Từ nay mỗi thành viên của Tủ Sách có thể dùng nhật ký hay blog của riêng mình. Bạn thích không? Hãy thử khám phá những điều mới lạ ở nơi đây nhé.
Nội Quy Nhật Ký Mini
Trộm xong, xóa tên tác giả, lập lờ để người ta tưởng là mình viết. Sau đó tác giả lên tiếng thì chửi tác giả. Ai bênh tác giả thì chửi cả người đó. Và không chỉ là hành động của một vài cá nhân trên blog đâu bạn. Hay là hành động của một thành viên nhỏ nhoi bình thường. Đây là admin, và mod của một forum kha khá lớn. Sau đó thì ban người nào dám nói lên chuyện ấy. Hack trang web đối phương. Kẻ trộm thì đóng vai nạn nhân đáng thương oan ức, còn người nói lên sự thật thì là kẻ phá rối.
Legend of Porasitus bị chôm. Vnfiction bị hack.
À quên, chửi cho đã còn nói truyện dài quá không ai thèm xem mà còn kiếm chuyện.
Trộm fic là chuyện nhỏ.
Mất nhân cách cũng là chuyện nhỏ.
Tôi không biết chuyện gì mới là chuyện lớn.
Có lẽ mọi chuyện đều là chuyện nhỏ.
Thùng truyện manga mà order hôm nọ đã đến. Đọc một lúc 10 cuốn Peach Girl: change of Heart, phần 2 của Peach Girl (nhưng cũng phải 2-3 ngày).
Peach Girl là một câu chuyện shoujo sến thuần túy, về cô gái Momo, có làn da hay bị rám nắng, làm người ta tưởng là dân chơi cầu ba cẳng lo đi tắm biển không đi học. Thật ra Momo là một cô gái rất đơn thuần và dễ thương. Cô ta có một người bạn gái tên Sae, chuyên môn hãm hại Momo vì ganh ghét. Anyway, bộ Change of Heart xoay quanh Momo phải chọn lựa giữa hai anh đẹp trai, một là Kiley tính tình vui vẻ, hơi quậy, và anh chàng Tochi, một người con trai luôn chăm sóc cô thầm lặng. Kiley làm mình nhớ nhiều tới Daiya của Parfait Tic, trong khi Tochi = Ichi.
Tình cờ bữa nay đọc một bài chê truyện của Hans Christian Andersen phản giáo dục, cụ thể là truyện Simon Ngớ Ngẩn, nên lên net tìm truyện đó để coi coi nó "phản giáo dục" ra sao. Không tìm thì thôi, tìm qua Wikipedia.org thì càng thấy nhiều chuyện còn "khủng khiếp" hơn.
Chuyện shock 1: Andersen tính tình hơi bị "tự nhiên như cô tiên". Gặp gỡ Charles Dickens - tác giả Oliver Twist, David Cooperfield - có một lần, rồi mười năm sau gặp lại, làm khách ở nhà người ta tới năm tuần. Không biết quấy quả thế nào mà cha Dickens kia có nhiều gợi ý đuổi hoài hổng hiểu và cũng hổng chịu về. Đến về rồi thì ngạc nhiên hỏi tại sao ông Dickens hổng bao giờ viết thư cho mình nữa. Ngây thơ đến thế!