<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
 <title>Review</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/news/review/index.html</link>
 <description>The taxonomy view with a depth of 0. Latest</description>
 <language>vi</language>
<item>
 <title>Tenshi no Tsura no Kawa</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/news/review/01092008/tenshi-no-tsura-no-kawa.html</link>
 <description>&lt;p&gt;
Tên truyện: Tenshi no Tsura no Kawa
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tên xuất bản ở Việt Nam: Mặt nạ thiên thần
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tên gốc: 天使のツラノカワ
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tác giả: Ichijo Yukari (一条ゆかり)
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tình trạng xuất bản ở Nhật: 5 tập (hoàn tất)
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tình trạng xuất bản ở Việt Nam: đã ngưng (NXB Đà Nẵng) 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;em&gt;*Note* Tên nhân vật được sử dụng theo tên xuất bản ở Việt Nam&lt;/em&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;strong&gt;Nội dung:&lt;/strong&gt; 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Câu chuyện xoay quanh cô nữ sinh xa nhà Arimio - con của một mục sư vốn có lối sống vô cùng nguyên tắc, vốn xem đôi cánh thiên sứ là mục đích, lý tưởng, luôn ép mình vào khuôn khổ theo lời dạy của bố. Đến khi xa nhà trọ học ở thành phố, bị cậu bạn trai từ nhỏ vốn được hai gia đình đồng ý phản bội, và nhiều tai nạn, xui xẻo xảy ra liên tiếp, cô quyết định không tin vào  sự bảo vệ của Chúa nữa, dẹp bỏ mọi mơ mộng xa vời để cày xới vào mảnh đất thực tại. Tuy nhiên, với tính cách ngây thơ trong sáng của cô khiến cho mọi người xung quanh không dừng được mà bị cô ảnh hưởng. Từ anh nhà văn kiêm người mẫu, diễn viên Kazuma Tochi đến cậu con trai nhà giàu bỏ nhà đi tìm ý nghĩa cuộc sống Saipan, và cả cô bạn học cùng trường kênh kiệu Sarana, tất cả đều không cưỡng lại được mà bằng cách này hay cách khác bảo vệ cho Arimio khỏi những cạm bẫy của cuộc đời. Họ cũng dần dần thay đổi lối sống chán chường của mình để tìm ra ý nghĩa và chân lý của cuộc sống.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Những băn khoăn của tuổi trẻ, những vấp ngã của cuộc đời khiến cô nữ sinh nghĩ rằng không phải cứ chỉ cần làm việc tốt thì cuộc đời sẽ chuẩn bị sẵn những món quà chào đón mình. Nhưng tính cách trong sáng không ngăn được cô hành động một cách có trách nhiệm với mọi việc. Thái độ chưa từng nghĩ sẽ hưởng mà không làm khiến cho những người xung quanh dần dần bị cô cảm mến.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Những tình cảm, rung động đầu đời cũng được thể hiện một cách đáng yêu xung quanh Arimio. Không có gì ngăn được sức cuốn hút tự nhiên của hai người yêu nhau, có thể dù bản thân họ cũng không biết
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một Sarana, lạnh lùng và coi thường mọi quan hệ tình cảm với đàn ông nhưng ẩn sân trong lòng luôn kiếm tìm cho mình một thứ tình cảm chân thành, xuất phát từ con tim, và ước mơ cháy bỏng được bảo vệ cậu mình - Kazuma Tochi - ra khỏi những đau khổ và tổn thương của quá khứ. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tuổi trẻ nồng nhiệt, luôn đi tìm cho mình lý tưởng sống thực thụ, chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Chỉ vì cảm động trước quyển sách của Kazuma mà Saipan, đã từ bỏ phần gia tài kếch sù lao vào con đường mà anh nghĩ rằng sẽ tìm ra chính bản thân mình trong đó.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Biết nỗ lực, biết kiếm tìm chân giá trị của cuộc sống, khẳng định bản thân, và biết cám ơn những gì cuộc sống đã ban tặng, cho dù chỉ là việc cảm nhận được một món ăn ngon... là những gì mà tác giả gửi tới đọc giả qua những tình tiết nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng cũng đầy cuốn hút trong Mặt Nạ Thiên Thần -  Tenshi no Tsura no Kawa.
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/news/review/01092008/tenshi-no-tsura-no-kawa.html#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Mon, 01 Sep 2008 01:11:04 -0400</pubDate>
 <dc:creator>bomb_lep</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">1188 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: Speaker for the Dead - Orson Scott Card</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-speaker-the-dead-orson-scott-card</link>
 <description>&lt;p&gt;
Stephenie Meyer, tác giả của &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0316015849?ie=UTF8&amp;amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;amp;camp=1789&amp;amp;amp;creative=9325&amp;amp;amp;creativeASIN=0316015849&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Twilight - Chạng Vạng (The Twilight Saga, Book 1)&lt;/a&gt;, từng phát biểu rằng &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0812550757?ie=UTF8&amp;amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;amp;camp=1789&amp;amp;amp;creative=9325&amp;amp;amp;creativeASIN=0812550757&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Speaker for the Dead (Ender, Book 2)&lt;/a&gt; là truyện ảnh hưởng nhiều đến cô nhất. Tôi ngạc nhiên, tại vì Speaker for the Dead là tập hai trong bộ Ender Saga của nhà văn Orson Scott Card, mà làm sao một người đã đọc qua Ender&#039;s Game (tập một của bộ truyện) lại có thể chọn một tập khác để yêu thích chứ? Tuy vậy, đó chỉ là tôi đã quá thiên vị thần đồng Ender bé nhỏ mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Speaker for the Dead, Thông Ngôn cho Người Chết, không phải là một truyện tệ. Nói một cách khác, nó hoàn xứng đáng nối tiếp tập một, Ender&#039;s Game. Cũng lối kể chuyện đơn giản, mà thông minh, da diết, về những dằn vặt, đau đớn của nội tâm con người. Tuy rằng khúc giới thiệu cũng phải lâu thiệt là lâu mới đến nhân vật chính Ender, nhưng câu chuyện không chán chút nào, tôi bị cuốn hút vào bí mật của nhóm người hành tinh &amp;quot;heo mọi&amp;quot; và nỗi đau khổ khốc liệt cùng cách hành hạ đặc biệt mà cô nhân vật chính phải chịu.&lt;br /&gt;

&lt;br /&gt;
Điểm tệ duy nhất của nó, với tôi, là nó giới thiệu một Ender hoàn toàn mới. Một Ender &amp;quot;người lớn&amp;quot;. Ender &amp;quot;thần thánh&amp;quot;. Câu chuyện bắt đầu sau Ender&#039;s Game đến ba ngàn năm. Con người sau khi tiêu diệt &amp;quot;người bọ&amp;quot; đã mở rộng khoa học kỹ thuật của mình, và từ từ đi chiếm đóng các hành tinh trong nhiều vũ trụ khác nhau.Tên tuổi Ender giờ người ta nguyền rủa, gọi là kẻ diệt chủng, bị so sánh với Hitler, trong khi người anh Peter của Ender giờ là kẻ xây dựng, như người ta giờ đây khen ngợi Tần Thủy Hoàng vậy. Vậy mà Ender vẫn còn sống nhăn răng vào thời điểm ba ngàn năm sau, và chỉ là một người đàn ông trung niên. Tại sao? Nguyên nhân là như thế này, thời gian khác biệt giữa các nơi trong vũ trụ. Thí dụ hiện giờ ở Việt Nam là 3:00h sáng ngày thứ hai, 14/4, nhưng ở Mỹ chỉ là 3:00h chiều ngày chủ nhật 13/4. Nếu sáng 13 tôi lên máy bay đi từ Mỹ sang Việt Nam, chuyến bay sẽ kéo dài hai ngày đêm, nhưng tôi vẫn đến Hà Nội vào ngày 14, thay vì là ngày 15. Tương tự như thế, Ender và bà chị Valentine cứ đi trên phi thuyền nhảy từ hành tinh này sang hành tinh khác, khi đến nơi thì đã mấy chục, mấy trăm năm trôi qua rồi, mà với họ thì chỉ có vài ngày mà thôi. Điều này sẽ được tác giả giải thích kỹ hơn ở phần cuối truyện Ender&#039;s Game, nếu tôi dịch tới đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ender giờ đây lấy tên thật của mình là Andrew, làm nghề dạy học, và nghề &amp;quot;Thông Ngôn cho Người Chết.&amp;quot; Đó không phải tôn giáo, chỉ là một người đi thuật lại cuộc sống của người mới qua đời, toàn bộ sự thật, xấu hay tốt, không che giấu. Tất nhiên, nghề này chỉ xuất hiện sau khi Ender viết cuốn sách cùng tên, lên án hành động diệt chủng người bọ và cũng là cuốn sách được coi như &amp;quot;kinh thánh&amp;quot; của những thế kỷ sau, cuốn sách làm người ta nguyền rủa Ender. Đó là Ender &amp;quot;thần thánh&amp;quot;. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại lan man nữa rồi. Trở lại khúc đầu của truyện, trên một hành tinh xa xôi, con người đến thành lập một cái làng nhỏ bé. Cư dân của hành tinh đó là một giống người-heo (heo có trí thông minh và biết nói chuyện). Theo luật của liên bang các hành tinh, thì con người không được phép xen vào làm ảnh hưởng đến sự phát triển của cư dân bản xứ, nên công việc tìm hiểu về dân cư đó rất khó khăn. Rồi một ngày, một người-heo bị mổ bụng một cách kinh khủng nhất, sau đó là một con người cũng bị mổ bụng. Không ai hiểu tại sao, bởi vì người-heo là giống người rất yêu hòa bình, và vui vẻ, thân thiện. Cô gái, nhà sinh học trẻ của hành tinh đó, đau khổ và gọi &amp;quot;Thông Ngôn cho Người Chết&amp;quot; đến để vạch rõ tội ác này. Ender nhận được tin, và bay tới hành tinh ấy. Lần đầu tiên không có chị gái Valentine bởi cô đã lấy chồng. Dĩ nhiên khi Ender đến nơi thì đã mấy chục năm trôi qua, cô gái ngày xưa là một người đàn bà mấy đứa con, vừa chết chồng, và cũng không cần Thông Ngôn của Người Chết nữa. Thay vì thế là các con cô ta, muốn Ender nói lên sự thật về một người cha say sưa hay đánh đập mẹ, và các con. Nhưng sự thật Ender khám phá ra lại làm thay đổi tất cả. Và tất nhiên là Ender cũng khám phá ra sự thật về &amp;quot;người-heo&amp;quot; và những tập tục của họ, đem lại sự thấu hiểu giữa các dân tộc người và &amp;quot;người-heo&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết thúc của Speaker là cuộc chiến tranh sắp bắt đầu, liên bang các hành tinh đem quân tới tấn công hành tinh ấy. Tất nhiên cũng phải mấy chục năm nữa họ mới tới, và khi ấy Ender già rồi. Tới lúc này tôi vẫn không dám đọc tập 3 tại vì quá đau lòng, không dám chứng kiến một ông già Ender.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;a href=&quot;http://books.google.com/books?id=gLESEDxH4gcC&amp;amp;printsec=frontcover&amp;amp;dq=speaker+of+the+dead&quot; title=&quot;doc Speaker of the Dead o Google Book&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Đọc Speaker for the Dead ở Google Book&lt;/a&gt;. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-speaker-the-dead-orson-scott-card#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sun, 13 Apr 2008 16:53:33 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">708 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: The Giver - Lois Lowry</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/02022008/doc-the-giver-lois-lowry</link>
 <description>&lt;p&gt;
Tin &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0440237688?ie=UTF8&amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;camp=1789&amp;amp;creative=9325&amp;amp;creativeASIN=0440237688&quot;&gt;The Giver&lt;/a&gt;&lt;img style=&quot;border: medium none ; margin: 0px&quot; src=&quot;http://www.assoc-amazon.com/e/ir?t=tusachmini-20&amp;amp;l=as2&amp;amp;o=1&amp;amp;a=0440237688&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; /&gt; - Người Truyền Ký Ức của Lois Lowry được nxb Nhã Nam xuất bản làm gợi nhớ nhiều kỷ niệm dễ thương. Cuốn truyện này với tôi có ý nghĩa đặc biệt, bởi vì là cuốn truyện tiếng Anh đầu tiên mà tôi có thể đọc dễ dàng. Tôi gặp The Giver sau khi tốt nghiệp trung học ở Mỹ, lúc đó sang Mỹ cũng được ba năm. Trong trường tôi cũng có đọc một số sách do cô giáo bắt buộc, như truyện The Hatchet, về cậu bé bị lạc trong rừng một kiểu Robinson lạc hoang đảo, xong rồi vài truyện học trò như là Killing Mr. gì gì đó, về nhóm học sinh bắt cóc ông thầy dạy Anh văn để dọa ổng, mà vô tình làm ổng chết vì thiếu thuốc trợ tim (truyện này sau đó được làm thành phim cùng tên do Katie Holmes đóng). Nhưng những cuốn đó khi đọc vẫn còn kém tiếng Anh, nên đọc rất khó khăn, chủ yếu để hiểu nói gì thôi chứ cũng chẳng thích gì. The Giver là cuốn sách tôi có thể &amp;quot;thưởng thức&amp;quot; thật sự, đọc thoải mái, nhẹ nhàng, không cần mò tới cuốn từ điển nhiều. Giờ mới biết bà tác giả chuyên viết cho lứa tuổi cấp 2 nhiều nên không dùng nhiều từ khó nên mình mới dễ đọc.&lt;br /&gt;
&lt;!--break--&gt;
&lt;br /&gt;
Một cuốn sách hay, có thể làm tôi đọc không dứt cho đến hết. Truyện về cậu bé bình thường, có bạn bè, cha mẹ, sống vui vẻ, gần như là một xã hội hoàn hảo. Nhưng ta biết xã hội và cuộc sống của cậu là ... bất bình thường khi họ có cuộc họp quyết định mỗi đứa trẻ phải làm nghề gì, và phải sống, cưới người nào và mỗi người phải sống theo quyết định ấy. Nhân vật chính của chúng ta không được chọn vào nghề hay cho người nào hết, cậu bắt đầu thấy cô đơn khi những người khác đều có đôi có bạn, tách rời khỏi những người thân thuộc, dù vẫn sống giữa họ. Sau đó cậu mới biết là cậu sẽ thành người &amp;quot;giữ ký ức&amp;quot; đời sau thay cho ông già giữ ký ức. Từ đó cậu đi theo ông già để học nghề. Ông truyền cho cậu những cảm xúc ấm áp của con người mà cậu chưa từng cảm giác qua bao giờ, như niềm vui thật sự, ấm cúng, v.v. Rồi từ đó cậu nhìn ra những sự &amp;quot;khác lạ&amp;quot; của gia đình, xã hội mình. Như khi cậu hỏi cha mẹ có thật sự yêu cậu không, hay chỉ làm nghĩa vụ của họ theo như cộng đồng chỉ định thôi. Rồi dần dần cậu nhận ra những mặt xấu của xã hội mà mình đang sống, nó che dấu một bí mật khủng khiếp bên dưới bộ mặt hoàn hảo đó.&lt;br /&gt;
&lt;iframe src=&quot;http://rcm.amazon.com/e/cm?t=tusachmini-20&amp;o=1&amp;p=8&amp;l=as1&amp;asins=0440237688&amp;fc1=000000&amp;IS2=1&amp;lt1=_blank&amp;lc1=0000FF&amp;bc1=000000&amp;bg1=FFFFFF&amp;f=ifr&quot; style=&quot;width:120px;height:240px;&quot; scrolling=&quot;no&quot; marginwidth=&quot;0&quot; marginheight=&quot;0&quot; frameborder=&quot;0&quot;&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;br /&gt;
Đọc lâu rồi nên không nhớ được kỹ càng từng chi tiết, nhưng đó là một câu chuyện hay, thu hút từ đầu đến cuối. Nhưng không phải là loại truyện mà tôi có thể nói, wow, hay tuyệt vời, để cầm lên đọc lại, hay ngồi dịch cho người ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước hết là về ý tưởng chính của truyện: một xã hội hoàn hảo, khá máy móc nhưng che giấu những bí mật kinh khủng về con người. Nếu là một học sinh bình thường thì tất nhiên tôi sẽ có ấn tượng về motif này lắm, nhưng rất tiếc hồi nhỏ cũng luyện thể loại khoa học viễn tưởng hơi nhiều nên cũng chả thấy có gì mới mẻ. Nhất là hồi đó đọc qua cuốn gì mà anh chàng phi hành gia bị lọt vào nguyên hành tinh mà người ta sống rất máy móc, truyện kể không gian rất u tối, rất tiếc giờ hổng nhớ là truyện gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, đọc xong rồi ngẫm nghĩ, nếu cái cộng đồng đó tệ hại, mất nhân tính, xấu xa như thế, thì tại sao họ lại cần đến &amp;quot;người giữ ký ức&amp;quot; làm cái gì? Trong khi ông già giữ ký ức gần như sống tách biệt với xã hội, không giúp ích gì cho cái cộng đồng đó hết, ổng chỉ ngồi ôm cái đống ký ức đó đến hết đời, rồi lựa người khác lên thay, rồi chết. Rồi cách giải quyết của câu chuyện cho thằng bé ra đi tìm chân trời mới gì đó, rời bỏ cộng đồng, ra đi trong vô định, bỏ vai trò người giữ ký ức của cộng đồng. Một xã hội như thế thì lẽ ra rất cần một người giữ ký ức chứ, vậy mà cho nó bỏ đi cái rẹt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính thấy cũng tầm thường không có gì nổi bật. Cứ cho là nó có những tình cảm hơn các bạn bè khác đi. Nhưng đó là vì nó đã biết những kí ức do ông già truyền cho, thì tất nhiên ai trong hoàn cảnh đó cũng nghi ngờ tự hỏi về thân thế, gia đình mình thôi. Nếu đổi lại nó được giao cho nhiệm vụ khác thì suốt đời cũng hạnh phúc trong xã hội ấy. 
&lt;/p&gt;
</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/02022008/doc-the-giver-lois-lowry#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sat, 02 Feb 2008 01:15:05 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">465 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: Apollo&#039; Song của Osamu Tezuka</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/08032008/doc-apollo-song-cua-osamu-tezuka</link>
 <description>&lt;p&gt;
Tezuka là một trong những tác giả mà tôi khâm phục nhất. Đề tài của ông lúc nào cũng đa dạng, từ chiến tranh, tình cảm, y học, phiêu lưu, giả tưởng, v.v. Nét vẽ đơn giản, chân phương, mà hài hước, và những thông điệp về con người, thiên nhiên, nhân sinh quan mà ông gởi gấm trong tác phẩm. Phải nói là chưa bao giờ tôi đọc của Tezuka mà thất vọng. Cho đến khi đọc cuốn &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/1932234667?ie=UTF8&amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;camp=1789&amp;amp;creative=9325&amp;amp;creativeASIN=1932234667&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Apollo&#039;s Song (Bài ca của Apollo)&lt;/a&gt;&lt;img src=&quot;http://www.assoc-amazon.com/e/ir?t=tusachmini-20&amp;amp;l=as2&amp;amp;o=1&amp;amp;a=1932234667&quot; width=&quot;1&quot; height=&quot;1&quot; border=&quot;0&quot; alt=&quot;&quot; /&gt; này. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một chút truyền thuyết Hy Lạp. Thần Apollo là thần mặt trời, con trai thần Jupiter, nhà giàu, học giỏi, đẹp trai rực rỡ. Nhưng đường tình duyên của thần khá lận đận. Thần yêu cô nàng tiên nữ nào đó, nhưng vừa tỏ tình là cô ta co giò chạy, thần phải đuổi theo. Cuối cùng cô gái thà biến thành cây dương liễu cũng không thèm thần. Thê thảm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nội dung tác phẩm có thể tóm tắt là một anh chàng thuộc loại serial killer, khi còn nhỏ thì hay thích giết thú vật, và phạm tội lặt vặt, do đó bị bắt vào nhà thương điên. Trong giấc mơ, anh mơ thấy lạc vào một ngôi đền, và gặp nữ thần tình yêu ở trong. Bởi vì chưa bao giờ được mẹ yêu thương, nên anh ta cũng chưa biết tình yêu con người là chi, cho nên nữ thần phạt anh không bao giờ tìm được tình yêu của mình, hễ yêu là có kết thúc đau thương. Truyện đan xen giữa hai thế giới ảo và thực. Khi thì anh ta ở nhà thương điên trị bệnh. Khi thì anh ta ở một thế giới khác, gặp một cô gái, yêu, rồi bị kết thúc đau đớn. Cuối cùng, anh chàng trốn ra khỏi nhà thương điên, gặp một cô gái là cựu vận động viên điền kinh. Cô ta thấy anh chàng có năng khiếu điền kinh nên huấn luyện cho anh ta. Giữa hai người nảy sinh tình cảm, nhưng kết thúc vẫn là buồn tại vì lời nguyền của nữ thần tình yêu vẫn đeo đẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truyện thất bại với tôi ít nhất là ở hai điểm. Thứ nhất nội dung chủ đạo xoay quanh tình yêu, nhưng mà thế mạnh của Tezuka không phải là chuyện tình cảm lãng mạn. Nét vẽ của ông phải nói sự thật là không đẹp, không gợi được khung cảnh tình tứ lãng mạn cho nhân vật. Thứ nhì, nội dung quá rối rắm để hiểu thông điệp. Thú thật đọc xong chẳng hiểu gì. Tự nhiên nhân vật chạy tùm lum tùm la, trải qua bao mối tình, cũng chả để làm gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cũng có thể là người viết bài không hiểu truyện. Bằng chứng là Apollo&#039;s Song nhận được nhiều review tốt của người nước ngoài. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/08032008/doc-apollo-song-cua-osamu-tezuka#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sat, 08 Mar 2008 17:40:45 -0500</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">603 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: New Moon - Stephenie Meyer</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-new-moon-stephenie-meyer</link>
 <description>&lt;p&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0316160199?ie=UTF8&amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;camp=1789&amp;amp;creative=9325&amp;amp;creativeASIN=0316160199&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;New Moon - Trăng Mới (The Twilight Saga, Book 2)&lt;/a&gt; là tập thứ hai trong bộ truyện Twilight của Stephenie Meyer. Tập này theo tôi thì hay hơn tập đầu tại vì ... Bella bị anh ma cà rồng đẹp trai hoàn mỹ Edward đá cái bốp *hắc hắc hắc .... cười man rợ*. Do đó, phần lớn truyện không còn những câu ái mộ vẻ đẹp rực rỡ của Edward (tất nhiên vẫn còn chút đỉnh cứ không hết hẳn được), mà thay vào đó là buồn quá, nhớ anh, huhu (Bella chứ không phải tui huhu). &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, xen vào những câu rên rỉ than khóc của Bella, tác giả đã rút kinh nghiệm nhiều hơn, và cho vào nhiều nội dung tình tiết khác gay cấn hơn. Đó là người bạn thân, Jacob, và nhóm bạn bí mật của cậu ta. Jacob giúp đỡ Bella qua cơn nhớ Edward, nhưng rồi lại dần xa Bella vì cậu ta phải khám phá ra một bí mật khác về thân thế của mình. Bella như người chết đuối (sau khi bị Edward bỏ) vớ được cái phao (Jacob), tất nhiên là không để Jacob xa rời mình. Bella tìm hiểu về những thay đổi bất thường của Jacob, và khám phá ra... tèng téng teng... thôi để nói luôn ... Jacob là... người sói. (Cái này không phải là spoiler nhé, ai có đầu óc một chút đọc tập một là biết tỏng tòng tong rồi).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm vào đó, là một cô nữ vampire, bồ của James (đã bị giết ở tập một) tìm Bella để trả thù. Không có sự giúp đỡ của Edward, và Jacob, liệu Belle có giữ được mạng sống không? (Tất nhiên rồi!). Sau đó vì một sự hiểu lầm, chàng vampire sến của chúng ta, Edward tưởng Bella đã chết nên tìm cách tự tử cho trọn tình với nàng. Dĩ nhiên, vì nhiều lý do, Edward không thể ... tự tử một mình nơi rừng sâu núi thẳm, mà phải nhờ vào một gia tộc vampire hùng mạnh khác giết mình, ngay giữa thành phố đông người để mọi người cùng thấy cho ... hoành tráng. Alice đến tìm Bella, và Bella lên đường giải cứu chàng. Tại đây, Bella phát hiện mình có tài năng thú vị khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
New Moon đọc không chán như tập 1, Twilight. Tuy phần lớn vẫn chú tâm vào cặp Edward và Bella, nhưng truyện cũng chia đều nội dung cho Jacob, gia đình người sói, và gia tộc vampire. Ta biết nhiều thêm về Alice, và Jasper, Jacob, và bí mật thú vị về gia tộc vampire trong thế giới của Twilight. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Thế mạnh của Meyer khẳng định trong cách mô tả tâm lý của nhân vật nữ, cách viết đơn giản, dễ đọc, thuần túy cho tuổi teen. Ai đọc qua tập 1 rồi mà thích thì sẽ thích truyện New Moon hơn.  
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-new-moon-stephenie-meyer#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sun, 13 Apr 2008 18:07:17 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">709 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: Truyện tranh kinh dị Manhole</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/07042008/doc-truyen-tranh-kinh-di-manhole</link>
 <description>&lt;p&gt;
Tôi yêu truyện kinh dị. Nhất là truyện tranh kinh dị. Phim kinh dị... uh... không thích lắm, có khi bị dọa sợ khiếp đảm, nhưng truyện kinh dị, đọc rất là thú vị. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Manhole mở đầu với một người đàn ông ... trần truồng... chui lên từ cái ống cống ... đi trên đường phố Nhật Bản. Miệng y gọi Ma ... Ma.... rồi y bị đụng xe, máu văng tứ tung lên người một thanh niên. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Thi thể nạn nhân được vào nhà xác... Ở đây người ta mổ ra, và thấy một con trùng dài cả thước. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Nghi ngờ đây có thể là bệnh truyền nhiễm, cảnh sát đi điều tra về thân thế nạn nhân. Nạn nhân là một người đàn ông trước đây hay đánh đập bà mẹ già để kiếm tiền đi đánh bạc, và gia đình đã gởi ông ta đi bệnh viện để cải tạo lại. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cuộc điều tra tiếp tục đến bệnh viện đó, và kết thúc ở một ống cống. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Trong khi đó người thanh niên bị máu văng cũng bị xe đụng, trong mắt là một con trùng. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Cô bạn gái anh ta ở nhà, bị muỗi bâu đầy mình... 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một người đàn ông với hy vọng tẩy sạch thế giới đang có quá nhiều dục vọng, bằng cách thả con trùng cho nó ăn các tế bào gây ra ham muốn của con người. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Một người trần truồng khác bò lên từ ống cống ... 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
Tiết tấu truyện khá nhanh, chi tiết dồn dập. Tác giả nhanh chóng giải thích các bí ẩn đầu tiên, nhưng đồng thời cũng mở ra nhiều bí ẩn khác, làm người đọc không ngừng được. Về nét vẽ thì 8/10, thích hợp với truyện kinh dị, tuy là vẽ nhân vật nữ cảnh sát không đẹp. 
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;a href=&quot;http://www.onemanga.com/Manhole/&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Đọc truyện này online ở onemanga.com&lt;/a&gt;
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/07042008/doc-truyen-tranh-kinh-di-manhole#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Mon, 07 Apr 2008 16:55:41 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">685 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Đọc: Hart&#039;s Hope - Orson Scott Card</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-harts-hope-orson-scott-card</link>
 <description>&lt;p&gt;
Tôi biết đến &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0765306786?ie=UTF8&amp;amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;amp;camp=1789&amp;amp;amp;creative=9325&amp;amp;amp;creativeASIN=0765306786&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Hart&#039;s Hope&lt;/a&gt; còn trước cả với &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0812550706?ie=UTF8&amp;amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;amp;camp=1789&amp;amp;amp;creative=9325&amp;amp;amp;creativeASIN=0812550706&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Ender&#039;s Game&lt;/a&gt;. Sau khi đọc xong &lt;a href=&quot;http://www.amazon.com/gp/product/0553381687?ie=UTF8&amp;amp;amp;tag=tusachmini-20&amp;amp;amp;linkCode=as2&amp;amp;amp;camp=1789&amp;amp;amp;creative=9325&amp;amp;amp;creativeASIN=0553381687&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;A Game of Thrones (A Song of Ice and Fire, tập 1)&lt;/a&gt; thì rất thích thể loại truyện fantasy này, nên lên mạng tìm xem có &amp;quot;dark fantasy&amp;quot; nào hay nữa không. Hart&#039;s Hope được người ta nhắc đến. Dĩ nhiên sau đó tìm kiếm ebook của truyện này, nhưng không có. Đến nay đã hơn một năm, và tôi phải mua Hart&#039;s Hope trên Amazon mới đọc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hart&#039;s Hope - Hi Vọng của Con Hươu Đực, nếu dịch ra tiếng Việt - nghe chẳng hay hoặc chẳng ra fantasy gì hết. Thật ra, Hart là vị thần hươu, một trong ba vị thần cổ xưa của câu chuyện, vị thần này chia sẻ quyền lực với God, và với Sweet Sister. Hart do các pháp sư nam thờ phụng, Sweet Sister do nữ tư tế thờ phụng, và God là một vị thần mới do các thầy tu thờ phụng. Phép thuật của Hart không được cho nữ biết, cũng như phép thuật của Sweet Sister không được cho nam biết. Trong truyện, hai nhân vật biết được phép thuật của cả nữ lẫn nam.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên là công chúa Asineth. Mới có mười bốn tuổi, cha nàng bị giết, kẻ thù làm nhục nàng trước dân chúng (trong một cái lễ gọi là đám cưới thời trung cổ), đổi tên nàng thành Beauty và đuổi ra khỏi kinh thành sống kiếp lưu vong. Beauty mang thai mười tháng, sinh con trong một ngôi làng nhỏ. Nàng học lóm phép thuật của vị pháp sư, người canh giữ nàng, đọc tất cả cuốn sách ma thuật của phái nam, không được cho phái nữ biết. Beauty trở thành một pháp sư đầy quyền lực, nàng biến vị pháp sư già thành một người lùn xấu xí, trở về kinh thành vào ngày đám cưới của kẻ thù với một công chúa xinh đẹp khác là Flower Princess. Beauty lấy đi sắc đẹp của nàng ta, biến nàng ta thành một người đàn bà xấu xí, biến võ tướng mạnh nhất thành ông già lụ khụ, và đuổi nhà vua ra khỏi kinh thành, hàng ngày hành hạ ông ta bằng đủ thứ bệnh. Cứ như thế bằng phép thuật, Beauty trị vì vương quốc và hành hạ những kẻ thù suốt ba trăm năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó nhà vua bị lưu đày ăn nằm với một phụ nữ và sinh hạ một đứa con trai ngoại hôn, tên là Orem. Tại sao ông ta không làm chuyện đó trong ba trăm năm? Tại vì ông ta bị hành hạ và Beauty (vẫn theo dõi ông ta bằng phép thuật) không cho phép, nhưng hôm đó các vị thần che chở ông ta, không cho Beauty thấy vào giờ phút đó, nên ông ý làm vậy. Orem lớn lên quan sát người mẹ thực hiện ma thuật của Sweet Sister. Sau đó cậu ta được gởi đi học ở tu viện của God. Và tất nhiên, lớn lên một chút, cậu bé đi phiêu lưu đến kinh thành của Beauty và học phép thuật của Hart ở một vị pháp sư. Tại đó Orem phát hiện ra mình có một tài năng bẩm sinh là hóa giải tất cả ma thuật của mọi người. Nhiều chuyện xảy ra và Orem gặp Beauty, làm chồng nàng, trở thành Little King, và làm cha một đứa con, và phải đối diện với những thử thách lớn nhất là phải giết vợ con mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Ender, Hart&#039;s Hope nói đến hai mặt của một vấn đề. Beauty có đúng không khi trả thù? Orem có đúng không khi chiến đấu với Beauty? Thế nào là công lý? Thế nào là đúng, thế nào là sai? Câu chuyện đan xen giữa tình yêu (rắc rối như đã kể, vợ của cha, rồi vợ của con, cháu cha, con con, v.v.) mỏng manh, về người tốt thực hiện việc xấu, hay là lòng nhân từ còn độc ác và ngu ngốc hơn là trừng phạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có nhiều nét tương đồng giữa Hart&#039;s Hope và Ender&#039;s Game:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nhân vật chính còn quá trẻ, quá ngây thơ để biết mình bị lợi dụng.&lt;br /&gt;
- Ý tưởng con người chỉ là một &amp;quot;công cụ&amp;quot;.&lt;br /&gt;
- Người làm việc tốt nhưng hóa ra là một sai lầm.&lt;br /&gt;
- Kết cục của nhân vật chính bao giờ cũng thê thảm, te tua, bầm dập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên nét khác lớn nhất giữa Hart&#039;s Hope và Ender&#039;s Game chính là yếu tố ... tình dục nhiều hơn. Cũng dễ hiểu thôi vì nhân vật chính Ender chỉ có 6 tuổi, trong khi Orem trong truyện Hart&#039;s Hope đã mười lăm tuổi, tuổi đó hồi xưa là đã lấy vợ gả chồng được rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cách viết thì ở Ender&#039;s Game, ông Orson viết dễ hiểu hơn, còn Hart&#039;s Hope thì dùng nhiều từ cổ hơn, khó hiểu hơn. Ở Hart&#039;s Hope, cách kể chuyện được kể thành nhiều chuyện nhỏ, và các câu chuyện có ngụ ý, không khó, nhưng người đọc phải chú ý nhiều thì mới hiểu.
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&lt;a href=&quot;http://books.google.com/books?id=uaKNlUhLZwQC&amp;amp;printsec=frontcover&amp;amp;dq=hart%27s+hope&quot; title=&quot;doc hart hope orson scott card&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt; Đọc cuốn sách này ở Google Books&lt;/a&gt;. 
&lt;/p&gt;</description>
 <comments>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/13042008/doc-harts-hope-orson-scott-card#comments</comments>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sun, 13 Apr 2008 15:58:16 -0400</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">707 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>For You in Full Blossom</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/you-in-full-blossom</link>
 <description>&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;Còn nhớ có người từng bảo trong một IRC channel là cho dù họ đọc HanaKimi ở chương nào thì truyện cũng có thế, không tiến triển chút nào ... Điều đó .. đúng. Tuy nhiên, sự thật đó không cản được hàng ngàn fans mê và yêu thích bộ truyện tình cảm học trò đáng yêu này. Với tôi, không thể nào chê được với 1 cốt truyện vui, 1 cô gái xinh đẹp dễ mến, và 1 đống chàng trai đẹp trai hết biết.&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;br /&gt;Hanazakari no Kimitachi e (còn gọi tắt là Hana Kimi) được viết và vẽ bởi Hisaya Nakajo, một tác giả nổi tiếng về thể loại shoujo. Truyện bắt đầu với cô nàng Miyuki cắt tóc ... ý, hỏng phải quy y nha các bạn ... mà để giả làm thân trai để &amp;quot;trà trộn&amp;quot; vào ngôi trường nội trú toàn con trai ở Nhật. Chả là em này đang ở bên Mỹ, một lần thấy anh chàng nhảy cao trên TV quá đẹp trai nên ... mê luôn, sau đó tìm hiểu ra ngôi trường anh chàng này theo học và voilà, em xin ba mẹ qua Nhật học (dĩ nhiên là giấu chuyện phải giả làm con trai.)&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tiếc thay, khi đến nơi, Miyuki biết được Sano (anh chàng đẹp giai) đã ngưng môn nhảy cao. Tệ hơn nữa, thân thế của Miyuki bị anh bác sĩ của trường phát hiện, nhưng vì lý do nào đó mà anh ta không tiết lộ ra ngoài. Từ đó, Miyuki sống trong ngôi trường toàn con trai với những tình huống hài hước, vừa phải giúp cho Sano trở lại thể thao, vừa phải ngăn tình cảm của mình để lộ ra ngoài, và thêm anh chàng Nakatsu nữa cũng yêu Miyuki dù không biết ẻm là con gái hihi....&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện cứ thế xoay quanh sự &amp;quot;lắt léo cuộc đời&amp;quot; của Miyuki và Sano. Hai anh chị yêu nhau nhưng không dám để lộ ra. Miyuki yêu Sano, nhưng không thể nói cô là con gái, vì vậy cô nửa muốn Sano quan tâm đến cô, nhưng lại cùng lúc không muốn Sano yêu mình vì làm vậy chả hóa ra Sano .. gay sao. Còn Sano, biết Miyuki là con gái từ ngày đầu, nhưng vẫn giữ bí mật vì không muốn xa cô gái, nhưng cũng không thể tỏ tình yêu tại vì không muốn mọi người nghĩ là mình ... gay.&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;br /&gt;Quăng vào đó là một anh chàng bạn thân đẹp trai, không biết gì về thân phận thật sự của Miyuki nhưng vẫn mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình, một anh chàng bác sĩ cũng xinh không kém (nhưng là gay thiệt) - một người để tâm sự, và một anh trưởng phòng cũng ... xinh. Cuộc sống của Miyuki đầy tiếng cười, tình bạn và tình yêu. Hana Kimi quả là một manga tuyệt hảo cho những ai thích tình cảm nhẹ nhàng lãng mạng và những giây phút thư giãn thần kinh sau các bộ dark manga khác.&lt;/div&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 20:34:21 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">77 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Review: Sandman - The Dream Hunters</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/review-sandman-the-dream-hunters</link>
 <description>&lt;p align=&quot;justify&quot;&gt;
Lời văn ma quái của Neil Gaiman - Shakespeare của truyện tranh, kết hợp với những bức họa mỹ lệ của Yoshitaka Amano (họa sĩ của Vampire Hunter D) sẽ trở thành gì? Tác phẩm Truy Mộng - một truyện cổ tích được giao hòa giữa hai nền văn hóa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như mọi câu chuyện cổ tích khác, Truy Mộng bắt đầu khá đơn giản: một cuộc đánh cá giữa con chồn và con cáo. Kẻ nào đuổi được nhà sư ra khỏi ngôi chùa sẽ trở thành kẻ chiếm hữu nơi đó. Con chồn biến thành một viên quan lớn, truyền cho nhà sư phải lên kinh đô để trình hoàng đế. Con cáo biến thành một thiếu nữ mỹ miều bị cướp xin nhà sư đưa nàng trở về nhà. Nhưng nhà sư thông minh đều nhìn thấu những âm mưu của chúng, và vẫn ở trong ngôi chùa của mình đơn độc. Duy chỉ có con cáo, từ ngày đó đã bắt đầu làm bạn với nhà sư và bí mật tương tư người.
&lt;/p&gt;
&lt;p align=&quot;justify&quot;&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;http://i2.photobucket.com/albums/y32/moi_hong_dao/Dream%20Hunters/Sandman-TheDreamHunters012-013.jpg&quot; alt=&quot;Dream Hunters&quot; title=&quot;Nha Su va Nang Cao&quot; width=&quot;400&quot; height=&quot;311&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến chương 2, câu chuyện đột ngột trở nên đen tối với sự xuất hiện của bốn tinh linh đang muốn hãm hại nhà sư. Chúng là tay sai của một viên quan thái bốc nổi tiếng ở Kinh Thành, một người lúc nào cũng sợ hãi - dù không biết là sợ gì. Nghe lời ba người đàn bà tiên tri, ông phải lấy mạng của nhà sư để có sự bình an trong tâm hồn mình. Nàng cáo nghe được âm mưu này, và van xin Mộng Đế để có thể cứu được người mình yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự hi sinh của nàng có ích hay không? Hay chỉ là vô nghĩa? Kết quả của nhà sư và nàng cáo sẽ ra sao? Viên quan có được sự bình an của mình hay không? Tất cả những người này đều chạy theo một giấc mộng, để rồi phải hối tiếc mãi mãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được kể theo một câu chuyện cổ tích Nhật Bản, truyện mang nhiều nét Đông phương huyền bí. Ta thấy ở trong đó là nhà sư, Bồ Tát, ngôi chùa, viên quan ở Nhật, hồ ly tinh hóa thành người, linh vật trong truyền thuyết, v.v. Ngay cả quan niệm lấy thiện báo oán nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, truyện vẫn có những nét riêng biệt của Tây phương. Khác với truyện liêu trai, các nàng hồ ly không bao giờ cho ta thấy hình dáng thật của nàng, trừ khi là bị nguy hiểm sắp chết. Nàng hồ ly trong Truy Mộng thật là một con cáo, ta thấy nó mơ giấc mơ của con cáo, chạy bằng bốn chân, săn thịt cóc khi đói (ew!) Quan niệm không kẻ nào chống lại được số phận dù có cố gắng đến mấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm đặc biệt nữa của truyện là không nhân vật nào trong truyện có tên. Mọi người chỉ là như thế: nhà sư, nàng hồ ly, vị quan, mộng đế ... Những người đó đã bị thời gian xóa đi tên, không ai nhớ nữa, nhưng họ vẫn trở về trong mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đây, ta gặp lại những nhân vật quen thuộc của bộ truyện Sandman. Mộng đế - dĩ nhiên - vẫn xanh xao, nhưng với vẻ đẹp kì bí, có thể nói là đẹp trai hơn dưới ngòi bút của Amano. Ba nhà nữ tiên tri (hay phù thủy) là hiện thân của ba nữ thần Quá Khứ, Hiện Tại và Tương Lai. Hai anh em sinh đôi với người em tốt bụng luôn giúp đỡ người ta và người anh luôn muốn giết người em. (Mà những ai đã đọc qua Sandman truyện tranh chương 2 trong &lt;a href=&quot;/thu-vien&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Thư Viện&lt;/a&gt;  đều đã biết &amp;lt;-- quảng cáo không chút ngại ngùng.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Dream Hunter là một truyện nên xem cho những ai thích Sandman, và kể cả những người không thích, vẫn có thể thưởng thức được truyện. Hoặc chỉ đơn giản xem qua một lần để mà ... xem các bức họa cực kỳ tuyệt đẹp của Amano.
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p align=&quot;justify&quot;&gt;
Bạn có thể đọc truyện này tiếng Việt &lt;a href=&quot;/van-tho/mhd/truy-mong&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;ở đây&lt;/a&gt; . 
&lt;/p&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 23:36:00 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">105 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Review: Pet Shop of Horrors</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/18112007/review-pet-shop-horrors</link>
 <description>Thể loại: horror, Mystery
&lt;br /&gt;
Genre: drama &lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Anime
&lt;/em&gt;Studio/Creator :&lt;a href=&quot;http://browse.minitokyo.net/s/1,306/madhouse/&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;em&gt;Madhouse&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; &lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;Year(s) of Publication :1994 - Unknown &lt;br /&gt;
Director:&lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=3456&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Toshio Hirata&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Screenplay: &lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=341&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Yasuhiro Imagawa&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Storyboard: &lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=72&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Yoshiaki Kawajiri&lt;/a&gt; (ep 3)&lt;br /&gt;
Music: Mario Litwin&lt;br /&gt;
Original Manga: &lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=20393&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Matsuri Akino&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Character Design:&lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=670&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Hisashi Abe&lt;/a&gt;, &lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=2617&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Rintaro&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Art director: &lt;a href=&quot;http://www.animenewsnetwork.com/encyclopedia/people.php?id=16&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;Hiroshi Kato&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Number of episodes: 4 &lt;br /&gt;
Opening Theme: &amp;quot;Jikkou Ryoukou&amp;quot; by LEGOLGEL&lt;br /&gt;
Ending Theme: &amp;quot;Melody&amp;quot; by LEGOLGEL&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;

&lt;strong&gt;Cast&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Masaya Onosaka as &lt;strong&gt;Leon Orcot&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Toshihiko Seki as &lt;strong&gt;Count D&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Itsuki Yukino as &lt;strong&gt;Jill&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Miho Yamada as &lt;strong&gt;Q-Chan&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Miki Itou as &lt;strong&gt;Louise&lt;/strong&gt; (ep 2)&lt;br /&gt;
Mitsuaki Madono as &lt;strong&gt;Roger Stanford&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Mitsuru Miyamoto as &lt;strong&gt;Kelly Vincent&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Narumi Hidaka as &lt;strong&gt;Nancy&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Sayuri Yoshida as &lt;strong&gt;Alice&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/263359bo2.jpg&quot; alt=&quot;Petshop&quot; title=&quot;Pet shop of horrors&quot; width=&quot;320&quot; height=&quot;444&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;
download:&lt;/strong&gt; TS mình có dịch đó, mấy bạn vào đây mà down ^^ &lt;a href=&quot;/thu-vien/truyen-dich/petshop-horrors&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;http://www.truyentranh.com/truyen_dich/petshop_of_horrors&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Review sơ sơ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
Tiệm
bán thú cưng của count D mở cửa để bán những giống thứ quý hiếm, nhưng
&amp;quot;Nếu người mua vi phạm dù chỉ 1 điều khoản nhỏ trong hợp đồng, CountD
sẽ không chịu trách nhiệm với những gì xảy ra. (mà thường hậu quả xảy
ra rất đáng sợ &lt;img src=&quot;http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/biggrin.gif&quot; alt=&quot;biggrin.gif&quot; /&gt; )&lt;br /&gt;
Tiệm
của Count D chuyên bán những giống thú quý hiếm, mà loại gần như đã
tuyệt chủng không àh ^^. Tất cả là những câu chuyện ngắn, mỗi câu
chuyện ẩn chưa những bí ẩn và những bài học nho nhỏ. Bên cạnh đó, nó
đem lại cho những người tìm đến tiệm ước mơ, và hy vọng.
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;em&gt;Câu chuyện 1:&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Dream (Giấc mơ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Câu
chuyện đầu tiên kể về 1 cô bé. Cha cô hàng ngày chỉ biết lo đến công ty
và cô bồ mới, không quan tâm đến cô. Cô tìm đến của tiệm để mua 1 con
chim. Con này hình dáng rất giống người, nó biết hát. Mỗi lần nghe nó hát, cô rất xúc động. 1 trong những lần ấy, cô đã khóc.Cô
được count D cho biết, đó là một bài hát để dành cho bạn tình của nó.
Rồi cô cảm thấy nó thật cô đơn. Nên cô đã đến nhờ count D mua thêm con
chim mái. Khi con chim mái được đem đến, cô có cảm giác mình như một người mẹ vậy ^^, cô muốn tác hợp cho chúng. Count D dặn
cô ta 0 đc vào nhìn 2 chúng trong 7 ngày. Nhưng đến ngày thứ 6, cô
không còn nghe tiếng hót của con trống nữa, cô không kiềm được tò mò,
cô liền bước vào. Cảnh tượng cô nhìn thấy khiến cô không khỏi bàng
hoàng, cô thấy con mái đang ăn thịt con đực, sắp hết rồi, chỉ còn lại
cái đầu và vũng máu. Cô bước lại tát con mái. Vừa lúc đó, count D bước
vào, cản cô lại, và nói nó làm vậy để nuôi đứa con trong bụng nó, 1
cách duy trì nói giống trong tự nhiên (gần giống nhện ấy nhở &lt;img src=&quot;http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/biggrin.gif&quot; alt=&quot;biggrin.gif&quot; /&gt; ). &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Cho dù nó chỉ còn lại cái đầu, nó vẫn hát bài hát đó cho cô. Khi con nó sinh ra, lại tiếp tục hát bài hát của tổ tiên nó.&lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Câu chuyện 2:&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;&lt;span&gt;Despair (Tuyệt vọng)&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Câu
chuyện thứ 2 về 1 người diễn viên. Mở đầu là cái chết của anh ta và
cạnh bên xác anh ta là xác một con kì đà trắng. Viên cảnh sát điều tra
đã đến tiệm count D để hỏi, cuối cùng, sau nhiều thủ đoạn dụ dỗ ^^,
count D đã kể sự thật về bí ẩn đó. &lt;br /&gt;
Anh chàng diễn viên, vì diễn
một vai quá đạt, nên anh ta bị ám ảnh, không thể nào diễn vai khác được
nữa. Đó là thành công lớn nhất và cũng là thất bại lớn nhất của anh ta.
Một ngày, anh ta tìm đến tiệm để mua một con ky đà khác những con đã
từng mua trước đây.(hay thằn lằn? Sin thích gọi là kỳ đà ^^). Anh ta
vừa bị vợ bỏ, vì cái sở thích nuôi những con bò sát ^^. Thấy anh ta
buồn bã, Count D đã bán cho anh một con vật đặc biệt. 1 con kỳ đà hình
người, hình một cô gái đẹp. Nhưng cô có 1 chiếc khăn bịt mắt. Count D
và anh chàng diễn viên kí hợp đồng, với lời dặn không được nhìn vào mắt
cô. Đôi mắt nó như độc dược, và bất cứ ai nhìn vào sẽ chết, cũng như
Medusa trong thần thoại vậy, đôi mắt có thể khiến người ta hóa đá. Anh
rất yêu con kỳ đà này, và anh cảm thấy chỉ có anh mới nuôi được nó
thôi. Một ngày, người quản lí đến, nói với anh ta là anh ta chỉ còn cơ
hội thử vai cuối cùng, một vai phụ thôi, nếu không được nhận sẽ 0 còn
căn hộ cao cấp để anh nuôi thú nữa. Anh nhìn Medusa, anh nghĩ anh là
người duy nhất có thể chăm soc nó, nên anh đã rất cố gắng, nhưng rồi
anh vẫn bị trượt. Anh quay về, nhưng anh muốn Medusa là của riêng anh,
không muốn ai nhìn thấy nó. Anh mở một bàn tiệc, rồi tháo băng mắt ra,
và nhìn vào mắt Medusa... Anh gục ngã xuống sàn, anh đã chết. Nhưng sau
đó, Medusa cũng chết, quay trở lại làm một con kỳ đà trắng. Cô đã tự
mình nhìn vào gương rồi chết bên cạnh anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Thứ đầu tiên cô ta thấy sau khi mở mắt ra là thi thể người cô ta yêu. Và cái nhìn yêu thương của cô ta đã giết chết người đó&lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Câu chuyện 3:&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Daughter (Con gái)&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Mở
đầu là đám tang của con gái 2 vợ chồng kia.Người chồng liền dẫn người
vợ đến tiệm của Count D để mua 1 con thú cưng, cho vợ đỡ buồn. Tại đây,
count D bán cho họ 1 con thỏ tên Alice, một giống đã bị tuyệt chủng, có
hình dáng y chang cô con gái mới mất. 2 vợ chồng đồng ý mua ngay. Count
D bán với điều kiện hợp đồng là không được cho con thỏ ăn cái gì khác
ngoài nước và rau quả tươi. Họ hứa rồi đem con thỏ về. Họ xem con thỏ
như con gái của mình, cưng chìu nó hết mực. Một hôm, bỗng dưng con thỏ
cất tiếng gọi: mama rồi daddy, cả 2 vợ chông rất vui mừng. Thế rồi nó
đòi ăn bánh kẹo, mặc dù họ vẫn còn nhớ lời hứa với Count D nhưng họ vẫn
cho nó ăn, họ nghĩ là &amp;quot;chỉ một chút thôi thì chắc không sao đâu&amp;quot;. Nhưng
rồi chuyện lớn đã xảy ra. Mấy ngày sau, những con thỏ con cắn bụng con
thỏ mẹ Alice chui ra, và cả 2 vợ chồng lại thấy con mình chết một lần
nữa rất bi thảm. Rồi bà vợ lại chứng kiến lũ thỏ con ăn thịt chông bà.
Vài ngày sau đó, lũ thỏ sinh sản nhanh đến chóng mặt, khắp cả thị trấn
tràn ngập đầy thỏ, chúng chạy khắp mọi nơi và cắn người. Mấy con thỏ cứ
nhân lên, bằng cách giống con đầu tiên, cắn bụng mẹ nó chui ra. Viên
cảnh sát liền tìm Count D và nhờ dẹp hộ lũ thỏ này. Sau đó, count D gặp
bà vợ lúc đầu, đến giờ này mà bà ta còn ngăn cảnh sát giết những con
thỏ. Rồi count D hỏi bà ta:&amp;quot;bằng cách này bà ta đã giết con gái thật
của bà ta, đúng không ?&amp;quot; Bà ta quá cưng chiều con bà, đến nỗi nó làm
sai việc gì cũng không phải chịu trách nhiệm, một đứa trẻ như thế thì
không thể nào lớn được, nên lớn lên nó mới hư hỏng, trộm cắp, rùi hút
chích. Đến khi nó còn cứu được, trong trại, trên giường bệnh, nó xin bà
đưa thuốc cho nó 1 lần nữa thôi, bà còn nghe lời con bà cầu xin, bà còn
đưa thuốc cho nó 1 lần nữa , mọi sai lầm đều xuất phát từ tình yêu
không đúng. &lt;br /&gt;
Người mẹ trong câu chuyện này đã sai lầm, bà ta cưng
con bà ta quá, nó làm gì cũng chìu, và không bắt nó phải chịu trách
nhiệm về những việc mình làm. Nó xin gì cũng đồng ý, nghĩ là một chút
thôi sẽ không sao, nhưng những cái một chút đó sẽ dần dần trở thành một
cái lớn, hại con bà ta lúc nào bà ta không biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Cha mẹ dùng
1 phần cơ thể để nuôi dạy con cái, những đứa trẻ được sinh ra từ tình
yêu nhưng không được dạy dỗ, sẽ lớn lên trên chính sinh mạng cha mẹ&lt;br /&gt;
&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Câu chuyện 4&lt;/em&gt;: &lt;strong&gt;Dreizehn and Pet Catalog&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Câu
chuyện này kể về 1 cô gái nhỏ, tận mắt thấy cha mẹ mình bị người ta
giết, rồi đốt nhà. Sau đó, cô bị mù. Cậu cô đã dẫn cô đến tiệm Count D
mua một con chó dẫn đường. Count D bán cho cô 1 con chó hình người, rất
đẹp trai, rồi cô dẫn nó về nhà . Những ngày sau, nó dẫn cô đi trên phố,
các bạn của cô đều khen nó, làm cô rất tự hào giới thiệu Dreizehn là vệ
sĩ của mình. Rồi sau đó, count D nghe viên cảnh sát nói, cô bị mù là do
cô ta tự không muốn nhìn thấy cái thế giới xấu xa này nữa, chứ mắt cô
không có bệnh. Cô có cùng Dreizehn nói chuyện, cô muốn biết con chó ra
sao, cô sờ lên mặt nó, và thấy nó đẹp thật. Rồi cô thấy nó bị cắt mỗi
bên tai 1 nửa, cô nghĩ là nó đau lắm, và nó cũng không có gia đình, nên
rất đồng cảm với nó. Chợt cô nghe tiếng kêu cứu bên dưới, cô chạy xuống
và có kẻ giống kẻ giết cha mẹ cô đang chĩa súng vào đầu cô. Dreizehn
nhận ra đó là người cậu của cô. Thế mà cô đã tin tưởng hắn. Cô bảo
Dreizehn trốn đi, và gọi cảnh sát, nhưng nó đã không chịu và chiến đấu
với tên ác độc kia. Cô nghe 2 tiếng súng vang lên, rồi mọi thứ chìm vào
yên ắng. Cô cảm thấy lo cho Dreizehn, cô bỗng muốn được nhìn thấy, rất
muốn, thế là cô bỗng nhiên nhìn thấy được mọi thứ. Cô đã thấy xác cậu
mình bị Dreizehn cắn chết. Và Dreizehn quay lại hình dạng một con chó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Từ đó, Dreizehn không nói một lời nào nữa, nhưng chàng vệ sĩ đẹp trai của cô vẫn luôn ở bên cạnh cô&lt;/em&gt;
&lt;p&gt;
&amp;nbsp;
&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img src=&quot;/files/269608wo9.jpg&quot; alt=&quot;Petshop of horrors&quot; title=&quot;Petshop of horrors&quot; width=&quot;320&quot; height=&quot;447&quot; /&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sun, 18 Nov 2007 13:24:59 -0500</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">317 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Review: Sandman - Tales in the Sand</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/review-sandman-tales-in-the-sand</link>
 <description>Tuần nào cũng đi dạo qua dãy sách tiếng Anh của thư viện gần nhà (chủ yếu là tìm manga), tôi không chú ý lắm đến dãy truyện comics, mà đã quá chán và quá biết những Batman, Superman, X-men, tùm-lum-men blah blah blah. Tuy nhiên hôm đó mọi cuốn truyện manga đều được &amp;quot;nướng chín&amp;quot; hết rồi, tôi dừng mắt trước một bộ truyện series Sandman, khá đặc biệt vì nó có một bộ đủ gồm 5 cuốn (làm biếng coi nhiều heheheh - sau đó mới biết là mình sai bét).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều ấn tượng đầu tiên về truyện này là cái bìa, bìa láng bóng, loại mà có tráng plastic để dành cho mí bộ sưu tầm, chất lượng giấy bên trong cực tốt, sờ mát rượi, không dính chút &amp;quot;bụi trần&amp;quot; (chà chà, đỡ phải bị hắt xì hơi khi đọc hehehe). Nhưng đặc biệt nhất là hình vẽ bìa ngoài, à hèm, nói sao nhỉ, xấu hoắc!!! Nó không giống bất cứ loại bìa truyện tranh nào, không được vẽ công phu như truyện tranh Nhật Bản với hình người đẹp dẽ, hoặc những anh hùng &amp;quot;thiếu vải&amp;quot; bùm bùm chéo như truyện Mỹ, nó gồm các hình ảnh computer graphic &amp;quot;chấp vá&amp;quot; vào với nhau mà dòm qua dòm lại tui cũng không hiểu là nó đang vẽ cái quái gì. Nói chung là giống tranh Piccaso nhưng với các gam màu đen thui thùi lùi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, bạn cũng phải công nhận nó thật đặc biệt phải không nào, thu hút sự chú ý liền. Lật vào bên trong, lướt qua mấy trang đầu tiên lời giới thiệu sơ về bộ truyện này và tác giả Neil Gailman. Tôi bước vào trang đầu tiên về hai người bộ tộc Phi Châu (đoán thế vì thấy ở giữa sa mạc), người đàn ông già kể cho cậu bé nghe một truyện cổ tích (kacha, cái này tôi cũng khoái dữ nữa). Người đàn ông kể về xưa kia, dân tộc đó là một đất nước giàu có và phát triển với các ngôi nhà xây bằng pha lê. Trị vì vương quốc đó là nữ hoàng xinh đẹp và thông minh, tuy có nhiều người đến cầu hôn nhưng nàng không chấp nhận một ai cả (sao giống mình quá dzậy cà, just kidding hihihi). Một ngày kia, không ngủ được, nàng ra ban công và nhìn xuống thành phố, một người đàn ông mặt áo choàng đen, khuôn mặt xanh xao, vào giọng nói sâu thẳm như bóng đêm đến chào nàng. Nữ hoàng lập tức yêu người đàn ông này và đi tìm ông ta. Nàng sai phượng hoàng và các loại chim đi tìm, và cuối cùng một con chim sẻ nhỏ chỉ đường cho nàng đi. Nàng vượt qua một vương quốc kỳ lạ có quái vật, gai góc, và cuối cùng, nữ hoàng đến một tòa lâu đài có con sư tử có cánh, chim ưng, và rồng canh giữ, chúng để nàng vào và trong lâu đài, nàng gặp anh ta. Người đó nói &amp;quot;nàng là người đầu tiên yêu ta và vượt qua bao gian khổ để tìm ta&amp;quot;, blah blah blah, và người đó cũng yêu nữ hoàng nữa. Phải nói nữ hoàng rất vui mừng, right???? Tuy nhiên, &amp;quot;chàng&amp;quot; mà nữ hoàng tìm lại không phải là người, cũng không phải là thần, cũng không phải là quỷ (duh!!!!), chàng là một trong những Endless (không có kết thúc - không bít dịch sao ), nếu hai người ở chung sẽ là tận thế. Nữ hoàng nhìn thấy vương quốc bằng pha lê của mình bị tàn phá và tan vỡ, nàng tỉnh mộng và chạy thoát khỏi lâu đài đó. Nhưng Morpheus (tên của chàng), lại rượt theo và yêu cầu nữ hoàng ở lại. &amp;quot;Nếu em xa ta, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho em&amp;quot; - Morpheus nói. Nữ hoàng chọn cái chết để không bao giờ có thể chung sống với Morpheus nữa, thế giới được cứu, nhưng linh hồn của nữ hoàng lại bị đầy đọa trong địa ngục vì lịnh của Morpheus. &amp;quot;Ta yêu em hơn bao giờ hết nhưng không bao giờ tha thứ cho em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt là một kết thúc ấn tượng phải không??? Tôi lại khoái chuyện bi kịch nhất mà bwahahahah (evil laugh). Thế là tèng ten, 5 cuốn được rinh về nhà để &amp;quot;ngâm cứu&amp;quot;. Từ đó, tôi được giới thiệu một bộ truyện &amp;quot;ấn tượng&amp;quot;, phải nói là đầy chất sáng tạo, các nhân vật thật sống động, mỗi người có cá tính riêng mà bạn không thể lầm lẫn được, nhất là Morpheus - Dream, vị vua của vương quốc giấc mơ.</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 20:12:13 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">76 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Shirahime Syo</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/shirahime-syo</link>
 <description>Nếu là một độc giả thường xuyên của Clamp, bạn sẽ hoàn toàn bất ngờ với tập truyện tranh Shirahime Syo. Truyện gồm những truyện ngắn thật cô đọng và súc tích xảy ra trên vùng núi tuyết nơi nữ thần Shirahime cai trị. Tương truyền mỗi lần tuyết rơi là lúc nữ thần đang khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện thứ nhất, cô gái một mình lên núi tuyết để trả thù con sói ăn thịt người đã giết chết cha cô. Trớ trêu thay, con sói đó đã cứu thoát cô gái trong một lần cô bị đàn sói hoang bao vây, và đưa cô về một hang núi nhỏ để dưỡng thương. Ngày lại ngày tình cảm giữa người và chó sói lại tăng, và khi cô gái tha thứ, chấp nhận chó sói là lúc nó bị giết. Tuyết lại rơi, nữ thần đang khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện thứ hai về một đôi tình nhân trẻ trong giờ ly biệt, người con trai ra đi về phương trời xa. &amp;quot;Em sẽ mãi chờ anh&amp;quot;, cô gái nói. Ba mươi năm sau, người đàn ông trở về, mệt mỏi và thất chí vì cuộc đời, ông không hy vọng tìm thấy người con gái ấy. Thật bất ngờ khi ông tìm thấy người xưa vẫn xinh đẹp mãi mãi đang nằm dưới đáy hồ băng chỗ hai người chia tay nhau. Và tuyết lại rơi ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện thứ ba về một anh lính đang lạc đường về nhà, xung quanh anh là tuyết trắng xoá không có lối đi. Anh nhớ nhà và nhớ người yêu, trong cơn tức giận anh giương cung bắn đôi chim hạc - một con chết. Trong cơn mê, anh nhìn thấy một người đàn bà xinh đẹp nhưng rất buồn bã chỉ đường về nhà, trong tay người đàn bà ấy đang ôm một cái đầu lâu. Anh chợt hiểu .... Tuyết không ngừng rơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện mang nét bàng bạc buồn, liêu trai, và cổ kính như tranh Nhật Bản xưa. Kiểu truyện thật khác với các chuyện thiếu nhi trẻ trung như chúng ta thường thấy. Hãy đọc truyện một lần để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, và tình người, và tìm hiểu vì sao nữ thần Shirahime lại khóc.</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 21:02:20 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">78 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Confidential Confessions: Deai - Tập 1</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/01042007/confidential-confessions-deai-tap-1</link>
 <description>&lt;p&gt;Ở một thành phố đông dân như Tokyo, nơi mọi người đều hip, cool, thì cell phones không chỉ là một vật trang sức mà là một điều cần thiết hàng ngày. Nhưng bạn trai của Reika, Kiichi, vẫn kiên quyết sống theo thời đồ đá và chỉ sử dụng pager. Giữa việc học tập và làm thêm, Kiichi hiếm khi có thời gian hò hẹn với Reika, nhưng những lúc chỉ có hai người, anh luôn làm Reika vui vẻ, và quên hết giận hờn. Cô quyết định món quà Giáng Sinh của anh sẽ là một cái cell phone. Thế nhưng tiền đâu với một cô bé học sinh? Bố mẹ Reika đã rất khó khăn với số tiền phải trả cho một cái cell của cô, họ sẽ không đồng ý cho cô bé thêm tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo lời bạn bè giới thiệu, Reika đến với thế giới của deai-kei - dating sites trên cell phone - nơi những người đàn ông lớn tuổi cô đơn sẵn sàng trả tiền để đi chơi với những cô nữ sinh trung học. Chỉ cần nói chuyện và ăn cơm (miễn phí, do đàn ông trả) và cô gái sẽ được một số tiền dễ dàng. Và rồi bán quần lót của mình cho họ cũng đâu có hại gì đâu? Số người hẹn hò với Reika ngày càng nhiều, và cũng có lúc cô gặp một số kẻ muốn dùng vũ lực, tuy nhiên, nhờ thế mà cô gặp được Kaji và Nanase - hai người bạn trai đã cứu cô. Từ đó, Reika, Shu, Kaji và Nanase lập ra nhóm Peace. Shu và Reika sẽ hò hẹn với khách, Kaji và Nanase sẽ đi theo trông chừng hai người. Có bảo vệ, Reika càng can đảm tiếp nhiều khách hơn, chỉ trò chuyện và bán quần lót. Càng ngày, Peace càng nổi tiếng và càng có nhiều đơn đặt hàng. Reika phải thu nhận thêm nhiều nữ sinh mới để có thể đáp ứng được nhu cầu của khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải đơn giản một câu chuyện tình cảm hay đánh nhau. Thế giới của Confidential Confessions: Deai là một thế giới thực và hãi hùng của nữ sinh Nhật Bản. Tác giả Reiko Momochi phác họa cuộc hành trình của Reika, từ một nữ sinh ngây thơ đến khi cô trở thành tú bà dễ dàng như thế nào. Sai lầm của Reika bắt đầu từ lúc cô nghĩ rằng nhận tiền để hẹn hò là một điều vô hại, và tiếp tục đến khi cô bán quần lót, và dẫn dụ nhiều bạn bè của mình vào con đường đó. Reika nghĩ rằng mình có thể nghỉ khi nào mình muốn. Nhưng một khi bạn bè cô không hài lòng với số tiền họ kiếm, họ dùng tên của nhóm để uy hiếp và tống tiền khách hàng. Một trong những người khách bắt đầu tấn công từng người một theo yếu điểm của họ, Reika không thể quay trở về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Tác giả cũng rất nghiêm túc và chăm chút cho nét vẽ trong truyện. Reika với đôi mắt to luôn vui vẻ và tin tưởng mình đang giúp người, Nanase tóc đen là chàng trai cool của truyện, Shu với mái tóc xoăn và make up là một nữ sinh dày dạn trong việc hẹn hò, và Kiichi, chàng trai nghiêm túc, chăm học và chăm làm. Truyện cần những người đẹp như vậy để làm cho việc tiếp thu nội dung truyện thêm dễ dàng. &lt;/p&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Sun, 01 Apr 2007 21:55:17 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">108 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Beyond My Touch</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/beyond-my-touch</link>
 <description>&lt;p&gt;&lt;em&gt;Mọi người đều tin rằng những người đã chết, nếu như vẫn còn vương vấn hay tiếc nuối về một điều gì đó mà lúc còn sống chưa làm được, thì họ sẽ không thể thanh thản bay lên trời. Linh hồn của họ trở thành ma, lẩn quẩn ở thế gian này, cho đến khi hoàn thành tâm nguyện đó...&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;Warning&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;: I&amp;#39;m a &lt;em&gt;&lt;strong&gt;spoiler&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;. Please keep reading  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;Please give me a &lt;strong&gt;kiss&lt;/strong&gt;&amp;#39; &lt;/em&gt; – Mamoru nói với Mizuno – câu nói ấy đã mở đầu cho 1 câu chuyện tình dễ thương pha lẫn 1 chút sức mạnh siêu nhiên thần bí trong &amp;quot;&lt;strong&gt;Beyond my touch&lt;/strong&gt;&amp;quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mizuno, sau khi đi dự đám tang của 1 người bạn cùng lớp của mình chết cách đây 3 ngày, bị 1 con ma đeo bám. Con ma đó chính là Momaru, một-con-ma-chẳng-ra-ma, &amp;#39;&lt;em&gt;a ghost that isn&amp;#39;t like a ghost at all&lt;/em&gt;.&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lí do làm cho Mamoru trở thành 1 hồn ma là vì lúc còn sống, Mamoru đã thầm yêu Mizuno, và có 1 ước nguyện là được hôn Mizuno. Chính vì điều này mà cậu không thể siêu thoát, trở thành hồn ma bám theo Mizuno.&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;I can&amp;#39;t disappear that way it is, because you&amp;#39;re my &lt;strong&gt;regret&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;.&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ 1 cái hôn thôi là mọi thứ sẽ được giải quyết. Nhưng vấn đề rắc rối nằm ở chỗ: đối với Mizuno, Mamoru chưa từng là bạn, chỉ đơn giản là 1 người bạn học chung 1 lớp, 1 trường. Đối với Mizuno, Mamoru chỉ tồn tại 1 cách đơn giản và ngắn ngủi qua cái tên, gương mặt và vị trí chỗ ngồi. Chưa từng trò chuyện với nhau, không hề có 1 mối quan hệ đặc biệt nào, đám tang chỉ là phép lịch sự và tuyệt nhiên không có sự buồn thương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có khi nào 2 thái cực khác dấu sẽ hút nhau?&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;They say opposites attract, don&amp;#39;t they?&lt;/em&gt;&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mizuno trầm ngâm ít nói, trong khi Mamoru thích nói và nói rất nhiều.&lt;br /&gt;Mamoru luôn vui vẻ và hoà đồng với mọi người, trong khi Mizuno thì luôn nhăn nhó và giấu mình trong góc kẹt.&lt;br /&gt;Mizuno luôn thui thủi 1 mình, trong khi Mamoru lại có rất nhiều bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người luôn nhăn nhó và nghiêm nghị, và 1 kẻ thì tươi tắn và thẳng tuốt tuồn tuột. Phải, họ như 2 đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cái chết của Mamoru như 1 sự sắp đặt vô tình của thần chết khởi động guồng quay định mệnh giữa họ&lt;/em&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với 1 người vô tâm, lạnh lùng và cô đơn như Mizuno, sự xuất hiện của Mamoru chỉ đem lại phiền phức và bực dọc, giống như 1 hòn đá đã rơi tỏm vào cuộc sống bình yên của Mizuno gây dậy sóng.&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;A stone that causes ripples was tossed into my tranquil life...&lt;/em&gt;&amp;#39; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hòn đá rắc rối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha luôn luôn bận rộn, chẳng bao giờ ở nhà. Mẹ đã bỏ đi từ khi mới 10 tuổi. Tuổi thơ của Mizuno chỉ là 1 quá khứ ảm đạm, chính điều đó đã hình thành nhân cách lãnh cảm trong Mizuno.&lt;br /&gt;&amp;#39; &lt;em&gt;&amp;quot;&lt;strong&gt;I see&lt;/strong&gt;.&amp;quot;&lt;br /&gt;One: You&amp;#39;re moody for reason.&lt;br /&gt;Two: And I&amp;#39;m happy to hear it&lt;br /&gt;Three: I realize that I really like you.&lt;br /&gt;That’s why I sad &amp;quot;I see&amp;quot;.&lt;/em&gt;&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dần dần, sự hiện diện của Mamoru như 1 cái gì, vẫn là phiền phức, nhưng trở nên quen thuộc với Mamoru. Không có Mamoru, Mizuno mới nhận ra rằng: căn nhà ấy trước đây thật u ám và im lặng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã không ngăn được những giọt nước mắt của mình rơi khi đọc đoạn này. Đoạn Mizuno lần đầu tiên khóc vì tưởng rằng Mamoru biến mất.&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;If you&amp;#39;re gonna disappear anyhow... don&amp;#39;t bother showing up in the first place!&lt;br /&gt;Why... do you bug me?&lt;br /&gt;Leave me alone. You say that you love me... What the...? What makes you say that? You don&amp;#39;t even know me.&lt;br /&gt;You&amp;#39;re – you&amp;#39;re – you&amp;#39;re going to leave soon enough!&lt;br /&gt;You&amp;#39;ll disappear, leaving me behind. I know it.&lt;/em&gt;&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mizuno nghĩ rằng, sớm muộn gì Mamoru cũng biến mất, và cậu lại cô đơn. Nếu quen với việc ở bên cạnh Mamoru thì cậu sẽ không thể chia tay được, như ngày xưa. Trái tim của Mizuno vốn đã rạn nứt 1 lần, và cậu không muốn mình bị tổn thương thêm 1 lần nào nữa. Quá khứ ảm đạm đã là quá đủ với cậu. Và cậu nhận ra rằng mình đơn độc biết bao nhiêu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mamoru đã ôm lấy Mizuno. &amp;#39;&lt;em&gt;Mizuno. I kinda &lt;strong&gt;understand&lt;/strong&gt;...&lt;/em&gt;&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mamoru đã phá vỡ cái mặt nạ búp bê xinh đẹp không sức sống của Mizuno.&lt;br /&gt;&amp;#39;&lt;em&gt;All I wanted was... for you to do that when you were with me... and for me.&lt;br /&gt;You know, Mizuno. When I was alive, I wasn&amp;#39;t inside you. Now, even though I&amp;#39;m dead... I alive inside you, you know?&lt;br /&gt;If you can let me live inside you, even if I disappear... then I&amp;#39;ll be inside you at that moment...&lt;/em&gt;&amp;#39; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nào đó, Mamoru sẽ biến mất, sự cô đơn sẽ trở về với Mizuno, nhưng khoảnh thời gian mà cả 2 cùng sống hạnh phúc sẽ không bao giờ mất đi &amp;#39;&lt;em&gt;the time we share doesn&amp;#39;t disappear...&lt;/em&gt;&amp;#39;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;I&amp;#39;m really happy to see this manga. Special thanks Patmol for sharing &amp;quot;Beyond my touch&amp;quot; to me.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thể download manga này ở đây =&amp;gt; &lt;a href=&quot;http://togashifc.com/project/index.php?action=title&amp;amp;id=112&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;Beyond my touch&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 17:11:29 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">74 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
<item>
 <title>Harem de Hitori</title>
 <link>http://www.truyentranh.com/thong-tin/review/29032007/harem-de-hitori</link>
 <description>&lt;p&gt;Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đậm tính triết lí. Hãy để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện cổ tích mang gam màu tím. Câu chuyện này đã lâu, lâu lắm rồi. Tại một đất nước nhỏ bé, trong một tòa lâu đài nhỏ bé, có một quốc vương cai trị nó sống ở đó. Trong cung điện của ngài có một cậu bé xinh đẹp, nhỏ nhắn. Một này nọ, cậu được gọi vào hầu hạ cho nhà vua, cậu đã cảm thấy yêu ngài ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi cậu nhìn vào đôi mắt chân thành của ngài và nhà vua cũng vậy. Ngài hỏi: &amp;quot;Tên cậu là gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;&amp;quot;Là Hanabishi ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;&amp;quot;Tên đẹp lắm. Cậu muốn gì? Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn nếu ta có thể.&amp;quot;&lt;br /&gt;&amp;quot;Thần quê mùa lắm, không nghĩ ra được thứ gì cần thiết đâu ạ.&amp;quot;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Rồi cậu nhìn những viên đường lấp lánh trên bàn, cậu xin nhà vua cho mình nó. Và hôm sau cậu đã có một tô đường khối lớn thật lớn với những viên đường đủ thứ màu sắc, đủ hình dáng rất đẹp. Cậu rất trân trọng chúng, cậu hứa sẽ ăn chúng từ từ. Chiến tranh nổ ra, vị vua nhân từ của cậu là người khởi xướng, ngài luôn chiến thắng và giờ đây, đất nước của ngài đã mở rộng ra khắp nơi, cung điện bây giờ đầy vàng bạc, châu báu và đầy cung phi mỹ nữ, cậu bị lãng quên. Cũng một hôm, nhà vua lại cho gọi Hanabishi. Cậu bước vào, nhưng hầu như nhà vua không còn nhớ cậu.&lt;br /&gt;&amp;quot;Cậu là ai? Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì?&amp;quot;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hanabishi bật khóc vì điều này. Cả những lần sau đó, nhà vua đều hỏi lại một câu: &amp;quot;Cậu là ai? Người mới à?&amp;quot;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một thời gian sau, trong một trận chiến, nhà vua đã bị thua cuộc. Các cung phi, mỹ nữ, người hầu đều thi nhau gom của cải bỏ đi, chỉ còn lại một người. Cậu bước đến nơi nhà vua đang ngồi trên chiếc ngai vàng trống rỗng, nhà vua cứ tưởng cậu là đám người kia, ngài nói với cậu không còn gì để lấy nữa đâu. Nhưng không, Hanabishi quỳ xuống bên cạnh người, cậu không bao giờ bỏ rơi người. Xòe tay ra, Hanabishi lấy hai viên đường cuối cùng trong tay chia cho nhà vua một viên. Đúng vào lúc này, nhà vua mới nhớ ra Hanabishi là ai, ngài ôm chầm lấy cậu trong nước mắt. Kể từ đó trở đi, nhà vua luốn sống ôn hòa, đất nước của ngài luôn trong hòa bình. Hậu cung đã bị đóng cửa, và bên cạnh ngài mãi mãi chỉ có một người. Họ luôn mãi bên nhau cho tới khi nào không còn trên cõi đời này nữa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bạn đã đọc xong câu chuyện rồi đó, cảm nhận thế nào? Tôi không biết bạn có những cảm xúc giống tôi không, nhưng khi đọc Harem de Hitori, tôi như cảm thấy có một cái gì đó lắng đọng lại, một cái gì đó trầm tĩnh trong cuộc sống đày tấp nập, bận rộn như hiện nay. Chậm rãi và đầy ý nghĩa, Harem de Hitori là một manga mà tôi cho là rất hiếm hoi, rất hay và đáng để cho chúng ta đọc và nghiền ngẫm. Hình vẽ trong Harem de Hitori cũng không được bắt mắt cho lắm, thậm chí tôi còn thấy nó hơi ... kì kì nên tôi đã xem thử và thật bất ngờ... Không có các yếu tố gây hài, không có các anh bishounen đẹp trai, chuyện tình ở đây cũng không lãng mạn nhưng tại sao khi đọc xong ta vẫn mỉm cười hạnh phúc? Suốt các trang truyện, tôi càng đọc càng bị lôi cuốn, mắt tôi cứ dán vào màn hình, có lẽ đây là sức hút kì lạ của Harem de Hitori.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong những trang đầu tiên, sắc màu huyền bí của truyện đã được mở ra với những nét vẽ đen trắng theo đúng kiểu truyện cổ tích. Thật là cổ tích khi cậu bé nghèo Hanabishi được vinh hạnh vào hầu hạ nhà vua, niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt cậu. Cậu đã yêu cái người hiền lành, chính trực đó ngay từ khi cậu bước chân vào cửa, khi nhìn vào đôi mắt của người. Hanabishi quả là cậu bé ngây thơ và lương thiện khi cậu không có yêu cầu gì ngoài việc xin những viên đường. Nhà vua rất đỗi ngạc nhiên, nếu là người khác có lẽ sẽ xin vàng bạc, châu báu hay một chức quan gì đó rồi. Nhìn nét mặt rạng rỡ vui sướng của Hanabishi khi nhìn những viên đường, ngài mỉm cười đút cho cậu một viên và muốn tận hưởng vị ngọt của nó trên môi cậu. Và nhà vua cũng rất yêu cậu khi sáng ra, ngài đã thu gom hết tất cả đường trong cung điện tặng cho cậu. Hanabishi vô cùng sung sướng hạnh phúc với những viên đường nhiều màu, mang bao nhiêu hình dạng kia. Cậu ôm chúng vào lòng, nâng niu, trân trọng chúng. Mỗi ngày, cậu chỉ dám ăn một viên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật đẹp biết bao nhiêu tâm hồn trong sáng của một cậu bé nhà quê, cậu không hề mảy may nghĩ đến một chút vụ lợi cá nhân nào, thật đáng trân trọng thay, tôi cho rằng Hanabishi là một người đáng kính. Cậu đã bị sốc khi nhà vua, người mà cậu cho là hiền hậu nhất, đáng kính nhất, yêu hòa bình nhất lại là người đi phát động chiến tranh, mở rộng lãnh thổ, bao nhiêu hình tượng cậu xây dựng bấy lâu đều sụp đổ. Rồi khi đã có vinh hoa phú quý, nhà vua đã quên đi cậu bé nghèo năm xưa, nhà vua lại hỏi: &amp;quot;Cậu là ai? Người mới à?&amp;quot; Và cũng lại một câu nói quen thuộc trước đây: &amp;quot;Ta có thể cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn.&amp;quot; Đáng buồn thay, đáng giận thay, tại sao nhà vua lại không nhớ ra cậu. Ngay cả khi cậu hỏi xin một viên đường nhà vua cũng không hề có phản ứng gì. Chả lẽ những kí ức mà cậu đã có với nhà vua trước đây chỉ là hư ảo? Hanabishi bật khóc, cậu khóc nức nở, đây không phải là nhà vua mà cậu biết. Phải, nhà vua mà cậu đã quen không lạnh lùng, vô tình cảm như vậy, không kiêu căng, tự phụ như vậy. Nhà vua mà cậu đã từng biết đâu rồi? Với nụ cười hiền hậu nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, nâng niu cậu, giờ những thứ đó đã quá xa vời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đọc đến đây tôi chợt cảm thấy buồn, buồn cho cuộc đời này, buồn cho xã hội này. Tôi bỗng nhớ đến câu ca dao:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Có oản anh tình phụ xôi&lt;br /&gt;Có cam phụ quýt, có người phụ ta&lt;br /&gt;Có quán tình phụ cây đa&lt;br /&gt;Ba năm quán đổ, cây đa hãy còn&lt;br /&gt;Có mực anh tình phụ son&lt;br /&gt;Có kẻ đẹp tròn anh phụ nhân duyên&lt;br /&gt;Có bạc anh tình phụ tiền&lt;br /&gt;Có nhân ngãi mới, anh quên em rồi.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người ta có thể cùng nhau vượt qua hoạn nạn, gian khổ mà lại không thể cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý sao? Cậu bé Hanabishi, người đã cùng nhà vua làm bạn trong một đất nước nhỏ bé, nay dù đất nước ấy có mở rộng ra, tiền có thêm vào nhưng tình cảm sao lại cứ cạn dần đi. Khi nắm trong tay quyền lực, nhà vua dễ dàng quên đi người bạn năm nào, người đã từng có bao kỉ niệm với mình, quên đi những ngày tháng còn cai trị cái đất nước tuy nhỏ bé nhưng ấm no hạnh phúc. Vàng bạc, châu báu, uy quyền quả là có mãnh lực đáng sợ, nó làm cho người ta mờ mắt, quên đi cả tình nghĩa, tình yêu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hanabishi vẫn chờ đợi, mỗi lần cậu được gọi là một lần cậu chờ đợi, chờ cho đến khi nhà vua nhớ ra mình, nhưng chỉ là hy vọng mong manh càng lúc càng trở nên tuyệt vọng hơn khi thậm chí nhà vua còn không biết cậu là ai. Giọng nói của Hanabishi giờ đây quá nhỏ bé, nó không thể vang đến tai nhà vua nữa rồi. Tô đường lớn ngày xưa chỉ còn lại hai viên cuối cùng, chả lẽ tình cảm của nhà vua đã cạn rồi sao? Được tin nhà vua thua trận, mọi người thi nhau giành lấy của cải bỏ trốn, để mặc ngài với chiếc ngai vàng và quyền lực hư ảo. Quả là thực tế phũ phàng, cuộc đời không ai biết trước được, khi mà mới hôm qua còn làm vua hôm nay đã trắng tay. Tôi thầm nhủ trong lòng đáng đời cho tên ăn ở bạc bẽo, phụ tình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cung điện giờ vắng tanh, lạnh lẽo, mọi người đã bỏ đi hết, nhưng không, ở đó vẫn còn một người. Nhà vua đâu có ngờ rằng người mà ngài từng quên kia lại ở lại với ngài. Ngài ngước nhìn lên, dù không biết cậu là ai nhưng ngài cũng rất biết ơn cậu. không nhưng thế, cậu bước đến nói với nhà vua là cậu không cần gì hết, chỉ cần được ở bên cạnh ngài. Thật là một tâm hồn ngây thơ, thuần khiết. Cậu còn hai viên đường ngày xưa người đã cho cậu và bây giờ cậu lại lấy nó ra chia sẻ với người. Vào đúng giây phút này, nhà vua mới sực tỉnh và nhớ đến cậu, nhớ lại nụ cười hồn nhiên, vẻ mặt của cậu khi ngủ, sự vui tươi của cậu mà đã lâu rồi ngài không quan tâm đến. Nhà vua đã bật khóc, tại sao bấy lâu nay ngài có thể quên cậu nhỉ? Ngài mãi chạy theo giàu sang, nhung lụa, chạy theo những mỹ nữ mà quên đi thứ thân thuộc nhất, bình dị nhất, xinh đẹp nhất vẫnn ngay bên cạnh mình. Ngài chưa mất hết tất cả, bởi vì ngài vẫn còn có cậu mà, chả phải cậu là gia tài quý báu nhất của ngài sao. Ngọt quá, vị ngọt của đường khối, vị ngọt của hạnh phúc. Hạnh phúc tìm kiếm ở đâu xa, nớ ở ngay bên cạnh bạn mà bạn không nhận ra đó thôi. với ngài, giờ đây cậu mới là báu vật quý giá nhất, không gì so sánh được, ngài ôm cậu vào lòng. Và bạn biết không, Hanabishi đã vui sướng biết chừng nào khi nhà vua đã nhớ ra mình. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi tại sao trong suốt thời gian qua, Hanabishi không nhắc cho nhà vua nhớ về mình? Nhắc để làm gì khi giờ đây trái tim con người đã thay đổi, đối với một người không còn thấy gì ngòai tiền bạc danh vọng thì mọi thứ tình cảm đâu còn tồn tại. Hanabishi muốn để ngài tự nhớ ra, để ngài biết được tình cảm của mình, nhưng cho dù nhà vua không nhớ thì Hanabishi vẫn mãi ở bên cạnh người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vàng bạc, châu báu, quyền lực là những thứ quý giá trên đời. Nó lôi cuốn, cám dỗ người ta vào những cạm bẫy khôn lường, làm mờ mắt con người. Đồng ý, vàng bạc là những thứ quý, có nó ta có thể mua mọi thứ trên đời, có quyền lực làm việc gì cũng xong hết. Nhưng dù có bao nhiêu vàng bạc đi chăng nữa, dù quyền lực đến đâu thì chúng cũng không thể mua nổi tình cảm con người. Tình cảm con người là thứ thiêng liêng nhát, phải biết trân trọng, gìn giữ và yêu quí những gì đang có.&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://img244.imageshack.us/my.php?image=haremdehitoric010452azfr9.gif&quot; target=&quot;_blank&quot; rel=&quot;nofollow&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://img244.imageshack.us/img244/7776/haremdehitoric010452azfr9.th.gif&quot; alt=&quot;Harem de Hitori&quot; align=&quot;left&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p&gt;Đáng tiếc, nhà vua đã nhận ra điều này quá muộn nhưng muộn vẫn còn hơn không, ngài vẫn còn Hanabishi và tình cảm của cậu mà. Làm lại mọi thứ từ đầu, có vẻ là một việc khá khó khăn, nhưng bên cạnh ngài vẫn luôn có Hanabishi, người nhắc nhở ngài thế nào mới đúng là tình yêu chân thực.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hậu cung đối với ngài giờ không cần thiết, bởi vì bây giờ, ngài chỉ cần có một mình Hanabishi thôi. Cậu sẽ luôn cùng ngài đi hết trên con đường đời, ngãi mãi mãi chỉ có một mình cậu. Tình yêu của họ sẽ không ngừng cho đến lúc họ không còn hơi thở.&lt;br /&gt;Trang truyện cổ tích khép lại với một bài học quý giá. Ai mới là người thật sự yêu thương mình? Bạn đừng nên vì tiền bạc, danh vọng mà quên bạn bè nha.&lt;/p&gt;</description>
 <category domain="http://www.truyentranh.com/news/review/index.html">Review</category>
 <pubDate>Thu, 29 Mar 2007 17:21:09 -0400</pubDate>
 <dc:creator>TuSach</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">75 at http://www.truyentranh.com</guid>
</item>
</channel>
</rss>
