Chương 7b tiếp

CHƯƠNG
BẢY PHẦN B
SALAMANDER (KỲ GIÔNG)
MHD dịch www.truyentranh.com
Biên tập Solita Belle
Bản quyền truyện thuộc tác giả.
Bản dịch được phân phát dưới Creative Commons –
Phi Lợi Nhuận – Không Sửa Chữa

Hình minh họa từ wallcoo.com và chẳng liên quan gì tới truyện

***

Điên tiết, Ender đóng sập bàn lại và đến bức tường hiện màu,
cậu thấy dãy màu xám xám nâu, chạm vào nó và bước theo khi nó sáng trước mặt
cậu. Màu xanh đậm, xanh lạt, và nâu của ánh đèn gợi nhớ vương quốc chớm thu
trong trò chơi. Mình phải trở lại nơi đó, cậu thầm nghĩ. Con rắn thật là dài;
mình có thế tự thả xuống khỏi tháp và tìm đường ra khỏi chỗ đó. Có lẽ nó gọi là
tận cùng thế giới vì là tận cùng của trò chơi, bởi vì mình có thể đến một trong
những ngôi làng, và trở thành một trong những cậu bé đang làm việc và vui chơi
ở đó, không cần phải giết người và cũng không có gì để giết mình, chỉ sống nơi
đó.

Tuy suy nghĩ như vậy, cậu vẫn không tưởng tượng được “chỉ
sống” nghĩa là làm sao. Cậu chưa bao giờ làm thế trong đời. Nhưng vẫn muốn được
như vậy.

**

Quân lính trong đại đội lớn hơn lớp người mới, và phòng còn
rộng hơn nữa. Dài, và hẹp, giường kê hai bên; dài đến nỗi người ta có thể thấy
sàn nhà cong lên ở cuối phòng, một phần vòng cầu Trường Chiến Đấu.

Ender đứng ngay tại cửa. Vài cậu trai đứng gần cửa liếc nhìn
cậu, nhưng chúng lớn tuổi hơn, và làm như là chưa hề thấy cậu. Chúng tiếp tục
trò chuyện, nằm dài, dựa vào giường. Chúng đang bàn luận về các trận đánh, dĩ
nhiên; các anh lớn lúc nào cũng thế. Tất cả đều cao lớn hơn Ender. Những anh
mười, mười một tuổi cao vượt hẳn hơn cậu; ngay cả với người trẻ nhất đã tám
tuổi rồi, mà Ender cũng chẳng cao lớn gì cho cam so với bọn cùng tuổi.

Cậu cố tìm xem ai là người chỉ huy, nhưng hầu hết đều đang
mặc trang phục chiến đấu hoặc là thứ mà lính luôn gọi là đồng phục đi ngủ -
trần như nhộng từ đầu tới chân. Nhiều người cầm bàn trong tay, nhưng rất ít đang
học bài.

Ender bước vào phòng. Ngay lúc cậu buớc vào, cậu thu hút mọi
sự chú ý.

“Mày muốn gì?” thằng bé ở giường trên cạnh cửa ra vào hỏi.
Nó là người to lớn nhất. Ender đã chú ý tới cậu này trước đây, một người khổng
lồ trẻ tuổi có râu mọc lúng phúng trên má. “Mày không phải quân Salamander.”

“Tôi nghĩ là phải,” Ender nói. “Xanh xanh nâu, phải không?
Tôi mới được chuyển đến.” Cậu cho thằng bé, rõ ràng là gác cửa, thấy tờ chuyển
đơn vị.

Gác cửa với tay lấy. Ender giựt giấy lại. “Tôi phải đưa nó
cho Bonzo
Madrid.”

Một thằng bé khác xen vào, thằng bé này nhỏ con hơn, nhưng
vẫn lớn hơn Ender, “Không phải bahn-zoe, óc lợn. Bone-So. Đó là tên Tây Ban
Nha. Bonzo
Madrid.
Aqui nosotros hablamos español, Señor Gran Fedor
.”

“Anh là Bonzo à?” Ender hỏi, phát âm tên chính xác.

“Không, chỉ là một đại nhân tài về ngôn ngữ học. Petra
Arkanian. Con gái duy nhất trong đội quân Salamander. To gan nhiều hơn bất cứ
ai trong phòng này.”

“Mẹ Petra đang nói đó ư?” một cậu trai nhạo báng. “Láp cháp,
láp cháp.”

Một đứa khác hòa theo. “Bá láp.. bá láp, bá láp!”

Mấy đứa khác cười phá lên.

“Chỉ hai đứa mình biết thôi nhé,” Petra
nói, “nếu Trường Chiến Đấu này có tên đầu thối nào, thì họ sẽ đặt vào nhóm xanh
xanh nâu.”

Ender thất vọng. Cậu đã sẵn bị thua thiệt rồi: chưa qua huấn
luyện, nhỏ con, thiếu kinh nghiệm, phải chịu bị thù ghét vì được lên lớp sớm.
Và bây giờ, tình cờ, cậu lại có một người bạn hoàn toàn không thích hợp. Một kẻ
ngoài lề trong quân đội Salamander, và cô ta vừa kết nối hai người trong đầu
của toàn đội. Thật là quá may mắn. Trong một giây, Ender nhìn quanh những khuôn
mặt đang cười nhạo báng, chết giễu, và tưởng tượng thân hình chúng đầy lông lá,
răng lởm chởm chĩa ra để xé xác. Chẳng lẽ mình là con người duy nhất trong chốn
này sao? Những người khác chỉ là thú vật, đang chực chờ nuốt chửng?

Rồi cậu nhớ đến Alai.
Trong mỗi đội quân, hẳn có ít nhất một người đáng để được biết đến.

Đột nhiên, dù không ai bảo im lặng, tiếng cười ngừng bặt và
cả đội lặng thinh. Ender quay ra cửa. Một cậu bé đứng đó, cao, đen, và ốm, cặp
mắt đen láy xinh đẹp và đôi môi mỏng thể hiện sự tao nhã. Mình sẽ theo chân vẻ
đẹp đó, một cái gì trong Ender nói. Mình muốn nhìn những gì đôi mắt đó nhìn.

“Mày là ai?” thằng bé khẽ hỏi.

“Ender Wiggin, sir,” Ender đáp. “Bổ nhiệm từ nhóm tân binh
lên đội Salamander.” Cậu đưa ra giấy giới thiệu.

Thằng bé lấy tờ giấy trong một cử chỉ nhanh nhẹn, tự tin,
không chạm vào tay Ender. “Bao nhiêu tuổi rồi, Wiggin?” nó hỏi.

“Gần bảy tuổi.”

Vẫn khẽ giọng, nó nói, “Tao hỏi mày mấy tuổi, không phải là
gần mấy tuổi.”

“Sáu năm, chín tháng, mười hai ngày tuổi.”

“Mày ở trong phòng chiến đấu bao ngày rồi?”

“Một vài tháng. Tay
bắn ngày càng chính xác hơn.”

“Có từng được thao diễn chiến trường chưa? Có bao giờ trong
tiểu đội nào chưa? Có từng luyện tập tiếp nối chưa?”

Ender chưa bao nhờ nghe nói đến những điều đó. Cậu lắc đầu.

Madrid
nhìn cậu chằm chằm. “Hiểu rồi. Như mày sẽ nhanh chóng biết được, các sĩ quan
chỉ huy trường này, nhất là thiếu tá
Anderson,
những người sắp xếp trò chơi, rất thích dùng thủ đoạn. Đại đội Salamander chỉ
vừa mới ra khỏi tình trạng vô danh. Chúng ta vừa thắng mười hai trong số hai
mươi trận đánh. Chúng ta làm nhóm Rat, Scorpion và Hound bất ngờ, và đã sẵn
sàng dẫn đầu trong trò chơi. Tất nhiên, tất nhiên là ta được tặng một thứ yếu ớt,
vô dụng, chưa được huấn luyện như chú mày.”

Petra
khẽ nói, “Nó không vui khi gặp mày.”

“Im ngay, Arkanian,” Madrid
nói. “Sau thử thách này thì giờ lại có thử thách khác. Nhưng bất cứ thử thách
nào sĩ quan đặt ra, chúng ta vẫn là..”

“Salamander!” quân lính đồng thanh hét lên. Ngay lập tức,
khái niệm của Ender về sự kiện này đột ngột thay đổi. Đó là một nghi thức.
Madrid
không muốn làm tổn thương cậu, chỉ đơn giản là đang thu thập một sự kiện bất
ngờ và dùng nó để tăng thêm sức mạnh cho đại đội.

“Chúng ta sẽ là ngọn lửa đốt cháy họ, bụng nối ruột, tim nối
tim, những tia sáng trong ta, nhưng chỉ một ngọn lửa.”

“Salamander!” chúng lại hét lên.

“Ngay cả việc này cũng không làm ta yếu đi.”

Trong một giây phút, Ender cho phép mình được hi vọng. “Tôi
sẽ làm việc chăm chỉ và học nhanh,” cậu nói.

“Tao còn chưa cho phép mày nói chuyện,” Madrid
đáp. “Tao sẽ trao đổi mày càng nhanh càng tốt. Tao có lẽ sẽ phải tặng thêm một
thằng khác có giá trị hơn để theo chú mày, nhưng mày nhỏ như thế thì còn tệ hơn
là vô dụng nữa. Chỉ thêm một kẻ bị đông cứng, dĩ nhiên, trong mọi trận đánh, đó
là mày, và chúng ta đang ở điểm nơi mỗi một kẻ bị đông lạnh đều được tính toán
trong thứ hạng. Không phải là việc cá nhân, Wiggin, nhưng tao chắc mày có thể
được huấn luyện với giá của người khác.”

“Nó tốt bụng lắm,” Petra
thốt.

Madrid
bước lại gần đứa con gái và dùng lưng bàn tay tát nó một cái. Âm thanh nhỏ
thôi, bởi chỉ có móng tay đập vào mặt. Nhưng vẫn có dấu tích đỏ, bốn cái, trên
má con bé, và máu rỉ ra nơi đầu ngón tay chạm vào.

“Đây là lệnh của mày, Wiggin. Tao mong rằng đây là lần cuối
tao phải nói chuyện với mày. Mày sẽ phải tránh mặt khi chúng tao huấn luyện
trong phòng chiến đầu. Mày phải ở đó, tất nhiên, nhưng sẽ không thuộc tiểu đội
nào và cũng không tham gia tập dượt. Khi đại đội đi chiến đầu, mày sẽ mặc trang
phục nhanh chóng, và hiện diện trước cổng như mọi người. Nhưng mày sẽ không đi
qua cổng cho đến khi bốn phút đã qua, và rồi mày sẽ đứng gần cổng, vũ khí không
được rút ra, và cũng không được bắn, đến khi trò chơi kết thúc.”

Ender gật đầu. Vậy là cậu không là gì cả. Cậu mong cho cuộc
tráo đổi diễn ra nhanh hơn.

Cậu chú ý Petra
không thèm kêu lên đau đớn, hay đưa tay ôm má, dù một giọt máu tụ lại và lăn
tròn xuống cằm cô. Dẫu cho là một kẻ bên lề, nhưng vì Bonzo
Madrid
không thèm làm bạn với Ender, với bất cứ lý do gì, cậu buộc phải kết bạn với
Petra
thôi.

Cậu được giao cho cái giường ở cuối phòng. Giường bên trên,
nên khi nằm xuống cậu không thể nhìn thấy cửa; đường cong trên trần nhà che
khuất tầm nhìn. Vài đứa con trai khác gần cậu, tướng mỏi mệt, ủ rũ, những kẻ bị
khinh khi. Chúng không có gì tốt đẹp để nói với Ender.

Ender cố đặt bàn tay để mở ngăn kéo, nhưng không có gì xảy
đến. Rồi cậu nhận ra các ngăn khéo không được khóa lại. Tất cả đều có vòng
khuyên bên ngoài, để kéo. Thì ra trong đại đội, không có gì gọi là riêng tư cả.

Trong ngăn kéo có một bộ đồng phục. Không phải là màu xanh
lạt của nhóm tân binh, mà làm xanh đậm viền vàng của đội Salamander. Không vừa
với cậu. Nhưng mà, chắc người ta cũng chưa bao giờ may một bộ đồng phục cho
người nhỏ như thế này.

Ender vừa định cởi quần áo thì thấy Petra
đang bước hướng mình. Cậu trườn xuống khỏi giường và đứng trên sàn để chào cô
bé.

“Khỏi đi,” cô nói. “Tao không phải là sĩ quan.”

“Chị là tiểu đội trưởng, phải không?”

Ai đó ngồi gần cười khẩy.

“Sao lại nghĩ thế hả Wiggin?”

“Chị có giường gần cửa.”

“Tao ngủ gần cửa bởi tao là đứa bắn giỏi nhất trong đội
Salamander, và bởi vì Bonzo sợ tao sẽ nổi loạn nếu bọn tiểu đội trưởng không
canh chừng. Làm như tao có thể nổi loạn với những thằng như thế này.” Cô hất
mặt chỉ mấy thằng mặt sưng mày sỉa ở giường kế bên.

Cô ta đang làm gì vậy, khiến cho mình bị ghét thêm ư?

“Ai cũng đều giỏi hơn tôi,” Ender đáp, cố không dính vào sự
căm ghét của cô bé với những người, dù sao, cũng sẽ thành bạn gần giường với
cậu.

“Tao là con gái,” cô nói, “còn mày là thằng nhỏ sáu tuổi.
Chúng ta có nhiều điểm giống nhau, sao không làm bạn?”

“Tôi không làm bài giùm cô đâu,” cậu đáp.

Trong giây lát cô nhận ra đó là nói đùa. “Ha,” cô trả lời.
“Mọi thứ đều cứng nhắc trong quân đội, nhất là khi ở trong trận đánh. Trường
học không như vậy cho tụi tân binh. Lịch sử, chiến lược, chiến thuật, người bọ,
toán học, và thiên văn, những thứ cần biết cho một phi hành gia hay là một tổng
tư lệnh. Rồi mày sẽ thấy.”

“Rồi thì cô là bạn tôi. Tôi có được giải gì không?” Ender
hỏi. Cậu bắt chước cách nói chuyện phóng khoáng của cô, như thể chẳng quan tâm
đến gì cả.

“Bonzo không để cậu luyện tập đâu. Nó sẽ kêu cậu đem bàn đến
phòng chiến đầu để học bài. Nó cũng đúng, theo một cách nào đó – nó không muốn
một thằng nhỏ hỉ mũi chưa sạch phá hoại buổi diễn tập nghiêm ngặt.” Cô bé chuyển
sang giọng con gái, loại tiếng Anh bồi của những người vô học. “Bonzo, nó
nghiêm ngặt lém. Cẩn thận lém, nó đái trên dĩa mà không văng ra một giọt nào.”

Ender nhăn răng cười.

“Phòng chiến đấu lúc nào cũng mở cửa. Nếu cậu muốn tớ có thể
dẫn vào trong giờ rảnh và chỉ cho những thứ tớ biết, tớ không phải lính vĩ đại
gì, nhưng cũng khá hay, và chắc chắn là giỏi hơn cậu rồi.”

“Nếu cậu muốn,” Ender đáp.

“Bắt đầu sáng mai sau bữa sáng.”

“Nhưng nếu có ai dùng phòng đó rồi sao? Tụi tôi luôn vào đó
ngay sau bữa sáng, đội tân binh ấy mà.”

“Không hề gì. Có tới chín phòng chiến đầu mà.”

“Tớ chưa nghe nói thế.”

“Chúng có cùng một cửa. Trung tâm của trường, trục xoay, là
các phòng chiến đấu. Chúng không xoay vòng với phần còn lại của trại. Đó là cách
mà họ làm ra tình trạng không trọng lượng – chỉ đứng yên. Không xoay, không
xuống. Nhưng họ có thể làm cho bất cứ phòng nào xuất hiện tại cổng phòng chiến
đấu mà tất cả chúng ta đều dùng. Một khi có người ở bên trong, họ dời nó đi, và
một căn phòng khác thế chỗ đó.”

“Ồ.”

“Như tớ nói. Sau bữa sáng.”

“Ừ,” Ender đáp.

Cô bắt đầu bước đi.

Petra,”
cậu gọi.

Cô quay lại.

“Cám ơn.”

Cô không nói gì cả, chỉ quay đi và bước về giường mình.

Ender trèo lên giường và cởi hết đồng phục ra. Cậu nằm trần
truồng trên giường, vẽ bậy bạ trên chiếc bàn mới, cố thử xem họ có làm gì mã
truy cập của cậu hay không. Đúng thực, họ đã xóa mất tiêu hệ thống bảo mật của
cậu. Cậu không thể sở hữu bất cứ thứ gì, kể cả bàn riêng.

Ánh sáng đèn mờ đi một chút. Sắp đến giờ ngủ rồi. Ender
không biết đường vào phòng vệ sinh.

“Quẹo trái ngay cửa,” thằng bé giường bên chỉ. “Chúng ta
dùng chung với đội Rat, Condor và Squirrel.”

Ender cám ơn và đi ra.

“Hey,” thằng bé kia gọi. “Cậu không thể đi như thế. Phải mặc
đồng phục bất cứ khi nào ra khỏi phòng này.”

“Ngay cả khi đi vệ sinh ư?”

“Nhất là khi đi vệ sinh. Và cũng không được phép nói chuyện
với ai khác đội. Ở bữa ăn hay trong phòng tắm. Cậu có thể được tha khi ở trong
phòng chơi, và dĩ nhiên khi nào thầy giáo bảo, nhưng nếu Bonzo bắt được, thì
chết đó, nhe?”

“Cám ơn.”

“Và, ừ, Bonzo sẽ nổi giận nếu mày ở trần gần Petra.”

“Nó cũng trần khi tao bước vào mà, phải không?”

“Nó làm gì cũng được, nhưng mày phải mặc đồ đàng hoàng. Lệnh
của Bonzo.”

Thật ngu ngốc. Petra
vẫn còn trông như con trai, một luật lệ ngu ngốc. Nó đặt cô vào vị trí riêng,
làm cô khác biệt, chia rẽ quân đội. Ngu ngốc ngu ngốc. Làm thế nào mà Bonzo
được lên chức chỉ huy, nếu nó không biết cả việc đó?
Alai
sẽ trở thành một chỉ huy giỏi hơn Bonzo. Cậu ấy biết cách đoàn kết một nhóm
lại.

Mình cũng biết cách đoàn kết một nhóm lại nữa, Ender nghĩ.
Có lẽ mình sẽ trở thành chỉ huy một ngày nào đó.

Trong phòng vệ sinh, cậu đang rửa tay thì có người nói.
“Hey, họ cho em bé bận đồng phục Salamander sao?”

Ender không trả lời chỉ tiếp tục lau khô tay.

“Hey, xem kìa! Salamander có em bé! Nhìn kìa! Nó có thể bước
giữa chân tao mà không với tới hột bi nữa!”

“Tại vì mày không có viên nào, Dink,” ai đó trả lời.

Khi Ender rời phòng, cậu còn nghe ai đó nói, “Đó là Wiggin.
Cái thằng nhỏ chảnh chọe trong phòng chơi game.”

Cậu bước trong hành lang, mỉm cười. Cậu lùn, nhưng bọn chúng
biết tên cậu. Từ trong phòng chơi game, dĩ nhiên, nên có thể không có ý nghĩa
gì. Nhưng chúng sẽ thấy. Cậu cũng sẽ là một quân nhân tốt. Không bao lâu nữa, bọn
họ sẽ biết đến tên cậu. Không ở trong đội Salamander, có lẽ, nhưng sẽ rất
nhanh.

Comments

Post new comment

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <i> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <br /> <p> <tbody> <tr> <div> <td> <table> <img> <font> <b> <span>
  • Lines and paragraphs break automatically.

More information about formatting options

CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
2 + 5 =
Solve this simple math problem and enter the result. E.g. for 1+3, enter 4.

About mhd

mhd's picture

Display name
Mit Hong Dao