Một Mình Yêu Anh chương 5b

Một
Mình Yêu Anh
Chương 5 phần B
 MHD dịch www.truyentranh.com
 Bản quyền truyện thuộc tác giả.
Bản dịch được phân phát dưới Creative Commons – Phi Lợi Nhuận – Không Sửa
Chữa

 

Chưa bao giờ biết cách xử trí trong cơn nguy kịch, Penelope lắp bắp, “Ồ!
Ồ! Tấm thảm!” trước khi nhào tới cầm tờ giấy đang nằm trên bàn gần đó và đặt nó
dưới tay anh để ngăn không cho máu chảy xuống tấm thảm vô giá ở dưới.

“Thật là một y tá chu đáo,” giọng Colin run run nói.

“À, anh sẽ không chết,” cô giải thích, “còn tấm thảm…”

“Không sao,” anh an ủi. “Anh chỉ nói đùa.”

Penelope ngước lên nhìn anh. Các đường trắng nhỏ đang dãn ở vùng da
quanh miệng, và trông anh rất xanh xao. “Anh nên ngồi xuống,” cô nói.

Anh cắn răng gật đầu và ngã vào một cái ghế.

Bụng Penelope cũng thấy khó chịu. Cô chưa bao giờ chịu được máu. “Có lẽ
em cũng nên ngồi xuống luôn,” cô lầm bầm, dựa vào một cái bàn thấp đối diện.

“Em không sao chứ?” anh hỏi.

Cô gật, cố dằn cảm giác muốn nôn xuống. “Mình cần tìm cái gì để băng
lại,” cô nói, nhăn mặt nhìn vào tình cảnh nực cười ở dưới. Tờ giấy không phải loại
giấy thấm, và giọt máu đang lăn bấp bênh trên mặt, với Penelope đang cuống cuồng
cố giữ nó không cho rơi xuống đất.

“Anh có khăn tay trong túi,” anh nói.

Cô cẩn thận đặt tờ giấy xuống và lấy chiếc khăn tay ra khỏi túi áo anh,
cố không để ý đến nhịp tim ấm áp của anh trên đầu ngón tay khi đang lần mò tìm
miếng vải màu trắng sữa. “Có đau không?” Cô hỏi khi quấn nó quanh tay anh.
“Thôi, đừng trả lời. Tất nhiên là anh đau.”

Anh nhăn nhó cười. “Đau thật.”

Cô nhìn xuống vết cắt, cố ép mình nhìn thật kỹ dù máu làm cô muốn nôn.
“Em không nghĩ anh cần phải khâu lại.”

“Em biết nhiều về vết thương à?”

Cô lắc đầu. “Không có. Nhưng trông nó không sao. Ngoại trừ.. à, nhiều máu
chảy.”

“Đau hơn là có vẻ ngoài đó,” anh đùa.

Mắt cô nhìn anh kinh hoàng.

“Giỡn thôi mà,” anh an ủi. “Cũng không hoàn toàn. Đúng là thấy đau hơn
là vẻ ngoài, nhưng anh xin bảo đảm là chịu được.”

“Em xin lỗi,” cô nói, tay ấn mạnh lên vết thương để ngưng máu chảy. “Là
lỗi của em cả.”

“Mà anh tự cắt tay mình đó hả?”

“Nếu anh không giận như vậy…”

Colin chỉ lắc đầu, đôi mắt khép lại một chút vì cơn đau. “Đừng có ngốc,
Penelope. Nếu anh không nổi giận với em, thì cũng sẽ giận một người khác, vào
lúc khác.”

“Và anh tất nhiên sẽ có một dao rọc giấy kế bên khi việc đó xảy ra,” cô
khẽ nói, mi mắt liếc nhìn anh.

Khi đôi mắt anh chạm vào cô, chúng đầy niềm vui vẻ và chỉ một chút
ngưỡng mộ.

Và có một cái gì đó cô chưa từng nghĩ mình sẽ thấy – tổn thương, ngại
ngùng và ngay cả bất an. Anh không biết mình viết hay thế nào, cô sửng sốt nhận
ra. Anh hoàn toàn không biết và thật tình bị xấu hổ khi cô đọc nó.

“Colin,” Penelope nói, tay ấn mạnh vào vết thương theo bản năng khi cô
nghiêng người tới, “Em phải nói một điều. Anh…”

Cô ngừng khi nghe có tiếng bước chân trên hành lang. “Có lẽ là Wickham,”
cô nói, liếc nhìn cánh cửa. “Chú cứ khăng khăng mang cho em một khay thức ăn.
Anh có thể ấn chặt chỗ này không?”

Colin gật. “Anh không muốn cho ông ấy biết anh bị thương. Ông ta chỉ cho
mẹ biết, và rồi anh sẽ bị cằn nhằn tới chết.”

“Ồ, đây nè.” Cô đứng và quăng cho anh cuốn nhật ký. “Giả bộ anh đang đọc
cái này.”

Colin chỉ vừa mở cuốn sách và đặt nó lên che vết thương trên tay thì
người quản gia bước vào với cái khay lớn.

“Wickham!” Penelope thốt, bật đứng dậy và quay lại nhìn ông như thể
không biết ông đang tới. “Như thường lệ chú lại đem nhiều đồ ăn hơn là con có
thể ăn. May mắn thay, công tử Bridgerton đang ngồi giải khuây cho con. Chắc
chắn là với sự giúp đỡ của anh ấy, con sẽ đem lại công bằng cho bữa ăn của
chú.”

Wickham gật đầu và giở tấm lồng bàn che dĩa thức ăn lên. Đó là các món
lạnh – thịt cắt nhỏ, cheese, và trái cây, thêm vào một cối nước chanh thật cao.

Penelope cười tươi. “Hy vọng là chú không nghĩ con có thể ăn hết một
mình.”

“Thái phu nhân Bridgerton và các tiểu thư sắp về sớm. Tôi nghĩ bọn họ
cũng sẽ đói bụng.”

“Sẽ chẳng còn miếng nào sau khi qua tay con,” Colin cười tươi roi rói.

Wickham nghiêng mình chào về phía anh. “Nếu tôi biết cậu ở đây, Colin,
tôi đã tăng lượng ăn gấp ba. Cậu muốn tôi dọn một đĩa riêng cho cậu không?”

“Không, không,” Colin đáp, quơ quơ bàn tay không bị thương. “Cháu sẽ
đứng dậy ngay sau khi … à… đọc xong chương này.”

Vị quản gia trả lời, “Cho tôi biết nếu cậu cần gì khác,” và rời khỏi
phòng.

“Aaaaaahhh,” Colin rên ngay giây phút nghe tiếng chân của Wickham biến
mất sau hành lang. “Khốn – à, quỷ quái – đau thật.”

Penelope lấy tấm khăn ăn khỏi khay. “Đây nè, hãy thay tấm khăn tay.” Cô
lột nhè nhẹ khỏi tay anh, giữ mắt trên miếng vải thay vì vết thương. Vì lý do
nào đó điều này không làm cô buồn nôn. “Em e rằng khăn tay anh bị hỏng rồi.”

Colin chỉ nhắm mắt lại và lắc đầu. Penelope đủ thông minh để hiểu rằng
hành động ấy nghĩa là, Anh không quan tâm.
Và cô cũng đủ ý thức để không nói gì thêm về điều ấy. Còn gì tệ hơn là một cô
gái huyên thuyên không về chuyện gì cả.

Anh luônquý trọng Penelope, nhưng tại sao đến giờ anh mới nhận ra cô
thông minh như thế nào? Ồ, anh đồ rằng nếu có người hỏi, anh sẽ nói cô sáng dạ,
nhưng chắc chắn chưa bao giờ anh đã bỏ thời gian ra suy nghĩ về điều ấy.

Mọi việc rõ ràng hơn cho anh, tuy nhiên, rằng thật sự cô rất thông minh.
Và anh nhớ có lần em gái đã nói cô là một độc giả rất siêng năng.

Và có lẽ còn là một độc giả biết suy xét nữa.

“Em nghĩ rằng máu đã chảy chậm lại rồi,” cô nói quấn tấm khăn ăn mới
quanh tay anh. “Em chắc là như vậy, bởi vì em không còn thấy muốn xỉu mỗi khi
nhìn thấy vết thương nữa.”

Anh ước chi cô không đọc cuốn nhật ký đó, nhưng giờ cô đã đọc…

“À, Penelope,” anh bắt đầu, giật mình vì sự ngập ngừng trong giọng nói.

Cô ngước nhìn anh. “Em xin lỗi. Em ấn mạnh tay hả?”

Trong một giây, Colin không làm gì hơn ngoài việc chớp mắt. Tại làm sao
anh chưa từng để ý mắt cô to như thế nào? Anh biết chúng màu nâu, tất nhiên,
và… Không, suy cho cùng, nếu hết sức thành thực với mình, anh phải thú nhận là
nếu bị ai hỏi vào sáng hôm ấy, thì anh sẽ không thể nào biết được màu mắt của
cô.

Nhưng bằng một cách nào đó anh biết rằng mình sẽ không bao giờ quên màu
mắt ấy được nữa.

Cô buông nhẹ tay ra. “Như vậy được chưa?”

Anh gật đầu. “Cám ơn. Anh có thể tự mình làm, nhưng đó là tay phải anh,
và…”

“Đừng nói nữa. Đó là điều tối thiểu em có thể làm, sau khi… sau khi…”
Ánh mắt cô cúi nhìn sang bên và anh biết cô lại sắp xin lỗi một lần nữa.

“Penelope,” anh bắt đầu.

“Không, khoan đã!” cô thốt lên, đôi mắt tối ánh lên với … có thể là say
mê chăng? Chắc chắn không phải là loại say mê mà anh quen thuộc rồi. Nhưng có
nhiều loại khác nhau, đúng không? Niềm say mê học hành. Say mê… văn học?

“Em cần phải nói với anh,” giọng cô gấp gáp. “Em biết là em đã tọc mạnh
quá đáng vì đã đọc trộm nhật ký của anh. Em chỉ là… chán.. và đang đợi.. và
không có gì khác để làm, và rồi em thấy cuốn sổ và thấy tò mò.”

Anh mở miệng ra định chặn lời cô, định nói rằng chuyện đã qua rồi, nhưng
những lời nói cứ tuôn ra khỏi miệng cô, và anh thấy mình buộc phải lắng nghe.

“Em nên quay đi ngay lúc nhận ra nó là cái gì,” cô tiếp tục, “nhưng sau
khi em đọc một câu thì em phải đọc tiếp câu khác! Anh Colin, thật là tuyệt
diệu! Cứ như là em ở đó vậy. Em có thể cảm giác được nước biển – em biết chính
xác nhiệt độ. Anh thật khôn ngoan đã diễn tả như thế. Mọi người ai cũng biết
chính xác nước trong bồn tắm như thế nào sau nửa giờ.”

Trong một giây Colin chỉ có thể sững sờ nhìn cô. Anh chưa từng nhìn thấy
Penelope sôi nổi như thế này bao giờ, và điều ấy vừa kỳ lạ, mà cũng vừa… dễ
thương, thật đó, phấn khích thế này về nhật ký của anh.

“Em… em thích nó hả?” cuối cùng anh hỏi.

“Thích ư? Anh Colin, em yêu nó! Em…”

“Ow!”

Trong lúc hăng hái quá, cô bắt đầu xiết tay anh chặt một chút. “Ồ, xin
lỗi,” cô nói cho qua. “Anh Colin, em phải biết. Điều nguy hiểm gì? Em không thể
chịu được bị bỏ lơ lững như thế.”

“Không có gì,” anh khiêm tốn. “Trang em đọc không phải là đoạn thú vị
gì.”

“Không, chỉ là tường thuật nhiều thôi,” cô đồng ý, “nhưng đoạn tường
thuật rất là gợi tả và thuyết phục. Em có thể thấy tất cả. Nhưng không phải …
ồ, làm sao giải thích đây?”

Colin khám phá ra anh đang rất nôn nóng chờ cô tìm được điều muốn nói.

“Đôi khi,” cuối cùng cô cũng tiếp tục, “người ta đọc một đoạn văn tường
thuật, thì thấy… ồ, em không biết… bị tách ra. Ngay cả không quan tâm. Nhưng
anh đã mang sự sống đến cho hòn đảo. Người khác có thể gọi nước biển ấm, nhưng
anh đã liên hệ nó đến một thứ mà bất cứ ai cũng biết và hiểu. Làm cho em cảm
thấy như là mình ở đó, nhúng chân vào nuớc ở ngay cạnh anh.”

Colin mỉm cười, hoàn toàn hài lòng một cách lố bịch trước lời khen của
cô.

“Ồ! Và em không muốn quên – có một điều cực kỳ khác mà em muốn nhắc
đến.”

Bây giờ anh biết mình đang nhăn răng cười như thằng ngố. Cực kỳ cực kỳ
cực kỳ. Thật là một từ hay.

Penelope hơi rướn người nói, “Anh cũng cho độc giả thấy anh đã liên hệ
với cảnh vật như thế nào và nó đã ảnh hưởng tới anh như thế nào. Nó không còn
đơn giản là một đoạn tường thuật bởi người ta thấy anh đã phản ứng lại làm
sao.”

Colin biết mình đang săn lời khen, nhưng anh không quan tâm, “Ý em là
thế nào?”

“À, nếu anh đọc kỹ… Em có thể xem lại cuốn nhật ký để nhớ cho chắc
không?”

“Tất nhiên,” anh nói khẽ, đưa nó cho cô. “À khoan, để anh tìm lại trang
đó cho em.”

Khi anh làm xong, cô đọc lướt qua để tìm lại phần cô định nói tới. “À
đây nè. Đọc phần này về việc anh chợt nhớ Anh Quốc là quê nhà.”

“Thật kỳ lạ là du lịch có thể làm thế với người ta.”

“Làm gì với người ta?” cô hỏi, mắt mở to thích thú.

“Làm người ta trân quý quê hương,” anh nói nhẹ nhàng.

Đôi mắt cô nhìn vào anh, nghiêm túc, tò mò. “Và anh vẫn thích đi xa.”

Anh gật. “Anh không làm khác hơn được. Cứ như là cơn bệnh vậy.”

Cô phì cười, và âm thanh bất ngờ nghe như tiếng nhạc. “Đừng có ngốc,” cô
tra lời. “Bệnh thì phải có hại chứ. Rõ ràng là các chuyến du lịch làm phong phú
tâm hồn anh.” Cô nhìn xuống tay anh, cẩn thận kéo tấm khăn ăn lên để xem xét
vết thương. “Gần hết chảy máu rồi,” cô nói.

“Gần hết,” anh đồng ý. Sự thật, anh đoán rằng cơn chảy máu đã ngừng lâu
rồi, nhưng anh ngần ngại không muốn cuộc trò chuyện bị ngừng. Và anh biết giây
phút cô ngừng chăm sóc vết thương, cô sẽ đi.

Anh không nghĩ là cô muốn đi, nhưng anh biết cô sẽ làm vậy. Cô nghĩ đó
là điều cần thiết phải làm, và có lẽ cô cũng cho rằng đó là điều anh muốn.

Không có gì, anh ngạc nhiên nhận ra, có thể xa sự thật hơn.

Và không có gì có thể làm anh sợ hơn.

Comments

Bạn ơi post bài lên tiếp đi,

Bạn ơi post bài lên tiếp đi, truyện đang hay. Mà truyện này mình không thấy bán ở các hiệu sách. Hic!!!!!!!!

Post new comment

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <i> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <br /> <p> <tbody> <tr> <div> <td> <table> <img> <font> <b> <span>
  • Lines and paragraphs break automatically.

More information about formatting options

CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
13 + 1 =
Solve this simple math problem and enter the result. E.g. for 1+3, enter 4.

About mhd

mhd's picture

Display name
Mit Hong Dao