truyện ngắn

52.jpg

sô cô la...chua!!!

-Phong ơi!

-Ơi!

-Ông nói xem,cái gì đấy,mà có vị ngọt,mà bị bỏ lâu quá,thì sẽ thế nào??!

-Chua!

-Hả,thật không?

-Ừ,không chắ lắm!

-...

-Này Ngọc!

-Hả?

-Thế theo bà,cái gì đấy mà đắng,bị bỏ lâu,thì sao?!?

-Ờ,không chắc lắm ,nhưng mà,chắc là nó cũng...chua!

-...ừ...

-Ông đang nói đến cái gì đấy?

-Cái mà bà đang nói í!

-Hả?

-Còn gì nữa.Trên đời,chỉ có 1 thứ vưà ngọt,vừa đắng thôi!

-...

-...

-Theo ông,tôp có nên làm thế không???!

kíiiittt!!!Phong bóp phanh,cái xe giật 1 cái.Và Ngọc,ngồi sau xe cũng bị đập đánh phịch cái tránvào lưng thằng bạn.Khác với mọi ngày,hôm nay con bé không nổi khùng lên,đánh túi bụi vào đầu Phong.Nó lặng lẽ xuống xe,quên mất tiêu cái câu-ngày -nào-chả-dặn:''Mai nhớ đến đón bổn cô nương sớm!''

-Thôi.tôi về đây!

-Ừ...

Gật đầu đánh rụp 1 cái,Ngọc lại quên thêm câu nữa:''Bác phu xe về á!!''.Nó bưng nguyên cả cái mặt ỉu xìu xìu và ''ừ''1 câu dài dằng dặc.Phong nhìn con bé,đúng 2s,im lặng,rồi leo lên xe,và(tất nhiên)phóng đi.

.-...Tôi sẽ cố gắng!thật đấy!

***

-Phong ơi!Xuống uống sữa đi con!

Phong giật mình.Tiếng gọi của mẹ đã cắt ngang tất cả những suy nghí lung tung lộn xộn trong đầu nó.''phịch'',Phong quẳng cái mobile xuống giường.Game over.Giời ạ.Chán.Chán như con gián.Tật nó không muốn làm 1 cái gì,không muốn động chân động tay 1 tẹo nào.Hôm nay là mồng 5 tết,dư âm của ngững ngày được nghỉ,được ăn được chơi làm nó lười hơn.Ngày mai đi học mà hôm nay,bài vở vẫn còn chồng đống chồng khê.Không làm thì không được,mà làm,thì làm không nổi.Tâm trí nó cứ lơ lửng cốn nào ấy.Không hiểu sao,cái câu nói của Ngọc cứ ám ảnh nó:''tôi sẽ cố gắng!''

.-Gì chứ!thế thì cứ đi mà cố!mắc mớ gì tới tôi!

Vừa lẩm bẩm 1 mình,Phong vừa đưa tay vơ lâýu cái gối.''Bụp'' một cái vào mặt,nó(tất nhiên )chẳng còn thấy trời trăng gì nũa.Duy chỉ có hình ảnh con bé Ngọc vẫn''ngự trị''trong đầu nó,không cách nào thoát được.Đầu nó lúc này chính xác là 1 cái MVT mini,và cái hình ảnh kia,dù 1001 lần bấm ''delete'' hay ''backspace'', cũng không xoá nổi.Phong cũng không biết tại sao lại thế.Nó chỉ biết là hôm nay,lúc này,và vào cái khoảnh khắc này,nó...hận con bé vô cùng.Hận lắm lắm lắm.NÓ chỉ mong sao cho cía ''kế hoạch kia'' của Ngọc sẽ thất bại,sẽ đổ vỡ hoàn toàn luôn!Chỉ có thế,thì lúc này,nó có thể yên lòng mà...nhắm mắt..Ừ!nhắm mắt, mà không phải lo, không lắng.

***

Ngọc là bạn thân của nó.Thân nhất quả đất luôn.Thân đến độ mà từ những chuyện bé như con vi trùng,đến to đùng như con voi,hai đứa đều kể cho nhau nghe.Học cùng mẫu giáo,cấp 1,cấp 2,và bây giờ là cấp 3.Cùng (những) lớp học thêm,và cùng cả mục tiêu đại học nữa.Từ xưa đến nay,2 đứa luon ở bên nhau.Thật khó mà tin được hai đứa-chỉ-là-bạn.Đến các vị phụ,mẫu thân,các vị huynh muội(đệ)hai bên,sư phụ sư mẫu và các bằng hữu thân tín ở trường cũng còn nghi nghờ điều đó.Cả cái thiên hạ này đều cho rằng:hai đứa là ...1 cặp!Ngọc chẳng ý kiến ý cò gì.Còn Phong,(đôi lúc)nó cũng ngầm đồng ý như vậy.

Cho đến 1 ngày kia...(hôm ấy là ngày 1 tháng 1 theo lịch của các cụ ta,tức là ngày mồng 2 tết)con bé Ngọc hùng hồn tuyên bố:''hìmh như là tôi...kết cậu í rồi!''...Lúc ấy,Phong cảm thấy cả thế giới này hoàn toàn...bình thừơng,còn lòng dạ nó,lại hoàn toàn sụp đổ.Hoá ra,bấy lâu nay,chỉ là nó,1 mình nó ăn dưa bở!!!

Nó không thể chạy đến,và bảo Ngọc là đừng làm thế.Nhưng mà nó,cũng không thể ủng hộ con bé.Nó không có lí do gì để mà giận,à không,để hận Ngọc.Nhưng mà cũng không cách nào có thể ''bình thường hoá quan hệ''.Mà làm sao có thể mà bình thường cho nổi,khi mà chỉ còn vài ngày nữa thôi,Ngọc ,sẽ bưng cái gói sô cô la to tướng(mà năm nào cũng bắt Phong phải trao đổi cho ...đỡ ngại vì không có quà)và đi...biếu 1 tên con trai khác.Và rồi sẽ ngày ngày,ngồi sau xe''thằng kia'',đi học đi,đi học về,lúng búng ô mai trong miệng,tít mắt cười...

Valentine,3 ngày nữa.

*****

-Này!

Ngọc giật mình,quay ra.Là Phong.

Thằng bé nhìn Ngọc,rồi chẳng nói chẳng rằng,ngồi xuống cạnh con bé.Ngọc liếc nhìn(à không,là...nhìn ngjiêng)thằng bạn,đúng 1,5s.

Im lặng.Phong im,và Ngoạc cũng im...Cứ y như trong 1 đoạn phim,2 nhân vật bị''pause'' lại,mà không,bị'' mute''thì đúng hơn(vì chí ít,chúng nó vẫn đang...thở)

Hai phút trôi qua,và cả 2 đứa vẫn chưa được ''play''.

...

Nắng.Nắng nhẹ và nhợt nhạt hắt qua song cửa.Cái nắng đầu xuân dương như chẳng làm cho cái nhiệt kế luôn xấp xỉ 8-9 độ...xê thêm tẹo nào.Nhưng chí ít,nắng cũng là cho cái vẻ rực rỡ của 1 ngày đầu xuân thêm tươi sáng.Và nắng,làm cho đôi má Ngọc thêm ửng hồng.

khác với mọi ngày,hôm nay,con bé không nhảy nhẫng lên lo''chaý mất làn da châu phi của tôi''.Nó cứ ngồi yên.Và mắt,nhìn xa xăm,có 1 ngấn sáng...

Phong đứng đậy.Tiến về phía cửa sổ...Xa cách...có một cái gì đó,đại loại thế,xảy ra trong nó.Nó cảm thấy cái cảm giác ấy ngày càng lớn hơn.Và không hiểu sao,lúc ấy,Phong chợt nghĩ,và chắc rằng:nếu nó không đóng cánh cữa này lại,thì Ngọc sẽ...khóc.Dù,chưa 1 lần nó thấy Ngọc khóc.Và,nó cũng không bao giờ muốn thấy điều đó.Không bao giờ...

-Này,sô cô la...đừng bỏ lâu,vì,nó sẽ...chua mất đấy!!!...

*****

-6 đểm!cần chú ý hơn!

Sâu câu phán của cô công nghệ,Phong cầm vở,lững thững bước về chỗ.Vừa hay trống hết tiết.

-Phịch!

Phong quẳng quyển vở xuống bàn,rồi...nằm luôn lên chốc.

-Này!đừng có khóc chứ!

-Ai thèm khóc!

Không cần ngẩng lên,nhưng Phong thừa biết là con Trang lớp trưởng.

-Kể ra thì ông cũng xui thật đấy,vừa mới đầu năm...

-Kệ tôi.

-Ê ê,tôi có quan tâm ông thì tôi mới nói!

-Biết rồi!

-Thế thì đừng có mà ủ ê như gà H5N1nữa đi!

-Bán cho tôi 1000 VNĐ ''bình yên''.

-Hừ.Ông đáng giét thật !Nể con bé Ngọc quá đi!

-Liên quan gì nó!

-Thì là nó chịu nổi ông!

-...

-Này Phong,ông...tính tặng gì cho nó???!

-Hả?

-Thì là ''va-linh-tinh''ấy,hôm nay còn gì!

-Hôm nay...là valentine à?

-Hơ!Ông là...cảnh sát không gian đấy hả?ông không thấy không khí ngọt ngào đã lan toả khắp không gian ư?!Ôi...mùi hoa hồng..và cả sô cô la..

-1500!

-Hả?

-Thôi,2000 VNĐ vậy!để cho tôi bình yên!

-Ông!

Gõ đánh bộp mấy quyển sách vào đầu Phong,Trang tức qúa, bỏ ra căng tin.

Còn lại 1 mình,Phong nhổm đây,ngó đồng hồ.Ừ nhỉ,hôm nay,đây này:14/2.

Hôm nay là Valentine.

Nó đã quên mất tiêu.Hai ngày.Đã 2 ngày rồi Phong kihông đến đón Ngọc,không cùng về,không nấu cháo điện thoại,không cả chat chit nữa...Xa con bé,thì hình như tất cả khái niệm thời gian của Phong đều bị''stop''cả.Hai ngày,chỉ đơn giản là...48 tiếng!Không biết Ngọc ra sao rồi.Trời rất lạnh, mà Ngọc lại hay quê đem theo găng tay lắm.Con bé đi xe đạp rất dở,có khi,nó đón xe bus rồi cũng nên.Nhưng mà xe bus thì chạy sớm,còn con bé lại ngủ dậy muộn...Phong không biết tại sao laị lo cho Ngọc đến thế.Nó ngoảnh xuống chỗ con bé.Trống trơn.Sao vậy?Sao không thấy con bé đâu?Hay...nó ốm???Liệu...có nặng không?Và,nếu thế,liệu nó có nên đến thăm Ngọc không?...Mà thôi...tốt nhất là...không!Nó không thể đến,ít nhất là lúc này.Phải rồi,xa con bé.Đó là cách tốt nhất.Nó phải cho Ngọc quen với việc không có nó.À mà không,ngược lại thì đúng hơn,nó phải học cách làm quen với việc không có con bé.

Ngày mai...và sẽ là với một người khác...

Trống vào lớp,nhưng Phong vẫn đứng dậy,ra căng tin.

***

Nắng.Nắng len qua từng kẽ lá,và luồn vào trong từng cơn gió lạnh đến ghê người.HÌnh như những tia nắng xuất hiện chỉ để làm thủ tục cho sự xuất hiện của một mùa xuân lạnh lẽo mà thôi.

Rùng mình một cái,vắt cái duôi khăn dài ngoằng ra phía sau,Phong cố để len lên giữa đám đông,nhưng mà vô tác dụng.Tan trường,cổng trường lúc nào cũng tắc như thế này.

-Tối nay,8h,tớ đợi ấy.Ok?

-Ừ.

Phong hơi buồn khi thoáng nghe thấy mấy câu ấy.Nó gợi cho Phong 1 cái gì đấy xa ơi là xa...Nhưng rồi,thằng bé lại tự trấn an mình bằng một suy nghĩ hết sức là vi tha và cao cả:Ít nhất thì Ngọc cũng sẽ được sung sướng mà(được)nói ra những câu ấy....

-Phong ơi!

Phong giật mình.Suýt nữa thì tim nó bắn sang tận...CHDCND Triều Tiên.Một giọng nói,rất là dịu dàng,êm ru,quen quen.

-Này!

Vẫn giọng nói ấy,êm ru thì vẫn êm ru nhưng mà độ dịu dàng thì đã tụt xuống...âm vô cùng.Đanh đá.Không còn nghi nghờ gì nữa.Ngoắt!Phong quay ra.Và,nó không tin nổi mắt mình nữa:là...là Ngọc.Là Ngọc,và ở cái chỗ ngày-nào-cũng-đợi Phong.Không phải con bé...bị ốm sao?Và không phải lúc này,đáng lẽ ra,nó phải ở cái chỗ...''thằng kia'' sao?Sao..mà sao,con bé ở đây,và... đợi nó???

-Bà...bà làm gì ở đây?

-Tôi đi học!

Trong khi Phong mắt chữ O,mồm chữ A hỏi,thì con bé lại trả lời tỉnh bơ.

-Không,ý tôi là...

Sáng nay ông không đón tôi!-Ngọc cắt ngang lời nó.

-Ơ...

-Và tôi đã bi muộn!

-Hả?!?

-Tôi không được vào trường!

--Bà...

-Tôi đã phải ở ngoài cổng trường 1 tiết!

-Hả??!!

-Thế là...à,tôi rất lạnh!rét lắm.Và tôi đã suy nghĩ rất là nhiều.Thế là tôi đã...

Ngọc ngừng lại,2s,lục lọi ,và lôi ra trong túi 1 gói sô cô la.

-Tôi đã ăn nó!

-HẢ???-Phong nhảy dựng lên-Bà...bà bà bà...bà đã ăn sạch rồi à?

-Không,mới có 1 nửa thôi.

-Ngọc ơi là Ngọc!Sao bà lại làm thế!Không phải là bà định tặng nó cho''tên kia''sao?Cái gói sô cô la ấy,bà đã phải để dành rất lâu mới mua được!

-Ừ

-Vậy thì sao lại thế?Bà đang nghĩ gì vậy?

-Tôi đã nghĩ ,cậu í chưa bao giờ đến nhà tôi!

-Hả?

-Chưa bao giờ nói chuyện với tôi quá 3 phút!

-?

-Chưa bao giờ chép bài hộ tôi,và chưa bao giờ đèo tôi đi học nữa!

-Bà...

-Tôi nghĩ là tôi sẽ không tặng 1 gói sô cô la ngon như thế này,cho 1 người như vậy đâu!

-Nhưng mà...

-Ông biết không,bởi vì...cậu í không phải là...ông!

Phong nhìn Ngọc.Nó chưa hiểu.Duy chỉ có 1 điều,nó hiểu:trong đôi mắt rất là sáng của con bé,đang nở 1 nụ cười,rất tinh quái.Nhưng,chỉ với riêng 1 mình nó mà thôi.

...

Nắng chiều đã bắt đầu rực rỡ,chiếu rạng khuôn mặt của Ngọc.Trên khuôn mặt đó,đọng trong đôi mắt xa xăm của con bé,có một ngấn sáng.Sáng lắm!!!

***

-Phong ơi!

-Ơi

-Ông biết không?Tôi vừa mới phát hiện ra,1 bí mật hay lắm!

-Gì vậy?

-Có 1 loại sôcô la,vừa ngọt,lại vừa ...chua!

-Hả?

-Đây này!

Ngọc cầm lấy tay Phong,và dúi vào một gói gì đấy.Rồi leo lên xe.

..........

-Này Ngọc!

-Hả?

-Vậy,..còn cái sôcôla vừa ngọt,vừa đắng?...Thì sao?

-Tôi sẽ mang về ,để thật lâu,thật lâu,và...làm Ô Mai!

***

Trước cổng trường đang tắc nghẽn nhũng người,có một đoạn phim,vừa được ''play''...Trong đoạn phim ấy,chỉ riêng hai nhân vật,bị ''mute''.Và trong tay họ,có cầm một loại sôcôla,đặc biệt, lắm lắm lắm...

SôCôLa...chua!

***

Trong túi áo, Phong,ở một chỗ,kĩ ơi là kĩ,cũng có một gói như thế.Và...,Ngọc ạ,''thằng bé kia'' sẽ mang nó về,để thật lâu,thật lâu...

-Nó sẽ không chua thêm đâu.Mà sẽ rất rất rất ngọt ngào.Thật mà!!!!

****************

Similar