<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Age: Everyone</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/taxonomy/term/124/doc-nhieu</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Most Read</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>RED ROSE</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/fiction/velsa/04082008/red-rose.html</link>
 <description>&lt;p&gt;
truyền thuyết kể rằng : tại nhà thờ trắng có một loài hoa hồng kì lạ mọc như một dây leo, gai của nó cấm thẳng vào tường và hoa hồng đó mọc lên trong sự oán giận của một cô gái tên RED ROSE .
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tiếng của ông ngoại ôm tòm nói .Cả bọn con nít to mò lắm nhưng chẳng đứa nào muốn dến nhà thờ cả , tôi đành phải đi một mình 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Đúng như lời ông kể có hoa hồng leo tường thật nhưng mà màu của nó đỏ như màu của máu vậy . Tôi ko có chìa khóa vào nhà thờ ,chỉ  ông ngoại có thôi .Tôi nghe một giọng hát rất nhẹ nhàng cất lên ,tôi thấy xung quanh mình đều là màu đỏ.Trong  khi đó ông ngoại gọi tôi rất nhìu.Khi tỉnh lại tôi thấy mình nằm trong nhà ông bảo rằng chuyện ông kể ko có thật đâu.Nhưng tôi dã chứng kiến thấy hoa hồng bít leo ko bít la tai hoa mắt hay là có thật&lt;img src=&quot;/sites/all/modules/tinymce/tinymce/jscripts/tiny_mce/plugins/emotions/images/smiley-laughing.gif&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;Laughing&quot; title=&quot;Laughing&quot; /&gt;  
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/fiction/velsa/04082008/red-rose.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 04 Aug 2008 22:33:41 -0400</pubDate>
 <dc:creator>velsa</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">1101 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>LEARN EANGLISH BY VERSE</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/fiction/emiuanhnhiulem/26072008/learn-eanglish-by-verse.html</link>
 <description>Học tiếng anh bằng thơ &lt;br /&gt;
Long dài, short ngắn, tall cao &lt;br /&gt;
Here đây, there đó, which nào, where đâu &lt;br /&gt;
Sentence có nghĩa là câu &lt;br /&gt;
Lesson bài học, rainbow cầu vồng &lt;br /&gt;
Husband là đức ông chồng &lt;br /&gt;
Daddy cha bố, please don&#039;t xin đừng &lt;br /&gt;
Darling tiếng gọi em cưng &lt;br /&gt;
Merry vui thích, cái sừng là horn &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rách rồi xài đỡ chữ torn &lt;br /&gt;
To sing là hát, a song một bài &lt;br /&gt;
Nói sai sự thật to lie &lt;br /&gt;
Go đi, come đến, một vài là some &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng stand, look ngó, lie nằm &lt;br /&gt;
Five năm, four bốn, hold cầm, play chơi &lt;br /&gt;
One life là một cuộc đời &lt;br /&gt;
Happy sung sướng, laugh cười, cry kêu &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lover tạm dịch người yêu &lt;br /&gt;
Charming duyên dáng, mỹ miều graceful &lt;br /&gt;
Mặt trăng là chữ the moon &lt;br /&gt;
World là thế giới, sớm soon, lake hồ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dao knife, spoon muỗng, cuốc hoe &lt;br /&gt;
Đêm night, dark tối, khổng lồ giant &lt;br /&gt;
Fund vui, die chết, near gần &lt;br /&gt;
Sorry xin lỗi, dull đần, wise khôn &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Burry có nghĩa là chôn &lt;br /&gt;
Our souls tạm dịch linh hồn chúng ta &lt;br /&gt;
Xe hơi du lịch là car &lt;br /&gt;
Sir ngài, Lord đức, thưa bà Madam &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thousand là đúng... mười trăm &lt;br /&gt;
Ngày day, tuần week, year năm, hour giờ &lt;br /&gt;
Wait there đứng đó đợi chờ &lt;br /&gt;
Nightmare ác mộng, dream mơ, pray cầu &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trừ ra except, deep sâu &lt;br /&gt;
Daughter con gái, bridge cầu, pond ao &lt;br /&gt;
Enter tạm dịch đi vào &lt;br /&gt;
Thêm for tham dự lẽ nào lại sai &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shoulder cứ dịch là vai &lt;br /&gt;
Writer văn sĩ, cái đài radio &lt;br /&gt;
A bowl là một cái tô &lt;br /&gt;
Chữ tear nước mắt, tomb mồ, miss cô &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy khâu dùng tạm chữ sew &lt;br /&gt;
Kẻ thù dịch đại là foe chẳng lầm &lt;br /&gt;
Shelter tạm dịch là hầm &lt;br /&gt;
Chữ shout là hét, nói thầm whisper &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What time là hỏi mấy giờ &lt;br /&gt;
Clear trong, clean sạch, mờ mờ là dim &lt;br /&gt;
Gặp ông ta dịch see him &lt;br /&gt;
Swim bơi, wade lội, drown chìm chết trôi &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mountain là núi, hill đồi &lt;br /&gt;
Valley thung lũng, cây sồi oak tree &lt;br /&gt;
Tiền xin đóng học school fee &lt;br /&gt;
Yêu tôi dùng chữ love me chẳng lầm &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
To steal tạm dịch cầm nhầm &lt;br /&gt;
Tẩy chay boycott, gia cầm poultry &lt;br /&gt;
Cattle gia súc, ong bee &lt;br /&gt;
Something to eat chút gì để ăn &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lip môi, tongue lưỡi, teeth răng &lt;br /&gt;
Exam thi cử, cái bằng licence... &lt;br /&gt;
Lovely có nghĩa dễ thương &lt;br /&gt;
Pretty xinh đẹp thường thường so so &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lotto là chơi lô tô &lt;br /&gt;
Nấu ăn là cook, wash clothes giặt đồ &lt;br /&gt;
Push thì có nghĩa đẩy, xô &lt;br /&gt;
Marriage đám cưới, single độc thân &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Foot thì có nghĩa bàn chân &lt;br /&gt;
Far là xa cách còn gần là near &lt;br /&gt;
Spoon có nghĩa cái thìa &lt;br /&gt;
Toán trừ subtract, toán chia divide &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dream thì có nghĩa giấc mơ &lt;br /&gt;
Month thì là tháng, thời giờ là time &lt;br /&gt;
Job thì có nghĩa việc làm &lt;br /&gt;
Lady phái nữ, phái nam gentleman &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Close friend có nghĩa bạn thân &lt;br /&gt;
Leaf là chiếc lá, còn sun mặt trời &lt;br /&gt;
Fall down có nghĩa là rơi &lt;br /&gt;
Welcome chào đón, mời là invite &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Short là ngắn, long là dài &lt;br /&gt;
Mũ thì là hat, chiếc hài là shoe &lt;br /&gt;
Autumn có nghĩa mùa thu &lt;br /&gt;
Summer mùa hạ, cái tù là jail &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Duck là vịt, pig là heo &lt;br /&gt;
Rich là giàu có, còn nghèo là poor &lt;br /&gt;
Crab thì có nghĩa con cua &lt;br /&gt;
Church nhà thờ đó, còn chùa temple &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aunt có nghĩa dì, cô &lt;br /&gt;
Chair là cái ghế, cái hồ là pool &lt;br /&gt;
Late là muộn, sớm là soon &lt;br /&gt;
Hospital bệnh viẹn, school là trường &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dew thì có nghĩa là sương &lt;br /&gt;
Happy vui vẻ, chán chường weary &lt;br /&gt;
Exam có nghĩa kỳ thi &lt;br /&gt;
Nervous nhút nhát, mommy mẹ hiền. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Region có nghĩa là miền, &lt;br /&gt;
Interupted gián đoạn còn liền next to. &lt;br /&gt;
Coins dùng chỉ những đồng xu, &lt;br /&gt;
Còn đồng tiền giấy paper money. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Here chỉ dùng để chỉ tại đây, &lt;br /&gt;
A moment một lát còn ngay right now, &lt;br /&gt;
Brothers-in-law đồng hao. &lt;br /&gt;
Farm-work đồng áng, đồng bào Fellow-countryman &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Narrow-minded chỉ sự nhỏ nhen, &lt;br /&gt;
Open-hended hào phóng còn hèn là mean. &lt;br /&gt;
Vẫn còn dùng chữ still, &lt;br /&gt;
Kỹ năng là chữ skill khó gì! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gold là vàng, graphite than chì. &lt;br /&gt;
Munia tên gọi chim ri &lt;br /&gt;
Kestrel chim cắt có gì khó đâu. &lt;br /&gt;
Migrant kite là chú diều hâu &lt;br /&gt;
Warbler chim chích, hải âu petrel &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Stupid có nghĩa là khờ, &lt;br /&gt;
Đảo lên đảo xuống, stir nhiều nhiều. &lt;br /&gt;
How many có nghĩa bao nhiêu. &lt;br /&gt;
Too much nhiều quá, a few một vài &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right là đúng, wrong là sai &lt;br /&gt;
Chess là cờ tướng, đánh bài playing card &lt;br /&gt;
Flower có nghĩa là hoa &lt;br /&gt;
Hair là mái tóc, da là skin &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng thì là morning &lt;br /&gt;
King là vua chúa, còn Queen nữ hoàng &lt;br /&gt;
Wander có nghĩa lang thang &lt;br /&gt;
Màu đỏ là red, màu vàng yellow &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yes là đúng, không là no &lt;br /&gt;
Fast là nhanh ***ng, slow chậm rì &lt;br /&gt;
Sleep là ngủ, go là đi &lt;br /&gt;
Weakly ốm yếu healthy mạnh lành &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
White là trắng, green là xanh &lt;br /&gt;
Hard là chăm chỉ, học hành study &lt;br /&gt;
Ngọt là sweet, kẹo candy &lt;br /&gt;
Butterfly là bướm, bee là con ong &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
River có nghĩa dòng sông &lt;br /&gt;
Wait for có nghĩa ngóng trông đợi chờ &lt;br /&gt;
Dirty có nghĩa là dơ &lt;br /&gt;
Bánh mì bread, còn bơ butter &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bác sĩ thì là doctor &lt;br /&gt;
Y tá là nurse, teacher giáo viên &lt;br /&gt;
Mad dùng chỉ những kẻ điên, &lt;br /&gt;
Everywhere có nghĩa mọi miền gần xa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A song chỉ một bài ca. &lt;br /&gt;
Ngôi sao dùng chữ star, có liền! &lt;br /&gt;
Firstly có nghĩa trước tiên &lt;br /&gt;
Silver là bạc, còn tiền money &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biscuit thì là bánh quy &lt;br /&gt;
Can là có thể, please vui lòng &lt;br /&gt;
Winter có nghĩa mùa đông &lt;br /&gt;
Iron là sắt còn đồng copper &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ giết người là killer &lt;br /&gt;
Cảnh sát police, lawyer luật sư &lt;br /&gt;
Emigrate là di cư &lt;br /&gt;
Bưu điện post office, thư từ là mail &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Follow có nghĩa đi theo &lt;br /&gt;
Shopping mua sắm còn sale bán hàng &lt;br /&gt;
Space có nghĩa không gian &lt;br /&gt;
Hàng trăm hundred, hàng ngàn thousand &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Stupid có nghĩa ngu đần &lt;br /&gt;
Thông minh smart, equation phương trình &lt;br /&gt;
Television là truyền hình &lt;br /&gt;
Băng ghi âm là tape, chương trình program &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hear là nghe watch là xem &lt;br /&gt;
Electric là điện còn lamp bóng đèn &lt;br /&gt;
Praise có nghĩa ngợi khen &lt;br /&gt;
Crowd đông đúc, lấn chen hustle &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Capital là thủ đô &lt;br /&gt;
City thành phố, local địa phương &lt;br /&gt;
Country có nghĩa quê hương &lt;br /&gt;
Field là đồng ruộng còn vườn garden &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chốc lát là chữ moment &lt;br /&gt;
Fish là con cá, chicken gà tơ &lt;br /&gt;
Naive có nghĩa ngây thơ &lt;br /&gt;
Poet thi sĩ, great writer văn hào &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tall thì có nghĩa là cao &lt;br /&gt;
Short là thấp ngắn, còn chào hello &lt;br /&gt;
Uncle là bác, elders cô. &lt;br /&gt;
Shy mắc cỡ, coarse là thô. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Come on có nghĩa mời vô, &lt;br /&gt;
Go away đuổi cút, còn vồ pounce. &lt;br /&gt;
Poem có nghĩa là thơ, &lt;br /&gt;
Strong khoẻ mạnh, mệt phờ dog-tiered. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời thường gọi sky, &lt;br /&gt;
Life là sự sống còn die lìa đời &lt;br /&gt;
Shed tears có nghĩa lệ rơi &lt;br /&gt;
Fully là đủ, nửa vời by halves &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở lại dùng chữ stay, &lt;br /&gt;
Bỏ đi là leave còn nằm là lie. &lt;br /&gt;
Tomorrow có nghĩa ngày mai &lt;br /&gt;
Hoa sen lotus, hoa lài jasmine &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Madman có nghĩa người điên &lt;br /&gt;
Private có nghĩa là riêng của mình &lt;br /&gt;
Cảm giác là chữ feeling &lt;br /&gt;
Camera máy ảnh hình là photo &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Động vật là animal &lt;br /&gt;
Big là to lớn, little nhỏ nhoi &lt;br /&gt;
Elephant là con voi &lt;br /&gt;
Goby cá bống, cá mòi sardine &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỏng mảnh thì là chữ thin &lt;br /&gt;
Cổ là chữ neck, còn chin cái cằm &lt;br /&gt;
Visit có nghĩa viếng thăm &lt;br /&gt;
Lie down có nghĩa là nằm nghỉ ngơi &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mouse con chuột, bat con dơi &lt;br /&gt;
Separate có nghĩa tách rời, chia ra &lt;br /&gt;
Gift thì có nghĩa món quà &lt;br /&gt;
Guest thì là khách chủ nhà house owner &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bệnh ung thư là cancer &lt;br /&gt;
Lối ra exit, enter đi vào &lt;br /&gt;
Up lên còn xuống là down &lt;br /&gt;
Beside bên cạnh, about khoảng chừng &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Stop có nghĩa là ngừng &lt;br /&gt;
Ocean là biển, rừng là jungle &lt;br /&gt;
Silly là kẻ dại khờ, &lt;br /&gt;
Khôn ngoan smart, đù đờ luggish &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôn là kiss, kiss thật lâu. &lt;br /&gt;
Cửa sổ là chữ window &lt;br /&gt;
Special đặc biệt normal thường thôi &lt;br /&gt;
Lazy... làm biếng quá rồi &lt;br /&gt;
Ngồi mà viết tiếp một hồi die soon &lt;br /&gt;
Hứng thì cứ việc go on, &lt;br /&gt;
Còn không stop ta còn nghỉ ngơi&lt;br /&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/fiction/emiuanhnhiulem/26072008/learn-eanglish-by-verse.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 26 Jul 2008 08:21:44 -0400</pubDate>
 <dc:creator>emiuanhnhiulem</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">1074 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>22. The World [Thế Giới]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/16062008/22-the-world-the-gioi.html</link>
 <description>&lt;p&gt;
22. The World [Thế Giới]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có biết đáng buồn nhất là gì không,&amp;quot; cô hỏi. &amp;quot;Điều đáng buồn nhất là chúng tôi chính là các người.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Trong trí tưởng tượng của các người,&amp;quot; cô ta tiếp, &amp;quot;chúng tôi cũng như các người. Chỉ là tốt hơn. Chúng tôi &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không chết, không già đi, hay không đau đớn, không lạnh lẽo, khát nước. Chúng tôi ăn mặc xinh đẹp. Chúng tôi &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
có trí thông thái kiệt xuất. Và nếu chúng tôi thèm máu, thì cũng không khác gì loài người thèm thức ăn, hay tình &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
thương, hay ánh nắng - và hơn nữa, nó cho chúng tôi nguyên nhân ra khỏi nhà. Hầm mộ. Quan tài. Bất cứ thứ gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là trí tưởng tượng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thực tế thì sao?&amp;quot; tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng tôi là các người,&amp;quot; cô đáp. &amp;quot;Là các người, với những khiếm khuyết, và tất cả những gì tạo nên con người - &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tất cả nỗi sợ hãi, cô đơn, và hỗn lọan... không có gì khác hơn cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng chúng tôi lạnh lẽo hơn. Chết hơn. Tôi nhớ ánh nắng, thức ăn và cảm giác được chạm vào người khác, hay &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
quan tâm người khác. Tôi nhớ cuộc sống, nhớ gặp gỡ người ta chỉ để gặp, chứ không phải là để ăn hay chiếm &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hữu, và tôi nhớ được cảm thấy điều gì đó, hạnh phúc, buồn thảm, hay cái gì cũng được...&amp;quot; Và rồi cô ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cô đang khóc sao?&amp;quot; tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng tôi không khóc,&amp;quot; cô nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như tôi đã nói, cô ta là một kẻ nói dối.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
HẾT. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/16062008/22-the-world-the-gioi.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 16 Jun 2008 22:21:15 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">954 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>15. The Devil [Quỷ sứ] và 16. The Tower [Tòa Tháp]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/15062008/15-the-devil-quy-su-va-16-the-tower-toa-thap.html</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;15. The Devil [Quỷ sứ]&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đây là chân dung y. Hãy
nhìn vào hàm răng vàng khè, bằng phẳng, khuôn mặt đỏ hồng. Y có hai sừng, và
cầm một thanh gỗ chuốt nhọn trong một tay, tay kia cầm cái chầy gỗ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; Dĩ nhiên, trên đời này
làm gì có quỷ sứ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
 &lt;img src=&quot;/files/16.jpg&quot; alt=&quot;The Tower&quot; width=&quot;138&quot; height=&quot;240&quot; /&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;16. The Tower [Tòa
tháp]&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; Tòa tháp xây trên gạch đá
và thù oán&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; Không có tiếng động,
không có hình ảnh&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;_ Người cắn thì cắn,
người xé thì xé&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; (tốt nhất nên ra đường
vào buổi tối.)&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
Lời người dịch: tui cũng không hiểu hai mẩu chuyện này là gì. &amp;gt;_&amp;lt; 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/15062008/15-the-devil-quy-su-va-16-the-tower-toa-thap.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sun, 15 Jun 2008 20:37:27 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">948 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>14. Temperance [Tiết Chế]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12062008/14-temperance-tiet-che.html</link>
 <description>14. Temperance [Tiết Chế]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy tự xưng mình là vampire. Tôi đã biết một điều, cô ta là kẻ nói dối. Cứ nhìn vào đôi mắt đó là biết. Đôi mắt đen như than, nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào mắt người đối diện, mà chỉ nhìn những vật vô hình trên vai, phía sau, phía trên và hai inches trước mặt người ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vị nó ra sao?” tôi hỏi. Nơi đây là khu đậu xe, sau quán bar. Cô làm việc buổi tối trong quán bar, pha đủ thứ rượu mạnh nhưng không bao giờ uống cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nước trái cây V8,” cô trả lời. “Không phải loại ít sodium, loại nguyên chất. Hay là món gazpacho mặn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gazpacho là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loại súp rau lạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng giỡn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô uống máu? Cũng như tôi uống V8?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không hẳn,” cô nói. “Nếu chán uống V8 thì anh sẽ uống thứ khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ,” tôi đáp. “Thật ra, tôi không ưa V8 lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy chưa?” cô đáp. “Ở Trung Quốc chúng tôi không uống máu, mà uống dịch tủy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mùi vị thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không gì. Giống nước cốt gà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thử chưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết có người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố thử xem có thể nhìn thấy bóng cô ta trong tấm kiếng bên hông cái xe tải chúng tôi đang dựa vào không, nhưng trời rất tối, và tôi không thể biết rõ.&lt;br /&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/12062008/14-temperance-tiet-che.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/horror/index.html">Horror</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Thu, 12 Jun 2008 21:35:52 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">944 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>10. The Wheel of Fortune [Bánh xe vận mệnh]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/11062008/10-the-wheel-fortune-banh-xe-van-menh.html</link>
 <description>10. The Wheel of Fortune [Bánh xe vận mệnh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị làm gì bác sĩ rồi? cô y tá vừa cười vừa hỏi. Tôi tưởng bác sĩ vừa vào đây khoảng mười phút trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin lỗi, tôi đáp. Tôi đói bụng. Và cả hai chúng tôi đều cười rộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tôi đi tìm bác sĩ cho chị, cô ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngồi đợi trong văn phòng bác sĩ, điềm đạm xỉa răng. Sau một hồi lâu, cô y tá trở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin lỗi chị, cô nói. Bác sĩ chắc vừa đi ra ngòai. Tôi có thể hẹn lại cho chị vào tuần sau không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lắc đầu. Tôi sẽ gọi lại, tôi đáp. Nhưng lần đầu tiên trong ngày, tôi đã nói dối.&lt;br /&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/11062008/10-the-wheel-fortune-banh-xe-van-menh.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/horror/index.html">Horror</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Wed, 11 Jun 2008 18:10:19 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">940 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>7. The Chariot [cỗ xe]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/10062008/7-the-chariot-co-xe.html</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;7. The Chariot [cỗ xe]&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đó là đỉnh cao của kỹ
nghệ di truyền học: người ta đã sáng tạo ra một giống người có thể du hành đến
các vì sao: họ cần phải sống một cuộc đời dài đến khó tin, bởi khoảng cách giữa
các vì sao là mênh mông vô tận; chỗ ở chật chội, nên thức ăn của họ cần phải
gọn, nhỏ; họ cần phải biết tự chế biến từ chất bổ của dân địa phương, và phải
chiếm cứ những vùng đất mà họ khám phá được làm thuộc địa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoPlainText&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cả thế giới chúc những
kẻ di dân nhiều điều tốt lành, và tiễn họ đi. Tuy nhiên, người ta cũng xóa tất
cả dấu vết về địa điểm của họ trên máy tính phi thuyền truớc, để đề phòng bất
trắc.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/10062008/7-the-chariot-co-xe.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/science-fiction/index.html">Science Fiction</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Tue, 10 Jun 2008 09:19:30 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">937 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Một Mình Yêu Anh - Chương Ba</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/09062008/mot-minh-yeu-anh-chuong-ba.html</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một Mình Yêu Anh&lt;br /&gt;
Chương Ba&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;//&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;mhd&lt;/a&gt; dịch,
Koko biên tập&lt;br /&gt;
Hình của &lt;a href=&quot;http://flickr.com/photos/ntlam/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;NTLam&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
www.truyentranh.com 
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Bổn tác giả sẽ bị coi là tắc trách nếu không đề cập
đến giây phút gây xôn xao nhất tại buổi tiệc sinh nhật của Bridgerton gia trang
tối qua, không phải lúc nâng cốc chúc mừng Bridgerton thái phu nhân (tuổi không
được tiết lộ) mà là khi Lady Danbury đã đưa ra lời đề nghị khiếm nhã treo phần
thưởng ngàn bảng cho bất cứ ai khám phá ra chân dạng của …&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Tôi.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;Cứ thử đi quí phu nhân và quí ngài. Các người sẽ không
thể nào giải đáp bí mật này.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;em&gt;&lt;span&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Chính xác là chỉ cần
ba phút để lời thách thức ngạo nghễ của Lady Danbury truyền ra khắp sàn khiêu
vũ. Penelope biết chắc điều này bởi cô cũng tình cờ đối diện một cái đồng hồ cổ
khổng lồ (&lt;em&gt;và, theo như lời của phu nhân Kate
Bridgerton, đặc biệt chính xác&lt;/em&gt;), khi Lady Danbury tuyên bố. Ngay câu, “Một
ngàn bảng cho người nào khám phá ra người thật của Lady Whistledown,” đồng hồ
chỉ mười giờ bốn mươi bốn phút. Cây kim dài không chạy hơn số bốn mươi bảy khi
Nigel Berbrooke vấp vào vòng tròn người đang tăng lên nhanh chóng xung quanh
Lady Danbury và tuyên bố trò chơi mới nhất của bà “vui bá chấy!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và nếu Nigel đã nghe
tin ấy, nghĩa là ai cũng nghe hết rồi, bởi vì anh rể của Penelope không nổi
tiếng về sự thông minh, chú ý, hay khả năng lắng nghe của anh ta.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và cũng không,
Penelope chua chát nghĩ, cho từ vựng của anh ấy. Bá chấy, quả thật thế.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Cậu nghĩ Lady
Whistledown là ai?” Lady Danbury hỏi Nigel.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không biết,” anh thú
nhận. “Không phải tôi, tôi chỉ biết nhiêu đó!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tôi nghĩ ai cũng biết
nhiêu đó,” Lady D trả lời.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh nghĩ là ai?”
Penelope hỏi Colin.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhún vai. “Anh
không ở trong thành phố đủ thời gian để có thể đoán nổi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Đừng khiêm tốn,”
Penelope đáp. “Thời gian góp mặt ở những bữa tiệc của anh cộng lại cũng đủ
rồi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng anh chỉ lắc đầu.
“Anh không nói được.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope nhìn anh một
giây lâu hơn cần thiết, hoặc là, thật sự mà nói, hợp phép xã giao. Có một tia
nhìn kì lạ trong mắt Colin. Một cái gì lẩn trốn và tránh né. Xã hội thượng lưu
thường nghĩ anh không có gì hơn là một kẻ đầy ma mỵ, nhưng anh thông minh hơn
là anh để lộ ra, và cô dám đem mạng sống mình ra cá là anh đã có vài suy đoán.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng vì một lý do nào
đó, anh không muốn nói với cô.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em nghĩ đó là ai?”
Colin hỏi, tránh câu hỏi của cô. “Em đã xuất hiện ở xã hội thượng lưu cũng lâu
như Lady Whistledown rồi. Chắc chắn là em đã nghĩ đến ai.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope liếc quanh
phòng khiêu vũ, đôi mắt dừng lại ở người này người nọ, cuối cùng trở lại với
đám đông nhỏ trước mặt. “Em đoán rằng có thể là Lady Danbury,” cô trả lời.
“Không phải là một trò đùa táo bạo với tất cả mọi người hay sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin nhìn bà phu nhân
già đang tự thưởng thức trò đùa mới nhất của mình. Bà ta đang đập cây gậy lên
sàn nhà, nói chuyện hăng hái, và mỉm cười như con mèo vừa vớ được kem, cá, và
một con gà tây nướng khổng lồ. “Hợp lý đấy,” anh nghĩ ngợi, “một cách khá tai
ác.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope nhếch miệng.
“Bả lúc nào mà chẳng tai ác.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô nhìn Colin quan sát
Lady D một vài giây, rồi nói khẽ, “Nhưng anh không nghĩ là bà ấy.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin từ từ quay mặt
lại nhìn cô, lông mày khẽ nhướng lên trong một câu hỏi thầm lặng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em có thể nói bằng
biểu tình trên mặt anh,” Penelope giải thích.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh cười, nụ cười dễ
dãi anh thường dùng cho đám đông. “Và anh tưởng rằng mình khó đoán lắm chứ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“E rằng không,” cô trả
lời. “Ít nhất là không với em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin thở dài. “Anh e
rằng số mệnh của anh không phải để trở thành một người hùng đau khổ, tuyệt vọng.”
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh vẫn có thể làm
người hùng của ai đó,” Penelope chiều theo. “Vẫn còn thời gian. Nhưng đau khổ,
tuyệt vọng thì…” cô mỉm cười, “không dám đâu.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Vậy thì uổng quá,”
anh vui vẻ đáp, miệng nở một nụ cười nổi tiếng của anh – lần này là cái nửa
miệng đầy nam tính. “Loại đau khổ, tuyệt vọng có tất cả các mỹ nữ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope suýt sặc, một
chút ngạc nhiên vì anh nói điều đó với cô, không kể việc Colin Bridgerton chưa
bao giờ gặp vấn đề về việc thu hút mỹ nữ. Anh nhăn răng cười, chờ câu trả lời,
và cô đang cố quyết định xem phản ứng đúng đắn là một cơn giận dữ lịch sự rất tiểu
thư, hay là một nụ cười khúc khích em-rất-hưởng-ứng-anh, thì Eloise phanh thắng
lại trước mặt họ theo đúng nghĩa đen.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Hai người nghe tin gì
chưa?” Eloise hào hển hỏi.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Cậu đang chạy à?”
Penelope đáp lại. “Quả là một kỳ tích trong phòng khiêu vũ đông nghẹt này.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Lady Danbury treo
thưởng ngàn bảng cho bất cứ ai khám phá ra Lady Whistledown!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Biết rồi,” Coline nói
bằng giọng khá huênh hoang giành riêng cho các người anh lớn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Eloise thở dài thất
vọng. “Thiệt sao?” Colin giơ tay chỉ về hướng Lady Danbury, đứng cách họ vài
bước. “Tụi anh ở ngay đây khi việc đó xảy ra.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Eloise trông bực bội
thấy rõ, và Penelope biết chính xác cô bạn đang nghĩ gì (và có lẽ sẽ đề cập đến
vào ngày hôm sau.) Để lỡ một giây phút quan trọng là một chuyện, nhưng trong
khi đó người anh chứng kiến cả từ đầu đến cuối là một chuyện khác.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Well, ai cũng bàn tán
về chuyện đó,” Eloise thốt. “Tuôn ra, thật đó. Đã lâu em chưa chứng kiến việc
nào thú vị như thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin quay về phía
Penelope và nói khẽ, “Đây là lý do mà anh hay đi du lịch.” Penelope cố gắng
không mỉm cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em biết anh đang nói xấu
em và em không quan tâm,” Eloise tiếp, dường như không ngừng để thở. “Em nói
cho anh biết, cả giới thượng lưu đã loạn rồi. Mọi người – và ý em là tất cả mọi
người – đều đang đoán xem bà ta là ai, mặc dù những người gan nhất không nói
lời nào. Không muốn người khác thắng theo dự đoán của họ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh nghĩ,” Colin
tuyên bố, “anh không cần ngàn bảng đến nỗi phải quan tâm đến chuyện này.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Một số tiền khá lớn,”
Penelope trầm ngâm thốt.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhìn cô bất ngờ.
“Đừng nói là em sẽ tham gia trò chơi tức cười này.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô nghiêng đầu sang
một bên, hất cằm lên theo một điệu bộ mà cô hi vọng là rất thần bí - hay là nếu
không thần bí, thì ít nhất cũng khá bí ẩn. “Em không giàu đến nỗi có thể bỏ qua
phần thưởng ngàn bảng,” cô đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Có lẽ nếu chúng ta
hợp tác…” Eloise gợi ý.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Chúa cứu tôi,” là câu
trả lời của Colin.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Eloise làm như không
nghe anh nói, cô bảo với Penelope, “Tụi mình sẽ chia đôi tiền.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope mở miệng định
trả lời, nhưng cây gậy của Lady Danbury đột nhiên xuất hiện, vung vẩy trong
không khí. Colin phải nhanh chóng lượn qua một bên để giữ vẹn lỗ tai mình.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tiểu thư
Featherington!” Lady D hét lớn. “Cô còn chưa nói với tôi người cô đoán là ai.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Chưa, Penelope,”
Colin nói, miệng nhếch lên thành một nụ cười gian ác, “em vẫn chưa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Phản ứng đầu tiên của
Penelope là lí nhí điều gì đó trong họng và hi vọng tuổi của Lady &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Danbury&lt;/span&gt;&lt;span&gt; làm cho bà lãng tai đủ để cho rằng bất cứ sự hiểu
lầm nào cũng là lỗi của lỗ tai bà chứ không phải miệng của Penelope. Nhưng ngay
cả không liếc sang bên cạnh, cô cũng có thể cảm nhận được nụ cười gian ác, chế
giễu của Colin đang thúc giục cô, và cô thấy mình đứng thẳng hơn một chút, cằm
hất cao hơn một chút.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh làm cô tự tin hơn,
can đảm hơn. Anh làm cô trở nên… giống cô hơn. Hay ít nhất cũng là bản thân mà
cô mong muốn đạt tới.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Thật ra,” Penelope
đáp, nhìn gần thẳng vào mắt Lady Danbury, “Cháu nghĩ đó là bà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một loạt tiếng thở gấp
xung quanh họ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và lần đầu tiên trong
đời, Penelope Featherington thấy mình trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Lady Danbury chằm chằm
nhìn cô, đôi mắt xanh nhạt đầy vẻ xét đoán và tinh quái. Thế rồi điều kì diệu xảy
ra. Môi bà bắt đầu nhếch lên. Chúng nở rộng hơn cho đến khi Penelope nhận ra bà
không chỉ mỉm cười, mà chắc chắn là đang nhăn răng cười.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tôi thích cô,
Penelope Featherington,” Lady Danbury phán, cây gập đập lên chân cô. “Tôi cá là
cả nửa phòng cũng nghĩ như thế, nhưng không ai có đủ dũng khí để nói lên điều
đó với tôi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Cháu cũng không có,”
Penelope thú nhận, hự nhỏ khi bị Colin huých cùi chỏ vào lưng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Chắc chắn,” Lady
Danbury thốt với ánh mắt kì lạ, “cháu có.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope không biết
phải nói gì. Cô nhìn Colin, anh đang mỉm cười khích lệ, rồi cô quay lại nhìn
Lady Danbury, trông bà gần như là … mẹ hiền.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Có lẽ đó là điều kỳ lạ
nhất. Penelope nghi ngờ không biết Lady Danbury đã từng có dáng vẻ từ mẫu khi
nhìn chính con ruột của bà hay chưa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Có dễ chịu không,” vị
thái phu nhân nói, kề thật sát để chỉ Penelope mới nghe được, “khi khám phá ta
không phải là người như mình nghĩ?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Và rồi bà quay bước
đi, để Penelope ngẫm nghĩ có lẽ cô không phải là người mà cô nghĩ.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Có lẽ - chỉ có lẽ - cô
còn nhỉnh hơn thế một chút xíu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;center&quot;&gt;
&lt;span&gt;**&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ngày hôm sau là thứ
Hai, nghĩa là Penelope uống trà với các tiểu thư Bridgerton ở Số Năm. Cô không
biết chính xác khi nào mình có thói quen đó, nhưng cũng phải hơn một thập niên
rồi, và nếu cô không xuất hiện vào bữa trưa mỗi thứ Hai, e rằng Bridgerton thái
phu nhân sẽ sai người gọi cô đến.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope thích thói
quen ăn bánh và uống trà của nhà Bridgerton. Không phải là một hành động phổ
biến; thật ra, Penelope không biết ai có thói quen làm thế mỗi ngày cả. Nhưng Lady
Bridgerton khăng khăng là bà không thể nhịn ăn nổi từ bữa trưa đến bữa tối, đặc
biệt khi họ phải quan sát giờ giấc của nhà hàng xóm và ăn bữa tối thật trễ. Và
như thế, mỗi buổi chiều lúc bốn giờ, bà và mấy đứa con (kèm theo một hay hai
người bạn) gặp nhau trong phòng may áo trên lầu cho bữa ăn vặt.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Mưa rơi lắc rắc, mặc
dù hôm ấy là một ngày khá ấm áp, nên Penelope cầm theo cây dù và cuốc bộ đến Số
Năm. Đó là con đường cô đã đi cả trăm lần, qua vài căn nhà trên phố Mount và
Davies, rồi quẹo qua ngõ Berkeley Square để đến đường Bruton. Nhưng hôm ấy cô mang
một tâm trạng kì lạ, thư thái, vô tư lự, và thêm cả một chút nhí nhảnh trẻ con,
nên cô quyết định đi tắt qua thảm cỏ phía bắc của quảng trường Berkeley, không
vì lý do gì khác hơn là cô thích nghe tiếng động ướt át của giày trên cỏ non.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đó là lỗi của Lady
Danbury. Chắc chắn là thế. Cô đã thấy hớn hở từ buổi gặp gỡ của họ tối qua.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không. Phải. Người.
Như. Mình. Nghĩ,” cô vừa đi vừa hát một mình, mỗi một từ nhấn mạnh khi chân hạ
xuống đất. “Còn hơn thế. Còn hơn thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô đến một chỗ lầy lội
và chuyển mình như đang lướt trên cỏ, hát (nhẹ nhàng thôi, tất nhiên; cô không khác
hơn tối qua nhiều đến nỗi muốn có người nghe cô hát ngoài đường lộ), “Còn hơn
thếếếếếếế,” cô trượt tới trước.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Khi ấy, dĩ nhiên (bởi
vì đã chắc chắn – ít nhất là trong đầu cô – là cô có số mệnh xấu nhất trong cả
lịch sử nhân loại), có tiếng đàn ông gọi cô.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô vội thắng lại và
thầm cảm tạ trời đất cô đã giữ thăng bằng ở phút cuối thay vì té trượt chân
trên thảm cỏ xanh ướt và đầy bùn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Dĩ nhiên, đó là, anh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Colin!” cô thốt, giọng
hơi mắc cỡ, đứng yên chờ cho anh đến gần. “Thật là bất ngờ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh trông có vẻ như
đang nín cười. “Em đang khiêu vũ đó à?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Khiêu vũ?” cô lập
lại.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Dường như là em đang khiêu
vũ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Ồ. Không.” Cô nuốt
nước miếng, mặc cảm có tội, bởi vì dù cô không phải là đang nói dối, nhưng lại có
cảm giác như là đang nói dối. “Dĩ nhiên không.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Mắt anh nheo lại một
chút. “Đáng tiếc. Anh vừa định gia nhập với em, anh chưa bao giờ khiêu vũ trong
quảng trường &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Berkeley&lt;/span&gt;&lt;span&gt;.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nếu anh nói như thế
với cô cách đây hai ngày, cô sẽ cười rộ với lời nói đùa của anh, và để anh làm
kẻ tai quái, mỹ lệ. Nhưng cô hẳn lại nghe tiếng của Lady &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Danbury&lt;/span&gt;&lt;span&gt; vang lên trong đầu, bởi vì cô đột nhiên quyết định
không muốn làm tiểu thư Penelope Featherington cũ kỹ nữa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô quyết định tham gia
cuộc vui.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô mỉm một nụ cười mà chính
cô cũng không ngờ là mình biết cười như thế. Nụ cười tai quái, bí ẩn, và cô
biết mình không phải chỉ nghĩ vậy, bởi vì mắt Colin mở lớn khi cô thốt, “Đáng
tiếc thật đó. Khiêu vũ rất là vui.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Penelope Featherington,”
anh dài giọng, “Anh tưởng em vừa nói em không phải đang khiêu vũ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô nhún vai. “Em nói
dối đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nếu là vậy,” anh nói,
“vậy lần này sẽ là điệu nhảy của anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Trong bụng Penelope
đột nhiên thấy rất kì lạ. Đây là lý do cô không nên nghe lời Lady Danbury trong
đầu. Cô có thể xử lý một giây phút phiêu lưu, và thách thức, nhưng cô không
biết làm cách nào để tiếp tục.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Không như Colin, hiển
nhiên, đang nhăn răng cười tà quái, cánh tay giơ ra theo điệu vũ waltz.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Colin,” cô thốt,
“chúng ta đang ở quảng trường &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Berkeley&lt;/span&gt;&lt;span&gt;!”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh biết. Anh chỉ vừa
nói là anh chưa từng nhảy ở đây, em không nhớ sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nhưng..”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin khoanh tay lại.
“Tsk. Tsk. Em không thể nào thách thức như thế và rồi lại muốn lùi bước. Hơn
nữa, nhảy múa trong quảng trường &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Berkeley&lt;/span&gt;&lt;span&gt; dường như là việc mà mỗi người nên làm ít nhất một
lần trong đời, em đồng ý không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Người ta sẽ nhìn
thấy,” cô thì thào vẻ quan trọng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhún vai, cố giấu
sự thật là anh khá thích thú với phản ứng của cô. “Anh không quan tâm. Còn em?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Má cô ửng hồng, rồi đỏ
như cà chua, và dường như cố gắng lắm mới thốt ra được, “Người ta sẽ nghĩ anh
đang tán tỉnh em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh quan sát cô kỹ
hơn, không hiểu tại sao cô lại sợ hãi như vậy. Ai lại quan tâm nếu người ta
nghĩ họ đang tán tỉnh nhau? Lời đồn đại sẽ nhanh chóng chứng thực là sai, và hai
người sẽ cười rộ vào mặt những kẻ nhiều chuyện. Anh muốn nói, Mặc kệ họ, nhưng rồi
giữ im lặng. Có một cái gì đó sâu thẳm trong đôi mắt nâu của cô, một tình cảm
anh không thể xác định được.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Rồi anh nhận ra điều
cuối cùng anh muốn làm là thương tổn Penelope Featherington. Cô là bạn thân
nhất của em gái anh, và hơn nữa, là một cô gái đơn thuần, một mạc, một cô bé
rất dễ thương.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhíu mày. Anh
không nên gọi cô là một cô bé nữa&lt;em&gt;. &lt;/em&gt;Ở
tuổi hai mươi tám cô không giống một cô bé hơn việc anh &lt;em&gt;là cậu trai ở tuổi ba mươi ba.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cuối cùng, với sự quan
tâm đặc biệt, và hi vọng là rất nhiều sự đồng cảm, anh hỏi, “Có nguyên do nào
làm ta phải lo lắng nếu người ta nghĩ chúng ta đang tán tỉnh nhau không?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô nhắm mắt lại, và
trong một giây Colin tưởng là cô đang thực sự đau đớn. Khi cô mở mắt ra, ánh
mắt gần như cay đắng. “Điều đó sẽ rất tức cười,” cô trả lời. “Vào lúc đầu.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh không nói gì, chờ
đợi cô nói tiếp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nhưng rồi sớm muộn gì
sự thật chúng ta không tán nhau sẽ trở thành điều hiển nhiên, và rồi…” Cô ngừng
lại, nuốt giọng, Colin nhận ra trong tâm cô không bình tĩnh như là cô hi vọng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Người ta sẽ nói,” cô
tiếp, “rằng anh là người đã bỏ em, bởi vì – chuyện là như thế.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh không tranh cãi
với cô. Anh biết cô nói đúng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô thở một hơi dài
buồn bã. “Em không muốn rơi vào hòan cảnh như thế. Ngay cả Lady Whistedown có
lẽ cũng sẽ viết về tin ấy. Làm sao không được? Nó là một tin hấp dẫn đến thế cơ
mà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh xin lỗi,
Penelope,” Colin thốt. Anh không chắc mình đang xin lỗi cái gì, nhưng vẫn là
một điều đúng đắn để nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô chấp nhận với một
cái gật đầu nhẹ. “Em biết em không nên quan tâm đến người ta nói cái gì, nhưng
em có.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh hơi quay người đi
khi nghĩ về những lời của cô. Hoặc là đang nghĩ về giọng nói của cô. Hay có lẽ
cả hai.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh lúc nào cũng nghĩ
mình ở bên trên xã hội. Không phải ở bên ngoài, bởi vì anh chắc chắn hòa hợp và
thường cũng thích thú việc đó. Nhưng anh luôn cho rằng hạnh phúc của mình thì
có liên quan gì đến ý kiến của người khác đâu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng có lẽ anh đã
không nghĩ việc này một cách chính chắn. Thật dễ dàng để cho là mình không quan
tâm đến ý kiến người khác, nếu những ý kiến đó đều khen thưởng mình. Liệu anh
có nhanh chóng gạt bỏ cả xã hội nếu họ đối xử với anh như là đã đối xử với
Penelope?&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô chưa bao giờ bị cô
lập, và cũng chưa bao giờ có vụ tai tiếng nào. Cô chỉ chưa từng … nổi tiếng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ồ, người ta lịch sự,
và cả gia đình Bridgerton đều làm bạn với cô, nhưng hầu hết những kỷ niệm Colin
nhớ về Penelope đều có cảnh cô đứng ở vòng ngoài sàn khiêu vũ, cố gắng nhìn đi
nơi khác tránh mặt các cặp đang nhảy, rõ ràng giả vờ là cô không muốn nhảy. Những
lúc đó anh thường đến gần và đích thân mời cô khiêu vũ. Cô luôn trông rất biết
ơn, nhưng cũng có một chút mặc cảm, bởi cả hai đều biết anh làm điều ấy chỉ vì có
tội nghiệp cho cô.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin thử đặt mình vào
hòan cảnh của cô. Không dễ chịu chút nào. Anh lúc nào cũng là người nổi tiếng,
bạn bè đều kính trọng anh, và phụ nữ tấn công khi anh gia nhập xã hội. Và dù
anh có nói mình không quan tâm đến suy nghĩ của người khác đi chăng nữa, thật
ra mà nói thì …&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh thích việc mình
được người ta thích.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đột nhiên anh không
biết nên nói gì. Thật kì lạ, bởi anh &lt;em&gt;luôn&lt;/em&gt;
biết phải nói gì. Thực tế là anh nổi tiếng vì luôn biết phải nói gì trong mọi
hòan cảnh. Đó là, anh nghĩ, một trong những nguyên nhân anh được yêu thích.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nhưng anh linh cảm
được tâm trạng của Penelope sẽ dựa vào những lời tiếp theo của mình. Và trong
khoảng mười phút trước đây, tâm trạng của Penelope đã trở nên quan trọng với
anh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em nói đúng,” cuối
cùng anh thốt, quyết định rằng nói với một người ý kiến của cô ta đúng thì lúc
nào cũng là điều tốt. “Anh đã không nhạy cảm. Có lẽ ta nên làm lại từ đầu?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô chớp mắt. “Em xin
lỗi?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh quơ quơ tay, như
thể cử chỉ đó có thể giải thích mọi điều. “Bắt đầu lại.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Dáng ngơ ngác của cô
trông cực dễ thương, và điều đó lại làm anh ngơ ngác, bởi anh chưa bao giờ nghĩ
là cô không dễ thương cả.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nhưng chúng ta đã
quen nhau mười hai năm rồi,” cô đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Đã lâu như vậy hay
sao?” Anh suy nghĩ nát óc, nhưng rốt cuộc, vẫn không nhớ được buổi gặp gỡ đầu
tiên của họ. “Không có sao. Ý anh là chỉ cho buổi trưa nay, cô bé ạ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô mỉm cười, rõ ràng
không nén được, và anh biết gọi cô là cô bé là điều đúng nhất, mặc dù thật sự
thì anh cũng không hiểu tại sao.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Thế này nhé,” anh
chầm chậm nói, nhả từng chữ ra, bàn tay khua khua. “Em đang bước qua quãng
trường &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Berkeley&lt;/span&gt;&lt;span&gt;, và nhìn thấy anh từ xa. Anh gọi tên em, và em đáp
lại bằng …”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope cắn môi dưới,
cố gắng, không biết vì sao, kềm nụ cười lại. Colin đã sinh ra dưới ngôi sao
nào, mà anh lúc nào cũng biết phải nói gì? Anh là người thổi sáo phù thủy, để
lại hạnh phúc và nụ cười cho người nghe. Penelope dám cá – nhiều hơn số tiền
ngàn bảng của Lady Danbury – rằng cô không phải là người duy nhất ở Luân Đôn đã
say đắm người con thứ ba của họ Bridgerton.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh ngã đầu sang bên,
và rồi nghiêng đầu lại theo kiểu kêu nhanh lên.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em sẽ trả lời..”
Penelope từ từ nói. “Em sẽ trả lời là…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin đợi hai giây,
rồi nói, “Thiệt tình, bất cứ cái gì cũng được mà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope định kềm nụ
cười tươi trên mặt, nhưng cô khám phá ra rằng nụ cười của cô hoàn toàn thành
thật. “Colin!” cô nói, giả vờ như là cô đang ngạc nhiên khi thấy anh. “Anh đang
làm gì thế?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Trả lời tốt lắm,” anh
nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Ngón tay cô đưa lên lúc
lắc. “Anh không vào vai rồi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“À, à, tất nhiên. Xin
lỗi.” Anh ngừng lại, chớp mắt hai lần, rồi nói, “À đây rồi. Như thế này: Cũng
như em thôi. Anh đang đến Số Năm để uống trà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope thấy mình
càng nhập vào cuộc trò chuyện hơn. “Anh làm như chỉ đến chơi thôi vậy. Không
phải anh sống ở đó sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhăn mặt. “Hi vọng
chỉ đến tuần sau thôi. Một tháng là nhiều nhất. Anh đang tìm một chỗ ở mới. Anh
phải bỏ căn hộ cũ khi đi &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Cyprus&lt;/span&gt;&lt;span&gt;, bây giờ thì không tìm thấy chỗ nào thích hợp nữa.
Anh có việc ở Piccadilly và nghĩ là anh nên đi bộ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Trong cơn mưa?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhún vai. “Buổi
sáng anh đi đâu có mưa. Bây giờ chỉ lâm râm thôi mà.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Chỉ lâm râm, Penelope
nghĩ. Hạt mưa lâm râm đậu trên lông mi dài cong vút của anh, tôn lên đôi mắt
màu xanh hòan hảo từng gợi hứng cho hơn một tiểu thư viết nên những vần thơ
(rất tệ) về chúng. Ngay cả Penelope, điềm đạm như thế, cũng đã trằn trọc nhiều
đêm, ngó lên trần, và không thấy gì ngòai đôi mắt đó.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Chỉ lâm râm thôi.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Penelope?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô choàng tỉnh. “À. Ừ.
Em cũng định đi đến nhà mẹ anh để uống trà. Em làm thế mỗi thứ Hai. Và thường
vào những ngày khác,” cô thú nhận. “Khi không, er, không có gì vui ở nhà em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Không cần phải giải
thích. Mẹ anh là người đáng yêu. Em nên đi nếu được mời.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope có thói quen
xấu thích lắng nghe lời không nói ra của người khác, và cô nghi ngờ Colin thực
ra đang nói là anh không trách cô nếu cô muốn chạy trốn khỏi mẹ mình.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Điều ấy khiến cô cảm
thấy hơi buồn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nhún chân một lần,
rồi nói, “Well, anh không nên giữ em đứng ngoài mưa.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô mỉm cười, bởi vì họ
đã đứng ngòai trời ít nhất cũng mười lăm phút. Tuy vậy, nếu anh muốn tiếp tục đóng
kịch, thì cô cũng thế. “Em có cầm dù mà,” cô nói.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Miệng anh cong lên.
“Đúng vậy. Tuy nhiên, anh sẽ không là một người đàn ông nếu không đưa em vào
nơi ấm cúng hơn. Nói đến đây thì …” Anh cau mày, nhìn xung quanh.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nói đến đây thì sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Về việc làm một người
đàn ông. Anh nghĩ rằng tụi anh phải chăm sóc cho các tiểu thư.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Ừ?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh khoanh tay lại.
“Không phải em cần đi với cô hầu sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em chỉ ở khúc quanh
này thôi mà,” cô nói, một chút chán nản vì anh không nhớ điều đó. Dù sao cô và
em cô cũng là bạn thân của hai người em gái anh. Anh cũng đã dẫn họ về nhà một,
hai lần. “Trên đường Mount,” cô tiếp, khi cái nhăn mày chưa chịu giãn ra.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh nheo mắt lại, nhìn
về hướng đường Mount, dù cô không biết anh muốn làm gì khi làm vậy.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Ồ, thôi đi, Colin. Nó
chỉ quanh khúc đường Davies. Không thể dài hơn năm phút đi bộ đến nhà mẹ anh.
Bốn phút, nếu em bước nhanh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh chỉ nhìn xem có
góc tối nào hay chỗ nào khả nghi không.” Anh quay lại nhìn cô. “Chỗ có thể có
kẻ gian đang núp.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Trong &lt;em&gt;Mayfair&lt;/em&gt;?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Trong Mayfair,” anh nghiêm
túc đáp. “Anh nghĩ em nên có cô hầu hộ tống khi đi bất cứ nơi nào. Anh không
thích em bị xảy ra chuyện gì.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô đặc biệt cảm động
vì sự quan tâm của anh, dù biết anh cũng quan tâm như thế đối với bất cứ cô gái
nào. Anh là loại người đàn ông như thế.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Em bảo đảm với anh
rằng em đã quan sát cẩn thận khi đi đường dài hơn rồi,” cô đáp. “Nhưng thật sự
mà nói, đây ngắn thôi mà. Chỉ một vài khúc quanh. Ngay cả mẹ em cũng không quan
tâm.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Hàm Colin cắn chặt
lại.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Còn không nói đến,”
Penelope tiếp, “là em đã hai mươi tám.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Như thế thì liên quan
gì chứ? Anh đã ba mươi ba, cho em biết.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô biết, tất nhiên, vì
cô biết mọi thứ về anh. “Colin,” cô thốt, giọng kéo dài xen chút khó chịu.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Penelope,” anh trả
lời, giọng y như thế.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô thở một hơi dài
trước khi nói, “Em đã chắc chắn nằm trên giá rồi, Colin. Em không cần phải lo
lắng gì nữa về những luật lệ hành hạ em khi còn mười bẩy tuổi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh không nghĩ...”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một tay Penelope tự
nhiên chống lên hông. “Đi hỏi em gái anh đi nếu không tin em.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh đột nhiên trông
còn nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Anh đã quyết định không bao giờ hỏi em anh
về mấy chuyện có liên quan tới lẽ thường.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Colin!” Penelope
thốt. “Anh nói vậy xấu quá.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh không có nói là
anh không thương nó. Anh không nói là không thích nó. Anh mến Eloise, em biết đấy.
Tuy nhiên…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Cái gì bắt đầu với &lt;em&gt;tuy nhiên&lt;/em&gt; đều là xấu hết,” Penelope lầm
bầm.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Eloise,” anh nói với
vẻ độc đoán không như thường lệ, “nên lấy chồng lúc này.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Nào, &lt;em&gt;điều này&lt;/em&gt; thật là quá đáng, đặc biệt với
cái giọng đó. “Vài người nói,” cằm Penelope vểnh lên thách thức đáp lại, “rằng
đến bây giờ anh phải lấy vợ rồi chứ.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Ồ, thô…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Anh đã, như đã tự hào
nói với em, là ba mươi ba tuổi.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Biểu tình của anh lộ
vẻ thú vị, nhưng với một đường nét khó chịu một chút, cho cô biết anh sẽ không
thấy thú vị lâu hơn. “Penelope, đừng có…”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Già lão!” cô líu lo.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh chửi thề khẽ, làm
cô ngạc nhiên, bởi cô chưa từng bao giờ thấy anh làm thế trước mặt tiểu thơ
nào. Cô có lẽ nên coi đó là một cảnh cáo, nhưng cô đã quá giận. Có lẽ tục ngữ
nói đúng – can đảm sinh ra nhiều can đảm hơn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Hay có lẽ là táo bạo
khuyến khích thêm táo bạo, bởi vì cô nhướng lông mày lên và hỏi, “Không phải
hai người anh của anh đều cưới vợ ở tuổi ba mươi sao?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Bất ngờ, Colin chỉ mỉm
cười và khoanh tay dựa vai len cái cây đứng gần họ. “&lt;em&gt;Các anh ấy và anh là những người rất khác nhau&lt;/em&gt;.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đó là, Penelope nhận
định, một lời tuyên bố đanh thép, bởi vì rất nhiều người của xã hội thượng lưu,
bao gồm cả vị Lady Whistledown huyền thoại, đều tung hô chuyện anh em nhà
Bridgerton trông rất giống nhau. Vài người còn nói anh em họ có thể thay chỗ
cho nhau. Penelope không nghĩ có ai trong họ bị xúc phạm vì những lời này –
thực ra, cô còn nghĩ họ coi sự so sánh là những lời khen, bởi vì anh em họ rất
yêu quí lẫn nhau biết bao. Nhưng có lẽ cô đã sai.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Hay có lẽ cô đã không
nhìn tận tường.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Điều ấy thật là lạ,
bởi cô có cảm giác mình đã giành nửa cuộc đời dõi theo Colin Bridgerton.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Cô biết chắc một điều,
tuy nhiên, và nên nhớ ra, là nếu Colin có cơn giận nào, anh chưa bao giờ cho
người khác thấy. Chắc chắn là cô đã tự khen thưởng mình khi cho là lời đề cập
về những người anh cưới vợ trước ba mươi tuổi đã có thể làm anh nổi giận.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Không, cách anh tấn
công là một nụ cười lười biếng, một lời nói đùa đúng lúc. Nếu Colin có bao giờ
nổi giận…&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Penelope khẽ lắc đầu,
không dám nghĩ sâu hơn. Colin sẽ không bao giờ nổi giận. Ít nhất cũng không
trước mặt cô. Anh sẽ phải hết sức, thật sự - không, &lt;em&gt;sâu sắc&lt;/em&gt; – bực bội để nổi giận. Và loại biểu tình đó chỉ có thể khơi
dậy bởi người mà ta hết sức, thật sự, &lt;em&gt;sâu
sắc&lt;/em&gt; quan tâm.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin thích cô nhiều –
có lẽ còn nhiều hơn hầu hết những người khác anh gặp – nhưng anh không &lt;em&gt;cần&lt;/em&gt; cô. Không theo cách đó.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Có lẽ chúng ta nên
đồng ý về việc không đồng ý,” cuối cùng cô đáp.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Về cái gì?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Ờ…” cô không nhớ ra.
“Ờ, về việc người ở giá nên hay không nên làm gì?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh dường như thích
thú việc ngập ngừng của cô. “Điều đó có lẽ sẽ bắt buộc anh phải tin tưởng sự
phán đoán của em gái anh trong một vài chuyện, như thế thì, anh chắc em phải
biết, là rất khó khăn cho anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Nhưng anh không lo
việc tin tưởng vào phán đoán của em?” Nụ cười của anh lười biếng và tai quái. “Nếu
em hứa không được nói điều đó với linh hồn sống nào cả.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Anh không có ý như
thế, dĩ nhiên. Và cô biết anh biết cô biết anh không có ý như thế. Nhưng đó là
kiểu cách của anh. Khôi hài và nụ cười có thể san bằng bất cứ con đường nào. Và
quái quỷ, điều đó đúng, bởi vì cô nghe mình thở dài, và cảm thấy mình mỉm cười,
và trước khi hoàn hồn cô nghe mình nói, “Đủ rồi! Chúng hãy cùng đến nhà mẹ
anh.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Colin cười. “Em nghĩ
coi bà có bánh bích quy không?” Penelope trợn mắt. “Em &lt;em&gt;biết&lt;/em&gt; bà có bánh bích quy.” “Tốt,” anh nói, xoải bước chân đi, nửa
kéo cô theo. “Anh yêu quí gia đình mình, nhưng thực ra anh đến đó chỉ để ăn
thôi.” &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/09062008/mot-minh-yeu-anh-chuong-ba.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/romance/index.html">Romance</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 09 Jun 2008 12:38:20 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">934 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>6. The Lovers [Tình nhân]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/09062008/6-the-lovers-tinh-nhan.html</link>
 <description>6. The Lovers [Tình nhân]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chết, nàng bắt đầu đến với chàng, trong bóng đêm. Chàng ngày càng xanh xao hơn, đôi mắt quầng thâm một màu. Thoạt tiên, người ta tưởng chàng vẫn còn trong giai đoạn để tang. Và rồi, một đêm nọ, chàng biến mất khỏi làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dân làng rất khó khăn mới lấy được giấy phép quật mộ nàng, nhưng cuối cùng cũng đạt được. Họ kéo hòm lên, rồi mở nắp. Khi ấy, họ thận trọng nâng những thứ trong hộp ra. Có sáu inches (khoảng 15cm) nước đọng dưới hòm: sắt đã biến nó thành một màu cam đỏ quạch. Trong hòm là hai xác chết: nàng, tất nhiên, và chàng. Chàng còn thối rữa hơn là nàng nữa. Sau đó, một người đặt câu hỏi tại sao hai xác chết có thể nằm trong quan tài chỉ dành cho một người. Đặc biệt là trong tình trạng của nàng, y nói; bởi nàng rõ ràng là đang có mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này làm mọi người xôn xao, vì nàng đã không có thai lớn như thế khi được đem đi chôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy sau này họ vẫn đào nàng lên một lần cuối, theo yêu cầu của quan chức nhà thờ, họ đã nghe lời đồn về những gì được thấy dưới mộ. Bụng nàng phẳng lì. Vị bác sĩ địa phương bảo rằng trong bụng chỉ có hơi gas và sưng phù lên làm cái bụng to ra. Dân làng gật đầu hiểu biết, gần như là họ đã tin ông.&lt;br /&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/09062008/6-the-lovers-tinh-nhan.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/horror/index.html">Horror</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Mon, 09 Jun 2008 09:33:48 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">933 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>5. The Pope [Giáo hoàng]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/07062008/5-the-pope-giao-hoang.html</link>
 <description>&lt;p&gt;
5. The Pope [Giáo hoàng]
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
(còn gọi là the &lt;span&gt;Hierophant - đại tư tế trong một số ván bài tarot - mhd)&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Này là thân thể ta, người phán, hai ngàn năm trước. Này là máu ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tôn giáo duy nhất có thể giữ đúng lời hứa: cuộc sống vĩnh viễn, cho các môn đệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vài người trong chúng ta ngày hôm nay vẫn nhớ đến người. Và vài người cho rằng người là đấng cứu thế, vài người cho rằng người chỉ là một người bình thường có quyền năng đặc biệt. Nhưng đó không phải là vấn đề. Dù là ai chăng nữa, người đã thay đổi cả thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/07062008/5-the-pope-giao-hoang.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 07 Jun 2008 20:26:53 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">925 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>2. Magician [Phù Thủy]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/05062008/2-magician-phu-thuy.html</link>
 <description>&lt;p&gt;
Có người hỏi tên hầu của St Germain xem ngài có thật sự là ngàn tuổi rồi không, như lời ngài đã từng tuyên bố.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;quot;Làm sao tôi biết được?&amp;quot; tên hầu trả lời. &amp;quot;Tôi chỉ được nhận vào làm có ba trăm năm nay thôi hà.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;a rel=&quot;license&quot; href=&quot;http://creativecommons.org/licenses/by-nc-nd/3.0/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://i.creativecommons.org/l/by-nc-nd/3.0/80x15.png&quot; alt=&quot;Creative Commons License&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Bản dịch dưới quyền &lt;a rel=&quot;license&quot; href=&quot;http://creativecommons.org/licenses/by-nc-nd/3.0/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Creative Commons Attribution-Noncommercial-No Derivative Works 3.0 Unported License&lt;/a&gt;.</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/05062008/2-magician-phu-thuy.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Thu, 05 Jun 2008 22:18:02 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">919 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>0. The Fool [Anh Hề]</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/04062008/0-the-fool-anh-he.html</link>
 <description>0. The Fool [Anh Hề]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi muốn gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong suốt một tháng trời, chàng thanh niên mỗi đêm đều đến nghĩa trang. Chàng đã nhìn thấy ánh trăng rọi ánh sáng lờ nhờ trên những phiến đá granite lạnh lẽo, đá marble mới toanh, đá tảng phủ đầy rêu phong cũ kỹ, và trên những bức tượng. Chàng đã dõi theo các hình bóng và các con cú. Chàng đã quan sát các cặp tình nhân, những người say rượu, và bọn trẻ đi qua con đường tắt đáng sợ này: tất cả những người ngang qua nghĩa địa ban đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng ngủ ban ngày. Chàng đứng một mình trong bóng tối và run rẩy vì lạnh. Chàng chợt nhận ra mình đang đứng trên bờ vực thẳm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối xung quanh, trong và ngoài đầu chàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi muốn gì?&amp;quot; nó lập lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng không biết mình có dám quay lại và nhìn không, và nhận ra rằng không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sao? Ngươi đã đến đây mỗi đêm, nơi mà người sống không được hoan nghênh. Ta đã thấy ngươi. Tại sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi muốn gặp ngài,&amp;quot; chàng nói, không nhìn đâu cả. &amp;quot;Tôi muốn được sống mãi mãi.&amp;quot; Giọng khàn đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng đã bước vào vực thẳm. Không còn đường quay lại. Trong trí tưởng tượng, chàng như đã cảm thấy dấu răng sắc nhọn xuyên qua cổ chàng, một khúc dạo đầu sắc nhọn cho cuộc sống vĩnh cửu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh lại cất lên. Trầm trầm và buồn bã, như tiếng vỗ của mạch nước ngầm. Phải mất vài giây sau chàng mới nhận ra đó là tiếng cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đây không phải là sống,&amp;quot; giọng đó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không còn nói gì nữa, và một lúc lâu sau chàng biết mình ở một mình trong nghĩa địa.</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/04062008/0-the-fool-anh-he.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Wed, 04 Jun 2008 22:59:31 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">916 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Thịt</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/24042008/thit.html</link>
 <description>CHÚNG LÀM BẰNG THỊT&lt;br /&gt;
tác giả Terry Bisson&lt;br /&gt;
người dịch mhd&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.truyentranh.com&quot; title=&quot;www.truyentranh.com&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;www.truyentranh.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn chúng được cấu tạo từ thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt. Chúng làm từ thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không còn nghi ngờ gì nữa. Chúng tôi đã nhặt vài đứa từ những chỗ khác nhau trên hành tinh, đem chúng lên thuyền, thí nghiệm đủ kiểu. Chúng hoàn toàn là thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không thể nào. Còn mấy tín hiệu radio? Thư trong không gian?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng dùng sóng radio để nói chuyện, nhưng mấy tín hiệu đó không do chúng gởi. Tín hiệu do máy móc gởi đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì ai làm ra máy móc. Đó chính là người chúng ta cần liên lạc.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng tạo ra máy móc. Tôi đang nói với anh rồi. Thịt tạo nên máy móc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Lố bịch quá. Làm sao mà thịt tạo ra máy móc được? Anh đang yêu cầu tôi phải tin thịt có tri giác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi không yêu cầu, tôi đang nói với anh thế đấy. Những sinh vật này là chủng tộc có tri giác duy nhất trong khu vực và chúng làm bằng thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có lẽ chúng cũng như orfolei. Cậu biết đấy, một loại tri giác thông minh bằng chất carbon phải trải qua giai đoạn thịt hóa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Chúng sinh ra là thịt, và chết là thịt. Chúng tôi đã nghiên cứu khoảng vài cuộc đời của chúng rồi, cũng không phải là lâu lắm. Anh có biết thịt sống bao lâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thôi khỏi. Okay, có thể chúng chỉ có một phần là thịt. Cậu biết đấy, như weddilei. Đầu thịt với não bằng electron plasma bên trong.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Chúng tôi đã nghĩ thế, bởi vì chúng cũng có đầu thịt, như weddilei. Nhưng như tôi đã nói, chúng tôi đã dò bên trong. Chúng hoàn toàn làm bằng thịt từ trong ra ngoài.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có não hả?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, có não chứ. Chỉ là chúng làm bằng thịt! Tôi đã nói với anh rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy... chúng suy nghĩ bằng cái gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh không hiểu phải không? Anh không chịu tin những điều tôi nói. Cái não suy nghĩ. Cái thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thịt suy nghĩ! Anh đang yêu cầu tui phải tin vào thịt có suy nghĩ!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cám ơn. Cuối cùng cũng hiểu. Bọn chúng hoàn tòan làm bằng thịt. Và chúng đã cố gắng liên lạc với ta khoảng mấy trăm năm cuộc đời chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Omigod. Vậy những cục thịt này muốn gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu tiên là chúng muốn nói chuyện với chúng ta. Tôi nghĩ chúng muốn khám phá Vũ Trụ, liên lạc với những chủng tộc khác, trao đổi thông tin và ý tưởng. Như thường lệ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng ta phải nói chuyện với thịt hả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng thế đấy. Đó là tín hiệu mà chúng gởi ra bằng sóng radio. &#039;Xin chào. Có ai ở đó không. Có ai ở nhà không.&#039; Như vậy đó.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy là bọn chúng biết nói chuyện. Chúng dùng ngôn ngữ, ý tưởng, quan niệm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, đúng. Chúng dùng thịt để làm thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi tưởng anh vừa nói chúng dùng radio.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, nhưng anh nghĩ cái gì ở trên sóng radio? Âm thanh thịt. Anh biết khi đập thịt vào với nhau, chúng phát ra âm thanh. Chúng nói chuyện bằng cách đập thịt của chúng với nhau. Chúng còn có thể hát bằng cách dùng thịt để phun không khí.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Omigod. Thịt biết hát. Bó tay bó chân bó tòan thân. Vậy anh nói phải làm gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chính thức hay không chính thức?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cả hai.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chính thức thì chúng ta buộc phải liên lạc, chào mừng và báo cáo tất cả và bất cứ chủng tộc có tri giác nào trong góc này của Vũ trụ, không có định kiến, sợ hãi, hay yêu thích. Không chính thức thì tui khuyên là nên xóa báo cáo và quên tụi nó đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tui cũng đang hi vọng anh nói thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có lẽ hơi dã man, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Chúng ta có thực sự muốn trò chuyện với thịt không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi đồng ý một trăm phần trăm. Có gì để nói chứ? &#039;Xin chào, thịt. Khỏe không?&#039; Nhưng chuyện này làm sao đây? Có bao nhiêu hành tinh đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ có một. Chúng có thể bay đến các hành tinh khác bằng hộp thịt đặc biệt, nhưng không thể sống ở đó. Và  vì làm bằng thịt, chúng chỉ có thể du hành qua không gian C. Bị giới hạn bằng vận tốc ánh sáng và càng làm khả năng chúng sẽ liên hệ được với ai rất là khó. Siêu nhỏ là khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chúng ta giả bộ không có ai ở nhà trong Vũ trụ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ác. Nhưng như anh đã nói, ai mà muốn đi gặp thịt? Và những đứa đã được đem lên thuyền, những đứa làm thí nghiệm? Anh chắc chúng sẽ không nhớ chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng sẽ bị coi là khùng nếu xảy ra. Tôi đã vào gọt dũa phần thịt trong đầu họ để chúng ta chỉ là một giấc mơ đối với chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Giấc mơ của thịt! Chính xác làm sao, chúng ta sẽ trở thành giấc mơ của thịt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Và đánh dấu khu vực này không có ai.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tốt. Đồng ý, chính thức và không chính thức. Vậy là xong. Còn gì nữa không? Còn ai thú vị bên kia thiên hà không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có, một nhóm hạt nhân khí hydrogen có tri giác rụt rè dễ thương sống trên một hành tinh loại chín, khu vực G44G. Đã liên lạc trong hai vòng xoay ngân hà trước, muốn kết bạn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Lúc nào họ cũng nghĩ lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao không chứ? Tưởng tượng vũ trụ này sẽ lạnh lẽo, cô đơn thế nào nếu chỉ có một mình...&amp;quot;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/24042008/thit.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/science-fiction/index.html">Science Fiction</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Thu, 24 Apr 2008 14:02:03 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">768 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Tha thứ và Luật pháp</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/20042008/tha-thu-va-luat-phap</link>
 <description>&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Truyện được trích dịch từ &amp;quot;&lt;a type=&quot;amzn&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Speaker for the Dead&lt;/a&gt;&amp;quot; của Orson Scott Card.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;----&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một vị giáo sĩ đang đứng rao giảng trong phiên chợ. Tình cờ sáng hôm đó một người chồng tìm thấy chứng cớ vợ mình đã ngoại tình, và đám đông đưa nàng đến chợ để ném đá cho nàng chết. (Có một phiên bản tương tự cho câu chuyện này, nhưng bạn tôi, một Thông Ngôn cho Người Chết, đã bảo là hai giáo sĩ đối diện hoàn cảnh giống nhau. Đó là hai câu chuyện mà tôi đang kể ra đây.)&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vị giáo sĩ bước đến đứng cạnh người phụ nữ. Vì kính sợ ông ta, đám đông nhịn nhục, tay cầm những viên đá nặng nề chờ đợi, “Có ai trong chúng ta ở đây,” ông nói với họ, “đã không từng ao ước vợ người khác, chồng người khác?”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Họ xầm xì và thưa, “Chúng tôi đều trải qua sự cám dỗ ấy. Nhưng, giáo sĩ, không ai trong chúng tôi thực hành điều đó.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Giáo sĩ nói, “Vậy hãy quì xuống và cám tạ Thần đã cho các người sức mạnh.” Ông ta nắm tay người phụ nữ và dẫn nàng ra khỏi chợ. Trước khi thả cho nàng đi, ông nói khẽ, “Hãy kể cho quan thống đốc ai đã cứu tình nhân của ngài. Để ngài biết ta đã trung thành.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vì thế mà người đàn bà ấy sống, bởi vì đám đông quá hủ bại để bảo vệ bản thân họ khỏi sự rối loạn.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Một giáo sĩ khác, ở thành phố khác, cũng bước đến bên nàng, ngừng đám đông lại, cũng như trong câu chuyện kia, và thốt, “Ai trong các người không có tội? Hãy để người đó ném viên đá đầu tiên.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Đoàn người xấu hổ, và họ nhanh chóng quên đi mục tiêu đồng nhất của họ và nghĩ về những tội lỗi bản thân. Ngày nào đó, họ nghĩ, ta cũng có thể như người đàn bà ấy, ta sẽ mong có được tha thứ và cơ hội làm lại từ đầu. Ta nên đối xử với nàng như ta hi vọng sẽ được đối xử. &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Khi bọn họ mở tay ra và để các viên đá rơi xuống đất, thì vị giáo sĩ nhặt lên một hòn đá, nhấc nó qua khỏi đầu người đàn bà, và dùng hết sức mạnh thả nó xuống. Viên đá đập nát sọ nàng và não văng tung tóe trên mặt đất.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;“Tôi cũng không phải là người không có tội,” ông nói với đám đông. “Nhưng nếu ta chỉ cho phép những người hoàn toàn vô tội được hành luật, thì luật lệ sẽ nhanh chóng chết đi, và thành phố chúng ta cũng sẽ bị tiêu diệt.”&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Vì thế người đàn bà ấy đã chết bởi vì đám đông quá cứng nhắc để chịu đựng sự lầm đường lạc lối của nàng.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
  
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;Phiên bản nổi tiếng của câu chuyện này rất đáng chú ý bởi vì nó rất hiếm thấy trong đời sống chúng ta. Mỗi cộng đồng đều chao đảo sự hư hoại và cứng nhắc, khi họ nghiêng quá xa một bên, họ sẽ chết. Chỉ một giáo sĩ dám thách thức chúng ta giữ thăng bằng giữa việc giữ vững luật pháp và tha thứ cho người có tội. Và, dĩ nhiên, chúng ta phải giết ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
&lt;span&gt;mhd dịch. www.truyentranh.com&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;
Hình minh họa từ &lt;a href=&quot;http://www.flickr.com/photos/lakesider/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;lake.sider&lt;/a&gt; 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/mhd/20042008/tha-thu-va-luat-phap#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fairy-tales/index.html">Fairy Tales</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/translation/index.html">Translation</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sun, 20 Apr 2008 14:34:45 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">752 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>BẠCH LIÊN</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/hasuko/12042008/bach-lien</link>
 <description>&lt;p&gt;
&lt;span&gt;Lần đầu ra mắt xin giới thiệu đến các bạn câu truyện &amp;quot;Bạch Liên&amp;quot; do Hasuko kết cỏ ngậm vàng mà thành, mong bà con ủng hô nhìu nhìu hen&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;strong&gt;DẪN TRUYỆN:&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;dl class=&quot;body&quot;&gt;&lt;dt class=&quot;post-head&quot;&gt;Hoa Sen &lt;/dt&gt;&lt;dd class=&quot;post-body last&quot;&gt;
&lt;div class=&quot;image-wrapper&quot;&gt;
 &lt;a id=&quot;m6&quot; href=&quot;http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=6&amp;amp;id=pGiHyfQ5fqrjWXCjN88R5X5_Iupj&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;img class=&quot;magnify&quot; src=&quot;http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;magnify&quot; width=&quot;12&quot; height=&quot;12&quot; /&gt;&lt;/a&gt; 
&lt;/div&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Bieu tuong cua lòng độ lượng và từ bi bác ái.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hoa sen duoc su dung trong suot chieu dai lich su Nam A nhu la mot bieu tuong cua Phat giao, Hindu giao, trong cac cong trinh nghe thuat kien truc va van hoc.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hoa sen tuong trung cho su bat tu va hoi sinh boi vi nguoi ta thay rang cay sen moc len tu day tan cung cua ao ho sau khi gio mua tran ve.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Mac dau duoc su dung tu rat som, nhung Hoa sen duoc biet den va lan rong pho bien tu khi Phat giao bat dau su dung Hoa sen nhu mot dac trung rieng. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Khi ma Phat giao duoc truyen ba tu An Do den Trung A roi Trung Quoc trong nhung thap ky dau sau cong nguyen, hoa sen duoc biet den nhu nhu la mot dai dien cua Duc Phat. Hoa sen duoc su dung trong cac phu dieu, cuon giay, cac mau trang tri va tranh anh hinh tuong. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Mặc dù chỉ là một loài hoa, nhưng hoa sen có nhiều huyền thoại nói về nguồn gốc thần thoại của nó, mà từ đó địa vị và ý nghĩa tinh thần lớn của nó đã được sáng tạo ra. Đáng chú ý nhất có lẽ là huyền thoại về &#039;Samudra-manthana&#039; - khuấy đảo đại dương.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Người ta kể rằng ngày xưa có một thời các vị thần thánh và quỷ dữ đã đạt được thỏa thuận là họ có thể cùng nhau khuấy đảo đại dương để lấy rượu tiên ẩn giấu dưới lòng đại dương. Khi họ đang khuấy tung đại dương lên thì biển cả đã để lộ ra 14 vật báu và bông hoa sen với Lakshmi ngồi trên đó là một trong số 14 vật báu này. &lt;/strong&gt;(Wikipedia)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;img src=&quot;http://www.lysvietnamesetranslation.com/vn/images/hoa_sen_1.gif&quot; alt=&quot;&quot; /&gt; &lt;img src=&quot;http://www.lotusleafcafe.com/images/lotusleaf.png&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;200&quot; height=&quot;192&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hoa sen trắng: tỏ sự trong trắng không chút tà tâm, cung kính, tôn nghiêm &lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;cô bé tiểu sử trong một lần tình cờ đã cứu sống cây sen bạch liên vốn đang tu luyện thành tiên ở đầm Nhất Khê... vì ân nghĩa Bạch liên quyết định hóa kiếp người để trả ân tiểu sử, nhưng chuyện nhân gian đâu chỉ đền ơn và trả ơn đơn giản như thế... Bạch Liên qua mấy đời mấy kiếp vẫn không thể báo ân, chuyển kiếp thành người chỉ vì chữ ân nhưng lại bị những vẫn đục của thế gian khiến cho bản thân không sao thoát khỏi...........&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/van-tho/hasuko/12042008/bach-lien#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/adventure/index.html">Adventure</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/fantasy/index.html">Fantasy</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/romance/index.html">Romance</category>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/fiction/tuoi-tat-ca/.html">Age: Everyone</category>
 <pubDate>Sat, 12 Apr 2008 04:07:40 -0400</pubDate>
 <dc:creator>Hasuko</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">700 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Red castle - Chương 3</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/van-tho/halcyon/29032008/red-castle-chuong-3</link>
 <description>&lt;p&gt;
&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;written by&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Kẻ lãng du/Halcyon.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;www.vnfiction.com&lt;br /&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.truyentranh.com&quot; title=&quot;www.truyentranh.com&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;www.truyentranh.com&lt;/a&gt; &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;span&gt;Ngày công chúa Laten nhập
cung, trên cao nguyên Heatherine không có một bông tuyết, trời trong như đôi
mắt đã khô cạn nước mắt của nàng công chúa đáng thương. Người ta bảo đó là dấu
hiệu báo trước một cơn bão dài và dữ dội. Nhưng ngày hôm ấy, không ai quan têm
đến chuyện đó, người ta chỉ nhớ là chưa bao giờ thấy công chúa của tộc Merena
xinh đẹp đến nhường ấy, cũng chưa bao giờ thấy nụ cười nào mà lại ẩn chứa nhiều
đau khổ hơn. Đoàn xe khuất dần sau hàng tuyết tùng to lớn, mọi người vãn dần,
quay về với công việc với sự yên tâm với một nền hoà bình đã được đảm bảo.
Halcyon là người cuối cùng đứng nhìn theo con đường mòn dẫn ra khỏi Heatherine
và lòng em có một linh cảm sâu sắc rằng, mình sẽ không còn bao giờ gặp lại chị
thân yêu nữa.&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
Một ngày sau khi Laten rời Merena, Otary trở về từ một chuyến đi săn dài ngày.
Nhưng chàng chẳng đem về một con thú nào ngoại trừ việc người ta thấy đôi chân
chàng đầy máu đã thâm đen. Không ai biết Otary đã băng rừng bao nhiêu ngày đêm
để quay về Merena, chỉ biết là khi đến nơi mà không nhìn thấy bóng hình người
yêu dấu, chàng thợ săn trẻ tuổi ấy đã đứng giữa trời đầy tuyết mà thét lên
những tiếng thét bi thương đến não lòng. Otary gọi tên Laten, gọi hết ngày sang
ngày khác, hết đêm này sang đêm khác, cho đến khi chàng quỵ ngã vì kiệt sức
trên nền tuyết lạnh mà mãi một thời gian sau sức khoẻ vẫn không phục hồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Halcyon nhìn thấy hết, nỗi đau của Laten và nỗi đau của Otary - nỗi đau của những
người yêu nhau mà bị chia cách mãi mãi. Tâm hồn em cũng như bị ám ảnh bởi những
giọt nước mắt và tiếng kêu thét khủng khiếp ấy. Đêm đêm, em mở to mắt nhìn mãi
về phía con đường nơi Laten đã đi để đến Lustre. Em không thấy gì cả ngoài một
màu đen mà em nghĩ đã bao trùm lên cả thế gian này kể từ khi chị mình biến mất.
Cuộc sống dần trở lại như thể sự hiện diện của Laten chỉ là một phần rất nhỏ
nhoi. Dân tộc Merena như quên mất một nàng công chúa đã vì họ mà hi sinh hạnh
phúc của riêng mình. Gió trên cao nguyên Heatherine vẫn thổi và tuyết thì vẫn
cứ rơi. Chỉ có Calvados và Otary là tiếp tục gặm nhấm nỗi mất mát của riêng
mình. Còn Halcyon, không ai biết em có đau đớn nữa hay không vì từ dạo ấy, đôi
mắt xanh của em trở nên vô cảm lạ thường. Mọi cảm xúc đều tan biến, và em không
còn vẻ thơ ngây ngày trước nữa … &lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
--------------------------------------------------&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
Một năm sau, Merena nhận tin sét đánh rằng công chúa của họ, nàng Laten kiều
diễm, đã chết vì một lí do hết sức vặt vãnh giữa hoàng cung lộng lẫy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Vậy thì con sẽ đi thay cho chị. – Đó là câu nói đầu tiên Halcyon thốt lên từ
lúc nhận được tin báo trong khi mọi người còn đang khóc lóc xót thương cho bông
hoa bách hợp của vùng đất tuyết đã sớm úa tàn. Không có lấy một giọt nước mắt,
em chỉ bình thản nói ra điều đó như thể là một quyết định rất bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con điên rồi. – Calvados rên rỉ. Ông nghĩ rằng đứa con gái bé bỏng của mình
hẳn đang bị sốc nặng nề trước cái chết của người chị mà em vô cùng thương yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Bản hiệp ước vẫn còn và nó cần một nàng công chúa. Người đó phải là con thôi.
– Halcyon vừa nói vừa tự thu dọn vật dụng, không có vẻ gì là của một người đang
bị tình cảm yếu mềm chi phối. Trừ phi sự chi phối ấy sâu đậm đến mức không thể
biểu lộ ra ngoài thành những giọt nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con có hiểu là chuyện đó nguy hiểm đến thế nào không ?! Cha sai rồi vì thế cha
không thể để mất con như đã mất Laten… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Nghĩa là cha cũng nghĩ rằng chị chết không phải chỉ vì lí do vô tình ăn phải
loại nấm độc như triều đình nói à ? – Halcyon ngước đôi mắt xanh lục lên nhìn
cha. Đôi mắt trong và sâu đến lạ thường khiến vị tộc trưởng bỗng cảm thấy cần
thận trọng trong lời nói. Ông nheo mày, hạ giọng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con đang nghĩ gì vậy Halcyon ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Không. – Cô bé nhún vai quay đi, tiếp tục công việc, đột ngột, tộc trưởng giật
tay em lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con vừa bỏ cái gì vào hành lí ? – Calvados sững sờ hét lên khi nhìn thấy một
con dao găm sáng loáng nằm giữa đống quần áo, ánh thép chói ngời. Halcyon không
trả lời. Em nhìn thẳng vào cha, không một chút sợ hãi hay hoảng hốt. Hai cha
con nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì nhưng với kinh nghiệm, đoán biết được
sự tình, Calvados cuối cùng cũng buông tay con gái ra để em đặt con dao vào
hành lí như đã định. Ông cúi xuống, thở dài mệt mỏi như đang ở trong một chuyến
hành trình dài mà bất lực không cách gì bước tiếp được nữa:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con còn quá nhỏ … quá nhỏ … &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nói ấy chẳng mảy may tác động đến Halcyon. Em cơ hồ không hề nghe thấy
tiếng thở dài đau xót của cha mà vẫn lặng lẽ chọn các thứ đồ dùng. Trước mắt
em, nơi góc nhà kia, dường như vẫn còn hình ảnh chị Laten xinh đẹp ngồi cười
đùa. Giờ thì chị đã chết rồi. Nhưng em không khóc… Chưa phải lúc khóc. Người
cần khóc không phải là em mà là kẻ khác… Laten sẽ chỉ cho em biết kẻ đó là ai.
Halcyon siết chặt con dao dưới lớp áo. Và em sẽ khiến kẻ đó phải khóc bằng
chính máu của hắn … Suy nghĩ ấy còn sâu đậm hơn một lời thề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày Halcyon nhập cung, chỉ có một toán lính đi theo cùng cô bé Ire. Những
người dân Merena ra tiễn đều khóc. Khác với lúc tiễn Laten, nước mắt là sự tiễn
biệt với hi vọng một ngày kia người ra đi sẽ trở lại, giờ đây, với Halcyon, ai
cũng nghĩ rằng em rồi sẽ cũng vĩnh viễn không trở về như chị mình thôi. Và họ
khóc, xót thương cho người đi vào chỗ chết để cho họ cơ hội được sống… Halcyon
mắt trong veo nhưng trước khi lên đường em đã quay lại ôm hôn cha, thì thầm vào
tai ông những lời cuối cùng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Cha biết không, chị Laten không bao giờ ăn nấm …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Calvados giãn ra và đôi mắt đầy nếp nhăn từ từ ứa tràn nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Con cảm ơn cha đã không ngăn cản con … - Halcyon hôn lên má cha, người cha mà
em biết là cơ hội được gặp lại vô cùng mong manh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế rồi thôi. Em lên xe. Đoàn người bắt đầu đi, qua rặng tuyết tùng hệt cái
ngày này một năm trước, Laten đã ra đi mãi mãi. Halcyon không quay lại nhìn quê
hương thêm một lần nào nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên trời tuyết không còn rơi …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Tại sao ngài lại cho công chúa đi như thế … - Giọng nói quen thuộc vang lên
bên tai Calvados khi bóng Halcyon đã khuất ở khúc quanh của dốc núi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng thợ săn thiện xạ Otary đã đứng cạnh tộc trưởng tự bao giờ. Đôi mắt chàng
nhìn về phía con đường đã vắng tanh, xa xăm và buồn thăm thẳm. Calvados biết
giờ đây trong tim chàng trai ấy đang ngập tràn hình ảnh Laten. Ông dịu giọng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Halcyon sẽ không sao. Nó khác Laten.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Otary khẽ rùng mình vì nghe nhắc đến tên người yêu dấu. Nỗi đau trong chàng vẫn
còn nguyên và sẽ chẳng khi nào lành lại được. Calvados biết điều này nhưng ông
vẫn tiếp tục nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Phải. Halcyon khác Laten. Nếu Laten là đoá bách hợp tuyệt đẹp mà dễ bị bẻ gãy
thì Halcyon sẽ là nhánh xương rồng … Xương rồng không bao giờ khóc, nước mắt nó
lặn vào trong rồi thành gai đâm nát kẻ thù … &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Vâng … Halcyon khác Laten. Không ai có thể giống Laten. – Otary nói và ngước
nhìn bầu trời trong sáng trên cao. Có nắng, dù vẫn rất lạnh. Mùa đông chưa bao
giờ rời khỏi nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cao nguyên Heatherine khẽ rùng mình trong hơi lạnh toát ra từ trái tim của
chính nó. Số mệnh chuyển dời. Không ai giống ai… không có hai số mệnh giống
nhau, cũng không có hai nỗi đau giống nhau. Như Halcyon đã chọn lấy con đường
số mệnh cho riêng mình vào cái ngày em nhập cung để duy trì hiệp ước hoà bình.
Một truyền thuyết mới lại bắt đầu như cái cách vô vàn truyền thuyết xưa cũ đã
qua. Có điều Halcyon vào cái buổi ban đầu ấy chẳng hề tiên đoán được rằng
truyền thuyết này rồi sẽ được viết nên bởi máu của chính những người em yêu
thương…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt; &lt;/span&gt;
&lt;/p&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;
&lt;span&gt;
Ba ngày đã qua. Đoàn người đã đi được một phần hai quãng đường đến thủ phủ
Lustre. Vào buổi sáng hôm ấy, họ đặt những bước chân đầu tiên đến vùng núi Ram
hiểm trở. Không có gì ngoài những vách đá dựng đứng, cao vút và nham nhở những
mảnh vỡ đau thương từ trái tim đất mẹ trồi lên vào buổi sơ khai. Thỉnh thoảng
là những bụi cây hoang sơ nhưng xanh mướt, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt dưới
những lớp đá trắng khô cằn. Ire ngắm nhìn khung cảnh ấy được một lúc rồi cũng
chán, em lại trở vào trong xe để nhìn thấy tiểu công chúa của mình lau con dao
lại lần thứ một trăm bao nhiêu đó lần. Con dao rất sắc, ánh thép sáng ngời như
thể trong nó cất giấu một tia nắng ban mai. Chỉ cần nhìn những hoạ tiết tinh
xảo trên cán dao cũng đủ biết nó là một con dao quý như thế nào. Ire vẫn không
thể nào hiểu được vì sao thứ vũ khí giết người này lại được công chúa yêu quý
mà mang theo nhập cung như vậy. Em càng không lí giải được vì sao công chúa lại
chọn em đi theo hộ tống, nhất là sau cái chết của đại công chúa Laten. Đáng lẽ
người nên đi theo là Otary mới đúng… &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Ire vừa nghĩ vừa nhìn chăm chú vào ánh mắt xanh lục thẫm của Halcyon. Em luôn
có cảm giác công chúa rất khác em, khác với những đứa trẻ cùng trang lứa. Sau
khi công chúa Laten qua đời thì sự khác biệt ấy lại càng rõ rệt hơn. Nếu nói sự
hồn nhiên của trẻ thơ vui tươi như sóng thì Ire là sóng trên mặt hồ bình yên
còn Halcyon là cơn sóng ngầm nơi đáy sâu nhất của đại dương. Cơn sóng ngầm ấy
thực sự khiến người ta sợ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Bất thình lình, chiếc xe dừng phắt lại làm Ire ngã sấp xuống sàn, xô ngã cả
Halcyon.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Chuyện gì vậy ? – Em cất giọng hỏi lính bảo vệ bên ngoài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Xin hai người đừng ra ngoài… - Giọng anh ta nghe có vẻ nghèn nghẹn thế nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon lập tức vùng dậy, khẽ mở tấm rèm che để quan sát. Em nhanh chóng nhận
ra lí do của sự trì hoãn này. Một nhóm chừng bảy tám người đang đứng chặn ngay
trên lối mòn vòng qua ngọn núi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Cướp núi Ram!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Quả nhiên lời đồn về bọn cướp này là có thật. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Công chúa, người hãy ở yên trong xe đi. - Đội trưởng toán cận vệ vừa nói vừa
kéo tấm rèm xuống. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Điều Halcyon nghĩ đến đầu tiên không phải là chiến đấu mà là thương lượng. Có
thể thương lượng chăng ? Bởi vì kẻ mà em cần đối phó không phải bọn cướp này mà
là lũ người giấu mặt nơi thủ đô rộng lớn kia… Nhưng Halcyon chẳng hề có lấy một
cơ hội để thực hiện ý định của mình vì chẳng thèm nói một lời nào, bọn cướp núi
Ram đã lao vào chém giết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tiếng binh khí va chạm hỗn loạn, tiếng thét đau đớn … và mùi máu tanh, Halcyon
chưa từng ngửi thấy mùi máu gần và nồng như vậy, đến mức nó khiến em thấy buồn
nôn. Nhìn sang bên cạnh, em thấy Ire đang run rẩy ở góc xe, mặt trắng bệch như
thể máu đã bị thay bởi tuyết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Aaaaaaaaa!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Một tiếng thét ghê rợn làm chính Halcyon cũng giật này mình. Sau đó là khoảng
im lặng kinh hoàng. Tiếng bước chân rõ dần. Halcyon nắm chặt lấy con dao dưới
tà áo. Nỗi sợ hãi của một cô bé tám tuổi đang xâm chiếm tâm trí em, những ngón
tay bắt đầu run lên ngoài mức kiểm soát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tấm rèm bị hất tung và một người ló đầu vào, một khuôn mặt đen đủi đầy vết bỏng
sẹo ẩn dưới mái tóc dài xơ xác và bộ râu nham nhở đen trũi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Ire chỉ kịp nấc lên một tiếng khiếp hãi rồi ngã xuống ngất lịm. Halcyon thì sợ
đến nỗi hơi thở nghẹt lại trong họng, làm miệng em cứ há hốc ra không thốt nên
lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Hai con nhóc! – Tên cướp cất cái giọng ồm ồm, không có vẻ đáng sợ như bề ngoài
- Vậy mà ta tưởng là công chúa cống hoàng đế…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hai tiếng “công chúa” thức tỉnh lí trí Halcyon tức thì. Ý thức dần trở lại nhắc
nhở em về thân phận của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Ta chính là công chúa! – Halcyon thốt lên bằng giọng kiêu hãnh không che giấu.
Chính em cũng ngạc nhiên về sự can đảm của bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tên cướp tròn mắt rồi cười phá lên. Hắn đưa tay toan chạm vào má Halcyon nhưng
em nhanh tay gạt tay hắn sang một bên, động tác vô cùng dứt khoát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Bỏ tay ngươi ra khỏi người ta. Ta là một công chúa. - Mắt em sáng lên uy lực
và sự cảnh báo khác thường – Các ngươi … - Em lia mắt vào đám cướp còn lại, bảy
tên tất cả - … đang làm một việc vô ích biết không ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Vậy sao ? - Một phụ nữ mặc áo tím có khuôn mặt khá xinh đẹp nhếch miệng cười.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Chúng ta có thể thương lượng. – Halcyon cố giấu đi sự run sợ trong giọng nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Bọn cướp tiếp tục cười nhưng rồi một giọng nói trong trẻo vang lên :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thương lượng như thế nào ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Giọng nói ấy thuộc về kẻ đứng giữa bọn cướp : một cậu thiếu niên chỉ độ chừng
mười sáu mười bảy tuổi có mái tóc bạc trắng và đôi mắt xanh lam màu biển. Từ
giây phút nhìn thấy người này, Halcyon không cách nào dứt ánh mắt của mình sang
nơi khác được. Một sức hút kì lạ khiến em cứ nhìn kẻ đó trừng trừng. Và ngược
lại, tên cướp trẻ tuổi ấy cũng không rời mắt khỏi em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thế nào, công chúa ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Bất cứ thứ gì ngươi muốn nếu trong khả năng của ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Khả năng của ngươi nằm dưới sự phán xét của ta. Đồng ý chứ ? - Hắn vẫn giữ nụ
cười lạnh giá trên môi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Còn Halcyon thì thấy môi mình khô khốc. Em phải sống bằng bất cứ giá nào. Vì
thế em nghe giọng mình vang lên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Đồng ý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Thương lượng hoàn tất. - Hắn gật đầu. Không một tên cướp nào phản đối. Rõ ràng
hắn là thủ lĩnh của chúng. Mặc dù điều đó thật là kì quái. Hắn còn quá trẻ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xanh biển. Em không thấy gì ngoài một
màu xanh thăm thẳm, một đôi mắt tuyệt đẹp. Liệu có nỗi đau nào ẩn giấu phía sau
cái đẹp kia như cách người ta thường nói chăng? Không, Halcyon không cách chi
nhận ra được. Có lẽ vì nỗi đau được chủ nhân nó che giấu quá hoàn hảo, hoặc chỉ
đơn giản là Halcyon còn quá nhỏ để có thể phân biệt rõ ràng những thứ phức tạp
như vậy. Nói cho cùng em cũng chỉ mới có tám tuổi mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Tên cướp trẻ không quan tâm lắm đến việc cái nhìn của mình tác động như thế nào
đến nàng tiểu công chúa xứ tuyết, hắn mỉm cười và đôi mắt xanh bừng sáng như
ánh nắng lướt nhẹ lên mặt biển vùng cực Bắc buổi chớm đông:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Vậy điều kiện của ta đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hắn nói “của ta” chứ không phải “của chúng ta”. Halcyon càng thêm tin vào phán
đoán của mình rằng đây chính là thủ lĩnh của bọn cướp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Ta muốn một cô gái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Ai ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Đến lúc đó ta sẽ chọn. Công chúa biết “lúc đó” là lúc nào không ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon trầm ngâm giây lát nhưng không đáp. Vì thế tên cướp quyết định nói luôn
bằng cái giọng bông đùa vờ vĩnh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Là lúc cô bé ngồi ở ngai vị có đủ uy quyền để cho ta cô gái mà ta muốn. “Lúc
đó” cũng có thể là bất cứ lúc nào…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Hắn vừa dứt lời lão thuộc hạ có khuôn mặt đầy sẹo phỏng phá lên cười. Tiếng
cười của lão ồm ồm vang vọng khắp vùng núi đá, ngỡ như lá cây xào xạc cũng
chính vì thứ khí mạnh mẽ thoát ra từ tiếng cười đáng sợ ấy. Halcyon bất giác
nắm chặt lấy lưỡi dao phòng thân. Động tác này lập tức làm thủ lĩnh bọn cướp
chú ý. Hắn chậm rãi bước đến gần. Halcyon sợ điếng người nhưng em không lùi lại
bước nào mà vẫn ngồi bất động tại chỗ cho tới khi hắn đã đứng ngay trước mặt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Mái tóc trắng dài bay trong gió độc núi Ram, một màu trắng nhờ nhờ thiếu sinh
khí trái ngược hẳn với đôi mắt đầy thần khí tinh anh. Tên cướp đưa tay về phía
Halcyon. Xoẹt! Ánh thép loé lên rồi vụt tắt. Một tiếng keng trong vắt vang lên
khi con dao rơi xuống nền đá cứng và Halcyon thấy bàn tay cầm dao của mình bị
hắn ấn chặt vào thành xe không cho nhúc nhích, từ chỗ đó, một sợi máu mảnh như
tơ từ từ ôm lấy cổ tay trắng ngần nhỏ nhắn của em chảy xuống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Cô em gan lắm… - Tên cướp rít lên, trong giây lát, đôi mắt đẹp loé lên tia
nhìn độc ác và … có cả sự ghê tởm khó hiểu nữa. Rồi cũng đột ngột như lúc ấn
lấy tay Halcyon, hắn buông tay ra và đứng thẳng trở lại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Halcyon rút tay xuống. Tay em hoàn toàn lành
lặn. Phải rồi. Vì khi nãy chính em là người vung dao lên tấn công tên cướp
khiến hắn phải dùng tay đỡ mà bị thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Nhìn bàn tay trái đầy máu của tên cướp thiếu niên ấy, bọn thuộc hạ toan chạy
đến nhưng hắn đã giơ tay ngăn lại. Phong thái đường hoàng không chút nao núng.
Hắn từ từ nhìn xuống đôi mắt màu vỏ xương rồng rực sáng không chịu khuất phục
của nàng công chúa cũng đang dõi trừng trừng vào hắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Giây phút ấy Halcyon đã nghĩ rằng mình có thể chết. Song đôi mắt em vẫn sáng,
không cách gì làm dịu đi cái thần khí trong đó được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-… Tên ta là Cirrus. Hãy nhớ, tiểu công chúa Merena. – Tên cướp trẻ cất giọng,
hắn cúi xuống nhặt lấy con dao quý – Ta sẽ giữ thứ này. Rồi sẽ có ngày chúng ta
tái ngộ. Đừng quên cuộc trao đổi ngày hôm nay. Và khi em trao người con gái ta
muốn cho ta, ta cũng sẽ trả con dao lại cho em. Nó sẽ là tín vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Hãy chọn thứ khác đi. Vì con dao đó là vũ khí phòng vệ của ta. – Halcyon đáp –
Nếu ta chết trước khi đến được hoàng cung, trước khi nắm được quyền lực thì mọi
thoả thuận đều chẳng còn giá trị gì hết, Cirrus.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Điều đó không cần lo. – Cirrus hất tay – Azur, ngươi ra đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
Từ phía sau sáu tên cướp còn lại, một bóng đen bước ra ánh sáng. Tên cướp thứ
tám. Cũng là một thiếu niên, chắc chắn chưa qua tuổi mười sáu. Khuôn mặt thơ
ngây và đôi mắt nâu thiên sứ, không ai tin hắn là ác quỷ cho đến lúc nhìn thấy
máu ướt đẫm lưỡi gươm mảnh hắn cầm trên tay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;
-Azur sẽ đưa hai người đ