.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em hạnh phúc,” Colin khẳng định.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật sao?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Thật, em là người đàn ông hạnh phúc nhất Luân Đôn. Đọc Lady
Whistledown là biết. Bà ấy sẽ nói với anh như vậy.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Anthony liếc nhìn tờ báo trên bàn.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Ồ, có thể không phải tờ này, nhưng bất cứ tờ nào năm ngoái.
Em đã được gọi là đầy mỵ lực nhiều hơn những lần Phu nhân Danbury
được gọi là đa sự, và cả hai ta đều biết đó là kỳ công như thế nào.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Mỵ lực đâu cần thiết nghĩa là hạnh phúc,” Anthony nói nhẹ
nhàng.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em không có giờ để tán chuyện này,” Colin càu nhàu. Cánh
cửa chưa bao giờ trông đẹp đến thế.
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Nếu cậu thật sự hạnh phúc,” Anthony khăng khăng, “cậu sẽ
không đi hoài.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Colin dừng lại, tay đặt trên nắm cửa. “Anthony, em&lt;em&gt; thích &lt;/em&gt;đi du lịch.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Liên miên?”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Em phải, nếu không thì em đã chả đi.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Một câu nói lẫn tránh mà anh từng nghe.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Và đây” – Colin nhìn anh trai, miệng nở nụ
cười tà quái – “là một chiến lược lẩn tránh.”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
“Colin!”
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Nhưng anh đã đi khỏi phòng rồi.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12022008/mot-minh-yeu-anh-chuong-mot#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/co-trang">Cổ Trang</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/dich-thuat">Dịch Thuật</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tinh-cam">Tình Cảm</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/van-tho/tuoi-teen">Tuổi: Teen</category>
 <pubDate>Tue, 12 Feb 2008 13:14:53 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">507 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương bốn: Khởi hành</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-bon-khoi-hanh</link>
 <description>&lt;p&gt;
“Với Ender, chúng ta phải giữ một cán cân thăng bằng hết sức chính xác. Phải cô lập vừa đủ để nó vẫn còn trí sáng tạo – bằng không nó sẽ phục tùng hệ thống nơi đây và chúng ta sẽ mất nó. Mặt khác, ta cần phải chắc chắn nó vẫn giữ khả năng lãnh đạo tài ba.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nếu được thăng chức, thì nó sẽ lãnh đạo thôi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không đơn giản vậy đâu. Mazer Rackham có thể lãnh đạo hạm đội nhỏ mà vẫn thắng. Khi mà cuộc chiến này nổ ra, nó sẽ quá sức người, ngay cả cho một thiên tài. Có quá nhiều chi tiết nhỏ liên quan. Nó phải làm việc trôi chảy với hạ thuộc.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Ồ, hay đó. Nó phải là thiên tài và phải là người tốt nữa.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không phải tốt. Tốt sẽ để cho bọn người bọ hủy diệt tất cả.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Vậy anh định cách ly nó.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Tới lúc tàu hạ cánh thì tôi sẽ tách nó hòan toàn với bọn học sinh khác.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Không nghi ngờ gì việc đó. Tôi đang chờ anh đến đây. Tôi đã xem băng hình nó làm với thằng nhóc Stilson. Không phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn dễ thương mà anh mang lên đây.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anh lầm rồi. Nó còn dễ thương hơn tưởng tượng nữa. Nhưng đừng lo. Chúng ta sẽ tiêu trừ chuyện đó ngay thôi.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Nhiều khi tôi nghĩ anh thích việc đập tan các thần đồng.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Đó là một nghệ thuật và tôi chỉ rất, rất giỏi về chuyện đó. Thích thú? Có thể. Khi chúng ráp các mảnh vỡ lại sau này, và điều đó sẽ làm chúng tốt hơn.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Anh là một quái vật.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Cám ơn. Vậy có nghĩa là tôi được lên lương chăng?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Huân chương thôi. Ngân sách đâu phải là vô tận.” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
* * *&lt;br /&gt;
Người ta nói phi trọng lực có thể làm mất thăng bằng, đặc biệt là với trẻ em, khi phương hướng vẫn còn chưa hình thành. Nhưng Ender đã mất thăng bằng ngay trước khi rời khỏi trọng lực của trái đất. Trước khi cả phi thuyền bắt đầu khởi hành. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Có tất cả mười chín cậu trai khác trong chuyến đi này. Chất đầy cả xe búyt và thang máy. Chúng nói líu lo, đùa giỡn, khoe khoang và cười hô hố. Ender giữ im lặng. Cậu chú ý cách Graff và những sĩ quan khác đang quan sát chúng. Phân tích. Những gì chúng ta làm đều mang ý nghĩa riêng, Ender nhận ra. Họ cười đùa. Mình không cười đùa. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cậu nghịch với ý tưởng hành động giống mấy cậu bé khác. Nhưng cậu không nghĩ ra được câu đùa nào, còn những câu của họ thì chẳng có vui cả. Tiếng cười của họ đến từ nơi đâu, Ender không thể tìm thấy một nơi như thế trong cậu. Cậu đang sợ, và cơn sợ hãi làm cậu nghiêm túc. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Người ta phát cho cậu bộ đồng phục, bộ áo liền quần; cảm