CHƯƠNG BẢY PHẦN C
SALAMANDER (KỲ GIÔNG)
MHD dịch www.truyentranh.com
Biên tập Solita Belle
Bản quyền truyện thuộc tác giả.
Bản dịch được phân phát dưới Creative Commons –
Phi Lợi Nhuận – Không Sửa Chữa
Hình minh họa từ wallcoo.com và chẳng liên quan gì tới truyện
***
Petra đang đợi trong
hàng lang dẫn tới phòng chiến đấu. “Đợi một chút,” cô nói với Ender. “Đội
Rabbit vừa mới đi vào, lát nữa nó mới đổi thành phòng khác được.”
Ender ngồi xuống cạnh cô. “Phòng chiến đấu có vẻ có nhiều bí mật hơn là
chỉ đổi từ phòng này sang phòng khác,” cậu nói. “Thí dụ, tại sao lại có trọng lực
trong hành lang bên ngoài phòng, trước khi ta bước vào?”
Petra nhắm mắt lại. “Và
nếu phòng chiến đấu thực sự trôi tự do, chuyện gì xảy ra khi nó tiếp nối? Tại
sao nó không chuyển động với vòng xoay của trường?”
Ender gật.
“Đó là những bí mật,” Petra khẽ khàng đáp. “Đừng
có tọc mạch vào chuyện đó. Thằng lính trước dám hỏi đã bị gặp nhiều chuyện xui
xẻo. Nó được khám phá bị cột chân lên trần phòng tắm, đầu chúi vào trong cầu
tiêu.”
“Vậy ra tớ không phải người đầu tiên hỏi câu này.”
“Nhớ đấy, cậu bé.” Khi cô nói cậu
bé, cô có vẻ thân thiện chứ không khinh thường chút nào. “Người ta không
bao giờ cho cậu biết cái gì không cần thiết. Nhưng bất cứ ai có đầu óc đều biết
rằng đã có thay đổi lớn trong khoa học từ cái ngày của Mazer Rackham và Hạm Đội
Chiến Thắng. Rõ ràng là giờ ta đã có thể điều khiển được trọng lực. Bật lên và
tắt, đổi phương hướng, có lẽ đảo nghịch nó – tớ nghĩ ra rất nhiều điều hay ho
có thể làm được với vũ khí trọng lực và xe trọng lực trên phi thuyền. Hãy nghĩ
xem các phi thuyền có thể đến gần hành tinh. Có thể xé nát nó ra bằng cách phản
ảnh ngược trọng lực của hành tinh đó lên chính nó, chỉ là theo hướng khác nhau,
và tập trung vào một điểm nhỏ hơn. Nhưng họ không nói gì cả.”
Ender hiểu hơn nhiều điều cô đã nói. Điều khiển trọng lực là một chuyện;
còn sự lừa dối của các sĩ quan là chuyện khác; nhưng thông điệp quan trọng nhất
là cái này: người lớn là kẻ thù, không phải đại đội khác. Họ không nói sự thật.
“Đến đây, cậu bé. Phòng chiến đấu sẵn sàng. Tay Petra vững vàng. Kẻ thù
chạy vội vàng.” Cô khúc khích. “Petra nhà thơ, họ gọi tớ
thế.”
“Tụi nó cũng gọi cậu là khìn khìn.”
“Tin nó đi, em đít bự.” Cô đặt mười trái banh vào trong bịch. Ender giữ
chặt áo cô bằng một tay, tay kia níu vào tường, để giữ cô vững khi quăng banh,
thật mạnh, vào những phương hướng khác nhau. Trong tình trạng phi trọng lực,
chúng nảy bật lung tung. “Thả tớ ra,” cô nói. Cô đẩy ra, cố tình xoay vòng; chỉ
vài cử động bàn tay cô đã đứng chựng lại được, và bắt đầu cẩn thận nhắm từng
trái banh một. Khi cô bắn, quả banh sáng lên đổi màu từ trắng sang đỏ. Ender biết
màu thay đổi trong khoảng hai phút. Chỉ có một trái banh đổi trở lại thành màu
trắng khi cô bắn viên cuối cùng.
Cô nảy bật chính xác từ tường và chạy thật nhanh đến Ender. Cậu bắt được
cô, và giữ cô lại để khỏi bật nữa, một trong những kỹ thuật đầu tiên cậu được dạy
khi là tân binh.
“Bắn hay lắm,” cậu nói.
“Không ai giỏi hơn. Và cậu sẽ được học làm sao để bắn được như thế.”
Petra dạy cậu giữ cánh
tay thẳng, và nhắm với tòan bộ cánh tay. “Có một việc nhiều người không nhận ra
là tâm bắn càng xa thì càng phải giữ luồng sáng trong vòng tròn hai centermeter
lâu hơn. Chỉ khác nhau giữa một phần mười giây, và nửa giây, nhưng trong khi
chiến đấu đó là một khoảng thời gian khá lâu. Một số người nghĩ là họ đã bắn trật
trong khi họ đã nhắm trúng rồi, nhưng họ lại chạy khá nhanh. Cậu không thể dùng
cây súng như là kiếm được, xoẹt xoẹt, chặt chém. Cậu cần phải nhắm.”
Cô dùng máy hút banh hút từng trái lại, rồi lại chúng ra chầm chậm, từng
cái một. Ender nổ súng. Cậu bắn trật hết.
“Tốt,” cô nói. “Cậu không có thói quen xấu nào.”
“Nhưng tớ cũng không có thói quen tốt,” cậu chỉ ra.
“Tớ sẽ cho cậu mấy cái đó.”
Hai người họ không làm được gì nhiều buổi sáng đầu tiên. Hầu hết chỉ là
nói chuyện. Làm sao để suy nghĩ khi đang nhắm bắn. Cần phải nhớ cử động của kẻ
thù và cử động của ta cùng một lúc. Cần phải giữ cánh tay thẳng và nhắm bằng cả
thân mình, đề phòng trường hợp tay bị đông cứng thì vẫn có thế bắn được. Phải
chú ý chỗ nào cò đẩy lực và học cách điều hướng thân thể theo, để không bị kéo
đi quá xa mỗi khi nổ súng. Thả lỏng thân mình, đừng cứng người; chỉ làm ta run
thôi.
Đó là buổi huấn luyện duy nhất Ender trải qua trong ngày. Trong lúc quân
đội tập dượt buổi trưa, Ender nhận lệnh phải mang bàn tới và ngồi trong góc
phòng làm bài. Bonzo buộc phải có tất cả binh lính trong phòng chiến đầu, nhưng
nó không phải dùng tất cả.
Nhưng Ender cũng không làm bài tập. Nếu cậu không thể tập huấn như một
người lính, cậu có thể nghiên cứu Bonzo như một nhà chiến lược. Quân đoàn
Salamander chia thành bốn tiểu đội gồm mười người. Một vài đại đội trưởng khác
sắp đặt các tiểu đội của mình sao cho đội A gồm các quân lính giỏi nhất, và đội
D là quân dở nhất. Bonzo trộn lẫn chúng vào nhau, để mỗi đội có quân giỏi và
quân dở đều nhau.
Ngoại trừ đội B chỉ có chín đứa. Ender thắc mắc không biết ai đã bị chuyển
đi để có chỗ trống cho cậu. Mọi việc nhanh chóng rõ ràng là đội trưởng của đội
B là người mới. Hèn chi mà Bonzo kinh tởm như vậy – nó đã mất một tiểu đội trưởng
để đổi lấy Ender.
Và Bonzo đã đúng về một việc khác. Ender chưa sẵn sàng.
Tất cả thời gian huấn luyện dành cho việc tập đội hình. Các tiểu đội
không thể trông thấy nhau phải tập luyện để thực hiện các động tác chính xác
cùng một thời điểm. Một số tiểu đội khác tập cách sử dụng đội khác để đổi
phương hướng mà không làm loạn đội hình. Tất cả người lính ở đây đều có những
kĩ thuật mà Ender không làm được một cách dễ dàng. Khả năng hạ xuống nhẹ nhàng
và giảm hầu hết cú chấn động. Điểu chỉnh hướng bay chính xác. Thay đổi hướng
bay bằng cách dùng những người bị đông cứng đang bay là đà trong phòng. Quay,
xoáy, né. Lướt đi dọc theo tường – một đội hình rất khó khăn và cũng rất quý
giá, bởi kẻ thù không thể tập kích sau lưng được.
Ngay khi khi Ender học được rằng mình không biết nhiều, cậu cũng thấy được
những gì mình có thể làm tốt hơn. Các đội hình được tập huấn kỹ càng là một sai
lầm. Đội hình cho phép quân lính tuân theo mệnh lệnh phát ra ngay lập tức,
nhưng cũng có nghĩa là đoán trước được. Cũng vậy, mỗi một người lính chỉ có được
một chút xíu chủ động. Một khi đội đã thành hình rồi, thì họ chỉ có thể làm
theo một cách máy móc. Không có cách nào để thay đổi trong trường hợp kẻ thù
phá vỡ đội hình. Ender nghiên cứu đội hình của Bonzo như một đoàn trưởng đội đối
thủ, chú ý những cách để phá vỡ đội hình.
Trong giờ tự do tối đó, Ender đề nghị Petra tập với cậu.
“Không,” cô đáp. “Tớ muốn trở thành chỉ huy trong tương lai, nên tớ phải
chơi trong phòng game.” Đó là một niềm tin phổ biến rằng các giáo sư theo dõi
phòng games và chấm những người có khả năng làm chỉ huy ở đó. Nhưng Ender không
cho là vậy. Tiểu đội trưởng có cơ hội tốt hơn để cho thấy họ có khả năng làm chỉ
huy hơn bất cứ người chơi game nào.
Nhưng cậu không cãi với Petra. Buổi tập luyện
sau bữa sáng đã là quá tốt rồi. Tuy vậy, cậu vẫn phải tập luyện. Và cậu không
thể tập một mình được, trừ cho một số kỹ năng cơ bản. Hầu hết các kỹ năng khó
đòi hỏi có đồng đội giúp sức. Nếu cậu có Alai hay Shen để tập với.
Ồ, mà tại sao cậu lại không thể
tập với họ? Cậu chưa bao giờ nghe một người lính chính quy tập với tân binh,
nhưng không có luật nào cấm cả. Chỉ là không ai làm thế; tân binh thường bị
khinh khi ghét bỏ. Nhưng mà, dù gì Ender cũng đang bị đối xử như một tân binh.
Cậu cần người tập luyện chung, và đổi lại thì cậu có thể giúp họ học một số điều
cậu thấy các anh lớn làm.
“Hey, người lính vĩ đại trở về!” Bernard thốt. Ender đứng trước cửa cạnh
giường cũ của mình. Chỉ mới xa một ngày mà nơi này đã xem như là xa lạ, và những
người trong nhóm cũ là những người lạ. Cậu gần như muốn quay đi và rời khỏi đó.
Nhưng vẫn còn Alai, người đã làm cho tình bạn của họ trở nên
thiêng liêng. Alai không phải là người lạ.
Ender không thèm giấu việc cậu bị đối xử thế nào trong quân đòan
Salamander. “Và bọn chúng nói đúng. Tớ hữu dụng như cái hắt hơi trong áo phi
hành.” Alai cười lớn, và các tân binh khác vây xung
quanh cậu. Ender nêu ra đề nghị của mình. Giờ tự do, mỗi ngày, tập luyện chăm
chỉ trong phòng chiến đấu, dưới sự hướng dẫn của Ender. Họ sẽ học được những điều
từ quân đoàn, từ những trận đấu mà Ender thấy; cậu sẽ có được sự luyện tập cần
thiết để phát triển kỹ năng của người lính. “Chúng ta sẽ cùng nhau chuẩn bị sẵn
sàng.”
Rất nhiều cậu bé muốn đến cùng. “Được rồi,” Ender nói. “Nếu các cậu chịu
làm việc. Còn nếu chỉ đến để đùa giỡn, thì đi đi. Tớ không có giờ rảnh để lãng
phí.”
Bọn họ không lãng phí phút giây nào. Ender thì vụng về, cố giải thích những
điều cậu thấy, tìm cách để lập lại. Nhưng đến cuối giờ tự do, cả bọn đều học
nhiều điều. Chúng mệt nhoài, nhưng đã biết cách làm một vài kỹ năng.
“Mày đã ở đâu?” Bonzo hỏi.
Ender đứng nghiêm cạnh giường chỉ huy. “Tập luyện trong phòng chiến đấu.”
“Tao nghe nói mày có vài người trong nhóm tân binh cũ của mày.”
“Tôi không thể tập một mình.”
“Tao sẽ không có binh lính trong đoàn quân Salamander đi chơi với tụi
tân binh. Giờ mày là một người lính.”
Ender im lặng.
“Mày có nghe tao không, Wiggin?”
“Yes, sir.”
“Không được tập với tụi nhóc đó nữa.”
“Tôi có thể nói chuyện riêng với anh không?” Ender hỏi.
Đó là một yêu cầu mà bất cứ viên chỉ huy nào cũng bị buộc phải nghe
theo. Bonzo, mặt mày giận dữ, dẫn Ender ra ngoài hành lang. “Nghe đây, Wiggin,
tao không muốn có mày, tao đang muốn chuyển mày đi, nhưng mà đừng có gây rắc rối
gì nếu không tao dán mày vào tường đó.”
Một chỉ huy tốt, Ender nghĩ, không phải lên tiếng đe dọa.
Bonzo bực tức trước sự lặng thinh của Ender. “Mày kêu tao ra ngoài này,
bây giờ nói gì đi.”
“Sir, anh rất đúng khi không cho tôi vào tiểu đội. Tôi không biết làm gì
cả.”
“Tao không cần mày nói cho tao biết khi nào tao đúng.”
“Nhưng tôi sẽ trở thành một người lính tốt. Tôi sẽ không gây rối cho buổi
diễn tập thường lệ của anh, nhưng tôi sẽ luyện tập, và tôi sẽ luyện tập với những
người duy nhất chịu luyện tập với tôi, và đó là các bạn tân binh.”
“Mày sẽ làm theo lời tao nói, thằng chó.”
“Đúng vậy, sir. Tôi sẽ tuân theo các mệnh lệnh anh được quyền đưa ra.
Nhưng giờ tự do là tự do. Không có lệnh nào được đưa ra. Hoàn toàn không. Bởi bất
cứ ai.”
Cậu có thể thấy cơn giận của Bonzo bùng cháy lên. Cơn nóng giận rất xấu.
Cơn giận của Ender thì lạnh, để cậu có thể sử dụng nó. Cơn giận của Bonzo nóng,
và nó làm chủ anh ta.
“Sir, tôi có sự nghiệp riêng của mình. Tôi sẽ không ngăn cản buổi huấn
luyện và các trận đấu của anh, nhưng tôi cũng phải học một lúc nào đó. Tôi đã
không đề nghị được chuyển vào quân đoàn của anh, và anh thì đang cố đuổi tôi càng
nhanh càng tốt. Nhưng sẽ không ai chịu lấy tôi nếu tôi không biết cái gì hết,
đúng không? Hãy cho tôi học, và rồi anh có thể đuổi tôi đi nhanh hơn và đổi lấy
một người lính anh có thể dùng.”
Bonzo không ngu đến mức để cơn nóng giận che lấp một lý luận hợp lý khi
nghe nó. Nhưng, nó vẫn chưa thể nguôi giận ngay được.
“Trong khi ở trong quân đoàn Salamander, mày phải lời tao.”
“Nếu anh muốn quản lý giờ tự do của tôi, tôi sẽ cho anh bị đông đá.”
Điều đó có lẽ không đúng. Nhưng vẫn có thể xảy ra. Chắn chắn nếu Ender
làm to chuyện ra, việc giới hạn giờ tự do có thể làm Bonzo mất chức chỉ huy.
Ngoài ra, còn có một sự thật là mấy sĩ quan hẳn đã nhìn thấy một điều gì đó ở
Ender, nên mới thăng chức cho cậu. Có lẽ Ender có ảnh hưởng với các giáo sư đủ
để làm cho người khác bị đông đá.
“Thằng chó,” Bonzo chửi.
“Không phải lỗi của tôi khi anh ra lệnh đó trước mặt mọi người,” Ender
đáp. “Nhưng nếu anh muốn, tôi có thể giả bộ anh đã thắng cuộc tranh cãi này. Rồi
sáng mai anh sẽ nói với tôi là anh thay đổi ý định.”
“Tao không cần mày bảo tao phải làm gì.”
“Tôi không muốn người khác nghĩ là anh đã thua. Anh sẽ không thể chỉ huy
như trước được nữa.”
Bonzo căm ghét cậu vì thế, vì lòng tốt đó. Dường như là Ender đang cho
phép nó một đặc ân được ra lệnh cho cậu. Khó chịu, nhưng nó không còn cách nào.
Không còn chọn lựa nào khác. Bonzo không hề nghĩ rằng đó là lỗi của chính nó,
đã cho Ender một mệnh lệnh vô lý. Nó chỉ biết Ender đã đánh bại nó, và rồi còn
chà đạp thêm bằng cách xử sự cao thượng.
“Sẽ có ngày tao đập mày,” Bonzo nói.
“Có lẽ,” Ender nói. Chuông báo hiệu giờ ngủ vang lên. Ender bước vào
trong phòng, trông có vẻ bị từ chối. Đánh bại. Giận dữ. Những đứa khác tự suy
ra kết thúc hiển nhiên.
Và vào sáng hôm sau, khi Ender chuẩn bị đi ăn sáng, Bonzo chặn cậu lại
và nói lớn. “Tao đổi ý rồi, nhóc. Có lẽ bằng cách tập luyện với bọn tân binh
mày sẽ học được gì đó, và tao sẽ tráo đổi mày nhanh hơn. Bất cứ việc gì để cho
mày đi nhanh.”
“Cám ơn sir,” Ender đáp.
“Bất cứ cái gì,” Bonzo khẽ nói. “Cầu cho mày bị đông đá.” Ender mỉm cười
biết ơn và rời khỏi phòng. Sau bữa sáng cậu lại tập luyện với Petra. Suốt buổi trưa cậu
quan sát Bonzo tập dượt và nghĩ ra cách phá hủy quân đoàn. Suốt giờ tự do cậu
và Alai, và các bạn khác làm việc tới kiệt sức. Mình có thể làm được,
Ender nghĩ khi nằm trong giường, các bắp thịt rã rời, đang cố tự tháo lỏng ra.
Mình có thể làm được.
Comments
Post new comment