<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Age: Everyone</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/taxonomy/term/124/noi-bat</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Most Vote</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Một Mình Yêu Anh - Mở đầu</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/mot-minh-yeu-anh-mo-dau</link>
 <description>&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span&gt;Tháng Tư gần đến trước ngưỡng cửa, và cùng
với nó là một mùa dạ hội mới ở Luân Đôn. Các cửa tiệm quần áo trong thành phố
chứa đầy những Bà Mẹ Tham Vọng và Thiếu Nữ Cập Kê, truy lùng chiếc áo dạ hội &lt;span&gt; &lt;/span&gt;có ma lực tạo nên khác biệt giữa hôn nhân và ở
giá.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Con mồi của họ - những chàng công tử độc
thân – ngài Colin Bridgerton lại một lần nữa nằm đầu bảng danh sách những người
chồng trong mộng, mặc dù chàng vẫn chưa trở về từ sau chuyến du lịch ra nước
ngoài gần đây. Chàng không có tước vị, đúng thế, nhưng chàng có dư vẻ đẹp, gia
tài, và, như bất cứ ai đã từng sống ở Luân Đôn một giây phút biết là, sức hấp
dẫn.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Nhưng vị công tử Bridgerton đã đạt đến lứa
tuổi ba mươi ba vẫn chưa hề quan tâm đến bất cứ tiểu thơ danh giá nào, và không
có lí do gì để dự đoán năm 1824 sẽ khác hơn với năm 1823 về phương diện này.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Có lẽ là những Thiếu Nữ Cập Kê – và có lẽ
quan trọng hơn là những Bà Mẹ Tham Vọng – tốt hơn hết nên săn mồi ở nơi khác.
Nếu ngài Bridgerton đang mong muốn tìm kiếm một người vợ, chàng che giấu ước mơ
đó rất kỹ.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Mặt khác, không phải đó chính là thử thách
mà một cô gái thích nhất hay sao?&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: right; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;right&quot;&gt;
&lt;span&gt;LADY WHISTLEDOWN’S SOCIETY&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: center; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;span&gt;Mở đầu&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ngày Sáu, tháng
Tư, năm 1812 – chính xác hai ngày trước lần sinh nhật thứ mười sáu – Penelope
Featherington biết yêu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cảm giác đó là, nói
tóm trong một từ, chấn động. Trời đất rung chuyển. Tim cô nảy bật lên. Khoảnh
khắc ấy làm cô quên cả thở. Và cô khá thỏa mãn tự nói với mình, người đàn ông
trong mộng – chàng Colin Bridgerton độc nhất vô nhị – cũng cảm thấy chính xác
như vậy.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ồ, không phải về phần
tình yêu. Anh chắc chắn đã không yêu cô vào năm 1812 (cũng như những năm 1813,
1814, 1815, hoặc là - ồ, mắc dịch, cũng không yêu đến tận năm 1816-1822, và
nhất định không ở năm 1823, khi mà anh du lịch ra nước ngoài hầu hết thời gian.)
Nhưng trời đất của anh rung chuyển, trái tim anh nhảy bật lên, và Penelope
không chút nghi ngờ biết là hơi thở của anh cũng bị ngưng luôn. Hết mười giây
dài.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ngã ngựa thường
gây ra điều đó cho người ta.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Câu chuyện xảy ra
như thế này:&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô đang đi dạo
trong công viên Hyde cùng với mẹ và hai người chị khi cô nghe có tiếng ầm ầm
dưới chân (xem ở trên: khúc về trời đất rung chuyển).Thấy mẹ không ngó ngàng đến
mình (bà ít khi chú ý tới cô), Penelope lẻn đi một chút để xem là chuyện gì.
Những người còn lại đang nói chuyện say mê với nữ tử tước Bridgerton và tiểu
thư Daphne, người chỉ vừa mới bắt đầu mùa thứ hai ở Luân Đôn, nên họ làm như
không nghe thấy tiếng động ầm ầm. Gia đình Bridgerton là một gia đình danh giá,
và cuộc đối thoại với họ nhất định không được làm ngơ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope vừa vòng
qua một gốc cây khổng lồ, thì cô nhìn thấy hai người đang phóng ngựa đến hướng
cô, chạy nước đại hết tốc lực không cương hay bất cứ từ gì mà người ta gọi
những kẻ ngu ngốc trên lưng ngựa không quan tâm đến an toàn của họ. Penelope
nghe tim mình đập mạnh (thật là khó mà duy trì nhịp đập bình thản khi chứng
kiến một cảnh kích động như thế, và hơn nữa, việc này cho phép cô nói là tim
mình nhảy bật lên giây phút cô biết yêu.)&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Rồi, trong một trò
đùa không giải thích được của số phận, ngọn gió đột ngột thổi mạnh và hất tung
cái mũ choàng của cô (trong sự thất vọng của mẹ mình, cô đã không cột chặt vì
cái ruy băng chèn dưới cằm cô) bay thẳng lên trên không, rồi splat! rơi vào mặt
một trong hai kỵ sĩ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope hít mạnh
(quên cả thở!), và người đàn ông rớt khỏi ngựa, rơi thẳng vào vũng bùn gần đó một
cách hết sức là thiếu trang nhã.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô chạy nhanh đến,
không nghĩ ngợi, miệng hét lên tiếng gì đó để hỏi thăm anh có làm sao, nhưng cô
đồ rằng âm thanh nghe không khác gì một tiếng thét bị bóp nghẹn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh, tất nhiên, sẽ
giận dữ với cô, bởi vì cô đã làm anh ngã khỏi ngựa, và làm anh lấm lem bùn –
hai điều chắc chắn làm bất cứ quý công tử nào cũng phải nổi lửa. Nhưng khi cuối
cùng anh đứng lên được, tay gạt bùn khỏi quần áo, anh đã không mắng nhiếc cô.
Anh cũng không châm chích cô, không hét lớn, và cũng không cả liếc nhìn cô
trừng trừng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Anh cười.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope không có
nhiều kinh nghiệm với tiếng cười của đàn ông, và những gì ít ỏi mà cô biết
không phải là tốt lành gì. Nhưng đôi mắt người này – một màu xanh lục thiết tha
- đầy tiếu ý khi anh chùi một đốm bùn đang đậu trên má và thốt, “Ồ, tôi
thật vụng về quá, phải không?” &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và chính trong
khoảnh khắc ấy, Penelope biết yêu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Khi cô tìm được
giọng nói của mình (cô đau đớn chú rằng, đã qua hết ba giây sau khoảng thời
gian mà một người có trí tuệ phải trả lời), cô nói, “Ồ, không, em mới là người
nên xin lỗi! Cái mũ bay khỏi tóc em và…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô ngưng lại liền
khi nhận ra anh đã chẳng nói gì đến việc xin lỗi cả, và không việc gì phải phản
đối anh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không có gì đâu,”
anh nói, mỉm cười thú vị nhìn cô. “Anh - ồ, chào em, Daphne! Không ngờ em cũng
ở công viên nữa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope xoay mình
lại và thấy mình phải giáp mặt với Daphne Bridgeton, đang đứng cạnh mẹ cô,
người nhanh chóng rít lên, “Con làm gì thế, Penelope Featherington?” và Penelope
không thể nêu được cả trả lời nào, &lt;em&gt;Không
gì&lt;/em&gt;, bởi vì tai nạn thật sự hoàn tòan do lỗi nơi cô, và cô vừa tỏ ra là một
con ngốc trước mặt một người rõ ràng – xét theo nét mặt của mẹ - là một công tử
gia độc thân hào hoa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Không phải mẹ nghĩ
rằng cô có cơ hội với anh. Nhưng bà Featherington có hi vọng cao cho hai con cô
gái lớn của bà. Hơn nữa, Penelope vẫn còn chưa “ra mắt” trong xã hội thượng
lưu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng nếu bà
Featherington dự định mắng cô thêm, thì bà không thể làm được nữa, bởi vì điều
đó đòi hỏi bà phải rời sự chú ý khỏi gia đình Bridgerton danh giá, trong đó,
Penelope nhanh chóng nhận ra, gồm cả chàng trai hiện đang lấm lem bùn đất.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Hi vọng con trai
bà không bị thương,” bà Featherington nói với nữ tử tước Bridgerton.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không sao hết,”
Colin chen vào, lập tức bước sang bên một cách thuần thục trước khi Quý phu
nhân Bridgerton vồ lấy anh với sự quan tâm của người mẹ hiền.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Những lời giới
thiệu được trao ra, nhưng phần còn lại của cuộc nói chuyện không quan trọng,
phần lớn bởi vì Colin đã nhanh chóng và chính xác nhận định bà Featherington là
một trong những bà mẹ mai mối. Penelope không ngạc nhiên khi anh vội vàng tính
cách tháo lui.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng mọi thiệt
hại đã xảy ra. Penelope đã khám phá ra một lý do để mơ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đêm hôm ấy, lúc ôn
lại buổi gặp gỡ lần thứ một ngàn trong đầu mình, cô chợt nhủ rằng sẽ lãng mạn
hơn nếu cô có thể nói rằng mình đã yêu anh khi anh hôn tay cô trước khi mời cô
nhảy, đôi mắt chàng lấp lánh sự gian tà khi nắm tay cô hơi chặt hơn mức lễ giáo
cho phép. Hay là có thể xảy ra khi chàng kỵ sĩ phi ngựa qua cánh đồng hoang,
cơn gió (như đã đề cập ở trên) không cản trở khi chàng (hay, nói cách khác, con
tuấn mã) phi lại gần hơn, và sự quan tâm duy nhất (của chàng, không phải của
tuấn mã) là được đến cạnh nàng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng không, cô
phải đi yêu Colin Bridgerton khi chàng ngã xuống ngựa và rơi tõm vào vũng
bùn. Thật bất thường và chẳng lãng mạn chút nào, nhưng trong một cách nào đó
cũng thật là qui luật công bằng, bởi vì không gì có thể đơm hoa kết trái từ
việc ấy.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Tại sao lại phí phạm
sự lãng mạn lên một mối tình không được đáp lại? Tốt hơn là cứ giữ các cuộc làm
quen trên thảo nguyên lộng gió cho những người thật sự có tương lai ở cùng
nhau.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và nếu có một điều
mà Penelope biết rất rõ, ngay cả vào khi ấy, tại tuổi mười sáu trừ hai ngày, là
tương lai của cô sẽ không có bóng Colin Brigerton làm chồng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đơn giản chỉ vì cô
là loại con gái không bao giờ hấp dẫn được người con trai như anh, và cô e rằng
sẽ mãi mãi là như thế.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;***&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vào ngày Mười
tháng Tư, năm 1813 – chính xác hai ngày sau sinh nhật thứ mười bảy – Penelope
Featherington chính thức ra mắt xã hội thượng lưu Luân Đôn. Không phải là ý
muốn của cô. Cô đã van xin mẹ cho cô chờ thêm một năm nữa. Cô ít nhất nặng hai
stones&lt;a name=&quot;_ednref1&quot; href=&quot;#_edn1&quot; title=&quot;_ednref1&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: Tahoma&quot;&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
hơn trọng lượng tiêu chuẩn, và khuôn mặt vẫn còn một xu hướng kinh khủng là
phát triển mụn bất cứ khi nào cô hoảng hốt, nghĩa là cô &lt;em&gt;lúc nào&lt;/em&gt; cũng có mụn, bởi vì không gì trên thế giới làm cô sợ hơn là
các buổi dạ hội ở Luân Đôn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô cố nhắc nhở
mình là sắc đẹp chỉ là bề ngoài, nhưng điều đó không giúp được những lúc cô tự
mắng mình bởi cái tật không biết nói chuyện với mọi người. Không còn gì thê
thảm hơn là một cô gái vừa xấu mà lại còn không có cá tính. Và trong năm đầu
tiên trong thị trường hôn nhân, nàng Penelope chính xác là như thế. Một cô gái
xấu xí và không - ồ, thôi được rồi, cô phải giữ cho mình chút mặt mũi – rất ít
cá tính.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Tận sâu trong tâm
khảm, cô biết cô là ai, một con người thông minh, tốt bụng và có khiếu hài
hước. Nhưng chả biết thế nào mà trong quãng đường từ tim đến miệng, cá tính của
cô lại đi lạc mất, và cô thấy mình hay nói nhiều điều không thích hợp hoặc,
thường thì, hoàn toàn không nói gì hết.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Mọi chuyện còn tệ
hại hơn khi, mẹ Penelope không cho phép cô tự chọn trang phục. Vì thế, những khi
không khoác màu áo trắng thiết yếu cho các cô gái trẻ (dĩ nhiên là không hợp
với màu da cô chút nào hết), cô bị ép phải bận tuyền một màu vàng, đỏ, hay cam,
tất cả đều làm cô trông rất kinh khủng. Có một lần Penelope gợi ý màu xanh lục,
bà Featherington đã đặt hai tay lên cái hông tròn trịa và tuyên bố rằng màu
xanh lục quá là sến.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Màu vàng, bà
Featherington tuyên bố, là màu &lt;em&gt;vui vẻ&lt;/em&gt;,
và một cô gái &lt;em&gt;vui vẻ&lt;/em&gt; sẽ chộp được một
đấng ông chồng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope ngay tại
lúc đó quyết định tốt nhất là không nên tìm hiểu những gì đang diễn ra trong
đầu mẹ mình.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Như thế, Penelope
thường thấy mình phục trang tòan màu vàng, cam và thỉnh thoảng màu đỏ, mặc dù
những màu đó không những làm dáng cô trông rất chi là không vui vẻ, mà còn hoàn
toàn tái đi so đôi mắt nâu và mái tóc ửng đỏ của cô. Cô không thể làm gì được,
nên cô quyết định ráng chịu đựng và nhăn răng cười, còn trong trường hợp cô
không thể nhăn răng được thì cô sẽ nhất quyết không khóc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô có thể tự hào
chú rằng, cô đã không bao giờ khóc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nếu những chuyện
trên còn chưa đủ, năm 1813 là năm mà một nhân vật bí ẩn (và thần thoại), Lady
Whistledown, bắt đầu phát hành nhật báo &lt;em&gt;Society
Papers&lt;/em&gt; ba lần mỗi tuần. Tờ báo một trang này ngay lập tức trở thành đề tài
nóng hổi. Không ai biết được Lady Whistledown là ai, nhưng người nào cũng có phán
đoán của mình. Trong nhiều tuần – không, nhiều tháng – liền, Luân Đôn không xôn
xao về đề tài nào khác. Tạp chí được đưa đến từng nhà miễn phí trong vòng hai
tuần – chỉ đủ để làm cả giới thượng lưu sinh nghiện – rồi đột nhiên không còn
đưa nữa, thay vào đó là những cậu bé bán báo đòi thu lệ phí với giá trên trời
là năm xu một tờ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng đến lúc ấy,
không ai có thể sống mà không có những liều tin lá cải mỗi ngày, và mọi người
đều mở hầu bao ra.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một người phụ nữ
(hay là, theo vài người đoán mò, người đàn ông) ở đâu đó đang trở nên giàu sụ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Điều làm &lt;em&gt;Lady Whistledown’s Society Papers&lt;/em&gt; khác
biệt với những tờ báo đưa tin đồn trước đây là tác giả thật sự điểm mặt chỉ tên
những người được nhắc đến. Không có việc giấu giấu diếm diếm sau những từ viết
tắt như Ngài P---- hay Phu nhân B----. Nếu Lady Whistledown muốn viết về ai,
nàng sẽ chỉ đích danh người đó.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và khi Lady
Whistledown muốn viết về Penelope Featherington, nàng viết thật. Sự xuất hiện
đầu tiên của Penelope trong Lady Whistledown’s Society Papers diễn ra như thế
này:&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Bộ y phục tai quái của tiểu thơ Penelope
Feathering làm cho cô nàng bất hạnh trông không khác gì một trái cam chín rục.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một lời châm chích
đau đớn, chắc chắn rồi, nhưng không có gì sai sự thật cả.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Lần thứ hai xuất
hiện trong tờ báo cũng không khá hơn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Không ai nghe thấy tiểu thư Penelope
Featherington nói gì, ồ thảo nào! Cô gái tội nghiệp dường như chết chìm trong
làn sóng đăng ten của áo.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Không phải,
Penelope e rằng, những lời làm tăng tiếng tăm của cô.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng mùa dạ hội
cũng không phải hòan toàn là thảm họa. Vẫn có vài người mà cô có thể nói chuyện
được. Thái phu nhân Bridgerton, hơn bất cứ ai, thích cô và Penelope nhận ra cô
có thể nói với vị tử tước phu nhân xinh đẹp những điều mà cô không thể mơ tới
nói với mẹ mình. Qua thái phu nhân Bridgerton mà cô gặp Eloise Bridgerton,
người em gái của hoàng tử trong mộng Colin. Eloise cũng vừa tròn mười bảy tuổi,
nhưng mẹ nàng đã khôn ngoan cho nàng lùi ngày ra mắt lại một năm. Mặc dù Eloise
thừa hưởng dư giả vẻ đẹp và sự quyến rũ của họ nhà Bridgerton.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và trong những bữa
trưa Penelope ngồi trong phòng khách màu xanh kem của nhà Bridgerton (hay,
thường xuyên hơn, ở trong phòng ngủ của Eloise, nơi hai cô gái cười đùa khúc
khích, và nghiêm túc bàn tán về mọi thứ xảy ra dưới ánh mặt trời), cô thấy mình
thỉnh thoảng được tiếp cận với Colin, chàng đang ở lứa tuổi hai mươi hai, và vẫn
chưa rời khỏi gia đình đến nhà riêng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nếu Penelope đã
yêu anh từ trước, thì không có gì so sánh được với cảm giác của cô sau khi thật
sự quen biết anh. Colin rất dí dỏm, sôi nổi, và chất hài hước táo bạo của anh
có thể làm cho các thiếu nữ ngây ngất, nhưng mà hơn cả…&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin Bridgerton
rất tốt.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Tốt&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span&gt;. Một từ nhỏ bé ngốc nghếch. Nghe có vẻ tẻ nhạt, nhưng bằng cách nào đó
mà nó hoàn toàn thích hợp để miêu tả anh. Anh luôn có điều thú vị để nói với Penelope,
và khi cô cuối cùng thu hết can đảm để đáp lại (ngoài những lời chào đơn giản
và tạm biệt), anh thật sự lắng nghe. Điều đó càng làm cho cô dễ dàng nói chuyện
hơn vào lần sau.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vào cuối mùa,
Penelope xét rằng Colin Bridgerton là người đàn ông duy nhất mà cô có thể trò
chuyện đường hoàng được. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đấy là tình yêu.
Ồ, đó là tình yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu. Những từ trùng lặp ngu
ngốc, có lẽ, nhưng đó chính là những gì Penelope nguệch ngọac trên một tờ giấy
đắt tiền, bên cạnh những từ, “Bà Colin Bridgerton” và “Penelope Bridgerton” và
“Colin Colin Colin.”&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;(Tờ giấy này đã bị
thủ tiêu ngay giây phút Penelope nghe có tiếng giầy vang lên trong hành lang.)&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Thật là tuyệt diệu
khi người ta yêu – ngay cả chỉ là yêu thầm – một người tốt. Làm người ta cảm
thấy mình rất khôn ngoan.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Dĩ nhiên, không có
thiệt hại gì khi Colin, cũng như tất cả chàng trai họ Bridgerton, sở hữu vẻ tuấn
tú siêu nhiên. Mái tóc hạt dẻ nổi tiếng nhãn hiệu Bridgerton, miệng rộng và
tươi tắn của dòng họ, đôi vai rộng, chiều cao sáu tấc, và trong trường hợp của
Colin, đôi mắt màu xanh lục chết người nhất từng điểm tô trên khuôn mặt bất cứ
ai.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Loại mắt ám ảnh
giấc mơ người thiếu nữ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và Penelope mơ,
mơ, và mơ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;***&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Tháng Tư năm 1814
đón chào Penelope trở về Luân Đôn tham dự mùa dạ hội thứ hai, và mặc dù cô thu
hút lượng người cầu hôn bằng năm ngoái (zero), mùa năm nay, nói thật tình, cũng
không tệ lắm. Cô đã gầy xuống gần hai stones, và có thể gọi mình là “tròn tròn xinh
xinh” thay cho “mập lùn tròn vo.” Tuy vẫn không phải là độ gầy lý tưởng của
những thiếu nữ thời thượng, nhưng đủ để sắm toàn bộ y phục mới.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Bất hạnh thay, mẹ
cô lại lần nữa khăng khăng chọn màu vàng, cam và thỉnh thỏang màu đò. Lần này, Lady
Whistledown viết:&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Tiểu thơ Penelope Featherington (người ít rỗng
tuếch nhất trong chị em nhà Featherington) vận bộ áo màu vàng chanh để lại vị
chua lè trong miệng người ta.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ít nhất cũng ngụ ý
cô là người thông minh nhất trong gia đình, tuy rằng lời khen có kèm theo cú đá
đểu theo sau.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng Penelope
không phải người duy nhất bị bình luận gia chua cay đó chú ý. Cô nàng Kate
Sheffield tóc đen cũng bị ví như hoa thủy tiên biết nói trong bộ áo màu vàng
nhạt, và Kate cuối cùng đã kết hôn với Anthony Bridgerton, anh cả của Colin và còn
là một vị tử tước gia!&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vì thế mà Penelope
tiếp tục ôm mộng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Well, cũng không
hẳn. Cô biết Colin sẽ không cưới cô, nhưng ít nhất anh cũng nhảy với cô tại mỗi
buổi vũ hội, và anh chọc cô cười, rồi thi thoảng cô lại chọc anh cười. Như thế
đã là đủ rồi.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cuộc đời Penelope
cứ trôi qua như thế. Cô tham dự mùa vũ hội thứ ba, rồi thứ tư. Hai người chị,
Prudence và Philippa, cuối cùng cũng tìm được đức phu quân và đi nơi khác. Bà
Featherington cứ nuôi hi vọng là Penelope sẽ tìm được người nào đó, bởi vì cả
Prudence và Philippa phải qua hết năm mùa mới bẫy được chồng, nhưng Penelope
biết rằng mình phải chịu số độc thân. Thật không công bằng để kết hôn với người
khác, trong khi cô vẫn tha thiết yêu Colin. Và có lẽ, ở một góc xa xôi trong
tâm trí – nơi xa nhất, giấu sau những động từ tiếng Pháp mà cô chưa từng học
thuộc, và những con số học chưa từng sử dụng – cô vẫn còn giữ một tia hi vọng
mong manh nhỏ nhoi.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cho đến ngày hôm &lt;em&gt;đó.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đến bây giờ, bảy
năm sau, cô vẫn gọi buổi hôm ấy là ngày &lt;em&gt;đó&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô đã đến nhà
Bridgerton chơi, như thường lệ, thưởng trà với Eloise, mẹ bạn ấy, với các chị
em gái. Chỉ vài hôm trước khi anh trai của Eloise, anh Benedict, cưới chị Sophie,
chỉ là anh ấy không biết chị thật sự là ai, và – à, điều đó cũng không quan
trọng, ngoại trừ đó là một trong những bí mật vĩ đại của thập niên trước mà
Lady Whistledown cũng không sao “bật mí” được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Dù sao đi nữa, cô
đang bách bộ qua hành lang sân trước, lắng nghe tiếng chân khua lộp cộp trên
nền đá hoa. Cô vừa chỉnh lại vạt áo choàng và chuẩn bị đi bộ về nhà mình cũng ở
gần đó (chỉ cách một góc đường) và nghe có tiếng người. Tiếng đàn ông. Tiếng
anh em nhà Bridgerton.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đó là ba anh lớn
của nhà Bridgerton: Anthony, Benedict, và Colin. Họ đang say sưa trong cuộc nói
chuyện của các ông, loại chuyện gẫu mà họ thường bày đặt than thở rất nhiều, và
trêu chọc lẫn nhau. Penelope thường thích quan sát anh em nhà họ tương tác theo
kiểu này; như một &lt;em&gt;gia đình&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope nhìn thấy
ba anh em đứng trước cổng, nhưng cô không thể nghe tiếng họ nói đến khi cô tới
gần ngưỡng cửa. Để chứng thực cho những thời điểm sai lầm thường xảy đến trong
suốt đời cô, giọng nói đầu tiên mà cô nghe thấy chính là của Colin, và lời nói
không phải tử tế.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;“… và em chắc chắn sẽ không lấy Penelope
Featherington!”&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Oh!” Tiếng kêu
buột ra khỏi miệng trước khi cô kịp nghĩ, giọng ré lên xuyên qua không khí như
một tiếng huýt lạc điệu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ba anh em
Bridgerton quay nhìn cô với ba gương mặt kinh hoàng y như nhau, và Penelope
biết chắc chắn rằng mình vừa bước vào khoảng năm phút khủng khiếp nhất đời.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô không nói gì
hết trong một thời gian dài như vĩnh hằng, rồi, cuối cùng, với nét tôn nghiêm mà
cô chưa bao giờ mơ là mình có, cô nhìn thẳng vào Colin và nói, “Em chưa từng
hỏi anh phải lấy em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Gò má anh chuyển
từ màu hồng sang đỏ ửng. Anh há hốc miệng, nhưng không có âm thanh phát ra. Đó
là, Penelope nghĩ với niềm vui gượng gạo, có lẽ là lần duy nhất trong đời anh
không biết phải nói gì.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Và em chưa bao
giờ…” Cô nuốt nước miếng khó khăn. “Chưa bao giờ nói với ai em muốn anh lấy em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Penelope,” Colin
cuối cùng cũng cất tiếng được, “Anh xin lỗi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh có gì để xin
lỗi đâu,” cô đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không,” anh nhấn
mạnh, “Anh có. Anh đã làm tổn thương em, và…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh đâu có biết
em ở đây.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tuy là vậy…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh sẽ không lấy
em,” cô nói, giọng rất xa xôi và xa lạ ngay cả với chính tai cô. “Không có gì
sai với điều đó. Em sẽ không lấy anh Benedict của anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Benedict rõ ràng
đã cố ý không nhìn hai người, nhưng chàng ngay lập tức đứng thẳng người khi
nghe những lời đó.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope nắm chặt
tay. “Anh ấy đâu có tổn thương gì khi em tuyên bố là em sẽ không lấy ảnh.” Cô
quay lại Benedict, ép mình phải nhìn thẳng vào anh. “Có phải không, ngài
Bridgerton?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Dĩ nhiên không,”
Benedict nhanh chóng trả lời.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Vậy là ổn rồi,”
cô nói dứt khoát, kinh ngạc vì, chỉ một lần trong đời, những từ ngữ hoàn toàn
đúng thoát ra khỏi miệng mình. “Không có ai bị thương tổn hết. Bây giờ, xin các
anh thứ lỗi, em phải về nhà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cả ba quý ông ngay
lập tức dãn ra nhường đường cho cô, và cô đã có thể thoát thân, nếu Colin không
bất thình lình thốt, “Em không có tỳ nữ sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô lắc đầu. “Nhà
em chỉ cách một góc đường thôi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh biết, nhưng…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Để anh đưa em
về,” Anthony nói trơn tru.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không cần thiết
đâu, thưa ngài.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nghe anh đi,” anh
nói, thanh âm rõ ràng không cho cô có sự lựa chọn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô gật đầu, và hai
người bọn họ bước xuống đường. Sau khi đi qua khoảng ba căn nhà, Anthony nói
trong một giọng kính trọng lạ thường, “Cậu ta không biết em ở đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope thấy khóe
miệng mình mím lại – không phải vì giận dữ, chỉ là một cảm giác hết sức mệt mỏi,
buông xuôi. “Em biết,” cô trả lời. “Anh ấy không phải là hạng người nhẫn tâm.
Em đoán mẹ anh đã thúc hối anh ấy cưới vợ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anthony gật đầu. Thái
phu nhân Bridgerton nổi tiếng với sứ mệnh nhìn thấy mỗi đứa con mình được kết
hôn hạnh phúc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Bác thích em,”
Penelope nói. “Mẹ anh đó. Em e là bác không thể thấy xa hơn. Nhưng mà việc bác
có thích cô dâu của anh Colin hay không vốn không quan trọng.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“À, anh sẽ không
nói &lt;em&gt;thế&lt;/em&gt;,” Anthony ngẫm nghĩ, nghe
không có vẻ gì là một vị tử tước đáng sợ và đáng kính trọng mà giống một đứa
con ngoan hơn. “Anh sẽ không vui nếu cưới một người mà mẹ anh không thích.” Anh
lắc đầu kính phục. “Một sức mạnh của thiên nhiên.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Mẹ hay là vợ
anh?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh suy nghĩ
khoảng nửa giây. “Cả hai.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Họ cùng đi bộ vài
phút, và rồi Penelope thốt lên, “Colin nên đi xa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anthony nhìn cô tò
mò. “Xin lỗi?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh ấy nên đi
thật xa. Du lịch. Ảnh còn chưa sẵn sàng để kết hôn, và mẹ anh sẽ không thể ngăn
được thói quen ép buộc anh ấy. Bác có ý tốt…” Penelope cắn môi hoảng hốt. Cô hi
vọng vị tử tước sẽ không nghĩ là cô thực sự đang phê bình thái phu nhân
Bridgerton. Đối với cô mà nói, thì không còn một quý bà nào vĩ đại hơn trong
Anh Quốc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Mẹ tôi lúc nào
cũng có ý tốt,” Anthony mỉm cười thấu hiểu. “Nhưng có thể em nói đúng. Có lẽ
Colin nên đi xa. Chú ấy thích du lịch lắm. Mặc dù chú chỉ mới trở về từ Wales.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Vậy sao?”
Penelope lịch sự nói khẽ, như là cô không biết một tí ti gì về việc anh đã đi
Wales.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Đây rồi,” anh gật
đầu trả lời. “Đây là nhà em phải không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Dạ. Cám ơn anh đã
tiễn em về.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Là hân hạnh của
anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope đứng nhìn
Anthony đi về, rồi cô vào trong nhà mà khóc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ngày hôm sau, bài viết
dưới đây xuất hiện trong Lady Whistledown’s Society Papers:&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-left: 0.25in; text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;La, có nhiều chuyện sôi động đã xảy ra
trước bậc thềm nhà Thái phu nhân Bridgerton trên đường Bruton!&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-left: 0.25in; text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Đầu tiên, là ta trông thấy cô Penelope
Featherington trong sự hiện diện của không phải một, hay hai, mà là BA anh em nhà
Bridgerton, một chiến công dường như không thể đạt được của cô gái đáng thương,
nổi tiếng là không được ai mời nhảy. Tiếc thay (hay như đã dự kiến) cho tiểu
thư Featherington, khi cô rời khỏi, là trong tay của tử tước gia, người đàn ông
duy nhất trong bọn đã có vợ.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-left: 0.25in; text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Nếu tiểu thư Featherington bằng cách nào đó
lôi được một chàng Bridgerton đến nhà thờ, chắc chắn sẽ là kết thúc của thế
giới mà chúng ta đã biết, và bổn tác giả, phải thú nhận là sẽ còn không biết
đầu đuôi trong thế giói ấy, và sẽ bị buộc từ chức ngay tại chỗ.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Dường như ngay cả
Lady Whistledown cũng hiểu cảm tình vô vọng của Penelope với Colin.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;***&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Năm tháng lại trôi
qua, và thế nào đó, không nhận ra, Penelope không còn là một tiểu thơ tìm chồng
nữa, mà cô thấy mình ngồi cùng chỗ những bà nhũ mẫu, quan sát người em gái
Felicty – chắc chắn là người duy nhất trong bốn chị em Featherington được diễm
phúc có cả vẻ đẹp mỹ miều và mỵ lực – đang vui hưởng mùa dạ hội Luân Đôn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin đối với việc
du lịch nước ngoài ngày càng phát sinh hứng thú và bắt đầu dành nhiều khoảng
thời gian bên ngoài Luân Đôn; dường như cứ vài tháng là anh lại đi. Khi về,
chàng luôn dành cho Penelope một điệu nhảy và một nụ cười. Bằng cách nào đó,
nàng đã có thể giả vờ như chưa có gì xảy ra, chàng chưa bao giờ công khai sự
chán ghét của mình với nàng giữa thanh thiên bạch nhật, và giấc mộng của nàng
chưa từng tan vỡ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và khi chàng ở
thành phố, không thường lắm, họ dường như đã hòa giải thành một tình bạn đơn thuần,
không thân thiết gì lắm. Đó là tất cả mà một cô gái già gần hai mươi tám tuổi
có thể mơ đến, phải không?&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;text-align: justify; text-indent: 0.25in&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Tình đơn phương không
bao giờ dễ dàng, nhưng ít nhất Penelope Featherington cũng đã quen rồi.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;!--[if !supportEndnotes]--&gt;&lt;br /&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;!--[endif]--&gt;
&lt;div id=&quot;edn1&quot;&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
&lt;a name=&quot;_edn1&quot; href=&quot;#_ednref1&quot; title=&quot;_edn1&quot;&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class=&quot;MsoEndnoteReference&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 10pt; font-family: Tahoma&quot;&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;
Stone: đơn vị đo lường của Anh Quốc, tương đương 14lbs, hay 6.4 kg (theo
dictionary.com)
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoEndnoteText&quot;&gt;
Hình minh họa của &lt;a href=&quot;http://flickr.com/photos/katievision/&quot;&gt;Az~Kate&lt;/a&gt;. 
&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/mot-minh-yeu-anh-mo-dau#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/romance/index.html">Romance</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sun, 10 Feb 2008 19:20:12 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">502 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương 21: trong đó hợp đồng kết thúc trước nhiều nhân chứng</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-21-trong-do-hop-dong-ket-thuc-truoc-nhieu-nhan-chung</link>
 <description>&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;
Howl’s Moving Castle&lt;br /&gt;
Tác giả: Diana Wynne Jones&lt;br /&gt;
Dịch: mhd&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chương 21&lt;br /&gt;
trong đó hợp đồng kết thúc trước nhiều nhân chứng&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Hầu hết mọi người đều chạy theo chú bù nhìn&lt;/em&gt;. Sophie chạy theo hướng ngược lại, qua phòng chứa đồ và vào trong cửa tiệm, tay quơ quào lấy cây gậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là lỗi của mình!” cô tự nhủ. “Thiên tài gây rắc rối! Mình nên giữ Angorian trong nhà. Chỉ cần lịch sự nói chuyện với cô ấy, cô gái đáng thương! Howl có thể tha thứ cho mình rất nhiều chuyện, nhưng anh ấy sẽ không tha thứ chuyện này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tiệm hoa cô chộp lấy đôi hia bảy dặm ra khỏi cửa sổ trưng bày và giũ hoa dâm bụt, hoa hồng và nước bên trong xuống sàn. Cô mở cửa tiệm, xách đôi hia ướt ra ngoài lề đường chật cứng người. “Xin thứ lỗi,” cô nói với những đôi giày và tay áo phất phơ đang ngáng đường mình. Cô nhìn mặt trời, không dễ tìm chút nào khi nó đã bị đám mây xám xịt che khuất. “Xem nào. Đông nam. Hướng đó. Xin thứ lỗi, xin thứ lỗi,” cô luôn miệng rối rít, dạt một khoảng trống nhỏ cho đôi giày đứng giữa đám người dự lễ hỗi. Cô đặt chúng xuống đất về hướng cần thiết. Rồi Sophie xỏ chân vào và bắt đầu cất bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Zip-zip, zip-zip, zip-zip, zip-zip, zip-zip, zip-zip, zip-zip. Cứ nhanh như thế, sự vật còn mờ ảo và đáng sợ trong hai đôi hia hơn là trong một chiếc. Sophie nhìn thấy hình ảnh lướt qua giữa những bước dài: ngôi biệt thự ở cuối thung lũng, thấp thoáng giữa hàng cây, với cỗ xe của Fanny dừng ở cửa; khu rừng dương xỉ trên đồi, dòng suối nhỏ chảy xuống thung lũng xanh; lại chính dòng sông đó chảy vào thung lũng rộng lớn hơn; thung lũng đó trở nên rộng lớn vô cùng, mênh mông xanh biếc từ xa, và một đống cao ngất tít tắp có thể là Kingsbury; đồng cỏ trở nên hẹp hơn vào sâu vào núi; một dốc nghiêng đến nỗi chân cô vấp ngã mặc dù đã có cây gậy chống, cô trượt đến mép một khe núi đầy sương mù sâu, tàng lá của rừng cây nằm phía dưới, cô phải cất một bước nữa để không bị rơi vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng cô đến một bãi cát vàng khô. Sophie chống cây gậy sâu vào đất và cẩn thận nhìn xung quanh. Phía sau vai phải của cô, hàng dặm xa, là một làn sương mù trắng gần như che dấu dãy núi cô vừa lướt qua. Mờ mờ trong làn sương mù là một màu xanh đậm. Sophie gật đầu. Mặc dù không thể trông thấy tòa lâu đài biết đi ở nơi đây, cô chắc rằng sương mù đánh dấu nơi trồng hoa. Cô cẩn thận cất bước. Zip. Không khí thật nóng bức. Cát vàng khô trải khắp mọi nơi, bốc hơi nhiệt nghi ngút. Vài tảng đá nằm lộn xộn khắp nơi. Loại cây duy nhất hiện hữu là vài bụi cỏ màu xám rải rác. Dãy núi trông như đám mây ở đường chân trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu đây là vùng hoang phế,” Sophie thốt, với mồ hôi túa ra từ những nếp nhăn, “vậy thì ta thấy tội nghiệp cho mụ phù thuỷ phải sống ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cất một bước nữa. Làn gió không làm mát hơn chút nào. Những hòn đá và bụi cỏ cũng trông như thế, nhưng dãy cát đã thành xám hơn, và dãy núi dường như bị nhấn chìm trong bầu trời. Sophie chăm chú nhìn vào vùng sáng chói lòa màu xám ở phía trước, cô nghĩ mình nhìn thấy cái gì đó cao hơn đá ở phía trước. Sophie bước thêm một bước nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ thì không khí như ở trong lò nướng. Nhưng có một đống hình dáng kì lạ khoảng một phần tư dặm ở phía trước, đứng ngất ngưỡng trong vùng đất đầy đá sỏi. Nó mang hình dạng của những chòi tháp nhỏ uốn cong, nhóm vào tòa lầu chính chỉa lên nghiêng nghiêng, như một ngón tay xương xẩu già nua. Sophie leo ra khỏi đôi hia. Trời quá nóng để mang theo một vật nặng như thế, nên cô đi bộ thám hiểm chỉ với cây gậy của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật khổng lồ đó dường như làm bằng mảnh đất vàng-nâu của vùng Hoang phế. Lúc đầu Sophie băn khoăn không biết nó có phải là một loại tổ kiến kỳ lạ hay không. Nhưng khi đến gần, cô nhận thấy giống như một cái gì đó đã nung chảy hàng ngàn chậu đất sét vàng vào thành một chồng đất cao. Sophie nhăn răng. Tòa lâu đài biết đi thường làm cô cảm tưởng y như phần bên trong của một ống khói. Tòa tháp này lại là sự kết hợp của những chậu đất nung. Nhất định là một tác phẩm của một con hỏa yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Sophie thở hồng hộc trên đỉnh, không còn nghi ngờ gì đây là pháo đài của mụ phù thủy. Hai hình dáng màu cam bé nhỏ bước ra khỏi khoảng trống đen phía dưới và đứng đợi cô. Sophie nhận ra hai tiểu đồng của mụ phù thủy. Mặc dù nóng bức và hết hơi, cô vẫn cố nói chuyện lịch sự với chúng, để cho chúng thấy cô không có ý xấu. “Xin chào,” cô nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ dàu dàu nhìn cô. Một đứa cúi chào và đưa tay ra, chỉ vào vòm tối dị hình giữa những cây cột ống khói xiêu vẹo. Sophie nhún vai và theo cậu ta vào. Một cậu tiểu đồng kia đi sau cô. Và dĩ nhiên cánh cổng biến mất khi cô bước qua. Sophie lại nhún vai. Cô sẽ phải đối phó với chuyện đó khi quay trở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo áo choàng lại, vuốt nếp chiếc váy dài, và bước thẳng tiến. Cứ như là bước qua cánh cổng lâu đài với nút vặn màu đen xuống. Có một giây của hư không, sau đó là ánh sáng nhờ nhờ. Ánh sáng phát ra từ những ngọn lửa vàng xanh cháy loe loét xung quanh, nhưng theo cách u tối, không tỏa nhiệt và rất ít ánh sáng. Khi Sophie nhìn kỹ, những ngọn lửa không bao giờ thẳng nơi cô nhìn, mà lúc nào cũng ở bên cạnh. Nhưng tất nhiên đó là ma thuật. Sophie nhún vài lần nữa và cứ theo tên tiểu đồng ngoằn nghèo qua những cây cột cao nhỏ làm bằng cột ống khói to như cả tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng hai cậu bé dẫn cô vào một loại hang trung tâm. Hay có lẽ chỉ là khoảng trống giữa các cây cột. Lúc này Sophie quá hoang mang. Tòa pháo đài dường như quá khổng lồ, dù cô đoán rằng có lẽ nó chỉ là ảo tượng, cũng như lâu đài biết đi. Mụ phù thuỷ đứng ở đó chờ đợi. Lần này, thật khó mà nói rằng làm sao mà Sophie biết được – trừ việc tất nhiên là còn ai vào đấy nữa. Mụ phù thủy giờ đây cao và gầy, mái tóc óng ả cột thành một búi thả qua một bờ vai gầy. Cô ta bận áo trắng. Khi Sophie bước thẳng đến cô ta, tay vung vẩy cây gậy, phù thủy lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không dễ hù đâu!” mụ phù thủy nói, vẻ mệt mỏi và yếu ớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì trả cô Angorian lại đây và ngươi sẽ không có gì,” Sophie đáp. “Ta sẽ mang cô ấy đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mụ phù thủy lùi lại xa hơn, cánh tay hươ lên. Hai cậu tiểu đồng đột nhiên tan chảy thành đống chât dẻo màu cam bay là đà trong không khí về hướng Sophie. “Yucky! Tránh ra!” Sophie hét, lấy cây gậy đập chúng. Chất dẻo màu cam dường như sợ cây gậy. Chúng né tránh và quay một vòng, luồn ra phía sau Sophie. Cô vừa nghĩ chiến thắng thì nhận ra mình bị chúng dán chặt vào một cây cột ống khói. Chất dính màu cam xiết chặt cổ chân cô khi cô cựa quậy và giật mạnh tóc thật đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thà có nhớt xanh thì hơn!” Sophie nói. “Chúng không phải là người thật chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là ảo tượng,” mụ phù thủy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thả tôi ra,” Sophie nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không,” mụ phù thủy đáp. Cô ta quay đi và dường như hoàn tòan quên mất Sophie. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie bắt đầu sợ rằng, như thường lệ, cô đã làm mọi thứ rối tung lên cả. Chất nhựa dính dường nhưng càng cứng và dẻo hơn mỗi giây phú trôi qua. Khi cô cố nhúc nhích, nó kéo cô bật trở lại cây cột. “Tiểu thư Angorian ở đâu?” cô hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không tìm thấy cô ta đâu,” mụ phù thủy nói. “Chúng ta sẽ đợi Howl đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ta không đến đâu,” Sophie đáp. “Anh ta biết suy nghĩ hơn. Và lời nguyền của cô cũng chưa hết mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mau thôi,” mụ phù thủy đáp, mỉm cười. “Bây giờ cô đã bị chúng ta lừa và đến đây. Howl lần này sẽ phải thành thật.” Cô ta vẫy tay, lần này về phía ngọn lửa, một cái ngai trôi ra giữa hai cây cột và ngừng trước mặt mụ phù thủy. Trên ngai là một người đàn ông đang ngồi, y bận một bộ quân phục màu xanh, đôi giày sáng bóng. Lúc đầu Sophie tưởng ông ta đang ngủ, đầu nghẹo sang một bên ra khỏi tầm nhìn. Nhưng mụ phù thủy lại phất tay. Người ấy ngồi thẳng lên. Và anh ta không có đầu trên vai. Sophie nhận ra cô đang nhìn thấy phần thân thể của Hoàng tử Justin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu ta là Fanny,” Sophie nói, “Tôi sẽ dọa ngất đi mất. Đặt đầu trở lại đi! Ông ấy nhìn kinh quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã quẳng hai cái đầu đi vài tháng trước rồi,” mụ phù thủy thờ ơ đáp. “Tôi đã bán đầu lâu của pháp sư Suliman cùng lúc với cây guitar của y. Đầu của Justin thì đang đi đâu đó với phần rác rưởi còn lại. Cái thân thể này là hỗn hợp hoàn hảo của Hoàng tử Justin và Pháp sư Suliman. Nó đang đợi đầu của Howl, để làm thành một người hoàn hảo. Khi có đầu Howl rồi, ta sẽ có vị vua mới của Ingary, và ta sẽ làm hoàng hậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bà điên rồi!” Sophie nói. “Bà không có quyền chơi ghép người ta lại như thế! Mà tôi nghĩ đầu của Howl cũng không thèm nghe lời bà đâu. Nó sẽ tìm cách chuồn đi cho coi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Howl sẽ làm chính xác những điều ta muốn,” mụ phù thủy nói với nụ cười bí ẩn trên mặt. “Chúng ta sẽ chiếm đoạt con hỏa yêu của hắn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie nhận ra cô đang rất sợ hãi. Cô biết mình lại làm mọi thứ rối tung lên nữa. “Angorian đang ở đâu?” cô nói, lắc lắc cây gậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mụ phù thủy không thích Sophie vung vẩy cây cậy. Bà ta bước lùi lại. “Ta đã mệt rồi,” bà nói. “Các người cứ phá hủy kế hoạch của ta. Đầu tiên là Pháp sư Suliman không chịu đến gần vùng Hoang Phế, nên ta phải hăm dọa công chúa Valeri để cho Đức Vua lệnh cho hắn tới đây. Tới khi hắn đến, hắn lại đi trồng đám hoa đó. Rồi lại tới mấy tháng liền Đức Vua không cho Hoàng tử Justin theo Suliman, và đến khi anh ta quyết định đi, thì thằng ngốc lại cứ ngược lên phía bắc vì lý do nào đó, làm ta phải trổ hết ma thuật để kéo hắn về đây. Howl gây rắc rối cho ta nhiều hơn cả. Y đã thoát được một lần. Ta phải dùng lời nguyền để lôi hắn về đây. Còn cô thì lại tìm được phần còn sót của đầu Suliman, vung vẩy cây gậy, và đến đây tranh cãi với ta. Ta đã cố hết sức mới được giây phút này, và sẽ không cho phép ai cãi lại ta.” Bà phù thủy quay đi và biến vào trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie nhìn theo hình bóng cao màu trắng đang đi trong ánh lửa mờ mờ. Ta nghĩ là tuổi bà ta cũng đã ảnh hưởng đến đầu bà ấy rồi! cô nghĩ. Thiệt là điên mà! Mình phải chạy trốn và giải thoát cô Angorian mới được! Sực nhớ chất dẻo màu cam đã tránh cây gậy của cô, như là mụ phù thủy, Sophie thò cây gậy ra sau lưng và quẹt qua quẹt lại nơi chất dẻo đang dính vào cột. “Tránh ra đi!” cô hét. “Thả ta ra!” Tóc cô bị kéo lại rất đau, nhưng dân dần các chất màu cam cũng buông lỏng ra và bay sang hai bên. Sophie vẩy cây gậy nhanh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu và vai cô vừa được thả ra thì một tiếng bùm chát chúa vang lên. Những ngọn lửa lạnh lẽo run rẩy và cây cột đằng sau Sophie lắc mạnh. Sau đó, một âm thanh chát chúa như hàng ngàn tách trà rớt xuống cầu thang vang lên, mảnh tường của pháo đài bị nổ tung. Ánh sáng mặt trời chói chang xuyên qua một cái lỗ dài nhăn nhở rọi vào bên trong, và một hình bóng nhảy xuống. Sophie quay lại nhanh chóng, hi vọng đó là Howl. Nhưng hình đen chỉ có một chân. Đó là chú bù nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mụ phù thủy thét lên một tiếng giận dữ và xông vào nó, mái tóc cột tung bay và hai cánh tay gầy gò giơ ra. Chú bù nhìn nhảy đến bên bà ta. Một tiếng bang dữ dội phát ra và cả hai bị cuốn vào trong đám mây ma thuật, như đám mây ở Porthaven khi Howl và mụ phù thủy đánh nhau. Đám mây bay qua bay lại, trong không khí đầy bụi đó vang lên tiếng hét rú rít và nổ ầm ầm. Tóc của Sophie cháy xém. Đám mây chỉ cách cô có vài thước, bay qua bay lại giữa những cây cột đất nung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lỗ hổng trong tường cũng khá gần. Như Sophie đã nghĩ, tòa pháo đài không thật sự to lớn. Mỗi lần đám mây đi qua khoảng trống màu trắng sáng loái, cô có thể nhìn xuyên qua nó, và nhìn thấy hai hình dáng gầy dò đang chiến đấu bên trong. Cô nhìn chăm chăm, tay vẫn khua khua cây gậy phía sau lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã được thả ra ngoại trừ nơi chân khi đám mây rống rít qua trước vùng sáng một lần nữa. Sophie nhìn thấy một người khác nhảy xuống lỗ hổng. Lần này người ấy có cánh tay áo đen bay bay phất phới. Đó là Howl. Sophie có thể nhìn thấy hình dáng của anh rõ ràng, đứng đó khoanh tay, nhìn trận đánh. Trong một phút giây tưởng như anh sẽ để mụ phù thủy và bù nhìn đánh nhau như thế. Rồi hai cánh tay áo lại bay phần phật khi Howl giơ cánh tay lên. Giữa tiếng la hét, tiếng nổ ầm ầm, Howl hét lên một từ kỳ lạ, dài ngoằng, và kéo theo là tiếng sấm sét. Cả bù nhìn và mụ phù thủy giật mình. Âm thanh vang vọng qua những cột đất sét, âm này nối sau âm khác, và mỗi tiếng vang mang đi một chút của đám mây ma thuật. Nó hóa thành lọn khói nhỏ, cuốn tròn và biến đi trong làm sương mù mịt. Khi nó trở thành loại sương trắng mỏng nhất, thân hình cao lớn với bím tóc bắt đầu loạng choạng. Mụ phù thủy dường như nhỏ lại, ốm hơn và trắng bệch hơn bao giờ hết. Cuối cùng, làn sương cuối cùng biến mất hoàn toàn, mụ rơi xuống thành một đống cát trong tiếng động loảng xoảng nhỏ. Khi một triệu âm vang đã mất đi, Howl và bù nhìn đứng đó nhìn nhau nghĩ ngợi trước đống xương tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt! Sophie nghĩ. Cô quẹt cây gậy qua chân để giải thoát và bước đến thân hình không đầu trên ngai. Nó làm cô bực bội hết sức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đâu anh bạn,” Howl nói với chú bù nhìn. Bù nhìn đang nhảy vào trong đám xương và dùng một chân hất tung ra. “Không, anh không tìm thấy tim bà ta ở đây đâu. Hỏa yêu của bà ta đã giữ nó rồi. Tôi nghĩ nó đã nắm cán của bà ấy từ lâu rồi. Đáng buồn.” Sophie cởi áo choàng, và đắp cẩn thận lên bờ vai không đầu của Hoàng tử Justin, Howl tiếp, “Tôi nghĩ phần còn lại anh đang tìm ở  bên đây nè.” Anh bước đến ngai, với chú bù nhìn nhảy sau lưng. “Y như rằngl!” anh nói với Sophie. “Tôi thì chạy hộc tốc đến đây, và tìm thấy cô đang dọn dẹp an lành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie nhìn anh. Như cô đã e sợ, ánh sáng đen trắng xuyên qua bức tường vỡ cho cô thấy Howl đã không thèm cạo hay chải tóc. Mắt vẫn còn hằn vệt đỏ và tay áo đen đã bị rách vài chỗ. Không khác gì mấy với chú bù nhìn. Ôi! Sophie nghĩ. Anh phải thật tình yêu cô Angorian nhiều lắm, “Tôi đến cứu cô Angorian,” cô giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và tôi nghĩ nếu sắp xếp để gia đình cô đến thăm, thì cô sẽ ở yên được một chút!” Howl nói châm chọc. “Nhưng không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến đây thì chú bù nhìn nhảy đến trước mặt Sophie. “Tôi được pháp sư Suliman sai khiến,” nó kể giọng nhừa nhựa. “Tôi đang canh gác các bụi cây khỏi các con chim trong vùng Hoang phế thì bà phù thủy bắt được ông ta. Ông ấy truyền tất cả pháp thuật còn lại lên mình tôi, và bảo tôi phải đi cứu ông ấy. Nhưng đến lúc đó thì mụ phù thủy đã cắt rời ông ấy ra, và rải những mảnh thân thể ở nhiều chỗ khác nhau. Nó là một nhiệm vụ khó khăn. Nếu bà không đến và nói cho tôi sự sống, tôi đã thất bại rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó trả lời tất cả mọi câu hỏi mà Sophie hỏi trứơc khi họ bị tách rời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy khi Hoàng tử Justin ra lệnh cho mấy bùa chú tìm người, bọn họ chỉ về phía ngươi,” cô nói. “Tại sao vậy?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến tôi hay là đầu lâu của ông ta,” bù nhìn trả lời. “Hai chúng tôi là phần tốt đẹp nhất của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và Percival là tổng hợp của pháp sư Suliman và hoàng tử Justin?” Sophie  nói. Cô không chắc Lettie sẽ thích điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bù nhìn gật cái đầu bắp cải. “Hai phần thân đó bảo tôi là mụ phù thủy và hỏa yêu của mụ không còn ở chung với nhau và tôi có thể một mình đánh bại mụ phù thủy,” nó nói. “Cám ơn bà đã cho tôi tốc độ nhanh gấp mười lần bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl vẫy nó. “Khiêng cái thân thể đó về lâu đài,” anh nói. “Ta sẽ nhập các người lại ở đó. Sophie và tôi phải trở về trước khi tên hỏa yêu kia tìm được cách vào trong lớp ngăn chặn của ta.” Anh nắm lấy cổ tay gầy gò của Sophie. “Nhanh lên. Đôi hia bảy dặm đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie kéo lại. “Nhưng cô Angorian…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô còn không hiểu sao?” Howl nói, tay vẫn kéo cô theo. “Angorian chính là hỏa yêu. Nếu nó vào trong lâu đài, vậy là Calcifer tiêu và tôi cũng thế!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie đặt hai tay lên miệng. “Tôi biết tôi đã gây rắc rối mà!” cô nói. “Nó đã vào trong hai lần rồi. Nhưng cô ấy – nó lại đi ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ chúa ôi!” Howl rên rỉ. “Nó có chạm tay vào cái gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây đàn guitar,” Sophie thú nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì nó vẫn còn trong đó,” Howl nói. “Nhanh lên!” Anh kéo Sophie qua bức tường vỡ. “Cẩn thận theo sau tôi đó,” anh hét lớn với bù nhìn. “Tôi sẽ phải gọi gió! Không còn giờ để tìm đôi hia nữa,” anh nói với Sophie khi họ trèo qua đống gạch lởm chởm đến ánh nắng chói chang bên ngoài. “Chạy đi. Và thật nhanh, nếu không tôi không kéo cô được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie chống gậy bước đi và chập choạng chạy, vấp váp giữa những viên đá. Howl chạy kế bên cô, kéo cô théo. Cơn gió nổi lên, thổi rì rào, rồi ào ào, nóng hổi và bụi bặm, cát xám tung mù mịt quanh họ thành một cơn gió lốc ngay trên tòa pháo đài đất nung. Khi đó thì bọn họ không chạy nữa, mà lướt đến phía trước như đang nhảy những bước nhảy thật chậm. Cát khô lướt qua vùn vụt dưới chân. Bụi đất và sỏi nhỏ bay vèo vèo xung quanh hai người, trên đầu và đằng sau. Xung quanh rất ồn ào và không thoải mái chút nào cả, nhưng vùng Hoang phế nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải lỗi của Calcifer đâu!” Sophie hét to. “Tôi bảo cậu ấy đừng nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao cậu ta cũng không nói gì đâu,” Howl hét đáp lại. “Tôi biết cậu ta không bao giờ chỉ điểm một hỏa yêu khác. Cậu ấy là đúng là xương sườn yếu nhất của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi tưởng Wales mới là xương sườn yếu nhất!” Sophie hét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không! Tôi cố tình bỏ trống chỗ đó!” Howl lớn giọng. “Tôi biết mình sẽ nổi giận đủ để chặn bà ta lại nếu bà ấy tấn công chỗ đó. Tôi phải chừa một con đường cho bà ta, hiểu không? Cơ hội duy nhất đến gần Hoàng tử Justin là dùng lời nguyền bà ta đặt lên tôi để đến gần bà ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là anh định giải cứu Hoàng tử!” Sophie la. “Tại sao anh lại giả vờ chạy trốn? Để gạt bà phù thủy hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hẳn thế!” Howl hét. “Tôi chết nhát lắm. Cách duy nhất để tôi làm việc kinh khủng này là tự nói với mình là tôi sẽ không làm thế!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không! Sophie nghĩ, nhìn quanh vào đám cát bụi mịt mù. Anh ta đang thành thật! Và đây là một ngọn gió. Phần cuối của lời nguyền đã thành sự thật! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Luồng gió cát đập vào cô như sấm sét và tay Howl nắm chặt đau đớn. “Chạy nhanh lên!” Howl oang oang. “Cô sẽ bị thương ở tốc độ này!” Sophie hết hồn và đạp chân thật mạnh. Cô có thể nhìn thấy dãy núi rõ ràng hơn và một đường xanh phía dưới là bụi cỏ hoa. Mặc dù cát vàng vẫn quay vòng xung quanh, dãy núi dường như lớn hơn và đường xanh xông đến họ cho đến khi nó cao bằng hàng rào. “Tất cả xương sườn nào của tôi cũng yếu hết!” Howl la lên. “Tôi đã ỷ y vào việc Suliman vẫn còn sống. Sau đó khi tất cả phần còn lại của anh ta là Percival, tôi sợ đến nỗi tôi phải ra ngòai uống cho say. Rồi cô lại đi nhảy vào vòng tay của bà phù thủy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là chị cả!” Sophie rên. “Phải chịu thất bại là tất nhiên mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đúng!” Howl hét. “Cô chỉ không suy nghĩ thôi!” Chân Howl bước chậm lại. Bụi tung bay quanh họ thành một đám mây. Sophie chỉ biết các bụi cây khá gần vì cô có thể nghe tiếng rì rào của gió cát đập vào lá. Họ đâm sầm vào đám lá cây, vẫn với tốc độ nhanh đến nỗi Howl phải trượt đi và kéo Sophie theo thành một đường mỏng dài trên mặt hồ. “Mà cô hiền quá đi,” anh thêm, giữa tiếng vỗ nhè nhẹ của nước và tiếng lộp độp của cát rơi trên lá hoa súng. “Tôi đã ỷ y vào việc cô sẽ ghen đủ để không cho hỏa yêu lại gần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn họ chạy chầm chậm đến bờ hồ nóng bỏng. Bụi cỏ hai bên đường bị kéo lên dập xuống khi họ đi qua, ném chim chóc và cánh hoa vào một cơn gió lốc sau lưng họ. Tòa lâu đài trôi nhanh xuống con đường cỏ về phía hai người, luồng khói thổi bạt ra sau. Howl giảm tốc đủ để bật mở cánh cửa, đẩy anh và Sophie vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Michael!” anh hét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không phải người để con bù nhìn vào đâu!” Michael nói hối lỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi việc dường như bình thường. Sophie ngạc nhiên khám phá ra cô chỉ vừa mới đi một khoảng thời gian rất ngắn. Ai đó đã kéo giường cô dưới gầm cầu thang ra và đặt Percival nằm trên đó, anh ta vẫn mê man bất tỉnh, Lettie, Martha và Michael đứng xung quanh. Trên lầu, Sophie có thể nghe tiếng dì Fairfax và dì Fanny, kết hợp với tiếng ầm ầm vào xào xạc của cái chổi báo hiệu những con nhện của Howl đang gặp đại nạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl thả Sophie ra và nhảy đến cây guitar. Trước khi anh bắt được, nó bật ra một tiếng boom dài chát chúa. Dây đàn đứt rung. Mảnh gỗ vỡ bắn vào người Howl. Anh buộc phải lùi lại, một tay áo rách che ngang mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cô Angorian đột nhiên đứng bên cạnh lò sưởi, miệng mỉm cười. Howl đã nói đúng. Ả đã ở trong cây guitar suốt thời gian qua, chờ đợi giờ phút xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mụ phù thủy đã chết rồi,” Howl nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tội nghiệp ghê không!” cô Angorian nói, hoàn tòan không màng tới. “Giờ ta có thể tạo một người còn tốt hơn nữa. Lời nguyền đã hoàn chỉnh rồi. Ta có thể lấy tim ngươi bây giờ.” Và cô ta xúc tay vào trong bếp và ngắt Calcifer ra. Calcifer run rẩy trên bàn tay cô ta, vẻ mặt hoảng sợ. “Không ai được cử động,” Angorian cảnh cáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai dám di chuyển. Howl đứng yên nhất. “Cứu!” Calcifer nói yếu ớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ai giúp ngươi đâu,” Angorian nói. “Ngươi sẽ giúp ta điều khiển con người mới. Để ta chỉ cho ngươi. Ta chỉ phải nắm chặt tay lại.” Bàn tay cô đang giữ Calcifer bóp lại đến khi các đốt tay vàng bệch ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl và Calcifer đều hét lên. Calcifer lắc lư đau đớn. Mặt Howl xanh xao và anh ngã vật ra sàn nhà như cây đổ, nằm mê man bất tỉnh như Percival. Sophie không nghĩ là anh còn thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Angorian kinh ngạc. Ả nhìn chằm chằm vào Howl. “Y chỉ giả bộ,” cô ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải!” Calcifer hét, thân hình quằn quại. “Tim y yếu lắm! Buông ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie chầm chậm và nhẹ nhàng nâng cây gậy lên. Lần này cô nghĩ một giây truớc khi làm. “Gậy ơi,” cô thì thầm. “Đánh Angorian, nhưng đừng tổn thương ai nữa cả.” Rồi cô dùng hết sức quật cây gậy vào các đốt tay đang nắm chặt của Angorian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Angorian ré lên một tiếng rít như tiếng cháy xèo của tấm gỗ ẩm ướt và thả Calcifer ra. Calcifer đáng thương lăn lộn bất lực trên sàn, cháy xém gạch lót sàn và gào rền rĩ suýt soa kinh hoảng. Angorian giơ một chân lên đạp. Sophie phải thả cây gậy ra và nhào xuống cứu Calcifer. Cây gậy, trước sự ngạc nhiên của cô, vẫn tiếp tục đánh Angorian. Nhưng dĩ nhiên rồi! Sophie nghĩ. Cô đã dùng lời nói biến nó thành vật sống. Bà Pentstemmon đã bảo như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Angorian rít lên và loạng choạng lùi lại. Sophie đứng dậy, tay giữ Calcifer, cô nhìn thấy cây gập vẫn hăng say đánh vào người ả hỏa yêu đến nỗi tóe cả khói. Ngược lại, Calcifer chẳng có vẻ gì nóng cả. Cậu ta tím tái vì sợ. Sophie có thể cảm thấy khối thịt đen của tim Howl đang đập rất yết ớt giữa lòng bàn tay. Nó chắc chắn phải là trái tim Howl. Anh đã tặng nó cho Calcifer để tạo thành hợp đồng, để giữ Calcifer còn sống. Anh hẳn đã rất tội nghiệp Calcifer, tuy thế, thật vẫn là một quyết định ngu ngốc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fanny và dì Fairfax hộc tốc từ cầu thang chạy xuống, mang theo hai cây chổi. Sự xuất hiện của họ dường như làm Angorian tin rằng ả đã thua. Cô ta chạy thẳng ra rửa, mang theo cây gậy của Sophie vẫn bay vùn vụt trên đầu, quất mạnh liên tục vào ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt nó lại!” Sophie hét. “Đừng để cô ta chạy mất! Chặn cửa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người vâng lời chạy loạn lên. Dì Fairfax đứng trước phòng chứa đồ, cây chổi nâng ngang người. Fanny canh cầu thang. Lettie bật dậy và canh cửa ra sân sau, Martha đứng cạnh cửa phòng tắm. Michael chạy đến cánh cửa lâu đài. Nhưng Percival bật ra khỏi giường và cũng chạy đến cánh cửa ấy. Mặt anh trắng bệch và mắt nhắm chặt, nhưng chạy còn nhanh hơn Michael. Anh đến đó trước, mở toang cửa ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Calcifer chỉ còn thoi thóp, tòa lâu đài đã ngừng chuyển động. Angorian nhìn thấy các bụi cỏ đứng yên trong làn sương mù bên ngoài và chạy thẳng đến cửa với tốc độ siêu nhiên. Trước khi ả đến nơi, bù nhìn đã nhảy tới, dáng lờ mờ của hoàng tử Justin nằm trên lưng, vẫn còn choàng cái áo của Sophie. Nó giang hai cánh tay qua cửa, chặn đường. Cô Angorian lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cây gậy đánh cô ta giờ đây đang bốc cháy. Một đầu sắt hừng sáng. Sophie nhận ra nó không có thể tiếp tục lâu nữa. May mắn thay, Angorian ghét nó đến nỗi cô nắm lấy Mchael và kéo cậu ngáng đường. Cây gậy đã được bảo không được làm hại Michael. Nó lơ lửng, vẫn còn cháy. Martha xông tới, và kéo Michael ra. Gậy phải tránh cả cô bé. Sophie lại làm hỏng như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn thời gian để lãng phí nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Calcifer,” Sophie thì thào, “Tôi phải hủy bỏ họp đồng. Nó có giết cậu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu ai khác làm thì chắc chắn đấy,” Calcifer khào khào đáp. “Đó là tại sao tôi yêu cầu cô làm. Tôi có thể thấy cô có khả năng tặng cuộc sống bằng lời nói. Nhìn xem những gì cô làm cho con bù nhìn và cái đầu lâu kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì hãy sống ngàn năm nữa!” Sophie nói, và ước thật mạnh mẽ khi cô nói thế, cho trường hợp nói không vẫn chưa đủ. Việc này đã làm cô lo lắng rất nhiều. Cô nắm lấy Calcifer và cẩn thật ngắt cậu ra khỏi trái tim, như là cắt nụ chết ra khỏi cành. Calcifer xoay lỏng và bay trên vai cô như một giọt nước màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi thấy nhẹ nhàng quá!” cậu ta cất tiếng. Rồi hỏa yêu nhận thức được chuyện gì xảy ra. “Tự do rồi!” cậu hét lên. Cậu ta xoay người đến ống khói và bay thẳng lên, ra khỏi tầm nhìn. “Tôi tự do rồi!” Sophie nghe tiếng cậu ta hét vang trên đầu khi cậu bay ra khỏi ống khói của cửa tiệm nón.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sophie quay lại phía Howl với trái tim gần ngừng đập, cảm thấy không chắc chắn dù trong cơn vội vã. Cô phải làm đúng việc này, và cô không chắc phải làm thế nào. “Kệ, làm đại,” cô nói. Quỳ xuống bên cạnh Howl, cô cẩn trọng đặt trái tim đen lên ngực anh bên phía trái chỗ mà cô cảm thấy tim mình khi nó quậy cô, và đẩy. “Vào đi,” cô bảo. “Vào bên trong và hoạt động!” Và cô đẩy, và đẩy. Trái tim bắt đầu chìm vào trong, và đập mạnh hơn trên đường vào. Sophie cố tình bỏ qua ngọn lửa và những lộn xộn cạnh cánh cửa và chỉ chăm chú giữ sức ép đều đặn. Mái tóc cô tung bay rối bù. Nó chảy dài xuống mắt thành một màu đỏ mượt mà, nhưng cô chẳng để ý gì. Cô đẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim lọt vào. Vừa khi nó biến mất, Howl cử động. Anh rên thật lớn và quay mình dậy, “Chết chưa!” anh nói. “Cơn say làm tôi nhức đầu quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, anh đã đập đầu trên sàn,” Sophie chữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl chống tay và đầu gối vội vàng bật dậy. “Tôi không thể ở đây,” anh thốt. “Tôi phải đi cứu cô Sophie ngốc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em ở đây!” Sophie nói, lắc vai anh. “Nhưng mà cô Angorian cũng vậy! Hãy đứng dậy và xử lý cô ta đi! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cây gậy giờ hoàn toàn bị bốc lửa. Tóc Martha cháy xém. Angorian nhận ra con bù nhìn có thể cháy. Cô ả khôn ngoan lẩn tránh để thanh gậy đến gần cửa. Như thường lệ, Sophie nghĩ, mình đã không nghĩ tới đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl chỉ cần nhìn một cái. Anh nhanh chóng đứng lên. Một tay đưa ra, và phán một câu mà những từ ngữ bị tan đi trong tiếng sấm sét. Vôi tường từ trần nhà rơi xuống. Mọi thứ rung chuyển. Nhưng cây gậy biến mất và Howl lùi lại, tay nắm một vật nhỏ đen thui. Nó có thể là một cục than, trừ việc nó có hình dạng y như vật mà Sophie vừa đẩy vào lồng ngực Howl. Angorian rên lên như một ngọn lửa bị ướt, hai tay giơ ra van xin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể được,” Howl nói. “Ngươi đã sống đủ rồi. Ngươi còn bày mưu đoạt lấy một trái tim mới. Ngươi định sẽ lấy tim ta và để cho Calcifer chết đi có phải không?” Anh đặt món vật đen thui vào hai lòng bàn tay và chà mạnh. Trái tim mụ phù thủy già tan vỡ thành cát đen, tro bụi, rồi tan mất. Angorian cũng mờ dần đi. Và khi Howl mở tay ra trống rỗng, cũng không còn cô Angorian bên cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chuyện khác cũng xảy ra. Giây phút cô Angorian biến mất, con bù nhìn cũng không còn ở đó. Nếu Sophie chịu nhìn, cô sẽ thấy hai người đàn ông cao lớn đứng trước cửa, mỉm cười với nhau. Người mang khuôn mặt xương xương có tóc màu cam. Người mặc bộ quân phục xanh lá có khuôn mặt tròn hơn và một áo choàng xám trên vai. Nhưng khi ấy Howl quay lại nhìn Sophie. “Màu xám không hợp với em,” anh nói. “Anh đã nghĩ thế khi gặp em lần đầu tiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Calcifer đi rồi,” Sophie đáp. “Em đã phải hủy hợp đồng của anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Howl hơi buồn, nhưng anh thốt, “Tụi anh đã hi vọng em làm thế. Không ai muốn có kết cuộc như bà phù thủy và cô Angorian. Em nói tóc em màu đỏ phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đỏ vàng,” Sophie đáp. Cô không thấy có sự thay đổi nào ở nơi Howl, khi cuối cùng anh cũng có lại trái tim, ngoại trừ có lẽ mắt anh có màu sậm hơn – giống mắt con người, và ít giống thủy tinh hơn. “Không như người ta,” cô nói, “đây là màu tóc tự nhiên đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh không hiểu sao có người lại trọng tự nhiên đến thế,” Howl trả lời, và Sophie biết ngay anh không có thay đổi gì hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Sophie chịu chú ý, cô sẽ thấy Hoàng tử Justin và Pháp sư Suliman đang bắt tay, và vỗ vai nhau. “Tôi sẽ về thăm hoàng huynh của tôi đây,” hoàng tử Justin nói. Anh bước tới trước Fanny, người có vẻ quí phái nhất trong bọn, và cúi chào thật thấp. “Có phải tôi đang nói chuyện với quí phu nhân của nhà này không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er – không phải đâu,” Fanny nói, cố giấu cây chổi ra sau lưng. “Bà chủ nhà này là Sophie.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay sắp là nhanh thôi,” dì Fairfax chêm vào, nụ cười rạng rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Sophie chịu tham gia, cô sẽ thấy Pháp sư Suliman đang bước đến bên Lettie. Bây giờ anh đã trở lại nguyên hình, rõ ràng là Pháp sư Suliman ít nhất cũng cứng đầu y như Lettie. Lettie ngượng ngùng khi Suliman tới gần. “Dường như là ký ức về em là của hoàng tử chứ không phải của anh chút nào,” anh nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không sao,” Lettie can đảm nói. “Đó chỉ là hiểu lầm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải thế!” Pháp sư Suliman phản đối. “Ít nhất em cũng để anh nhận em làm học trò chứ?” Lettie đỏ bừng mặt khi nghe câu nói đó và dường như không biết phải nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Sophie đó là vấn đề của Lettie. Cô có vấn đề riêng của mình. Howl nói, “Anh nghĩ tụi mình phải sống hạnh phúc mãi mãi về sau,” và cô nghĩ là anh đã thực lòng. Sophie biết sống hạnh phúc mãi mãi với Howl sẽ có nhiều chuyện rắc rối hơn là các câu chuyện kể, nhưng cô nhất quyết sẽ cố gắng. “Nó sẽ rất dựng tóc gáy đó,” Howl thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh sẽ lợi dụng em,” Sophie thốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn em sẽ cắt hết quần áo của anh để cho anh một bài học,” Howl tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Sophie hay Howl chú ý đến xung quanh, họ sẽ thấy hoàng tử Justin, Pháp sư Suliman, và dì Fairfax tất cả đang cố nói chuyện với Howl, còn Fanny, Martha, và Lettie đang kéo tay áo Sophie, trong khi Michael đang kéo áo khoác của Howl.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là phép sử dụng ngữ thuật cao nhất mà tôi từng gặp,” dì Fairfax nói. “Tôi sẽ không biết phải làm gì với con hỏa yêu đó. Như tôi thường nói…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sophie,” Lettie kêu, “Em cần lời khuyên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Pháp sư Howl,” Pháp sư Suliman nói, “thành thực xin lỗi vì đã nhiều lắn cắn anh. Trong trường hợp bình thường thì tôi chưa từng mơ đến việc dùng răng với một người đồng hương.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sophie, mẹ nghĩ vị công tử này là một hoàng tử,” Fanny thốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa ngài,” hoàng tử Justin trịnh trọng, “tôi hết sức cám ơn ngài đã giải cứu tôi khỏi mụ phù thủy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sophie,” Martha gọi, “lời nguyền của chị đã giải rồi! Chị có biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Sophie và Howl đang nắm tay nhau, và mỉm cười, mỉm cười, không thể nào ngừng. “Đừng có làm phiền,” Howl nói. “Tôi chỉ cứu anh vì giải thưởng thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điêu quá!” Sophie cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói,” Michael hét, “là Calcifer trở về rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nói đó lập tức nhận được sự chú ý của Howl, và cả Sophie nữa. Họ nhìn vào bếp lò, nơi có khuôn mặt xanh dương quen thuộc đang tí tách giữa những thanh củi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không cần phải làm thế,” Howl thốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không ngại đâu, miễn là tớ có thể tự do đến và đi,” Calcifer đáp. “Vả lại, trời còn đang mưa ở Market Chipping.”&lt;br /&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-21-trong-do-hop-dong-ket-thuc-truoc-nhieu-nhan-chung#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Fri, 25 Jan 2008 13:18:24 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">438 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Howl&#039;s Moving Castle</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/fiction/mhd/12012008/howls-moving-castle.html</link>
 <description>&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
Howl&#039;s Moving Castle&lt;br /&gt;
(Lâu đài biết đi)&lt;br /&gt;
Tác giả: Diana Wynne Jones 
&lt;br /&gt;
Dịch: mhd
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Sophie là chị cả của ba chị em gái. Theo như những câu chuyện cổ tích thì điều đó có nghĩa là Sophie sẽ là người thất bại nhất trong gia đình. Do đó cô chỉ an phận làm người bán nón. Tuy nhiên một ngày kia bà phù thủy vùng Hoang Phế biến cô trở thành bà già lụ khụ. Quyết định rằng vận mệnh mình không thể tệ hơn, Sophie rời nhà tìm cách giải lời nguyền. Trớ trêu thay, Sophie lại tình cờ đến nhà một pháp sư nổi tiếng độc ác chuyên ăn tim các cô gái. Câu chuyện tình cảm vui nhộn phù hợp với mọi lứa tuổi. Năm 2004 hãng phim Studio Ghibli, Nhật đã chuyển thể truyện sang phim hoạt hình cùng tên.
&lt;/p&gt;
&lt;a href=&#039;http://www.mediafire.com/?dmypbyyxnqw&#039; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;LauDaiBietDi-TSMini.pdf (1.99 MB)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href=&#039;http://www.mediafire.com/?mtyjmxyz9az&#039; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;LauDaiBietDi-TSMini.doc (2.06 MB)&lt;/a&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/fiction/mhd/12012008/howls-moving-castle.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 12 Jan 2008 21:52:46 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">363 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Red castle - Chương 3</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/halcyon/29032008/red-castle-chuong-3</link>
 <description>&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;written by&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Kẻ lãng du/Halcyon.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;www.vnfiction.com&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.truyentranh.com&quot; title=&quot;www.truyentranh.com&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;www.truyentranh.com&lt;/a&gt; &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;Ngày công chúa Laten nhập
cung, trên cao nguyên Heatherine không có một bông tuyết, trời trong như đôi
mắt đã khô cạn nước mắt của nàng công chúa đáng thương. Người ta bảo đó là dấu
hiệu báo trước một cơn bão dài và dữ dội. Nhưng ngày hôm ấy, không ai quan têm
đến chuyện đó, người ta chỉ nhớ là chưa bao giờ thấy công chúa của tộc Merena
xinh đẹp đến nhường ấy, cũng chưa bao giờ thấy nụ cười nào mà lại ẩn chứa nhiều
đau khổ hơn. Đoàn xe khuất dần sau hàng tuyết tùng to lớn, mọi người vãn dần,
quay về với công việc với sự yên tâm với một nền hoà bình đã được đảm bảo.
Halcyon là người cuối cùng đứng nhìn theo con đường mòn dẫn ra khỏi Heatherine
và lòng em có một linh cảm sâu sắc rằng, mình sẽ không còn bao giờ gặp lại chị
thân yêu nữa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
Một ngày sau khi Laten rời Merena, Otary trở về từ một chuyến đi săn dài ngày.
Nhưng chàng chẳng đem về một con thú nào ngoại trừ việc người ta thấy đôi chân
chàng đầy máu đã thâm đen. Không ai biết Otary đã băng rừng bao nhiêu ngày đêm
để quay về Merena, chỉ biết là khi đến nơi mà không nhìn thấy bóng hình người
yêu dấu, chàng thợ săn trẻ tuổi ấy đã đứng giữa trời đầy tuyết mà thét lên
những tiếng thét bi thương đến não lòng. Otary gọi tên Laten, gọi hết ngày sang
ngày khác, hết đêm này sang đêm khác, cho đến khi chàng quỵ ngã vì kiệt sức
trên nền tuyết lạnh mà mãi một thời gian sau sức khoẻ vẫn không phục hồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Halcyon nhìn thấy hết, nỗi đau của Laten và nỗi đau của Otary - nỗi đau của những
người yêu nhau mà bị chia cách mãi mãi. Tâm hồn em cũng như bị ám ảnh bởi những
giọt nước mắt và tiếng kêu thét khủng khiếp ấy. Đêm đêm, em mở to mắt nhìn mãi
về phía con đường nơi Laten đã đi để đến Lustre. Em không thấy gì cả ngoài một
màu đen mà em nghĩ đã bao trùm lên cả thế gian này kể từ khi chị mình biến mất.
Cuộc sống dần trở lại như thể sự hiện diện của Laten chỉ là một phần rất nhỏ
nhoi. Dân tộc Merena như quên mất một nàng công chúa đã vì họ mà hi sinh hạnh
phúc của riêng mình. Gió trên cao nguyên Heatherine vẫn thổi và tuyết thì vẫn
cứ rơi. Chỉ có Calvados và Otary là tiếp tục gặm nhấm nỗi mất mát của riêng
mình. Còn Halcyon, không ai biết em có đau đớn nữa hay không vì từ dạo ấy, đôi
mắt xanh của em trở nên vô cảm lạ thường. Mọi cảm xúc đều tan biến, và em không
còn vẻ thơ ngây ngày trước nữa … &lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
--------------------------------------------------&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
Một năm sau, Merena nhận tin sét đánh rằng công chúa của họ, nàng Laten kiều
diễm, đã chết vì một lí do hết sức vặt vãnh giữa hoàng cung lộng lẫy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Vậy thì con sẽ đi thay cho chị. – Đó là câu nói đầu tiên Halcyon thốt lên từ
lúc nhận được tin báo trong khi mọi người còn đang khóc lóc xót thương cho bông
hoa bách hợp của vùng đất tuyết đã sớm úa tàn. Không có lấy một giọt nước mắt,
em chỉ bình thản nói ra điều đó như thể là một quyết định rất bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con điên rồi. – Calvados rên rỉ. Ông nghĩ rằng đứa con gái bé bỏng của mình
hẳn đang bị sốc nặng nề trước cái chết của người chị mà em vô cùng thương yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Bản hiệp ước vẫn còn và nó cần một nàng công chúa. Người đó phải là con thôi.
– Halcyon vừa nói vừa tự thu dọn vật dụng, không có vẻ gì là của một người đang
bị tình cảm yếu mềm chi phối. Trừ phi sự chi phối ấy sâu đậm đến mức không thể
biểu lộ ra ngoài thành những giọt nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con có hiểu là chuyện đó nguy hiểm đến thế nào không ?! Cha sai rồi vì thế cha
không thể để mất con như đã mất Laten… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Nghĩa là cha cũng nghĩ rằng chị chết không phải chỉ vì lí do vô tình ăn phải
loại nấm độc như triều đình nói à ? – Halcyon ngước đôi mắt xanh lục lên nhìn
cha. Đôi mắt trong và sâu đến lạ thường khiến vị tộc trưởng bỗng cảm thấy cần
thận trọng trong lời nói. Ông nheo mày, hạ giọng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con đang nghĩ gì vậy Halcyon ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Không. – Cô bé nhún vai quay đi, tiếp tục công việc, đột ngột, tộc trưởng giật
tay em lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con vừa bỏ cái gì vào hành lí ? – Calvados sững sờ hét lên khi nhìn thấy một
con dao găm sáng loáng nằm giữa đống quần áo, ánh thép chói ngời. Halcyon không
trả lời. Em nhìn thẳng vào cha, không một chút sợ hãi hay hoảng hốt. Hai cha
con nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì nhưng với kinh nghiệm, đoán biết được
sự tình, Calvados cuối cùng cũng buông tay con gái ra để em đặt con dao vào
hành lí như đã định. Ông cúi xuống, thở dài mệt mỏi như đang ở trong một chuyến
hành trình dài mà bất lực không cách gì bước tiếp được nữa:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con còn quá nhỏ … quá nhỏ … &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nói ấy chẳng mảy may tác động đến Halcyon. Em cơ hồ không hề nghe thấy
tiếng thở dài đau xót của cha mà vẫn lặng lẽ chọn các thứ đồ dùng. Trước mắt
em, nơi góc nhà kia, dường như vẫn còn hình ảnh chị Laten xinh đẹp ngồi cười
đùa. Giờ thì chị đã chết rồi. Nhưng em không khóc… Chưa phải lúc khóc. Người
cần khóc không phải là em mà là kẻ khác… Laten sẽ chỉ cho em biết kẻ đó là ai.
Halcyon siết chặt con dao dưới lớp áo. Và em sẽ khiến kẻ đó phải khóc bằng
chính máu của hắn … Suy nghĩ ấy còn sâu đậm hơn một lời thề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày Halcyon nhập cung, chỉ có một toán lính đi theo cùng cô bé Ire. Những
người dân Merena ra tiễn đều khóc. Khác với lúc tiễn Laten, nước mắt là sự tiễn
biệt với hi vọng một ngày kia người ra đi sẽ trở lại, giờ đây, với Halcyon, ai
cũng nghĩ rằng em rồi sẽ cũng vĩnh viễn không trở về như chị mình thôi. Và họ
khóc, xót thương cho người đi vào chỗ chết để cho họ cơ hội được sống… Halcyon
mắt trong veo nhưng trước khi lên đường em đã quay lại ôm hôn cha, thì thầm vào
tai ông những lời cuối cùng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Cha biết không, chị Laten không bao giờ ăn nấm …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Calvados giãn ra và đôi mắt đầy nếp nhăn từ từ ứa tràn nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con cảm ơn cha đã không ngăn cản con … - Halcyon hôn lên má cha, người cha mà
em biết là cơ hội được gặp lại vô cùng mong manh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế rồi thôi. Em lên xe. Đoàn người bắt đầu đi, qua rặng tuyết tùng hệt cái
ngày này một năm trước, Laten đã ra đi mãi mãi. Halcyon không quay lại nhìn quê
hương thêm một lần nào nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên trời tuyết không còn rơi …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Tại sao ngài lại cho công chúa đi như thế … - Giọng nói quen thuộc vang lên
bên tai Calvados khi bóng Halcyon đã khuất ở khúc quanh của dốc núi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng thợ săn thiện xạ Otary đã đứng cạnh tộc trưởng tự bao giờ. Đôi mắt chàng
nhìn về phía con đường đã vắng tanh, xa xăm và buồn thăm thẳm. Calvados biết
giờ đây trong tim chàng trai ấy đang ngập tràn hình ảnh Laten. Ông dịu giọng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Halcyon sẽ không sao. Nó khác Laten.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Otary khẽ rùng mình vì nghe nhắc đến tên người yêu dấu. Nỗi đau trong chàng vẫn
còn nguyên và sẽ chẳng khi nào lành lại được. Calvados biết điều này nhưng ông
vẫn tiếp tục nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Phải. Halcyon khác Laten. Nếu Laten là đoá bách hợp tuyệt đẹp mà dễ bị bẻ gãy
thì Halcyon sẽ là nhánh xương rồng … Xương rồng không bao giờ khóc, nước mắt nó
lặn vào trong rồi thành gai đâm nát kẻ thù … &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Vâng … Halcyon khác Laten. Không ai có thể giống Laten. – Otary nói và ngước
nhìn bầu trời trong sáng trên cao. Có nắng, dù vẫn rất lạnh. Mùa đông chưa bao
giờ rời khỏi nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cao nguyên Heatherine khẽ rùng mình trong hơi lạnh toát ra từ trái tim của
chính nó. Số mệnh chuyển dời. Không ai giống ai… không có hai số mệnh giống
nhau, cũng không có hai nỗi đau giống nhau. Như Halcyon đã chọn lấy con đường
số mệnh cho riêng mình vào cái ngày em nhập cung để duy trì hiệp ước hoà bình.
Một truyền thuyết mới lại bắt đầu như cái cách vô vàn truyền thuyết xưa cũ đã
qua. Có điều Halcyon vào cái buổi ban đầu ấy chẳng hề tiên đoán được rằng
truyền thuyết này rồi sẽ được viết nên bởi máu của chính những người em yêu
thương…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
Ba ngày đã qua. Đoàn người đã đi được một phần hai quãng đường đến thủ phủ
Lustre. Vào buổi sáng hôm ấy, họ đặt những bước chân đầu tiên đến vùng núi Ram
hiểm trở. Không có gì ngoài những vách đá dựng đứng, cao vút và nham nhở những
mảnh vỡ đau thương từ trái tim đất mẹ trồi lên vào buổi sơ khai. Thỉnh thoảng
là những bụi cây hoang sơ nhưng xanh mướt, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt dưới
những lớp đá trắng khô cằn. Ire ngắm nhìn khung cảnh ấy được một lúc rồi cũng
chán, em lại trở vào trong xe để nhìn thấy tiểu công chúa của mình lau con dao
lại lần thứ một trăm bao nhiêu đó lần. Con dao rất sắc, ánh thép sáng ngời như
thể trong nó cất giấu một tia nắng ban mai. Chỉ cần nhìn những hoạ tiết tinh
xảo trên cán dao cũng đủ biết nó là một con dao quý như thế nào. Ire vẫn không
thể nào hiểu được vì sao thứ vũ khí giết người này lại được công chúa yêu quý
mà mang theo nhập cung như vậy. Em càng không lí giải được vì sao công chúa lại
chọn em đi theo hộ tống, nhất là sau cái chết của đại công chúa Laten. Đáng lẽ
người nên đi theo là Otary mới đúng… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Ire vừa nghĩ vừa nhìn chăm chú vào ánh mắt xanh lục thẫm của Halcyon. Em luôn
có cảm giác công chúa rất khác em, khác với những đứa trẻ cùng trang lứa. Sau
khi công chúa Laten qua đời thì sự khác biệt ấy lại càng rõ rệt hơn. Nếu nói sự
hồn nhiên của trẻ thơ vui tươi như sóng thì Ire là sóng trên mặt hồ bình yên
còn Halcyon là cơn sóng ngầm nơi đáy sâu nhất của đại dương. Cơn sóng ngầm ấy
thực sự khiến người ta sợ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Bất thình lình, chiếc xe dừng phắt lại làm Ire ngã sấp xuống sàn, xô ngã cả
Halcyon.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Chuyện gì vậy ? – Em cất giọng hỏi lính bảo vệ bên ngoài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Xin hai người đừng ra ngoài… - Giọng anh ta nghe có vẻ nghèn nghẹn thế nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon lập tức vùng dậy, khẽ mở tấm rèm che để quan sát. Em nhanh chóng nhận
ra lí do của sự trì hoãn này. Một nhóm chừng bảy tám người đang đứng chặn ngay
trên lối mòn vòng qua ngọn núi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Cướp núi Ram!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Quả nhiên lời đồn về bọn cướp này là có thật. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Công chúa, người hãy ở yên trong xe đi. - Đội trưởng toán cận vệ vừa nói vừa
kéo tấm rèm xuống. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Điều Halcyon nghĩ đến đầu tiên không phải là chiến đấu mà là thương lượng. Có
thể thương lượng chăng ? Bởi vì kẻ mà em cần đối phó không phải bọn cướp này mà
là lũ người giấu mặt nơi thủ đô rộng lớn kia… Nhưng Halcyon chẳng hề có lấy một
cơ hội để thực hiện ý định của mình vì chẳng thèm nói một lời nào, bọn cướp núi
Ram đã lao vào chém giết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tiếng binh khí va chạm hỗn loạn, tiếng thét đau đớn … và mùi máu tanh, Halcyon
chưa từng ngửi thấy mùi máu gần và nồng như vậy, đến mức nó khiến em thấy buồn
nôn. Nhìn sang bên cạnh, em thấy Ire đang run rẩy ở góc xe, mặt trắng bệch như
thể máu đã bị thay bởi tuyết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Aaaaaaaaa!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Một tiếng thét ghê rợn làm chính Halcyon cũng giật này mình. Sau đó là khoảng
im lặng kinh hoàng. Tiếng bước chân rõ dần. Halcyon nắm chặt lấy con dao dưới
tà áo. Nỗi sợ hãi của một cô bé tám tuổi đang xâm chiếm tâm trí em, những ngón
tay bắt đầu run lên ngoài mức kiểm soát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tấm rèm bị hất tung và một người ló đầu vào, một khuôn mặt đen đủi đầy vết bỏng
sẹo ẩn dưới mái tóc dài xơ xác và bộ râu nham nhở đen trũi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Ire chỉ kịp nấc lên một tiếng khiếp hãi rồi ngã xuống ngất lịm. Halcyon thì sợ
đến nỗi hơi thở nghẹt lại trong họng, làm miệng em cứ há hốc ra không thốt nên
lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Hai con nhóc! – Tên cướp cất cái giọng ồm ồm, không có vẻ đáng sợ như bề ngoài
- Vậy mà ta tưởng là công chúa cống hoàng đế…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hai tiếng “công chúa” thức tỉnh lí trí Halcyon tức thì. Ý thức dần trở lại nhắc
nhở em về thân phận của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Ta chính là công chúa! – Halcyon thốt lên bằng giọng kiêu hãnh không che giấu.
Chính em cũng ngạc nhiên về sự can đảm của bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tên cướp tròn mắt rồi cười phá lên. Hắn đưa tay toan chạm vào má Halcyon nhưng
em nhanh tay gạt tay hắn sang một bên, động tác vô cùng dứt khoát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Bỏ tay ngươi ra khỏi người ta. Ta là một công chúa. - Mắt em sáng lên uy lực
và sự cảnh báo khác thường – Các ngươi … - Em lia mắt vào đám cướp còn lại, bảy
tên tất cả - … đang làm một việc vô ích biết không ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Vậy sao ? - Một phụ nữ mặc áo tím có khuôn mặt khá xinh đẹp nhếch miệng cười.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Chúng ta có thể thương lượng. – Halcyon cố giấu đi sự run sợ trong giọng nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Bọn cướp tiếp tục cười nhưng rồi một giọng nói trong trẻo vang lên :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thương lượng như thế nào ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Giọng nói ấy thuộc về kẻ đứng giữa bọn cướp : một cậu thiếu niên chỉ độ chừng
mười sáu mười bảy tuổi có mái tóc bạc trắng và đôi mắt xanh lam màu biển. Từ
giây phút nhìn thấy người này, Halcyon không cách nào dứt ánh mắt của mình sang
nơi khác được. Một sức hút kì lạ khiến em cứ nhìn kẻ đó trừng trừng. Và ngược
lại, tên cướp trẻ tuổi ấy cũng không rời mắt khỏi em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thế nào, công chúa ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Bất cứ thứ gì ngươi muốn nếu trong khả năng của ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Khả năng của ngươi nằm dưới sự phán xét của ta. Đồng ý chứ ? - Hắn vẫn giữ nụ
cười lạnh giá trên môi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Còn Halcyon thì thấy môi mình khô khốc. Em phải sống bằng bất cứ giá nào. Vì
thế em nghe giọng mình vang lên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Đồng ý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thương lượng hoàn tất. - Hắn gật đầu. Không một tên cướp nào phản đối. Rõ ràng
hắn là thủ lĩnh của chúng. Mặc dù điều đó thật là kì quái. Hắn còn quá trẻ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xanh biển. Em không thấy gì ngoài một
màu xanh thăm thẳm, một đôi mắt tuyệt đẹp. Liệu có nỗi đau nào ẩn giấu phía sau
cái đẹp kia như cách người ta thường nói chăng? Không, Halcyon không cách chi
nhận ra được. Có lẽ vì nỗi đau được chủ nhân nó che giấu quá hoàn hảo, hoặc chỉ
đơn giản là Halcyon còn quá nhỏ để có thể phân biệt rõ ràng những thứ phức tạp
như vậy. Nói cho cùng em cũng chỉ mới có tám tuổi mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tên cướp trẻ không quan tâm lắm đến việc cái nhìn của mình tác động như thế nào
đến nàng tiểu công chúa xứ tuyết, hắn mỉm cười và đôi mắt xanh bừng sáng như
ánh nắng lướt nhẹ lên mặt biển vùng cực Bắc buổi chớm đông:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Vậy điều kiện của ta đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hắn nói “của ta” chứ không phải “của chúng ta”. Halcyon càng thêm tin vào phán
đoán của mình rằng đây chính là thủ lĩnh của bọn cướp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Ta muốn một cô gái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Ai ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Đến lúc đó ta sẽ chọn. Công chúa biết “lúc đó” là lúc nào không ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon trầm ngâm giây lát nhưng không đáp. Vì thế tên cướp quyết định nói luôn
bằng cái giọng bông đùa vờ vĩnh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Là lúc cô bé ngồi ở ngai vị có đủ uy quyền để cho ta cô gái mà ta muốn. “Lúc
đó” cũng có thể là bất cứ lúc nào…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hắn vừa dứt lời lão thuộc hạ có khuôn mặt đầy sẹo phỏng phá lên cười. Tiếng
cười của lão ồm ồm vang vọng khắp vùng núi đá, ngỡ như lá cây xào xạc cũng
chính vì thứ khí mạnh mẽ thoát ra từ tiếng cười đáng sợ ấy. Halcyon bất giác
nắm chặt lấy lưỡi dao phòng thân. Động tác này lập tức làm thủ lĩnh bọn cướp
chú ý. Hắn chậm rãi bước đến gần. Halcyon sợ điếng người nhưng em không lùi lại
bước nào mà vẫn ngồi bất động tại chỗ cho tới khi hắn đã đứng ngay trước mặt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Mái tóc trắng dài bay trong gió độc núi Ram, một màu trắng nhờ nhờ thiếu sinh
khí trái ngược hẳn với đôi mắt đầy thần khí tinh anh. Tên cướp đưa tay về phía
Halcyon. Xoẹt! Ánh thép loé lên rồi vụt tắt. Một tiếng keng trong vắt vang lên
khi con dao rơi xuống nền đá cứng và Halcyon thấy bàn tay cầm dao của mình bị
hắn ấn chặt vào thành xe không cho nhúc nhích, từ chỗ đó, một sợi máu mảnh như
tơ từ từ ôm lấy cổ tay trắng ngần nhỏ nhắn của em chảy xuống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Cô em gan lắm… - Tên cướp rít lên, trong giây lát, đôi mắt đẹp loé lên tia
nhìn độc ác và … có cả sự ghê tởm khó hiểu nữa. Rồi cũng đột ngột như lúc ấn
lấy tay Halcyon, hắn buông tay ra và đứng thẳng trở lại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon rút tay xuống. Tay em hoàn toàn lành
lặn. Phải rồi. Vì khi nãy chính em là người vung dao lên tấn công tên cướp
khiến hắn phải dùng tay đỡ mà bị thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Nhìn bàn tay trái đầy máu của tên cướp thiếu niên ấy, bọn thuộc hạ toan chạy
đến nhưng hắn đã giơ tay ngăn lại. Phong thái đường hoàng không chút nao núng.
Hắn từ từ nhìn xuống đôi mắt màu vỏ xương rồng rực sáng không chịu khuất phục
của nàng công chúa cũng đang dõi trừng trừng vào hắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Giây phút ấy Halcyon đã nghĩ rằng mình có thể chết. Song đôi mắt em vẫn sáng,
không cách gì làm dịu đi cái thần khí trong đó được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Tên ta là Cirrus. Hãy nhớ, tiểu công chúa Merena. – Tên cướp trẻ cất giọng,
hắn cúi xuống nhặt lấy con dao quý – Ta sẽ giữ thứ này. Rồi sẽ có ngày chúng ta
tái ngộ. Đừng quên cuộc trao đổi ngày hôm nay. Và khi em trao người con gái ta
muốn cho ta, ta cũng sẽ trả con dao lại cho em. Nó sẽ là tín vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Hãy chọn thứ khác đi. Vì con dao đó là vũ khí phòng vệ của ta. – Halcyon đáp –
Nếu ta chết trước khi đến được hoàng cung, trước khi nắm được quyền lực thì mọi
thoả thuận đều chẳng còn giá trị gì hết, Cirrus.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Điều đó không cần lo. – Cirrus hất tay – Azur, ngươi ra đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Từ phía sau sáu tên cướp còn lại, một bóng đen bước ra ánh sáng. Tên cướp thứ
tám. Cũng là một thiếu niên, chắc chắn chưa qua tuổi mười sáu. Khuôn mặt thơ
ngây và đôi mắt nâu thiên sứ, không ai tin hắn là ác quỷ cho đến lúc nhìn thấy
máu ướt đẫm lưỡi gươm mảnh hắn cầm trên tay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Azur sẽ đưa hai người đến Lustre an toàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Nhận ra sự nghi ngờ đang lan dần trong đôi mắt xanh lục trong veo của tiểu công
chúa, Cirrus vỗ tay ra hiệu cho Azur. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon chỉ kịp nhận thấy một làn gió quét qua mặt mình và khi em mở mắt ra thì
đã thấy Azur đứng ngay cạnh Cirrus, trên tay hắn là … những hạt cườm trên mũ
miện của em! Lúc em nhận ra điều đó cũng là lúc những hạt cườm còn lại xổ tung
xuống, rơi vãi lung tung trên sàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Vậy là đủ điều kiện để chúng ta tin tưởng lẫn nhau rồi chứ ? – Cirrus mỉm
cười. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Và Halcyon không còn cách nào khác ngoài việc làm theo sự sắp xếp của tên cướp
núi kì lạ ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
--------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Chiếc xe của công chúa Merena đi xa dần. Đến khi nó khuất sau vách núi đầu tiên
thì Vikkin, tên cướp có khuôn mặt xấu xí lên tiếng :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Cirrus, ngài thả chúng thật sao ? Còn cho Azur theo hộ tống nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Cho Azur theo hộ tống chính là không để chúng thoát đấy, Vikkin. – Cirrus bình
thản đáp – Vào đến hoàng cung thì … ta có muốn cũng không quản được vì cô bé đó
khi ấy có muốn cũng chẳng thoát được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Chuyện đó cũng bình thường thôi. Nhưng kì lạ là ở yêu cầu ngài đặt ra kia. -
Người phụ nữ xinh đẹp lên tiếng – Saren tôi thật không hiểu vì sao ngài lại nói
rằng ngài muốn một cô gái trong khi … ừm, ngài ghét phụ nữ hơn bất cứ ai trên
thế gian này, nhất là những phụ nữ thuộc về cung cấm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Cirrus bật cười vang và đưa tay ném những hạt cườm của cô công chúa nhỏ xuống
đất, gió núi rít lên một tiếng ghê rợn khi cuốn chúng lăn trên nền đá lạnh. Cả
núi Ram rùng mình trong tràng cười của người chủ nhân trẻ tuổi của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Không ai hiểu điều chàng trai trẻ có mái tóc bạc trắng ấy đang nghĩ. Một số
phận khác thường ẩn giấu sau vẻ đẹp khác thường của đôi mắt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Năm ấy Halcyon tám tuổi còn Cirrus vừa bước qua tuổi mười sáu, sợi dây số mệnh
của họ đã giao nhau ở điểm nút đầu tiên của cuộc hành trình dài để rồi sau đó
trong những cuộc gặp gỡ định mệnh tiếp theo, chúng sẽ quyện chặt vào nhau thành
một sợi máu đỏ tươi như màu hoàng hôn hủy diệt đang dần phủ xuống đế chế Acamas
độ suy tàn… Song đó lại là chuyện của tương lai và hiện giờ họ vẫn chỉ mới là
một tiểu công chúa và một tên cướp vùng núi Ram hoang vắng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Vả lại với Halcyon đây vẫn chưa phải là cuộc gặp gỡ quan trọng nhất trong cuộc
đời Halcyon. Cuộc gặp gỡ quan trọng ấy vẫn còn chờ em nơi hoàng cung lộng lẫy
của Lustre xa xôi …&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;span&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/halcyon/29032008/red-castle-chuong-3#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 29 Mar 2008 00:00:07 -0400</pubDate>
 <dc:creator>Halcyon</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">659 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Chương 9: trong đó Michael gặp rắc rối với một câu thần chú</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/chuong-9-trong-do-michael-gap-rac-roi-voi-mot-cau-than-chu</link>
 <description>&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
Howl’s Moving Castle&lt;br /&gt;
Tác giả: Diana Wynne Jones&lt;br /&gt;
Dịch: mhd 
&lt;/p&gt;
&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;
Chương 9&lt;br /&gt;
trong đó Michael gặp rắc rối với một câu thần chú 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;em&gt;Ngoài cửa là vị thuyền trưởng&lt;/em&gt;, đến để lấy thần chú thổi gió, và không hài lòng khi phải chờ đợi. “Nếu tôi làm lỡ cơn thủy triều, cậu nhỏ,” ông nói với Michael, “tôi sẽ nói chuyện với Pháp sư về cậu. Tôi không thích mấy người lười biếng đâu.” 
&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;
Michael, theo ý Sophie, quá sức lịch sự với ông ta, nhưng cô đã quá chán nản để xen vào. Khi ông thuyền trưởng đi khỏi, Michael lại bước đến bàn làm việc để nhăn mặt nhíu mày với câu thần chú một lần nữa và Sophie ngồi yên lặng sửa đôi vớ của mình. Cô chỉ có một đôi và hai chân già nua đã đục lủng nhiều lỗ to lớn. Cô tự hỏi không biết có dám cắt phần lành lặn còn lại của cái áo choàng xanh bạc mà Howl thích để làm một cái váy. Nhưng cuối cùng cô không dám. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
“Sophie,” Michael cất tiếng, ngước nhìn lên khỏi đống giấy mười một trang của cậu, “bà có bao nhiêu cháu gái?” 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Sophie đã e Michael bắt đầu hỏi lung tung. “Khi cậu già bằng tôi, cậu trẻ,” cô nói, “cậu không đếm nữa. Bọn chúng đều giống nhau. Hai cô Lettie đó có thể là sinh đôi trong trí 