Tập 1: Anh em ta là số 1!

8 giờ sáng, tại một băng ghế đá, dưới bóng một lùm cây tại công viên. Gió thổi miên man, rì rào như nói:"Ngủ đi! Mát lắm ngủ đi!"… khò… khò! Chà ai mà ngủ ngái khủng khiếp vậy... Tố Lan nhà ta chứ ai! Sáng ngày, má kêu dậy đi học. Nhưng còn ngáy ngủ quá, vô tình đi ngang qua công viên, thấy chổ nằm lý tưởng quá, tấp vô ngủ đại. Tới giờ vẫn chưa tỉnh, bê bối thật...

-À! Con nhà ai mà xinh đáo xinh để vậy bây, nằm ngủ khò kìa! Vô coi tụi bây!

Đó là lời nói của một thằng trong nhóm sáu tên lưu manh đệ nhất. Người ta bảo chúng cái gì cũng nhất. Đánh lộn nhất, Chửi tục nhất, bê tha nhất, quậy nhất, đạo đức cũng… tệ nhất. Chúng tự hào là một nhóm đệ nhất. Một tên trong số chúng nói

-Dậy đi cô em! Sáng rồi, đi chơi với tụi anh nào!

-Hả? Gì đấy?

Tố Lan đang ngái ngủ, nghe gọi giật mình ngồi dậy nhìn dáo dác, miệng vẫn còn nước vãi, Lan lấy tay lau lau rồi nhìn bọn lưu manh, ánh mắt sợ hãi:

-Á! Muốn gì đấy?

-Chà! Ngây thơ quá! Đi chơi với tụi anh đi em! "Một tên nói"

-Khách sạn nha cô em! -Một tên đệm theo.

-Mất dạy! Sáng sớm rủ bà đi khách sạn làm gì! Cút đi nha!- Lan bực bội nói

-Ế! Con đĩ chó! Nói cái gì đó? Nói chuyện đàng hoàng đéo nghe! Muốn bạo lực hở con?

-Đĩ mẹ mày! Đừng có mất dạy nha! Bà hiền lắm, éo muốn mất dạy với tụi bây đâu nha nha! Cút chưa!

-À! Con đĩ này láo! Anh em nhào vô cho nó một trận!

-Á!

Lan ngạc nhiên sợ hãi hét lên, bọn lưu manh nhào vô… đánh tới tấp, đánh túi bụi, đánh như chưa từng được đánh… "Cứu… cứu với! Ặc! Chết mất… Ặc… cứu!"… sau một hồi đánh...

-Chết mẹ mày chưa con! Dám giỡn mặt với bà! Chán sống rồi hả? Mốt thấy mặt bà nhớ xám hối nha con!

Trời! Thì ra nãy giờ là Lan đánh tụi nó vậy mà em cứ tưởng… Xui cho lưu manh đệ nhất, gặp cao thủ judo mà không biết, dám nhào vô ghẹo, chết cũng đáng. Bọn chúng bị đánh, nằm la liệt dưới đất, Lan càng nhìn càng ghét quá, tiếp tục đạp thêm cho bọn lưu manh vài chục đạp nữa, nói:

-Cho chúng mày chết!

Một trong số chúng la thất thanh:

-Á! chị ơi! Tha… tụi em lỡ dại…

-Chọc chị là chị không có tha!

Rồi Lan tiếp tục đạp, chợt sực nhớ ra một việc quan trọng

-Chết cha! Mấy giờ rồi ta?

Lan nhìn đồng hồ 8h rưỡi…

-Má ơi! Trễ học rồi!- Lan thốt lên và vọt lẹ đến trường.

Xin tự giới thiệu, Trương Tố Lan, một trong hai anh em sinh đôi. Cá tính, xinh đẹp lộng lẫy, tuy nhiên bê bối, học thì ích mà cúp cua là nhiều, hiện đang nắm giữ kỷ lục cúp cua cao nhất trường. Chưa có đối thủ! Đừng ai thắc mắc tại sao cúp cua nhiều vậy mà không bị tiễn ra khỏi trường. Thứ nhất xuất thân trong gia đình danh giá. Có truyền thống võ học từ bao đời. Thứ hai: Cúp cua nhiều mà vẫn có điễm cao, bài vở vẫn đầy đủ. Thật là kinh! Chắc có cao nhân giúp đỡ…

-Chết cha! Cổng trường đóng kín rồi!

Lan đứng trước cổng thốt lên. Ông thầy gác cổng, từ phòng bảo vệ bước ra hỏi:

-Gì đấy, con kia? Giờ này không học sao còn đứng ngoài đó?

Lan nhìn ông thầy rồi khóc lóc van xin tha thiết, ánh mắt đầy đau khổ:

-Thầy ơi! Con bị bắt cóc! Sáng ngày đi trên đường tự nhiên có một đám nhào tới bắt cóc con. Tới bây giờ con mới thoát ra được! Thầy ơi! Thầy cho con vô, không thì chết con!

-Em bị bắt cóc, mà áo quần tươm tất vậy à? Cúp cua còn dám gạt thầy. Mời phụ huynh em vô đây rồi tôi mở cửa cho vào!

Thầy quát, rồi bỏ vào phòng bảo vệ.

-Á! Thầy ơi!

Lan réo lại, thầy không nghe vẫn bỏ đi, Lan tức quá, đạp mạnh vào cửa…"Rầm"…

-Con kia làm cái gì đó!

Ông thầy bảo vệ khi nãy quát rồi chạy ra, lúc này Lan đã bỏ chạy mất tiêu.

-Xì! Tưởng không cho vô là ta đây không vô được hả? Còn khuya! Xí!

Lan đi lang thang dọc theo dãy hàng rào trường, nghiên cứu địa hình, kiếm chổ thích hợp leo vô: "-À! Đây rồi!" .Tìm được một chổ vắng vẻ, dễ leo, Lan mừng quá...

Quăng cặp vô trước… Không biết từ đâu phát ra tiếng la: "-Ối!"

Gì vậy? Cặp mà cũng biết la à . Mặc kệ, Lan lót tót leo lên, nhảy xuống…
Rầm!!!

"-Á!"

Lại là tiếng nói đó. Lan tiếp đất nhẹ nhàng, chân thấy êm êm…

"-Tuyệt vời! Lan giỏi quá! Mà cặp mình đâu ta!… "

"-Ngay trước mặt kìa!…"

"-Dạ! Cám ơn!"…

Lan lụm chiếc cặp rồi bỏ đi. Trong lúc leo rào, làm rơi chiếc dép lào mà quên, Lan bỏ chạy đi!…

Lúc này mới có người ngồi dậy lụm chiếc dép lào lên, tức muốn tẩu hỏa, miệng lẫm bẫm: "-Đứa nào? Đứa nào cúp tiết, dám leo rào vào trường, còn dẫm lên cả ông?".

.. À, thì ra là ông thầy dám thị! Ổng đang trên đường tuần tra dọc các dãy hàng rào xem có đứa nào leo rào vao trường hay không… đột nhiên có cái gì quăng trúng đầu ông ta, tiếp đến một cái gì khác nặng khũng khiếp dẫm lên, đau quá, làm ông ta không kịp nhìn kỹ hung thủ... Vậy ra, mấy cái tiếng la khi nãy… là của ông thầy…

Sau khi leo rào vào được bên trong trường, Lan hiên ngang bước đi. Vừa hay chuông báo hiệu giờ ra chơi đã đến, Lan chạy lẹ về lớp.

Lớp của Lan nằm ở lầu 3, dãy A dành cho khối lớp 10. Còn lại là dãy B dành cho khối 11, và dãy C dành cho khối 12. Trường của Lan tương đối lớn. Đồng phục được xếp vào hàng cool nhất. Nữ sinh mặc váy, áo sơmi trắng thắt nơ. Nam sinh áo thắt cavat... à đại loại là vậy...

Vừa về đến lớp, đã thấy ngay một đống con gái của lớp đang vây quanh một chàng trai cực kì đẹp trai và kute tên là Thái Vĩnh. Chàng hiện đang là tiêu điểm chú ý của nữ sinh trường. Học giỏi luôn đứng hàng nhất trường. Và xét về đẹp trai, nam tính cũng cool boy nhất trường...Một đứa trong đám con gái trầm trồ khen:

-Woa! Vĩnh giỏi quá! Bài toán khó vậy mà Vĩnh cũng giải được. Giỏi quá!

-Đúng đó! Vĩnh giỏi thật!-Đám còn lại trầm trồ theo

Vĩnh nhìn bọn con gái cười nhẹ, tỏ vẻ khiêm tốn:

-Đâu có gì đâu ! Bài này cũng thường thôi mà!

-Woa!-Bọn nữ sinh ngây ngất-Đẹp trai quá! Má ơi!

Khiếp! Cười nhẹ có một cái mà mặt bọn con gái đỏ ngầu như ăn phải ớt. Giống cái gì mà kì cục vậy. Thấy bực bội, Lan xông xông bước lại, giật lấy bài toán xem:

-Xì! Bài toán dễ ợt! Làm cái gì mà trầm trồ dữ vậy! "Chỉ tay vào mặt Vĩnh" -Còn cái mặt này hả? Cũng thường thôi! Tui nè! Đẹp gái, học giỏi hơn, sao không ai khen tui?

-Xì! Trời ơi! Vô duyên!

Bọn con gái xì một tiếng rồi tự động giải tán đi mọi hướng.

-Ê! Đợi đã...

Lan gọi lại, nhưng chẳng ai thèm để ý, Vĩnh bật cười... Lan cau mày nắm cổ áo Vĩnh lôi lên:

-Cười cái gì? Vui lắm hay sao mà cười!

-Nè! Em gái! Buông áo anh ra cưng! Làm thế coi sao được?

Vĩnh gạt tay Lan ra, Lan bực bội ngồi xuống kế bên:

-Xì!

-Ê! Sáng giờ ngủ bờ, ngủ bụi phương nào mà giờ mới tới vậy? *Nhìn Lan cười nhẹ, ánh mắt gian trá*

-Vớ vẫn! Chuyện của em liên quan gì anh mà hỏi? "Lan lơ đi"

-Ừ! Cũng phải! Nhưng mà chắc có liên quan đến mẹ thì phải?

-Hả? Anh... anh đừng nói bậy nha! Anh... anh mà nói với mẹ, em giết anh chết!

-Ha...ha...ha!-Vĩnh bật cười- Mẹ mà biết, không biết người chết sẽ là ai đây?

-Thôi, đủ rồi!-Lan nắm chặt tay lại, tức tối quay đi, nước mắt đầm đìa- Anh muốn gì, nói đại ra đi!

-Biết điều đó cưng! "Xoa đầu Lan" -Làm osin cho anh... ba ngày đi cưng, anh giữ kín chuyện này cho!

-Cái gì? "Lan sững sốt" -Sao em phải làm osin cho anh?

-Ờ... thì... chuyện đó đó mà! Chịu không? Không chịu thì miễn bàn tiếp!

Lan kinh ngạc nhìn Vĩnh... rồi chuyển sang oán hận, nghĩ thầm: "Trời! Thái Vĩnh! Anh là con quỷ! Hôm nay em chịu nhục... đừng để em bắt gặp điểm yếu của anh, nếu không em thề sẽ trả thù!"

-Sao rồi? Nghĩ xong chưa?-Vĩnh nhìn Lan ánh mắt nghịch ngợm.

Lan đứng dậy đâp bàn cái rầm:

-Được rồi! Em chấp nhận! Thái Vĩnh, anh cứ đợi đó!

-Ừ! Ngoan ghê!- Nhìn xuống chân Lan, Vĩnh ngạc nhiên -Ủa? Dép đâu rồi, mà chiếc có chiếc không?

-Hả? -Nghe nhắc mới để ý, nhìn xuống chân ngạc nhiên, đúng là hai chiếc dép lào giờ chỉ còn một chiếc -Ủa? Đâu rồi ta?

...A lô!... a lô... 1...2...3...4.... "Tiếng ông thấy giám thị trên loa trường"

-Hả? Gì vậy? "Cả lớp ngạc nhiên"

-A lô! Hiện phòng giám thị có nhặt được một chiếc dép lào màu đen. Ai là chủ nhân chiếc dép xin vui lòng đến phòng giám thị nhận lại! A lô! A lô!

-Dép lào màu đen? Giống chiếc của em ghê á! Em đi nhận lại đã!

Nói xong Lan vụt chạy đi. Vĩnh gọi lại:

-Ế! Chờ đã, coi chừng....

Nhưng Lan không nghe vẫn bỏ chay mất tiêu, Vĩnh nhìn theo lắc đầu:

-Đồ ngốc! Lần này là hết cứu rồi!

Khỏi cần giới thiệu chắc ai cũng biết. Nhân vật chính thứ hai, Trương Thái Vĩnh! Anh sinh đôi của Tố Lan. Đẹp trai, học giỏi, hiện là Bạch Mã hoàn tử của trường!

Lại nhắc về ông thầy giám thị, sau khi phát thanh trên loa xong, đi lơn tơn lên các dãy lớp, xem có đứa nào không mang dép... Chợt tới lầu 1, dãy A, thấy có con nhỏ mang dép lào đen, chân mang, chân không đang xông xông chạy tới, tốc độ cực khủng... nghi là hung thủ...

-Ê! Em kia! Đứng lại cho tôi! -Thầy bước ra giữa cản lại...

"-Ối!"...

Một lần nữa, Lan lo chạy không thấy ông thầy, tiếp tục giẫm lên ỗng. Thấy kì lạ, Lan tự hỏi: "Mình vừa giẫm phải cái gì vậy ta? Kệ nó! Đi lấy dép đã... ho...ho...ho!"

Rồi Lan bước xuống phòng giám thị ngồi đợi ông thầy giám thị. Một lúc sau, ông thầy giám thị xuống tới, nhìn thấy Lan... ông sửng sốt... Lan xin lại ổng chiếc dép...Tự nhiên ổng nỗi điên lên, mặt đỏ ngầu ngầu vì tức... Và... Chà! Hiểu!... Chổ này để mặc ai nghĩ sao thì nghĩ!

Hết tập I

Warning: nếu còn lòng tự trọng chớ mang truyện tớ đi đâu nếu chưa có sự cho phép của tớ.
Mọi fic đạo chưa có sự đồng ý của tớ sẽ dc gọi là đạo. Tin chắc rằng bạn ko mún đúng ko ^^