QUYỀN ẢO ẢNH - chap mở đầu/ phần 4
QUYỀN ẢO ẢNH
chap mở đầu/ phần 4
Nữ Oa đến đỉnh Hồng Khê, đi đi lại lại khắp đỉnh núi vẫn không tìm được vị thần nào ở đấy, trong lòng cảm thấy bất an:
"Đỉnh Hồng Khê trong ngoài năm dặm, ta đều đã tìm khắp tại sao không có bóng dáng vị thần nào? Không lẽ đã trễ hẹn rồi chăng!"
Bất chợt Nữ Oa nghe bên tai văng vẳng tiếng sáo, lại càng thêm khó hiểu:
"Hồng Khê thanh vắng sao lại có tiếng sáo da diết như vậy" -xong, lại nhủ:
"Thiên Địa Tối Cao chẳng đã nói ta sẽ tìm gặp một nam thần ở Hồng Khê
này, đây có lẽ là tiếng sáo hiệu của thần chăng, cứ đi theo tiếng sáo
biết đâu lại tìm được đều mình muốn."
Nữ Oa nghĩ vậy liền đi ngay theo hướng tiếng sáo vọng, chẳng mấy chốc
mà đã đến rất gần, nghe ra âm điệu càng rõ hơn, lúc da diết, lúc trầm
buồn như thể chất đầy mối tình si.
Nữ Oa theo tiếng sáo đến bên một dòng suối, nước suối chảy ra đều là
màu đỏ, Nữ Oa cảm thấy kì lạ, đương nghĩ ngợi thì bất chợt nhìn về phía
trước đã thấy một nam thần tay cầm sáo ngọc đứng quay lưng về phía
mình. Nữ Oa biết đã tìm gặp được vị thần mà Thiên Địa chỉ dẫn, nên lập
tức tiến về trước kiến bái:
"Tiểu thần Nữ Oa theo chỉ dẫn của Thiên Địa Tối Cao xin được đến bái
kiến Đại Thiên Thần, khẩn xin Đại Thiên Thần trợ giúp pháp lực để luồng
sinh khí mới được ban phát ra giúp thế gian tươi đẹp này có thể tồn tại
thiên trường vạn cửu, Nữ Oa khẩn xin đại thiên thần."
Nữ Oa nói xong liền ngẩng đầu lên thì thấy đại Thiên Thần đã quay lại
nhìn mình. Nữ Oa bất giác trở nên sững sờ: Đại Thiên Thần trước mặt nữ
thần chính là nam thần ở Tây Địa Lĩnh.
Nữ Oa không tin nổi vào mắt mình, lúng túng:
"Tại sao lại là chàng? Không phải chàng ở Tây Địa Lĩnh sao?
Ta...ta...chuyện này là sao, ta không hiểu gì cả... tại sao, tại sao
lại là chàng?"
Nữ Oa càng suy nghĩ càng thêm rối loạn:
"Chàng gạt ta sao? ngay từ đầu chàng đã biết ta là ai, nhưng ta thì
không biết gì về chàng, chàng đã lừa ta, chàng xem ta là gì?, một tiểu
thần nhỏ nhoi để chàng đùa cợt ư?"
Nam thần thấy Nữ Oa tâm trí không bình liền ôm lấy Nữ Oa chấn an:
"Tại sao ta phải gạt nàng, ta vốn không thuộc về nơi nào, Tây Địa Lĩnh
hay Hồng Khê đều không phải nơi có thể giữ lấy chân ta, chính ta cũng
không hiểu mình thuộc về đâu trong trời đất bao la này."
Nữ Oa nghe lời chấn an của nam thần thì bình trí lại mà nói:
"Vậy hãy nói với ta tại sao chàng lại ở đây và chàng là ai? Xin chàng
đừng để ta trở nên rối loạn thế này, hãy nói với ta là chàng đến đây là
vì ta hoặc chàng chỉ tình cờ ghé ngang thôi cũng được, hãy nói với ta
như thế đi, hãy nói đi!"
Thế nhưng nam thần lắc đầu, giọng buồn hẳn:
"Nàng biết rằng ta sẽ không nói như thế mà, nàng biết là ta đọc được
suy nghĩ của nàng mà, nàng biết vì nàng đã đoán ra ta chính là vị thần
nàng cố tìm , ta có thể nói theo ý nàng nhưng nàng sẽ chấp nhận như thế
chăng? Nếu thế nàng chẳng đã bỏ công vô ích tìm đất Nhân Thần , nàng sẽ
chấp nhận như thế sao, còn thế gian mà nàng yêu mến, nàng sẽ từ bỏ sao.
Ta biết trong lòng nàng mang nhiều mâu thuẫn nhưng nàng không thể chấp
nhận sự thật này ư, nó khiến nàng buồn thế sao, nàng không thể chấp
nhận ta với một thân phận khác thật sao?"
"Nếu thế chàng bảo ta phải làm sao, chấp nhận ư, nếu bảo ta chấp nhận
thì từ đầu chàng đã biết vị thần ta tìm là chàng, tại sao ở Tây Địa
Lĩnh chàng lại không nói với ta, chàng để ta tìm kiếm như một kẻ ngốc
sao, khi đó chàng đã nghĩ những gì?" - Nữ Oa nói.
"Điều đó khiến nàng cố chấp đến thế sao, ta không nói với nàng lại
khiến nàng buồn sao...Ta không hiểu những quy lệ trong trời đất, không
hiểu những xúc cảm của Thần hay Ma. Ta không hiểu gì cả. Có lẽ ta không
đáng làm một đại thiên thần như nàng gọi, không đáng để nàng buồn như
thế. Nàng mải tìm kiếm ta nhưng ta rốt cuộc tìm kiếm gì? vì sao ta có
mặt trong vũ trụ bao la này, ta tồn tại phải chăng chỉ đem đến nước mắt
cho nàng ư?"
Nam thần nói xong đã định quay đi nhưng Nữ Oa liền giữ tay lại, cất tiếng:
"Ta xin lỗi, xin lỗi chàng. Có lẽ chàng nói đúng, ta quá cố chấp, những
quy lệ nhất định không biết lúc nào đã quấn lấy ta, tại sao ta lại cố
chấp buộc chàng phải nói rõ thân phận, phải nói ra tất cả những điều
trong lòng chàng mà không biết nó khiến chàng khó nghĩ như thế. Ta đến
đâychẳng phải tìm chàng hay sao, tại sao ta lại cứ cố chấp việc Tây Địa
Lĩnh, dù chàng là ai khác thì đã sao, điều ta cần chẳng đã tìm được đó
ư vậy mà ta lại... Xin lỗi chàng. Ta biết mình chỉ là một tiểu thần cố
chấp nhưng chàng hãy vì sự cố chấp của ta mà ở lại, ta không muốn chàng
rời đi như thế, xin chàng! "
Nói xong Nữ Oa lại dùng tay giữ chặt nam thần khiến nam thần không thể
rời bước. Trong một lúc cả hai chìm vào không gian im lặng. Bóng Nam
thần và Nữ Oa bên nhau đã soi xuống dòng suối đỏ, có tiếng nước chảy
róc rách, tiếng gió nghe như tiếng sáo trầm dịu, từng đợt lá vàng rơi,
quả đúng tình càng thêm tình, ý càng thêm ý, mỹ cảnh thiên địa.
Lúc bấy giờ nam thần chợt gỡ lấy vòng tay của Nữ Oa, cười nói:
"Được rồi, đúng như ý nguyện của nàng, ta sẽ vì sự cố chấp của nàng mà
ở lại, nhưng nàng không nghĩ là nàng còn phải tạo luồng sinh khí mới
cho thế gian sao? Chỉ còn ba ngày nữa là tới thất Nguyệt, nếu nàng
không kịp tạo luồng sinh khí mới thì tất cả sẽ trở nên vô ích đó, tiểu
nữ thần!"
- Fiction:

