Đối với tôi 1 lần yêu trong đời đã quá nhiều kỷ niệm đẹp,,được anh yêu cũng là một phần may mắn của tôi,tôi luôn nghĩ vậy
Anh là mối tình đầu tiên mang nhiều kỷ niệm đẹp,nhưng có lẽ quá đẹp nên phải chịu nhiều đau khổ chăng
Chẳng phải là thanh mai trúc mã gì,,chúng tôi chỉ gặp nhau trong nhà văn hóa phụ nữ,co lẽ là duyên số chăng
Anh là dân thành phố còn tôi là dân cần thơ,cách nhau cả 200km ma gặp được nhau
Cũng vì tính ham vui va hiếu kì khi về quê ngoại ở thành phố chơi,,,,tôi nghe hang xóm bàn nhau đi vẽ móng tay gì đó,,nghe là lạ,,mà tính tôi thì thích vẽ ,phết cho vui
Thế là tôi đăng ký học vẽ móng tay,,,,còn anh lại là sinh viên trường Kinh tế nhưng say mê nhạc,anh cũng đăng ký học thanh nhạc ở đây
Tíng tôi thì thích vui vẽ,nhảy nhót,,còn anh ôi trời "một lão lão non"với mớ lý luận của một quý ông 80 đáng kính
Đương nhiên là một đứa thích nhảy nhót như tôi làm sao có thể hòa đồng được với 1 lão già vú khí đá chứ,,,,phải nói là quá ư là khắc nhau
không nói đâu cho xa ,,nói tới cái hôm 2 đứa cung lên hỏi chỗ đăng ký học thôi là đã là cuộc gặp mặt không mấy tốt đẹp,,,,,hôm đó trời tối hay sao không biết 2 đứa tôi đụng nhau cái rầm như trời giáng,,,người này thì đỗ lỗi cho người kia
Anh bảo tôi là :bộ bị đười ươi nhập hay sao mà cứ nhay cà tưng cà tưng,,,,,tôi cũng đau vừa,tự dưng bị chữi đương nhiên phải mắng lại,,,"dạ thưa cụ,cụ đi đường cho cẩn thận chứ,,cọ quẹt lung tung thế này có bị đụng chết cũng không hiểu lý do đấy,,,,mà nói thật cụ đừng giận chứ nơi nay không hợp với cụ đâu,,,,,nơi đây toàn là thanh niên hoạt bát,,còn cụ thì thế ôi sao mà thảm phát sợ
tôi nói xiêng xỏ anh không phải là do anh xấu,,,nói đúng ra thì anh cũng khá điển trai(theo tôi nghĩ thôi:1 sóng mũi cao,1 gương mặt khác có duyên,,,ngay cả đôi mắt một mí nhìn cũng dễ thương lắm)
một cuộc gặp mặt cũng chẳng đẹp đẽ gì,,,nói thẳng là quá tệ thì đúng hơn cho mối tình của tôi và anh
Vậy mà chỗ phòng anh học thanh nhạc đối diện chỗ tôi,,chỉ cần mở cửa phòng bên tôi là có thể nghe tiếng nhạc bên anh phát ra